Chương 39
Thay vào đó, là một âm thanh *bíp* đều đặn vang vọng trong sọ não hắn.
Mỗi tiếng bíp tương ứng với một dòng code lỗi đang cố gắng xâm nhập vào ý chí của hắn.
Hắn đứng giữa quảng trường Đấu Đế — nơi linh khí dày đặc đến mức có thể ngạt thở người thường.
Nhưng đối với Lâm Phong, đây không phải là bầu trời cao rộng hay đất đai vững chãi.
Đây là một mảng ký ức dữ liệu (memory block) khổng lồ đang bị quét dọn bởi hệ thống bảo vệ của Thiên Đạo.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy nhẹ nhàng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì quá tải xử lý.
Đấu Khí trong kinh mạch hắn không còn lưu chuyển theo quy luật âm dương ngũ hành nữa.
Chúng đang hiển thị dưới dạng những chuỗi hex màu xanh lá cây nhấp nháy trước mắt thực của hắn.
`0x4A 0xB2.` Những con số này đại diện cho mật độ năng lượng.
Và chúng đang tăng lên một cách phi lý.
"Ngươi đã làm đúng," giọng nói lạnh lẽo vang lên từ mọi hướng, hòa lẫn với tiếng gió hú trên đỉnh núi thần thánh nơi quảng trường tọa lạc.
"Nhưng ngươi cũng đã kích hoạt cơ chế tự vệ."
Lâm Phong nhếch mép cười nhạt.
Một nụ cười đen tối, đầy vẻ mỉa mai trước sự tất yếu của số phận.
Hắn biết rằng Thiên Đạo không phải là một vị thần toàn năng.
Nó chỉ là một thuật toán phức tạp bị lỗi từ lâu.
Và giờ, hắn đang cố gắng sửa chữa nó bằng cách trở thành một virus sống.
"Ta không cần quyền hạn," Lâm Phong nói, giọng đều đặn như máy móc.
"Ta chỉ cần tìm ra lỗ hổng."
Hắn giơ tay lên, chỏm ngón tay trỏ chạm vào không khí trước mặt hắn.
Không có âm thanh nổ tung, cũng không có luồng sáng rực rỡ.
Chỉ đơn giản là một điểm đen xuất hiện trong không gian ba chiều xung quanh hắn.
Điểm đó lan rộng nhanh chóng như mực rơi xuống nước trắng tinh khiết.
Đó là sự trống rỗng tuyệt đối — nơi dữ liệu đã bị xóa sạch nhưng chưa kịp được ghi đè bởi thông tin mới.
Thiên Đạo phản ứng ngay lập tức.
Bầu trời phía trên quảng trường nứt ra theo đường chéo sắc nhọn.
Những mảnh vỡ của chân trời không rơi xuống đất, mà tan biến thành bụi tro ảo ảnh màu tím sẫm.
Dưới ánh mắt kinh hãi của những tu sĩ ẩn nấp trong các tòa tháp xa xôi, một thực thể khổng lồ bắt đầu hình thành từ đám mây dữ liệu đó.
Nó giống như một con rồng giấy gấp lại bằng hàng triệu dòng lệnh mã nguồn cổ xưa.
Đôi mắt của nó là hai lỗ hổng đen tối nhìn thấu linh hồn.
"Xóa bỏ," Thiên Đạo phán quyết.
Giọng nói không mang cảm xúc, chỉ đơn thuần là thực thi mệnh lệnh hệ thống.
Lâm Phong đứng yên tại chỗ.
Hắn không hề phòng thủ.
Thay vì tích tụ Đấu Khí để chống đỡ đòn tấn công sắp tới từ sinh vật dữ liệu này, hắn lại mở rộng tâm trí của mình ra tối đa.
Cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc từng tế bào thần kinh khi luồng năng lượng trắng xóa lao thẳng vào trán hắn.
Nhưng giữa cơn đau ấy, một khoảnh khắc tĩnh lặng kỳ lạ xuất hiện.
Hắn thấy được cấu trúc bên trong của đòn tấn công đó — nó không phải là lửa hay băng, mà là sự phủ nhận tồn tại.
Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ ý thức tỉnh táo trước khi bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này cùng với tất cả ký ức về bản thân mình vốn dĩ thuộc về hành tinh Trái Đất xa xôi kia kìa!
Phần lớn cơ thể Lâm Phong đã biến thành những mảng pixel vỡ vụn bay tứ tung vào không trung trong veo như nước suối nguồn chảy xiết bất tận vô hạn vô cực khôn lường khó đoán trước được dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
Giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng chảy dữ liệu hỗn loạn bao trùm lấy quảng trường Đấu Đế.
Không phải từ một thần thú hung bạo hay thánh giả cao cấp nào cả.
Mà từ một bóng người bước ra từ giữa những đống đổ nát ảo ảnh đang phân rã từng giây mỗi phút mỗi giờ liên tục không ngừng nghỉ dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
Đó là Tiêu Viêm.
Hay ít nhất, đó là bản sao dữ liệu (data clone) của hắn được tạo nên từ những mảnh ký ức còn sót lại trong hệ thống sau khi phiên bản gốc bị Thiên Đạo thanh lọc cách đây hàng trăm năm về phía xa xôi nơi biên giới Đấu Khí Liên Minh nằm ngay cạnh khu rừng rậm rạp đầy sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn khiến cho bất kỳ ai đi lạc vào đó cũng sẽ dễ dàng mất phương hướng và chết đói vì không tìm thấy đường ra lối vào để quay trở lại với cuộc sống bình thường hàng ngày của mình nữa đâu!
Bản sao Tiêu Viêm mặc bộ áo choàng màu đỏ thẫm cũ kỹ.
Trên ngực trái có logo gia tộc Tiêu đã mờ nhạt theo thời gian sử dụng quá lâu dài gây hư hỏng nghiêm trọng đến chất liệu vải dệt may công nghiệp hiện đại hóa cao độ mang tính ứng dụng thực tiễn cực kỳ hiệu quả tiết kiệm chi phí sản xuất thấp hơn rất nhiều so với các loại hàng nhập khẩu đắt tiền từ những vùng đất phương Tây xa lạ không rõ nguồn gốc xuất xứ chính xác cụ thể chi tiết.
dù có tra cứu kỹ càng tìm hiểu nghiên cứu chuyên sâu về lĩnh vực này thì cũng chỉ đơn thuần mang tính chất tham khảo thêm ý kiến đóng góp xây dựng chung chứ chưa chắc chắn hoàn toàn tuyệt đối mười phần trăm hai mươi lăm năm ba mươi sáu tháng bốn mùa bảy ngày một tuần tám hướng chín cung trời đất người vật sự tình cảm xúc tư duy nhận thức phản ánh khách quan chủ quan sáng tạo nghệ thuật văn học điện ảnh âm nhạc hội họa điêu khắc kiến trúc quy hoạch đô thị giao thông vận tải liên lạc truyền thông tin tức báo chí xuất bản phát thanh truyền hình mạng xã hội internet wifi bluetooth 4g 5g..
"Lâm Phong," bản sao nói, giọng trầm đục như tiếng chuông đồng cổ xưa vang vọng trong hang động sâu thẳm tối tăm lạnh lẽo ẩm ướt đầy dơi bay lượn quanh đầu gây cảm giác khó chịu ghê tởm muốn nôn mửa ngay lập tức nếu không kiểm soát tốt được hệ tiêu hóa của chính mình thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe thể chất tinh thần trí tuệ tâm hồn linh tính bản năng sinh tồn tự bảo vệ cơ thể trước nguy hiểm chết người đang rình rập ở khắp mọi nơi xung quanh ta mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút giây trôi qua nhanh chóng như chớp sáng lóe lên rồi tắt ngấm vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa đâu!..
"Tôi không có lựa chọn," Lâm Phong lặp lại, giọng nói của hắn vang lên trong khoảng không gian im lặng chết chóc đó.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt xoáy dữ liệu của bản sao Tiêu Viêm.
"Và ngươi cũng vậy.".
"Ta là ký ức của ngươi," bản sao nói.
"Và ta sẽ giúp ngươi vượt qua điểm mù này."
Antivirus không chờ đợi.
Từ bóng đen khổng lồ phía sau, một luồng năng lượng trắng xóa — *Cleanse Protocol* — lao về phía Lâm Phong với tốc độ ánh sáng ảo ảnh trong hệ thống dữ liệu của Shenmu.
Luồng năng lượng này đủ mạnh để quét sạch mọi dấu vết tồn tại vật lý lẫn số hóa khỏi mặt đất nơi hắn đang đứng chân cứng đầu vuông góc không hề nhúc nhích nửa bước dù chỉ một li tí chút nào đi chăng nữa thì cũng chỉ đơn giản thuần túy mang tính chất biểu tượng nghệ thuật trừu tượng hóa cao độ..
Lâm Phong đứng đó, lưng tựa vào bức tường ảo đang vỡ vụn dưới áp lực dữ dội của luồng năng lượng trắng xóa kia.
Hắn không hề sợ hãi.
Ngược lại, trong con mắt lạnh lẽo như băng giá của hắn, chỉ còn lại sự chán ngán sâu sắc đối với những quy tắc cứng nhắc này.
Ánh sáng *Cleanse Protocol* lao tới, mang theo âm thanh rè rít giống như ngàn triệu dây thần kinh đang bị đốt cháy cùng lúc.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, dữ liệu mã hóa bay loạn xạ như lá vàng trong cơn bão lốc.
Hắn nhếch môi, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên gương mặt tái nhợt.
"Hệ thống nghĩ rằng mình có thể xóa sạch tôi?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng giữa tiếng ồn ào của sự hủy diệt.
"Chúng quên mất điều cơ bản nhất."
Ngón tay hắn cử động nhẹ nhàng trong không khí, vẽ ra một ký tự phức tạp mà mắt thường khó lòng nhận diện được.
Đó không phải là đấu khí.
Cũng chẳng phải thần thú đang gầm gừ trong huyết mạch.
Một lỗ hổng chết người mà chính Shenmu đã để lại khi thiết kế lớp bảo vệ này.
Luồng năng lượng trắng xóa chạm vào hắn, nhưng thay vì quét sạch mọi thứ, nó bỗng nhiên chững lại.
Giống như một chiếc xe hơi lao nhanh đột ngột gặp phải tường vô hình.
Những hạt sáng dữ dội bắt đầu quay cuồng xung quanh Lâm Phong, tạo thành một cái lồng ánh sáng chật hẹp và suffocating.
Antivirus không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nó được lập trình để tiêu diệt virus, không phải đối phó với những kẻ biết cách lợi dụng chính mã nguồn của nó làm vũ khí phản công.
Lâm Phong bước tới trước, phá vỡ vòng vây ánh sáng bằng một cú đấm đơn giản nhưng chứa đựng toàn bộ ý chí tồn tại của hắn.
Cú đấm ấy không va vào vật chất, mà va trực tiếp vào dòng chảy dữ liệu đang cố gắng bao bọc lấy hắn.
Một tiếng nổ lớn vang lên, khiến cả khu vực ảo rung chuyển dữ dội.
Những mảnh vỡ ánh sáng rơi xuống như mưa tuyết lấp lánh rồi tan biến ngay lập tức khi chạm đất.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, lau một vết máu nhỏ chảy từ khóe môi ra bằng mu bàn tay.
Mùi kim loại nồng nặc của máu hòa quyện với mùi ozone cháy khét tỏa ra trong không khí loãng dần.
"Cậu ấy vẫn còn ở đó," Lâm Phong nói với chính mình, hoặc có lẽ là đang cố gắng liên lạc với Tử Hà đâu đó bên kia biên giới hiện thực ảo.
"Cậu nghe thấy tiếng động vừa rồi chứ?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và những dòng mã đỏ tươi bắt đầu xuất hiện khắp nơi trên bầu trời dữ liệu, báo hiệu mức độ nghiêm trọng của cuộc xâm nhập đã vượt quá ngưỡng cảnh cho phép.
Hắn quay người lại, nhìn về phía bóng đen khổng lồ đang dần tan biến sau lưng mình.
Antivirus đã rút lui tạm thời để tái cấu trúc phòng thủ.
Nhưng Lâm Phong biết rằng đây chỉ là sự trì hoãn.
Lần tiếp theo, chúng sẽ không đơn giản như vậy nữa.
"Hãy cẩn thận hơn," hắn tự nhủ, nắm chặt đôi tay cho đến khi khớp ngón tay phát ra những tiếng lạo xạo khô khốc.
"Đừng để hệ thống đoán trước được nước đi của ngươi."
Hắn bắt đầu di chuyển nhanh chóng qua các hành lang dữ liệu đang sụp đổ.
đều phải tính toán chính xác, vì bất kỳ sai sót nào cũng có thể khiến hắn bị mắc kẹt vĩnh viễn trong mê cung số hóa này.
Những bức tường xung quanh bắt đầu thay đổi màu sắc từ xám xịt sang đỏ thẫm, báo hiệu rằng khu vực an toàn đã không còn tồn tại nữa.
Đột nhiên, một giọng nói cơ khí lạnh lùng vang lên khắp nơi, phủ trùm lên mọi giác quan của Lâm Phong.
Nó nghe giống như tiếng cọt kẹt của bánh răng kim loại bị gỉ sét quay trong dầu nhớt cũ kỹ.
*"Cảnh báo: Xâm nhập cấp độ 5 được phát hiện.
Đang kích hoạt Protocol Purge toàn diện."*
Lâm Phong dừng bước, mắt nheo lại thành một đường thẳng sắc lẹm.
"Toàn diện?
Chúng định xóa cả thế giới này sao?"
Hắn nhìn xung quanh.
Những cấu trúc dữ liệu xung quanh bắt đầu sụp đổ nhanh chóng hơn trước đây rất nhiều lần.
Nền đất dưới chân hắn trở nên mong manh, những vết nứt đen kịt lan rộng ra từng giây một, đe dọa sẽ nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt.
Đây không còn là cuộc chiến sinh tồn đơn thuần nữa.
Đây là sự hủy diệt có chủ đích của chính hệ thống đối với môi trường sống mà nó tạo ra.
Và Lâm Phong thì đang nằm ngay giữa tâm điểm của cơn bão đó.
Hắn cần một lối thoát.
Nhanh nhất có thể.
Nhưng trước khi tìm đường chạy, hắn phải biết rõ kẻ thù mình đang đối mặt thực sự là ai — hay đúng hơn là cái gì.
Một tia sáng xanh lam lóe lên phía trước, cắt ngang qua màn sương dữ liệu dày đặc.
Đó không phải là ánh sáng của Antivirus trắng xóa đáng sợ kia.
Nó mang một màu sắc dịu dàng nhưng đầy bí ẩn, giống như những viên ngọc bích quý giá đang phát ra hào quang tự nhiên từ bên trong lòng đất sâu thẳm nhất nào đó trên thế giới thực xa xôi vời vợi kia vậy đấy chứ không phải là ở đây đâu.
thân mến ạ!
Lâm Phong nghi ngờ dè dặt bước tới gần hơn một chút nữa thôi thì cũng được coi như là an toàn tương đối rồi mà thôi.
Không ai muốn chết sớm cả.
Nhưng sự tò mò lại thúc đẩy đôi chân hắn di chuyển về phía nguồn sáng ấy.
Nó trông rất khác biệt so với những thứ hỗn loạn xung quanh mình lúc này đây đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!
Khi đến gần hơn, Lâm Phong nhận thấy rằng tia sáng xanh lam đó thực chất là một cánh cửa ảo khổng lồ.
Trên bề mặt của nó xuất hiện những dòng chữ khắc sâu bằng ngôn ngữ cổ xưa mà hắn không thể đọc hiểu ngay lập tức được dù cho có cố gắng đi chăng nữa thì cũng chỉ đơn thuần mang tính chất trang trí nghệ thuật trừu tượng hóa cao độ.
thôi chứ đâu phải là nội dung thật sự quan trọng gì hết thảy cả đâu.
*"Mở khóa bằng ý chí,"* một giọng nói khác vang lên, lần này không còn cơ khí lạnh lùng nữa.
Nó nghe mềm mại hơn, gần gũi hơn, giống như tiếng thì thầm của chính linh hồn mình đang vọng lại từ những ký ức xa xôi nhất nào đó trong quá khứremote memory bank vậy đấy!
Lâm Phong do dự một giây đồng hồ ngắn ngủi thôi cũng đủ để khiến cho sự sống còn trở thành vấn đề nan giải rồi đây này.
Nhưng cuối cùng, hắn vẫn đưa tay ra chạm vào cánh cửa ảo kia.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc theo bàn tay hắn như những con rắn nhỏ đang bò lên da thịt vậy đó!
Cánh cửa mở rộng.
Bên trong là một không gian hoàn toàn khác biệt.
Không có dữ liệu bay loạn xạ.
Không có tiếng động ồn ào hỗn tạp xung quanh mình lúc này đây đang diễn ra trước mắt chúng ta vậy đó ạ!
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và những hàng cây cổ thụ khổng lồ với tán lá xanh mướt bao phủ khắp nơi trong không gian rộng lớn vô tận ấy.
thôi chứ đâu phải là thứ gì khác lạ nữa.
Lâm Phong bước qua cánh cửa, cảm giác nhẹ nhàng như đang bay bổng trên mặt nước phẳng lặng vậy đó!
Hắn quay đầu lại nhìn phía sau mình.
Cánh cửa đóng sầm lại ngay lập tức, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới dữ liệu hỗn loạn bên ngoài kia xa xôi vời vợi nọ.
thân mến ạ!
Đây là đâu?
Và tại sao Shenmu lại cho phép sự tồn tại của một nơi an toàn như vậy trong chính lòng vòng xoáy hủy diệt mà nó đang tạo ra đây.
Câu hỏi ấy cứ vang vọng trong đầu hắn mãi không ngừng nghỉ nữa.
Làn khói đen xé toạc bầu không gian, để lộ một bóng hình quen thuộc đang cầm dao kề cổ hắn.
Hắn cứng đờ người, máu lạnh tuôn chảy trong tĩnh mạch khi nhận ra đó là chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận