Chương 42

Cánh tay phải của Lâm Phong không còn là da thịt.

Lớp biểu bì đã xé toạc ra, nhưng dưới đó không phải là xương hay cơ bắp đỏ tươi.

Đó là những dòng dữ liệu xanh lơ đang chảy ngược vào trong mạch máu hắn.

Mỗi nhịp tim đập đều tạo ra tiếng động cơ máy móc gầm rú, át lên cả âm thanh của thế giới xung quanh.

Hắn đứng giữa quảng trường đổ nát, nơi vừa nãy một Đấu Đế đã quỳ xuống và tan biến thành bụi dữ liệu.

Không khí nặng nề, mùi ozone cháy khét hòa quyện với hương thơm lạ lùng của sự hư vô.

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Những ký tự mã hóa tua tủa như sâu đục khoét lấy ý thức hắn.

"Tại sao?" Hắn hỏi chính mình, giọng nói vang lên không giống con người mà tựa như tiếng vọng trong một phòng kín rộng lớn.

"Tại sao hệ thống lại cho phép lỗi này tồn tại ngay trước mặt tôi?"

Cánh.

Không phải vì sợ hãi, mà vì quá tải thông tin.

Dữ liệu từ cái chết của Đấu Đế đang tràn vào cơ thể hắn qua vết thương vô hình đó.

Hắn cảm nhận được nỗi đau của kẻ đã mất, sự tuyệt vọng khi ý chí bị xóa sổ.

Nhưng thay vì sụp đổ, Lâm Phong cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, thiếu chút nữa là điên cuồng.

"Đau đớn chỉ là dữ liệu," hắn thì thầm, ngón tay khẽ chạm vào không khí trước mặt.

"Và nếu nó là dữ liệu.

nghĩa là có thể sửa đổi."

Hắn giơ bàn tay phải lên, những dòng mã xanh lơ bắt đầu xoáy tròn lại thành một vòng cung phát sáng.

Ánh sáng đó chiếu rọi xuống nền đá xám xịt, làm lộ ra những khe nứt sâu thẳm dưới mặt đất – nơi mà thực tế đang bị xé toạc bởi sự xung đột giữa hai hệ thống vận hành khác nhau.

Tống Hạo đứng ở mép quảng trường, tay cầm cuốn sổ da đen run run.

Cậu ta không dám tiến lại gần hơn nữa.

Những gì cậu thấy trước mắt vượt xa mọi ghi chép trong đầu.

Lâm Phong đang làm điều mà ngay cả Thiên Đạo cũng cấm đoán: hắn đang đọc source code của thế giới bằng chính cơ thể mình.

"Đừng nhìn," Tống Hạo hét lên, giọng nghẹn ngào vì sợ hãi tột độ.

"Lâm Phong!

Đừng để nó xâm nhập sâu hơn nữa!"

Nhưng Lâm Phong không nghe thấy.

Hoặc có lẽ hắn đã chọn bỏ qua.

Trong mắt hắn, thế giới đang chậm lại.

Những hạt bụi bay lơ lửng trong không trung trở thành những điểm tọa độ rõ ràng.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung động nhẹ, như thể nền tảng thực tại đang cố gắng từ chối sự hiện diện của một kẻ xâm nhập.

Hắn dừng trước xác của Đấu Đế vừa tan biến.

Từ đống tàn dư đó, một luồng khí tức đen ngòm trỗi dậy.

Không phải là đấu khí truyền thống mà mọi người biết đến ở Shenmu.

Đây là thứ gì đó cũ kỹ hơn, nguy hiểm hơn – "Ma Thu".

Lâm Phong nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh như dao cứa vào bóng tối đang cuộn trào trước mặt hắn.

Hắn không rút kiếm.

Hắn chỉ đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên trời, như đang mời gọi một cuộc đối thoại giữa hai thực thể hoàn toàn khác biệt.

"Chúng ta cần nói chuyện," Lâm Phong nói với khoảng trống trước mặt mình.

Giọng điệu bình thản đến đáng sợ của hắn làm cho chính Tống Hạo cũng phải nín bặt hẳn lại ngay sau lưng cậu ta vài bước chân xa hơn một chút nữa đó kia!

Vì sao lại chọn tôi?"

Bóng tối không đáp lời bằng âm thanh thông thường.

Thay vào đó, nó tạo ra những hình ảnh phản chiếu trong tâm trí Lâm Phong – ký ức về các phiên bản beta trước đây của hắn đang chết đi dưới tay Thiên Đạo.

Những khuôn mặt quen thuộc mà giờ đã trở thành dữ liệu rác.

"Tôi biết ngươi là gì," Lâm Phong tiếp tục, không chớp mắt dù áp lực tinh thần đè lên đầu hắn nặng như núi Thái Sơn khổng lồ kia vậy đó ạ!.

"Ngươi không phải quái vật.

Ngươi là lỗi hệ thống chưa được vá lại."

Đột nhiên, cánh tay dữ liệu của Lâm Phong phát sáng rực rỡ hơn.

Những dòng mã xanh bắt đầu tua tủa bắn ra khỏi da thịt hắn, xuyên thẳng vào bóng tối trước mặt.

Không có va chạm vật lý.

Chỉ có tiếng rè rè như đĩa bị xước quay trên máy hát cũ kỹ lâu năm bỏ hoang nơi đâu đó xa xôi lắm rồi!

"Hãy cho tôi thấy 'nguồn gốc' của ngươi," Lâm Phong ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp quảng trường trống vắng hiu quạnh lạnh lẽo im lìm chết chóc tuyệt đối yên tĩnh hoàn toàn không một chút thanh âm nào khác ngoài tiếng gió rít qua kẽ hở tường nhà cửa xung quanh đây!

Bóng tối co lại rồi bùng nổ thành hàng triệu mảnh vỡ kính gương lơ lửng trong không trung.

Mỗi mảnh đều phản chiếu một góc nhìn khác nhau về Lâm Phong – phiên bản 108 này đang đứng giữa vòng xoáy của số phận và lựa chọn tự do ý chí cá nhân quyết định tương lai gần xa trước mắt mọi người hiện diện tại nơi đây lúc này giây phút này!.

Hàng triệu mảnh vỡ kính lơ lửng như những ngôi sao chết trong vũ trụ thu nhỏ.

Ánh sáng lạnh lẽo chiếu rọi lên khuôn mặt Lâm Phong.

Cậu không chớp mắt dù một lưỡi dao sắc bén đang cứa vào khóe mi trái của cậu.

Máu chảy ra nhưng lại hóa thành sương mù tím nhạt trước khi kịp chạm đất.

"Đừng run," Tử Hà thì thầm, giọng nói vang vọng từ khắp mọi hướng cùng lúc.

"Sợ hãi là nhiên liệu cho chúng ta."

Lâm Phong cố gắng hít thở sâu.

Không khí nơi đây nặng chịch như chì.

Mỗi hơi thở đều kéo theo tiếng xì xèo của những sợi dây vô hình đang quấn quanh cổ cậu.

Chúng không phải là xích sắt hay vải lụa.

Đó là dữ liệu.

Là thông tin bị nén chặt thành vật chất hữu hình, nghẹt thở và độc hại.

Cậu liếc nhìn bàn tay mình.

Những ngón tay đang biến đổi màu sắc liên tục.

Đôi khi trắng bệch như xương, đôi khi đen ngòm như than chì.

Hệ thống không muốn để lại bất kỳ dấu vết nào về con người thật của cậu nữa.

Nó đang định dạng lại linh hồn này theo một khuôn mẫu tiêu chuẩn hóa.

Tử Hà cười, âm thanh giống như tiếng thủy tinh vỡ dưới áp lực cao độ.

"Tôi thấy lịch sử bị xóa bỏ.

Tôi thấy những ký ức mà anh trân trọng nhất đang trở thành lỗi hệ thống 404."

Một mảnh kính lớn lao thẳng về phía mặt Lâm Phong.

Cậu né sang bên trái với phản xạ sinh tồn.

Mảnh kính bay qua, cắt ngang khoảng không khí và để lại một vệt ánh sáng xanh lá cây – màu của mã nguồn gốc thế giới này.

"Đây là chiến trường," Tử Hà nói rõ hơn, giọng điệu trở nên nghiêm túc đáng sợ.

"Không phải giữa tốt và xấu.

Mà giữa trật tự hỗn độn và sự tĩnh lặng vĩnh cửu."

Lâm Phong nắm chặt tay.

Đấu khí trong kinh mạch của cậu bắt đầu bùng cháy, nhưng nó không nóng rực như thường lệ mà lạnh giá.

Thần thú bên trong lồng ngực rít lên đau đớn khi cảm nhận được sự xâm nhập này.

Chúng đang bị phân mảnh, tách rời khỏi ý thức chủ nhân để trở thành những biến số độc lập trong thuật toán của hệ thống.

"Cắt đứt nó," Lâm Phong ra lệnh cho chính mình.

"Cắt đứt mọi liên kết."

Hắn phóng về phía trước, lao thẳng vào trung tâm vòng xoáy kính.

Những lưỡi dao bay tứ tung nhưng đều bị đấu khí bao quanh cơ thể hắn chặn đứng.

Tiếng va chạm tạo thành những nốt nhạc dissonant khó chịu, xé toạc màng nhĩ của bất kỳ ai dám lắng nghe.

Tử Hà xuất hiện trước mặt Lâm Phong lần nữa.

Lần này, hình ảnh rõ nét hơn.

Cậu ta mặc một bộ áo choàng đen tuyền, không có logo hay ký hiệu nào cả – điều đó tự thân đã là một sự nổi loạn trong thế giới được dán nhãn đầy đủ như vậy.

"Anh nghĩ anh đang chiến đấu vì tự do?" Tử Hà hỏi, ánh mắt sắc lạnh như băng hà.

"Hay anh chỉ đơn giản là muốn xác nhận rằng nỗi đau của mình có ý nghĩa gì đó?"

Lâm Phong dừng chân, mồ hôi ướt sũng lưng áo nhưng vẫn giữ vững thế tấn công.

"Nỗi đau chứng minh tôi còn sống."

"Đúng vậy," Tử Hà gật đầu chậm rãi.

"Và hệ thống ghét sự bất ổn nhất chính là những thứ 'còn sống'.

Chúng muốn mọi thứ trở thành dữ liệu tĩnh.

Không cảm xúc.

Không xung đột.

Chỉ có hiệu suất tối đa và chi phí thấp nhất."

Một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi ozone của sấm sét điện tử.

Những mảnh kính bắt đầu xoay nhanh hơn, tạo thành một đường hầm ánh sáng xoáy ốc.

Ở cuối đường hầm đó là một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại đen bóng, không hề có tay nắm hay ổ khóa.

"Đó là nơi lưu trữ gốc," Tử Hà chỉ vào cánh cửa.

"Nếu anh bước qua đó mà vẫn giữ được ý thức của mình.

anh sẽ trở thành virus đầu tiên trong lịch sử thế giới này."

Lâm Phong nhíu mày.

Ý tưởng ấy vừa hấp dẫn lại vừa kinh hoàng.

Trở thành một lỗi không thể sửa?

Một điểm mù vĩnh cửu trong mắt toàn năng của hệ thống?

Tử Hà mỉm cười, nụ cười chứa đựng sự bi thương sâu thẳm.

"Không có giá trị nào cả.

Vì anh đã mất tất từ khi sinh ra vào thế giới này rồi."

Câu nói như một cú đấm vô hình vào dạ dày Lâm Phong.

Cậu sững người trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ dài để hệ thống phản ứng lại.

Những sợi dây dữ liệu màu xanh lá cây lao về phía hắn, cố gắng xuyên thủng lớp phòng thủ đấu khí đang suy yếu dần do kiệt sức.

"Đừng nghĩ quá nhiều!" Tử Hà hét lên lần đầu tiên.

"Tư duy là bẫy!

Hành động mới là chìa khóa!"

Lâm Phong nhắm mắt lại trong một giây ngắn ngủi.

Cậu nhớ về cảm giác của gió trên đỉnh núi Tuyết Lam, nơi thần thú tổ tông của cậu từng gầm thét vào bầu trời hoang dã.

Cậu nhớ mùi máu tươi và sự ấm áp của tình bạn với những người thầy đã khuất.

Những ký ức ấy không phải là dữ liệu nhị phân 0 và 1.

Chúng phức tạp, hỗn độn và đẹp đê một cách tàn nhẫn.

Mở mắt ra, đôi ngươi Lâm Phong rực cháy màu đỏ thẫm – dấu hiệu đấu khí thuần khiết nhất đang được kích hoạt tối đa.

Hắn vung tay về phía trước, tạo thành một làn sóng xung kích hình lưỡi liềm.

Sóng năng lượng quét sạch hàng trăm mảnh kính phía trước, mở ra một lối đi tạm thời.

"Chạy!" Tử Hà hô lớn và biến mất vào bóng tối bên cạnh cánh cửa đen.

Lâm Phong không do dự.

Hắn chạy hết tốc độ của cơ thể đang kiệt quệ này.

Gót chân đập xuống sàn nhà ảo tạo thành những vết nứt lan tỏa khắp nơi.

Mỗi bước chân là một lần phủ nhận sự tồn tại của quy tắc vật lý được lập trình sẵn ở đây.

Cánh cửa đen dần lớn lên trước mặt hắn.

Nó không mở ra theo cách thông thường mà tự giải thể, tan rã thành vô số hạt bụi kim loại bay về hai bên như mành rèm sắt thép.

Phía sau là một khoảng trống trắng xóa đến chói mắt.

Không có bóng tối ở đó.

Không có sự đe dọa rõ ràng nào cả.

Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối của cái không-tồn tại.

Lâm Phong lao vào vùng sáng ấy.

Cảm giác rơi tự do bao trùm lấy toàn thân hắn trong vài giây dài lê thê như một thế kỷ.

Khi chân chạm đất lần nữa, mọi âm thanh đều biến mất hoàn toàn.

Sự im lặng ở đây nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm của quái thú nào mà cậu từng đối mặt.

Trước mặt Lâm Phong là một bàn làm việc đơn giản bằng gỗ cũ kỹ – thứ đồ vật không hề xuất hiện trong thế giới công nghệ cao này.

Trên đó đặt một cuốn sổ tay giấy mỏng manh, dễ bị rách nếu chạm vào mạnh.

Và bên cạnh nó là một chiếc bút mực đang nhỏ giọt màu đen huyền bí xuống mặt bàn.

Tử Hà đứng ở phía sau cậu, lưng dựa vào bức tường vô hình nơi ranh giới giữa hai thế giới gặp nhau.

Hình ảnh của cậu ta mờ ảo hơn nhiều so với trước kia, như thể năng lượng để duy trì hiện thân này sắp cạn kiệt.

Lâm Phong nhìn vào trang giấy trắng tinh khôi.

Cảm giác kỳ lạ xâm chiếm tâm trí hắn.dường như có một sức hút từ sâu thẳm trong tiềm thức, mời gọi cậu ghi lại những ký ức đau đớn nhất của mình lên đó.

Không phải để lưu trữ.

Mà để giải phóng chúng khỏi sự kiểm soát của hệ thống.

Tử Hà không trả lời ngay.

Cậu ta nhìn về phía xa xăm nơi mà ánh sáng trắng bắt đầu xuất hiện những đốm đen – dấu hiệu cho thấy hệ thống đang phát hiện ra sự xâm nhập và chuẩn bị cơ chế tự vệ cuối cùng của mình: Format toàn bộ khu vực này để loại bỏ virus mới nổi.

"Viết điều khiến anh sợ hãi nhất," Tử Hà trả lời, giọng nói giờ đây vang lên từ chính trong đầu Lâm Phong chứ không phải qua không khí.

"Vì nỗi sợ là thứ duy nhất mà máy móc chưa bao giờ có thể mô phỏng được một cách chân thực."

Lâm Phong cầm lấy chiếc bút.

Mực đen lạnh buốt truyền vào lòng bàn tay, lan tỏa dọc theo các đường gân và đi thẳng về trái tim đang đập thình thịch của cậu.

Cậu cúi xuống trang giấy đầu tiên.

Những ký tự bắt đầu hiện ra dưới ngòi bút của hắn, không phải bằng mực thông thường mà là bằng chính đấu khí được cô đọng thành hình dạng chữ viết cổ xưa.

Nhưng khi nhìn vào những gì mình vừa ghi lại, máu trong người Lâm Phong bỗng cứng đờ vì kinh hoàng tột độ.

Hắn không viết ra chiến pháp phòng thủ, mà chính là bản án tử của chính mình.

Đấu khí trong người hắn bùng nổ, xé toạc lớp áo choàng trong tuyệt vọng.

Một vết nứt âm u chậm
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập