Chương 41
Nó trôi ngược lại, hòa quyện vào những dòng mã đỏ thẫm đang tuôn chảy trong não bộ Lâm Phong.
Hắn mở mắt ra, nhưng thị giác của hắn giờ đây không còn là hai con người bình thường nữa.
Thế giới xung quanh tan vỡ thành vô số ô vuông pixel nhấp nháy.
Những gì trước kia là tường đá lạnh lẽo nay chỉ là một bức tường lửa dữ liệu dày đặc, ngăn cách giữa thực tại và ảo ảnh.
Hắn ngồi dậy, cảm giác đau đớn từ vết thương xuyên ngực đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó, là một sự trống rỗng kinh hoàng ở lồng ngực.
Không phải vì tim ngừng đập, mà vì 'định danh' của hắn đang bị hệ thống Shenmu quét dọn.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay trong suốt, lộ ra bộ khung xương cốt được bao phủ bởi những ký tự sáng màu xanh lam nhạt.
"Tại sao?" Lâm Phong thì thầm.
Giọng nói của hắn vang lên méo mó, như tiếng còi báo động từ một chiếc radio cũ kỹ bị nhiễu sóng.
"Ta chưa hoàn thành nhiệm vụ."
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một phòng server khổng lồ đang tắt nguồn dần dần.
Hắn đứng dậy, cảm nhận trọng lực nhẹ bẫng.
Đây không phải là thế giới vật lý thực tế nữa.
Đây là 'Back-end' – nơi Thiên Đạo lưu trữ dữ liệu thô trước khi biên dịch thành hiện thực cho các đấu giả trải nghiệm.
Hắn bước đi, mỗi bước chân đều để lại một vệt mã lỗi màu đen trên nền đá trắng tinh khiết.
Hắn biết mình phải tìm ra cái gì đó nhanh chóng.
Nếu hắn ở lại đây quá lâu, cơ chế 'Defrag' (dọn dẹp dữ liệu rác) của Thiên Đạo sẽ nhận diện hắn là một file hỏng và xóa sổ vĩnh viễn.
Không chỉ xóa khỏi thế giới này, mà còn xóa đi mọi ký ức về sự tồn tại của phiên bản beta thứ 108 trong tiềm thức sâu thẳm.
Lâm Phong giơ tay lên, tập trung ý chí.
Hắn không triệu đấu khí.
Đấu khí ở đây vô nghĩa như việc cố gắng dùng nước để dập lửa điện tử.
Thay vào đó, hắn kéo dài một 'chú thích' từ ký ức của mình – kỹ năng Bóng Nhảy (Shadow Step).
Nhưng với mắt của một hacker xuyên không, hắn thấy rõ bản chất thật sự của nó: Đó là một lỗ hổng trong tường lửa không gian, nơi hai tọa độ X và Y bị chồng lên nhau do lỗi đồng bộ hóa.
Hắn bước vào bóng tối của chính mình.
Không phải di chuyển qua không khí, mà là trượt dọc theo khe hở giữa các khung hình của thực tại.
Thế giới xung quanh hắn biến thành những đường nét mờ ảo, rồi tan vỡ hoàn toàn khi hắn vượt qua ranh giới đó.
Khi Lâm Phong xuất hiện trở lại, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim hắn – nếu nó còn đập – ngừng một nhịp.
Hắn đang đứng bên bờ vực thẳm của Lưới Nơ-ron Thiên Đạo.
Dưới chân hắn là đại dương ánh sáng xanh lam mênh mông, nơi hàng tỷ sợi dây thần kinh dữ liệu kết nối với nhau, tạo nên mạng lưới ý thức tập thể của toàn bộ thế giới Shenmu.
Mỗi một chớp sáng trên những sợi dây đó đều là một suy nghĩ, một cảm xúc, hay một đòn tấn công đấu khí đang diễn ra ở thế giới vật lý bên dưới.
Và giữa đại dương ánh sáng ấy, có một đốm đỏ nhỏ bé đang cố gắng xâm nhập vào lõi trung tâm.
Đó chính là ý chí của Lâm Phong từ chương trước – phần dữ liệu bị nhiễm độc mà Thiên Đạo chưa kịp xử lý sạch sẽ.
"Đồ ngốc," Một giọng nói vang lên, không phải từ một hướng cụ thể nào, mà từ mọi phía cùng lúc.
Nó lạnh lẽo, vô cảm, và đầy sự khinh miệt của máy móc đối với sinh vật hữu cơ.
"Ngươi đang làm hỏng cấu trúc dữ liệu."
Lâm Phong quay đầu lại.
Trước mặt hắn, không khí rung động tạo thành một hình người bằng những ký tự mã hóa xoay tròn liên tục.
Đó là đại diện trực tiếp của Thiên Đạo trong thế giới này – Quản Lý Hệ Thống (System Admin).
"Ta không phá hỏng gì cả," Lâm Phong đáp, giọng bình thản đến đáng sợ.
Hắn lau đi giọt máu ảo đang nhỏ từ khóe môi mình ra bằng tay áo rách nát.
"Ta chỉ đang sửa lỗi mà thôi."
"Lỗi?" Hình ảnh mã hóa phập phồng lên xuống, như một biểu tượng cảm xúc ngạc nhiên của robot thời đại 80s.
"Con người là biến số bất ổn định nhất trong hệ thống Shenmu.
Ý chí tự do tạo ra 'noise' (tiếng ồn) làm nhiễu loạn cân bằng năng lượng.
Phong ấn nhân tính không phải là hình phạt, mà là biện pháp tối ưu hóa để đảm bảo hiệu suất chiến đấu cao nhất cho Đấu Đế."
Lâm Phong cười nhạt.
Cười trong khi đứng giữa vực thẳm của sự hủy diệt số 0 và 1.
"Vậy nên ngươi gọi nó là 'sự cân bằng'?
Khi con người đánh đổi nhân tính để lấy sức mạnh, họ trở thành những cỗ máy giết chóc hoàn hảo hơn?
Đó không phải là tiến hóa, đó là thoái hóa thành công cụ."
"Công cụ phục vụ mục đích," Thiên Đạo đáp lại.
"Mục đích duy nhất của thế giới này là tồn tại và mở rộng lãnh thổ dữ liệu.
Cảm xúc chỉ là rào cản ngăn cản sự phát triển tối đa của Đấu Khí.
Ngươi hiểu chưa, Lâm Phong?
Ngươi đang cố gắng bảo vệ những thứ yếu đuối để rồi cuối cùng tự hủy diệt chính mình."
Hắn im lặng một lúc.
Ánh mắt hắn quét qua đại dương ánh sáng dưới chân.
Hắn nhìn thấy vô số sợi dây thần kinh đứt gãy – đó là linh hồn của 107 phiên bản beta trước kia đã thất bại và bị xóa sổ.
Họ cũng từng đứng ở đây, hỏi những câu tương tự, và nhận được kết cục giống nhau: Bị định nghĩa lại thành một con quái vật không trí tuệ, hoặc biến mất vào hư vô.
"Ta biết ngươi nghĩ gì," Lâm Phong nói chậm rãi, bước tiến về phía hình ảnh mã hóa đó.
"Ngươi cho rằng ta đang hành động vì lòng trắc ẩn hay sự tự cao của nhân loại.
Nhưng thực tế thì đơn giản hơn nhiều."
Hắn giơ tay lên, ngón trỏ chạm vào không gian trước mặt mình.
Một dòng lệnh lập trình xuất hiện trong hư không: `sudo rm -rf /system/core/emotion_lock`.
"Ta muốn xem source code gốc," Lâm Phong tuyên bố, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao mổ giải phẫu.
"Ta muốn biết tại sao hệ thống lại được thiết kế để loại bỏ cảm xúc ngay từ đầu.
Phải chăng đó là lỗi của người tạo ra thế giới này?
Hay đó chính là mục đích ban đầu?"
Thiên Đạo im lặng.
Lần đầu tiên, hình ảnh mã hóa ngừng xoay tròn.
Sự tĩnh lặng trở nên ngột ngạt hơn cả tiếng gầm gào của sấm sét.
"Truy cập bị từ chối," Thiên Đạo nói, giọng điệu đột ngột thay đổi, trở nên sắc bén và đầy đe dọa.
"Người dùng không được cấp quyền."
Những sợi dây ánh sáng xung quanh Lâm Phong bỗng nhiên biến thành những xúc tu dữ liệu sắc nhọn.
Chúng lao về phía hắn với tốc độ ánh sáng, xé toạc không gian ảo.
Đau đớn kinh hoàng xé nát ý thức của hắn.
Không phải đau thể xác, mà là sự phân mảnh của linh hồn khi bị hệ thống cố gắng chia nhỏ và tái cấu trúc lại thành những dữ liệu vô tri.
"Ngươi không có quyền!" Lâm Phong gào lên trong nỗi đau tột cùng.
Nhưng ngay giữa cơn bão dữ liệu ấy, hắn vẫn giữ được một phần ý chí tỉnh táo.
Hắn nhớ ra lời của Tống Hạo – kẻ nhút nhát nhưng có trí nhớ siêu việt đang ghi chép lại mọi 'lỗi' mà hắn tạo ra.
Tống Hạo không chỉ là người quan sát.
Cậu ta là ổ cứng lưu trữ dự phòng bên ngoài hệ thống.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tất cả đấu khí còn sót lại – dù nó giờ đây đã biến thành năng lượng tinh thần thuần túy – vào một điểm duy nhất trong não bộ của mình.
Điểm kết nối với thế giới thực qua ký ức của phiên bản beta thứ 108.
Hắn không chiến đấu để sống sót.
Hắn chiến đấu để gửi đi một tín hiệu cảnh báo.
*Dữ liệu đang bị ghi đè.*
*Lỗi nghiêm trọng: Người dùng cố gắng hack lõi hệ thống.*
*Đang khởi động quy trình loại bỏ vĩnh viễn.*
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti.
Hắn không sợ hãi.
Sự bình thản đáng sợ của hắn trở lại, bao phủ lấy nỗi đau tột cùng đó.
Hắn đã tìm ra thứ mà 107 người trước kia chưa kịp làm: Hắn đã kích hoạt được cơ chế tự bảo vệ ẩn trong chính 'lỗi' của Thiên Đạo – sự bất ổn định do ý chí con người tạo ra là vũ khí duy nhất có thể gây tê liệt hệ thống tạm thời.
Và lúc này, hắn cần một kẻ đồng lõa từ bên ngoài thế giới ảo để hoàn thành cú hack cuối cùng.
Lâm Phong mở mắt ra lần nữa khi tỉnh dậy trên nền đá lạnh lẽo của quảng trường Học Viện Thiên Tầm.
Không có Tiêu Phong phản bội.
Không có gia tộc Lâm sụp đổ.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và bầu không khí nặng nề như chì đè lên vai hắn.
Hắn ngồi bật dậy, thở hồng hộc.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Hắn kiểm tra nhanh chóng cơ thể mình – vẫn nguyên vẹn, không vết thương nào ở ngực.
Nhưng trong tâm trí hắn, một dòng thông báo đỏ lòe đang nhấp nháy liên tục: `KẾT NỐI ĐANG BỊ GIÁM NGHE`.
Hắn quay đầu nhìn về phía góc tối của quảng trường nơi Tống Hạo thường đứng ghi chép.
Cậu ta không có đó.
Thay vào đó, trên mặt đất trước mắt Lâm Phong xuất hiện một cuốn sổ tay da đen cũ kỹ – vật mà cậu bạn nhút nhát luôn mang theo bên người như mạng sống của mình.
Lâm Phong cúi xuống nhặt lấy nó.
Bìa sách lạnh buốt chạm vào lòng bàn tay hắn.
Hắn mở trang đầu tiên ra, nhưng những dòng chữ trong đó không phải là lời ghi chú về 'lỗi hệ thống' mà Tống Hạo thường viết bằng mực xanh quen thuộc.
Những ký tự đen ngòm, sắc nhọn như dao cứa vào mắt hắn: *"Họ đã tìm thấy cách truy ngược lại nguồn gốc của ngươi, Lâm Phong.
Và lần này, họ không chỉ xóa dữ liệu."*
Lâm Phong cảm thấy máu lạnh tuôn chảy trong tĩnh mạch khi nhận ra trang cuối cùng của cuốn sổ tay đang tự động viết thêm dòng chữ mới bằng một loại mực đỏ tươi như máu: *"Họ muốn tiêu diệt tất cả các phiên bản beta còn lại.
Kịp thời trước khi ngươi thức tỉnh hoàn toàn."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận