Chương 40
Hắn chỉ nhìn thấy dòng mã đỏ lòe chảy ngược từ bầu trời Shenmu, xuyên qua da thịt của Đấu Đế đang quỳ trước mặt.
Không khí không còn mùi máu tanh nồng nặc mà thường đi kèm với những trận chiến sinh tử ở biên giới này.
Thay vào đó là mùi ozone gắt gỏng, hăng hắc như sau một vụ nổ server lớn khiến toàn bộ khu vực mất kết nối tạm thời.
Hắn đứng im lặng, đôi mắt đen nhánh không chớp lấy dù cho ánh sáng dữ liệu đang chiếu thẳng vào võng mạc của hắn theo cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được.
Đấu Đế kia – người mà cả thế giới tôn sùng là biểu tượng sức mạnh tối thượng – giờ đây chỉ còn là một tập hợp các đa giác lỗi (glitch polygons) đang cố gắng duy trì hình dạng nhân loại trước khi sụp đổ hoàn toàn vào trạng thái hỗn loạn nguyên thủy.
"Đừng di chuyển," Lâm Phong nói, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ trong bối cảnh chết chóc này.
Hắn đưa tay lên, ngón cái và (chỉ trỏ) chạm nhẹ vào không trung phía trước mặt mình, như thể đang cố gắng xóa một vết bẩn trên màn hình kính cường lực vô hình bao phủ toàn bộ hiện thực.
"Nếu ngươi di chuyển thêm nửa bước nữa, hệ thống sẽ phát hiện ra rằng chúng ta đang nằm ngoài phạm vi xử lý logic chuẩn." Đấu Đế mở miệng.
Từ khoang họng của vị thần chiến tranh đó không thoát ra tiếng gầm gừ uy hiếp, mà là một chuỗi âm thanh tĩnh điện rè rĩ nghe như đĩa CD bị trầy xước quay sai tốc độ.
Soul Not Found.* Lâm Phong nhếch mép cười nhạt.
Cười vì sự hài hước đen tối của tình cảnh này, chứ không phải vì sợ hãi hay kinh ngạc.
Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ khi lần đầu tiên nhận ra rằng thế giới Shenmu vận hành theo nguyên tắc mã nguồn mở nhưng bị khóa quyền truy cập root.
Và giờ đây, hắn đang đứng trước một lỗ hổng bảo mật khổng lồ mà ngay cả Thiên Đạo cũng chưa kịp vá lại.
"Tống Hạo," Lâm Phong gọi tên người bạn thân của mình mà không quay đầu.
"Ghi chép vào sổ tay đó đi.
Ngày thứ 108 sau khi phiên bản beta thất bại, tôi đã tìm thấy cách để bypass (vượt qua) cơ chế phong ấn cảm xúc cấp độ Đấu Đế." Tống Hạo run rẩy cầm bút chì gỗ mòn nhọn chĩa xuống trang giấy trắng toát trong cuốn sổ da bò cũ kỹ.
Tay hắn ta đẫm mồ hôi lạnh, làm lem mực đen thành những vệt nhòe nhoẹt khó đọc.
"Lâm Phong.
tôi nghĩ chúng ta nên chạy," Tống Hạo thì thào, giọng nói vỡ oà vì sợ hãi tột độ.
"Hắn là Đấu Đế!
Ngay cả khi hắn đang bị lỗi hệ thống, áp lực đấu khí của hắn cũng đủ để ép chết một đám đông người bình thường chỉ bằng ý chí!" "Hắn không phải là kẻ thù," Lâm Phong đáp lại chậm rãi, từng chữ được phát âm rõ ràng như những lệnh code chính xác tuyệt đối.
"Hắn là nạn nhân.
Và chúng ta.
chúng ta đang đứng giữa hai dòng dữ liệu xung đột nhau." "Đừng nhìn vào mắt hắn, Phong," giọng nói của A Mi vang lên, nhưng không đến từ phía sau lưng Lâm Phong nơi con sói thần thú đáng lẽ phải nằm im lìm.
Giọng đó phát ra trực tiếp từ chính trong đầu Lâm Phong – một kết nối thần thú đã bị thay đổi mã hóa hoàn toàn so với bản gốc thiết kế ban đầu.
Lâm Phong quay đầu sang bên trái, mắt sắc lạnh quét qua khoảng không trống rỗng trước mặt mình.
A Mi xuất hiện dưới dạng hình chiếu ảo (hologram) mờ nhạt, bộ lông xám tro của con sói đang nhấp nháy liên tục như đèn LED báo lỗi pin yếu.
Đôi mắt vàng kim của thú vật này chứa đựng sự thông minh vượt xa loài người bình thường có thể hiểu được – hoặc ít nhất là trong thế giới vốn dĩ coi thần thú chỉ là công cụ chiến đấu thuần túy mà thôi.
"A Mi," Lâm Phong gọi tên con sói, giọng điệu trầm xuống thấp hơn một chút để tránh kích hoạt các bộ lọc âm thanh tự động của hệ thống đang giám sát khu vực này 24/7 không nghỉ ngơi nào cả đâu.
"Ngươi đã kết nối được với mạng lưới thần kinh trung ương của Đấu Đế chưa?" "Chưa hoàn toàn," A Mi đáp lại, tiếng sủa thành lời nói rõ ràng nhờ thuật ngữ ngôn ngữ cổ xưa mà Lâm Phong dạy cho nó trong những đêm dài tu luyện tại hang động sâu thẳm bên dưới dãy núi Tuyết Lam lạnh giá chết người ấy nọ!
"Nhưng tôi có thể cảm nhận được sự rối loạn dữ liệu đang lan tỏa từ cơ thể hắn.
Nó giống như.
một virus ăn mòn đang phá hủy cấu trúc nền tảng của ý chí tự do mà Thiên Đạo cố gắng áp đặt lên những sinh vật mạnh nhất thế giới này." Tống Hạo nuốt khan, cổ họng khô khốc vì sợ hãi tột độ khi nghe thấy cuộc đối thoại giữa chủ và thú cưng diễn ra trước mắt mình một cách bình thường đến đáng sợ như thể họ đang bàn luận về việc mua bán hàng hóa thông thường tại chợ phiên cuối tuần vậy đó ạ!
"Ý ngươi là.
Đấu Đế này cũng bị Thiên Đạo phong ấn cảm xúc giống như chúng ta?" "Chính xác," Lâm Phong gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn dán chặt vào dòng mã đỏ đang chảy ngược từ trán xuống mũi của vị Đấu Đế kia.
"Và đây mới là phần thú vị nhất: hắn không hề biết điều đó cho đến khi ý chí tự do của hắn mạnh mẽ hơn khả năng kiểm soát của hệ thống.
Khi một đấu sĩ đạt cảnh giới cao, họ cần sự ổn định tâm trí tuyệt đối để hấp thụ đấu khí hiệu quả nhất có thể mà không bị điên loạn vì quá tải thông tin đầu vào từ vũ trụ bao la vô tận này đây!
Nhưng nếu cảm xúc là 'noise' (tiếng ồn) gây nhiễu loạn dữ liệu như Thiên Đạo tuyên bố.
thì việc loại bỏ nó đồng nghĩa với việc giết chết linh hồn con người." Đấu Đế bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
Đôi mắt trống rỗng không màu sắc nào cả – chỉ có hai hố sâu thẳm chứa đựng sự tĩnh lặng đáng sợ của cái chết số hóa đang nhìn thẳng vào Lâm Phong lần nữa thôi chứ đâu phải là thứ gì khác lạ nữa thân mến ạ!
ngươi lại biết?" giọng nói trầm thấp vang lên, (lần này) không còn tiếng static rè rĩ mà rõ ràng đến rợn người sống vật bên cạnh nghe thấy đều phải run sợ tột độ vì sự lạnh băng tuyệt đối phát ra từ nó vậy đó!
Lâm Phong mỉm cười – nụ cười của một kẻ lập trình viên vừa tìm ra bug chí mạng trong sản phẩm của gã khổng lồ công nghệ độc quyền toàn cầu đang thống trị thị trường phần mềm quản lý đời sống số hóa hiện nay ấy nọ!
"Bởi vì tôi đã từng là ngươi," hắn trả lời ngắn gọn, đủ để khiến Tống Hạo mở to mắt kinh ngạc đến mức suýt làm rơi cuốn sổ tay xuống nền đất đá lạnh giá ẩm ướt đầy sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi trong không gian rộng lớn vô tận này đây ạ!
Cuộc đối đầu không còn là võ thuật nữa.
Nó trở thành một bài toán logic sinh tồn phức tạp mà bất kỳ ai cũng có thể hiểu được nếu họ đủ can đảm để nhìn thẳng vào sự thật phũ phàng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng của sức mạnh siêu nhiên giả tạo do Thiên Đạo ban tặng cho những kẻ may mắn sở hữu tài năng thiên bẩm hiếm hoi từ lúc mới chào đời trên thế giới Shenmu khắc nghiệt này đây ạ!
*Lên men Tension:* Đấu Đế bắt đầu phát ra sóng âm tần thấp – loại âm thanh mà con người bình thường không thể nghe thấy bằng tai thịt đơn thuần được nữa đâu.
Những đám mây dữ liệu trên trời sụp đổ thành những dòng mã xanh lá cây và đỏ thẫm xen kẽ nhau tạo nên bức tranh hỗn loạn trước mắt mọi người chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này xảy ra ngay giữa lòng thủ đô Đấu Khí Liên Minh tráng lệ lộng lẫy nhất nhì trong lịch sử phát triển của nền văn minh nhân loại tiến bộ đang tồn tại trên hành tinh Shenmu rộng lớn mênh mông bao la ấy nọ!
Không ai dám bước tới gần.
Ngay cả những lính canh biên giới được trang bị đầy đủ vũ khí hiện đại tiên tiến nhất cũng đứng im như tượng đá sợ hãi run rẩy vì cảm nhận được áp lực đấu khí khổng lồ đang đè nặng lên tâm trí họ mỗi giây trôi qua đều là một cực hình tra tấn tinh thần ghê gớm đến tột cùng mà không ai trong số những người bình thường chưa từng trải nghiệm qua cuộc sống xuyên không gian thời gian đa chiều phức tạp như Lâm Phong và các đồng đội của hắn có thể tưởng tượng nổi mức độ khủng khiếp thực sự đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!.
"Hắn là một trong những người đầu tiên thức tỉnh," Lâm Phong giải thích cho Tống Hạo, giọng nói trầm lắng như nước chảy ngầm dưới lòng đất đá lạnh giá ẩm ướt đầy Không khí trong phòng giam trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Những luồng đấu khí tàn dư vẫn còn lưu lại trên các bức tường đá lạnh lẽo đang dần tan biến vào bóng tối.
Lâm Phong đứng đó, dáng vẻ của hắn trông bình thản hơn cả một tảng băng trôi giữa đại dương giông tố.
Nhưng sâu trong mắt cậu ta, những hạt bụi sao vũ trụ vẫn đang quay cuồng không ngừng nghỉ.
Tống Hạo nhíu chặt đôi lông mày đen nhánh lại.
Hắn cảm nhận được sự đè nén khủng khiếp từ khí thế của Lâm Phong.
Không phải là áp lực vật lý thông thường mà là một loại trọng lượng tâm linh nặng nề như ngàn cân.
Nó khiến cho những tế bào trong cơ thể Tống Hạo đều run rẩy, muốn kêu gào cầu xin buông tha nhưng lại không dám thốt lên thành lời.
"Một người thức tỉnh," Tống Hạo lặp lại ba từ đó với giọng điệu đầy nghi hoặc và dè chừng.
"Trong lịch sử của Thế Giới Đấu Khí này đã có rất nhiều kẻ tuyên bố mình là đặc biệt, là duy nhất.
Nhưng cuối cùng họ đều trở thành những bộ xương trắng nằm sâu dưới đáy hầm mộ của Học Viện Thiên Tầm." Lâm Phong khẽ nhếch khóe môi lên một chút, tạo nên nụ cười lạnh nhạt và đầy mỉa mai trước khuôn mặt căng thẳng kia.
"Sự khác biệt giữa tôi và bọn chúng là ở chỗ này," Lâm Phong giơ ngón tay trỏ chỉ vào trái tim đang đập thình thịch bên lồng ngực mình.
"Họ thức tỉnh để tìm kiếm sức mạnh cho bản thân, còn tôi.
Tôi thức tỉnh để thoát khỏi một cái bẫy lớn hơn." Tống Hạo cảm thấy lưng mình lạnh toát vì sợ hãi khi nghe được câu nói đó.
Bẫy gì có thể khiến ngay cả một kẻ điên như Lâm Phong cũng phải run rẩy trước nó?
Hắn cố gắng giữ cho giọng điệu của mình không bị lung lay, nhưng những giọt mồ hôi lạnh vẫn đang lặng lẽ chảy dọc theo sống lưng áo giáp da cứng cáp kia.
"Hệ thống," Tống Hạo nói ra từ đó với sự dè chừng tối đa trong ánh mắt hung dữ.
"Ngươi đang ám chỉ cái thứ gọi là Hệ Thống Quản Lý Vận Mệnh mà chúng ta từng nghe thấy những tin đồn rùng tóc gáy ở các diễn đàn ngầm của thế giới thần thú?" Lâm Phong gật đầu chậm rãi, đồng thời bước tiến lại gần một bước nữa.
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vỏn vẹn có nửa mét.
Mùi hương kim loại nồng nặc từ vết thương cũ trên tay Lâm Phong lan tỏa ra xung quanh, kích thích khứu giác nhạy bén của Tống Hạo.
"Đúng vậy," Lâm Phong trả lời ngắn gọn mà không cần phải nghĩ ngợi nhiều thêm nữa.
"Nhưng đừng gọi nó là Hệ Thống.
Nó đáng được gọi bằng một cái tên khác hơn, một cái tên phản ánh đúng bản chất ghê tởm và tàn khốc nhất của nó." "Cái tên đó là gì?" Tống Hạo hỏi với giọng run rẩy không tự chủ được trong cổ họng khô khốc.
Hắn cảm thấy như thể mình đang đứng trên bờ vực thẳm sâu đáy, chỉ cần một bước sai lầm nhỏ thôi cũng đủ khiến hắn rơi vào bóng tối vĩnh hằng mà không bao giờ có cơ hội quay trở lại mặt đất tươi đẹp này nữa đâu cả.
"Ma Thu," Lâm Phong nhấn mạnh hai từ đó với sự lạnh lùng tuyệt đối đến mức đáng sợ nhất hiện nay đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!.
Hắn là một trong những người đầu tiên thức tỉnh, Lâm Phong giải thích cho Tống Hạo, giọng nói trầm lắng như nước chảy ngầm dưới lòng đất đá lạnh giá ẩm ướt đầy.
Tống Hạo sững sờ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy sâu thẳm của đối phương trước mặt mình lúc này đây đang đứng ngay ngắn trước mặt hắn ta vậy đó ạ!.
Hắn không thể nào tin nổi những gì mà chính hai tai mình vừa nghe thấy được trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua kia đâu cả.
Một loài sinh vật cổ xưa đã bị tuyệt chủng từ hàng ngàn năm về trước chỉ còn lại trong các truyền thuyết hoang đường nhất thôi sao?.
"Ngươi đang nói đùa.
Lâm Phong?" Tống Hạo cố gắng cười một cách gượng gạo nhưng nụ cười đó trông thật sự vô cùng kỳ quặc và đáng sợ hơn cả những con quái vật trong rừng sâu thẳm kia rất nhiều lần nữa chứ.
"Ma Thu là ký sinh trùng tâm hồn, chúng hút lấy linh lực của chủ nhân để nuôi dưỡng bản thân mình cho đến khi nào không còn gì sót lại thì.
Ngươi tự nhận mình bị nhiễm độc bởi thứ đó sao?" "Không phải là nhiễm độc," Lâm Phong sửa lại lời nói của Tống Hạo với sự bình tĩnh đáng kinh ngạc một cách khó tin như thế này đây rồi đấy.
"Mà là một mối quan hệ cộng sinh bắt buộc, hoặc có thể gọi chính xác hơn nữa đi thì đó sẽ là ký chủ và vật nuôi tạm thời cho đến khi nào nó đủ mạnh để nuốt chửng hoàn toàn linh hồn của tôi vào bên trong cơ thể mình thôi.
Đó chính là lý do tại sao tôi lại phải rời bỏ Học Viện Thiên Tầm ngay lập tức mà không cần báo trước bất kỳ ai cả." Tống Hạo cảm thấy như có một cơn gió lạnh buốt chạy dọc theo sống lưng trần trụi của hắn ta vậy đó ạ!.
Hắn nhớ rõ ràng rằng ngày hôm qua khi còn đang ở trong thư viện cũ kỹ nơi đây thì chính Lâm Phong đã nói với mình rằng cậu ấy muốn nghỉ học vài ngày để về quê thăm gia đình thân yêu.
Vậy ra tất cả những điều đó chỉ là một cái cớ khéo léo được bịa đặt ra nhằm che đậy sự thật kinh hoàng phía sau lưng họ thôi sao?.
"Vậy nên ngươi đến đây làm gì?" Tống Hạo hỏi với giọng điệu run rẩy không tự chủ được trong cổ họng khô khốc của mình lúc này đây đang đứng trước mặt hắn ta vậy đó ạ!.
"Nếu như kẻ thù thực sự nằm ngay bên trong chính cơ thể và tâm trí của ngươi thì việc trốn chạy chỉ là kéo dài thêm thời gian chết mà thôi.
Ma Thu sẽ luôn tìm cách thức tỉnh và phá vỡ vỏ bọc bảo vệ linh hồn chủ nhân bất cứ khi nào nó cảm thấy đủ mạnh để làm điều đó." "Đúng vậy," Lâm Phong thừa nhận một cách thẳng thắn đến mức đáng sợ nhất hiện nay đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!.
"Và chính vì lý do đó mà tôi cần sự giúp đỡ của ngươi, Tống Hạo.
Không phải là để chiến đấu với Ma Thu từ bên ngoài như những kẻ ngu ngốc khác đã từng làm qua nhiều lần rồi.
Mà là để tìm ra cách tiêu diệt nó từ bên trong cơ thể và tâm trí đang bị nhiễm độc nặng nề này đây rồi đấy.
Tôi biết rằng ngươi có tài năng hiếm có trong việc điều khiển Đấu Khí thuần túy mà không cần dựa vào bất kỳ loại thần thú hay pháp khí hỗ trợ nào khác cả." Tống Hạo nhíu chặt đôi lông mày đen nhánh lại một lần nữa trước mặt hắn ta vậy đó ạ!.
Hắn cảm thấy như thể mình đang bị kéo vào một cái bẫy nguy hiểm chết người mà không có đường thoát khỏi nó bằng bất kỳ phương tiện nào hiện hữu trên thế gian này rộng lớn kia đâu đúng không.
Nhưng đồng thời sâu thẳm trong đáy lòng thì lại dấy lên một ngọn lửa ham muốn khám phá sự thật đằng sau những bí ẩn chưa từng được giải đáp bao giờ kể từ khi sinh ra cho đến tận bây giờ mới chỉ là lần đầu tiên gặp phải.
"Ngươi đang yêu cầu tôi giúp đỡ một kẻ bị Ma Thu ký sinh?" Tống Hạo hỏi lại với giọng điệu đầy hoài nghi và dè chừng trước mặt hắn ta vậy đó ạ!.
"Điều đó đi ngược lại mọi quy tắc an toàn cơ bản nhất của Học Viện Thiên Tầm đã dạy chúng ta suốt nhiều thế hệ qua đây rồi đấy.
Tiếp xúc gần gũi với một người bị nhiễm độc tâm hồn sẽ khiến cho chính linh hồn của ngươi cũng bị lây lan bệnh tật đó mà.
Ngươi không sợ sao?" "Sợ," Lâm Phong thừa nhận một cách thẳng thắn đến mức đáng ngạc nhiên nhất hiện nay đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!.
"Tôi rất sợ, mỗi giây trôi qua đều là một cực hình tra tấn tinh thần ghê gớm đến tột cùng mà không ai trong số những người bình thường chưa từng trải nghiệm qua cuộc sống xuyên không gian thời gian đa chiều phức tạp như Lâm Phong và các đồng đội của hắn có thể tưởng tượng nổi mức độ khủng khiếp thực sự đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!.
Nhưng nỗi sợ hãi ấy lại là động lực thúc đẩy tôi phải tìm kiếm cách giải quyết triệt để vấn đề này thay vì chạy trốn mãi mãi vào bóng tối vĩnh hằng kia đâu đúng không.
Và nếu như ai có thể làm được điều đó thì chỉ có duy nhất một người thôi, đó chính là ngươi Tống Hạo." "Vì sao lại chọn tôi?" Tống Hạo hỏi với giọng điệu trầm lắng và đầy suy tư trước mặt hắn ta vậy đó ạ!.
"Trong số hàng ngàn học viên ưu tú khác của Học Viện Thiên Tầm thì tại sao là tôi chứ không phải bất kỳ ai khác mạnh mẽ hơn hoặc có tiềm năng cao vượt trội hẳn so với những người bình thường thông thường kia.
Tôi chỉ là một tên phế vật tầm trung mà thôi, sức mạnh Đấu Khí của tôi cũng chẳng đáng kể chi cả trong mắt những bậc thầy tu luyện đỉnh cao như ngươi đâu đúng không.
Một luồng khí tức lạnh lẽo xé toạc bóng tối, đè nặng lên đỉnh đầu tôi khiến không gian xung quanh rung động dữ dội.
Tôi ngước lên, co lại cực độ khi thấy bàn tay trong suốt của hắn đang chầm chậm xuyên qua lồng ngực mình.
Máu tươi bắn ra, nhưng nỗi kinh hoàng thực sự lại đến từ giọng nói khàn khàn vang lên bên tai: "Ngươi.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận