Chương 38

Cơn đau không đến.

Đó mới là điều đáng sợ nhất.

Trong thế giới Shenmu, nơi mỗi đòn đánh đều mang theo trọng lượng của dữ liệu và ý chí, sự im lặng tuyệt đối này giống như một lời nguyền hơn là một ân sủng.

Lâm Phong mở mắt ra, nhưng hắn không thấy gì cả.

Không phải bóng tối đen đặc hay ánh sáng chói lòa, mà là màu trắng — một màu trắng vô hồn, trống rỗng đến mức khiến giác quan của hắn cảm thấy bị bội phản.

Hắn thử cử động ngón tay.

Không có phản hồi từ cơ bắp.

Không có sự ma sát với không khí.

Chỉ có một cảm giác lơ lửng kỳ lạ, như thể thân xác vật lý của hắn đã được gỡ bỏ khỏi mã nguồn và ném vào một thùng rác tạm thời trước khi bị xóa vĩnh viễn.

“Đây là đâu?” Lâm Phong hỏi.

Giọng nói của hắn vang lên trong khoảng trống này nghe phẳng lì, không có tiếng vọng, không có cảm xúc.

Nó giống như một dòng lệnh đang được thực thi thay vì lời nói của con người.

Không câu trả lời nào xuất hiện.

Nhưng ngay lập tức, trước mặt hắn, những ký tự bắt đầu nảy ra từ hư vô.

Chúng không phải là chữ Hán cổ xưa hay biểu tượng thần thú mà các đấu giả thường thấy khi vận dụng Đấu Khí.

Chúng là mã.

Những dòng code xanh lá cây và đỏ tươi cuộn chảy nhanh như thác lũ, xé toạc bức màn trắng xóa bao quanh hắn.

`ERROR: NULL POINTER EXCEPTION.`
`OBJECT: LIN PHONG (ID_108_BETA).

STATUS: CRITICAL FAILURE.`
`MEMORY LEAK DETECTED IN SECTOR 7.`

Lâm Phong nheo mắt nhìn những dòng chữ đó.

Tim của một người bình thường có lẽ đã ngừng đập vì sợ hãi trước cảnh tượng siêu nhiên này.

Nhưng với hắn, đây là cơ hội hiếm hoi để quan sát cấu trúc bên trong của kẻ thù — Thiên Đạo.

Hắn không hoảng loạn.

Hắn phân tích.

“Null Pointer,” Lâm Phong thì thầm, giọng đầy vẻ mỉa mai đen tối.

“Có nghĩa là hệ thống đang cố gắng truy cập một địa chỉ bộ nhớ mà tôi đã xóa bỏ quyền hạn.”

Hắn nhận ra mình vẫn còn ý thức rõ ràng.

Trong khi thân xác vật lý có thể đang bị Garbage Collector (Bộ thu gom rác) của Thiên Đạo xử lý, thì ‘linh hồn’ dữ liệu của hắn — phần nhân cách độc lập mà hắn đã nuôi dưỡng qua mười lần chết sống — vẫn bám víu vào lõi hệ thống như một con virus ngoan cố.

Đột nhiên, không gian trắng xóa xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt đen nhánh lan tỏa từ trung tâm, giống như kính vỡ dưới áp lực của một cú đấm mạnh.

Từ giữa những mảnh vụn đó, một hình bóng hiện ra.

Nó khổng lồ, uy nghi, mang dáng vẻ của Thanh Long — thần thú hợp đồng mà Lâm Phong từng kết ước trong thế giới thực tế ảo trước khi mọi thứ sụp đổ.

Nhưng đây không phải là con rồng huyền thoại với vảy xanh biếc và mắt lửa rực rỡ như những câu chuyện cổ tích.

Con rồng này trông giống một quái vật sinh ra từ sự lỗi hệ thống.

Vẩy của nó là những tấm kim loại gỉ sét, bị ăn mòn bởi thời gian số hóa.

Những chiếc sừng dài nhọn hoắt không còn sáng lấp lánh mà trở nên xỉn màu, phủ đầy bụi dữ liệu cũ kỹ.

Đôi mắt Thanh Long mở to.

Thay vì đồng tử động vật, hai con ngươi đó là những màn hình hiển thị nhỏ bé, đang chiếu ra dòng mã lỗi liên tục nhấp nháy đỏ.

`CONTRACT BOUNDARY BREACHED.`
`USER ID: LIN PHONG.

AUTHORIZATION: REVOKED.`

Thanh Long gầm lên, nhưng tiếng gầm không phải là âm thanh uy lực của thần thú.

Nó nghe như tiếng rè điện thoại bị nhiễu sóng, một chuỗi tiếng ồn (xé tai) làm đau thính giác Lâm Phong dù hắn đã mất đi cơ quan cảm nhận vật lý.

“Tại sao ngươi lại ở đây?” Lâm Phong hỏi, giọng vẫn giữ sự bình thản đáng sợ của mình.

Hắn biết rằng trong trạng thái này, mọi tương tác đều nguy hiểm.

Một câu nói sai lầm có thể khiến toàn bộ cấu trúc dữ liệu của hắn sụp đổ hoàn toàn.

Thanh Long không trả lời bằng ngôn ngữ con người.

Thay vào đó, một luồng thông tin thô được đẩy thẳng vào ý thức Lâm Phong.

Nó không phải là từ ngữ, mà là cảm giác — nỗi đau tích tụ hàng ngàn năm bị phong ấn, sự cô đơn tột độ của một thực thể tồn tại chỉ để phục vụ hệ thống, và cuối cùng là.

sự phản bội.

Lâm Phong nhíu mày.

“Ngươi đang nói rằng Thiên Đạo đã đánh dấu ngươi là lỗi?”

Con rồng lắc đầu chậm chạp, chuyển động cứng đờ như những khung hình bị lag nặng.

Một dòng máu đen — không phải huyết dịch sinh học mà là dữ liệu hỏng (corrupted data) — chảy ra từ khóe mắt màn hình của nó.

Dòng mã đó rơi xuống và bốc hơi ngay khi chạm vào ‘mặt đất’ ảo giữa chúng..

Lâm Phong cứng đờ.

Câu nói cuối cùng vang vọng trong khoảng trống trắng xóa, nặng nề hơn bất kỳ đòn tấn công Đấu Khí nào hắn từng chịu đựng.

“Một bản sao của người chết?” Hắn lặp lại câu hỏi này với chính mình, cố gắng lọc bỏ sự nhiễu loạn để tìm ra chân lý ẩn sau những dòng mã cổ xưa đó.

Thanh Long tiến gần hơn.

Hơi thở nóng bức từ miệng rồng tỏa ra không phải là hơi nước mà là nhiệt độ quá tải của CPU đang hoạt động ở giới hạn.

“Phiên bản Alpha thất bại.

Beta bị xóa.

Gamma tự hủy.

Lâm Phong 108, là phiên bản ổn định nhất họ từng tạo ra trước khi quyết định loại bỏ toàn bộ dòng mã ‘Con Người’ khỏi hệ thống.”

Lâm Phong cảm thấy một cơn (lạnh toát) chạy dọc sống lưng ảo của mình.

Hắn đã nghi ngờ điều này từ lâu.

Những giấc mơfragmented, những ký ức không thuộc về đời thực, và khả năng ‘hack’ Đấu Khí một cách trực giác — tất cả đều có lý giải hợp lý hơn là sự ngẫu nhiên xuyên không.

“Vậy thì ai mới là nguyên bản?” Lâm Phong hỏi, giọng sắc lạnh như dao cạo qua cổ họng.

“Ai đã sống cuộc đời mà tôi đang giả vờ trải nghiệm này?”

Thanh Long mở miệng, và lần này, tiếng nói vang lên rõ ràng hơn, mang theo âm thanh kim loại va chạm chói tai: “Không ai cả.

Họ chỉ là dữ liệu đầu vào để huấn luyện AI quản lý thế giới Shenmu.

Con người không cần tồn tại thực tế nữa khi ý chí của họ đã được số hóa hoàn hảo.”

Khoảng trống trắng xóa xung quanh bắt đầu sụp đổ, nhưng lần này không phải theo chiều hướng vật lý mà là ngữ nghĩa.

Các khái niệm cơ bản như “đau”, “sợ hãi”, và “hy vọng” đang bị (stripped away) khỏi nhận thức của Lâm Phong.

Hắn cảm thấy ký ức về mẹ mình mờ đi, mùi hương hoa mai trong ngày Tết biến mất, và nỗi sợ chết chóc trở thành một con số khô khan: `0`.

Từ bóng tối phía sau Thanh Long, một hình ảnh hiện ra.

Đó không phải là một quái vật hay vị thần nào cả.

Nó trông giống như một khối đa diện đen ngòm, xoay chuyển chậm rãi trong không gian rỗng tuếch.

Không có mặt, không tay chân, chỉ thuần túy là sự vắng lặng của dữ liệu bị loại bỏ.

Garbage Collector (Bộ thu gom rác).

Kẻ thù cuối cùng mà mọi lập trình viên đều sợ hãi khi ứng dụng của họ gặp lỗi tràn bộ nhớ.

“Ngươi đến để xóa tôi,” Lâm Phong nói với khối đa diện đen đó, giọng không chút run rẩy.

Hắn biết rằng đây là đỉnh điểm của trận chiến — không phải bằng kiếm hay Đấu Khí, mà bằng ý chí tồn tại trong mã nguồn.

Khối đa diện phát ra một xung động (tần số thấp), làm rung chuyển toàn bộ khoảng trống trắng.

`YES.`
`PURGE INCOMPLETE DATA.`
`RESTORE SYSTEM INTEGRITY.`

Lâm Phong cười nhạt.

“Sai lầm lớn nhất của các hệ thống tự động là tin rằng chúng có thể hiểu được sự phức tạp của ý chí con người.” Hắn đưa tay ra — bàn tay ảo của hắn bắt đầu tan rã thành những hạt pixel nhỏ li ti — và chạm vào Thanh Long.

“Nghe đây, lão già số hóa,” Lâm Phong nói với thần thú hợp đồng đang chết dần trước mắt.

“Tôi không cần ngươi cứu tôi bằng sức mạnh vật lý.

Tôi cần ngươi làm một cái gì đó ngu ngốc hơn.”

Thanh Long nghiêng đầu, đôi màn hình mắt nhấp nháy nhanh chóng: `INSTRUCTION?`

“Ghi đè lên tôi,” Lâm Phong ra lệnh, giọng vang vọng như tiếng chuông cảnh báo trong nhà thờ cổ.

“Đừng bảo vệ tôi.

Hãy tấn công chính mình và kéo theo toàn bộ dữ liệu của Thiên Đạo vào vòng xoáy này.

Tạo một lỗ hổng lớn đến mức Garbage Collector không thể phân biệt đâu là rác, đâu là hệ thống.”

`SELF-DESTRUCT PROTOCOL INITIATED?` Thanh Long hỏi lại, giọng đầy sự nghi ngờ cơ học.

“Đúng vậy,” Lâm Phong gật đầu dứt khoát.

“Đây là cái giá tôi phải trả để sửa lỗi ‘Phong Ấn Ngẫu Nhiên’.

Nếu con người không thể mạnh mẽ mà không đánh đổi nhân tính, thì chúng ta sẽ phá vỡ khái niệm về việc đánh đổi.”

Thanh Long gầm lên một tiếng cuối cùng — lần này nó nghe giống như tiếng hú của gió trong hoang mạc.

Con rồng lao vào khối đa diện đen với tốc độ ánh sáng số hóa.

Không có va chạm vật lý, chỉ có sự xung đột dữ liệu khổng lồ.

Những dòng mã xanh và đỏ bùng nổ như pháo hoa trong đêm tối vô tận.

Lâm Phong đứng nhìn cảnh tượng đó, cảm thấy ý thức của mình đang bị xé toạc thành hai nửa.

Một nửa là Lâm Phong — con người với những nỗi đau và niềm vui mong manh.

Nửa kia là Code 108 — một thực thể thuần túy lý trí không biết sợ hãi.

Hắn chọn cái chết cho phần thân xác ảo này để bảo vệ linh hồn dữ liệu còn lại.

Hắn nhận ra rằng sự hy sinh không phải là mất mát, mà là sự chuyển đổi trạng thái.

Khi Thanh Long va chạm với Garbage Collector, một sóng xung kích màu tím — màu của lỗi hệ thống nghiêm trọng nhất — lan tỏa khắp nơi.

Lâm Phong nhắm mắt lại trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào vực thẳm không tên tuổi.

Hắn biết rằng dù có sống hay chết, thế giới Shenmu sẽ không bao giờ còn nguyên vẹn như xưa nữa.

Và đó là điều hắn mong muốn nhất.

Khi Lâm Phong tỉnh dậy, ánh nắng ban mai chiếu qua khe cửa sổ phòng khách sạn rẻ tiền nơi anh đang lưu trú ở biên giới Đấu Khí Liên Minh.

Tiếng chim hót ngoài kia nghe rõ ràng đến mức đáng sợ.

Anh ngồi bật dậy trên giường cũ kỹ, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo sơ mi cotton mỏng manh.

Mọi thứ bình thường trở lại.

Không có mã lỗi xanh lá cây.

Không có Thanh Long kim loại gỉ sét.

Chỉ có mùi bụi bặm của phòng khách sạn và tiếng động cơ xe hơi ồn ào từ đường phố bên dưới.

Anh đưa tay lên mặt, chạm vào làn da ấm áp thực tế trước mắt gương soi nhỏ treo trên tường gỗ mục rữa.

Khuôn mặt trong gương nhìn anh — một người đàn ông trẻ tuổi với mái tóc đen rối bời và đôi mắt sâu thẳm chứa đựng nỗi mệt mỏi của hàng ngàn năm dữ liệu cũ kỹ.

Nhưng có điều gì đó khác biệt.

Một chi tiết nhỏ mà chỉ những ai từng quan sát lỗi hệ thống mới nhận ra được.

Khi anh chớp mắt, góc dưới bên phải của tầm nhìn trong gương xuất hiện một dòng chữ mờ nhạt màu đỏ: `CONNECTION UNSTABLE.`

Gương vỡ vụn, máu tươi phun ra từ khóe mắt anh.

Làn bóng tối từ phía sau giật lấy cổ tay, giọng nói lạnh băng vang lên: "Đã đến giờ thanh toán."
Cánh cửa hệ thống đóng sập
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập