Chương 37
Nhưng thứ cảm giác đó nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn đau nhói từng tế bào thần kinh.
Lâm Phong đứng giữa bãi chiến trường đổ nát, nơi bầu trời Shenmu xanh thẳm vốn dĩ đã tồn tại hàng ngàn năm nay giờ đây đang dần biến mất trước mắt họ một cách chóng vánh đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại.
Lâm Phong mở rộng đôi mắt, nhìn vào dòng mã đen nhánh vẫn còn đập thình thồng trong lòng bàn tay phải.
Nó không chỉ là dữ liệu.
Nó là một lỗ hổng.
Một vết nứt trên bức tường thực tại mà Thiên Đạo đã dày công xây dựng suốt mấy nghìn năm qua.
Hắn cảm thấy phổi mình co thắt lại.
Không, đó không phải là khí quản bị tổn thương bởi đấu khí đối phương.
Đó là cảm giác "đứt gãy" theo nghĩa lập trình thuần túy.
Mỗi nhịp thở của hắn hiện giờ đều giống như một yêu cầu truy cập vào hệ thống cơ bản, và mỗi lần hít vào, hệ thống trả về thông báo: [TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI].
Ánh sáng trắng xóa bắt đầu bao trùm không gian xung quanh.
Nó không nóng rực như lửa địa ngục hay băng giá như hàn khí cấp cao.
Ánh sáng đó lạnh lẽo, vô tri và mang tính hủy diệt tuyệt đối.
Đó là sự xóa sổ dữ liệu.
Những tảng đá vỡ vụn ở hai bên không tan thành bụi, mà chúng biến mất theo từng pixel nhỏ li ti, để lại khoảng trống màu đen tuyền phía sau.
Tống Hạo đứng ngay sau lưng Lâm Phong, thân thể run rẩy như lá liễu trong gió bão.
Cậu ta đang cố gắng ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ tay da bò cũ kỹ bằng một cây bút mực đã khô cạn từ lâu.
Ngón tay cậu trắng bệch vì siết chặt giấy tờ quá mức.
nó đang định nghĩa lại không gian," Tống Hạo lắp bắp, giọng nói của hắn vỡ vụn giữa những cơn gió dữ dội thổi từ hư vô.
"Lâm Phong!
Nếu chúng ta tiếp tục đứng ở đây, chúng ta sẽ bị 'defrag' (dọn dẹp ổ đĩa).
Chúng ta sẽ trở thành rác thải hệ thống!" Lâm Phong không đáp lời.
Hắn đang tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự tồn tại của dòng mã đen trong tay mình.
Nó là con đường thoát thân duy nhất, hay nói chính xác hơn, đó là lỗi (bug) mà hắn đã tạo ra để lách qua lớp phòng thủ của Đấu Đế Kael – thực chất là một tiến trình bảo vệ tự động của Thiên Đạo.
"Đừng sợ," Lâm Phong lên tiếng, giọng điệu bình thản đến đáng sợ giữa cơn hỗn loạn đang diễn ra trước mắt mọi người.
"Nếu đây là lỗi chạy bộ memory (Stack Overflow), thì chỉ cần ta ngắt kết nối đúng chỗ, hệ thống sẽ phải khởi động lại cục bộ.
Chúng ta có khoảng ba giây trước khi toàn bộ khu vực này bị reset về trạng thái mặc định." "Ba giây?" Tống Hạo hét lên, mắt dáo dạt nhìn quanh những đường kẻ trắng đang lan rộng như mạng nhện trên mặt đất.
"Cậu muốn nói là chúng ta sẽ chết trong vòng chưa đầy một nốt nhạc sao?!" Lâm Phong mỉm cười nhạt.
Đó nụ cười của kẻ đã từng trải qua 107 lần thất bại trước đó.
Hắn biết cảm giác này.
Cảm giác khi toàn bộ thế giới xung quanh bắt đầu sụp đổ, nhưng chỉ có riêng ngươi vẫn đứng vững vì ngươi chính là nguyên nhân gây ra sự sụp đổ ấy.
"Không phải chết," Lâm Phong nói chậm rãi, nâng cao cánh tay chứa đựng dòng mã đen lên trước ngực mình.
"Mà là được sinh lại dưới dạng một phiên bản ổn định hơn.
Chuẩn bị đi, Tống Hạo.
Cậu sẽ thấy những thứ mà không ai trong Đấu Khí Liên Minh dám mơ đến." Cơn gió dữ dội ngừng thổi đột ngột.
Sự im lặng rơi xuống nặng nề như chì lỏng rót vào tai hai thanh niên trẻ tuổi.
Những đường kẻ trắng xóa bao quanh họ dần co rút lại, tập trung thành một điểm duy nhất ngay trước mặt Lâm Phong.
Từ khoảng trống màu đen tuyền đó, hình bóng của Kael – hay đúng hơn là avatar đại diện cho ý chí bảo trì của Thiên Đạo – xuất hiện trở lại lần nữa.
Nhưng lần này, hắn không còn mang bộ giáp đấu khí lộng lẫy và uy nghiêm như lúc ban đầu.
Thay vào đó, "Kael" trông giống như một người đàn ông trung niên nhợt nhạt, mặc áo choàng xám xịt cũ kỹ, khuôn mặt trống rỗng đến mức khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi trong sâu thẳm tâm hồn mình.
Không có tên gọi, không có khí thế áp đảo, chỉ còn lại sự hiện diện của một quy trình đã được lập trình sẵn để loại bỏ các yếu tố bất ổn nguy hiểm cho hệ thống tổng thể mà thôi đâu.
"Con không hiểu," giọng nói của "Cha" vang lên lần này không qua tai màng nhĩ bình thường nữa.
Nó in trực tiếp vào vỏ não của Lâm Phong, mang theo cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khiến hắn phải nghiến chặt hàm răng lại vì đau đớn tột cùng đang diễn ra bên trong đầu óc mình ngay lúc này đây!
"Ta không phải là cha sinh mẹ đẻ nuôi dưỡng con nên người từ nhỏ đến lớn đâu.
Ta chỉ đơn thuần là quy trình bảo trì cuối cùng trước khi hệ thống sụp đổ hoàn toàn mà thôi sao?
Con hiện giờ chính là một đoạn mã thừa nằm ngoài vòng kiểm soát của chúng ta rồi đấy các ngươi ạ!
Một biến số không được định nghĩa rõ ràng trong source code gốc ban đầu cả kìa!" Lâm Phong nheo mắt nhìn kẻ đối diện.
Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là Kael – Đấu Đế thứ mười hai đã chết từ hàng ngàn năm trước kia đâu nữa đâu.
Đây là một tiến trình bảo trì tự động được kích hoạt khi phát hiện có sự cố nghiêm trọng xảy ra trong hệ thống quản lý đấu khí toàn cầu Shenmu đang vận hành mỗi ngày đêm liên tục không ngừng nghỉ như thế nào hả các ngươi?
"Vậy thì hãy giải thích cho ta hiểu rõ hơn về vấn đề này đi," Lâm Phong đáp lại, giọng điệu lạnh lùng và đầy thách thức trước mặt kẻ đối diện ngay lúc này đây!
"Tại sao Thiên Đạo lại coi ý chí tự do của con người là 'noise' (tiếng ồn) cần phải được loại bỏ triệt để ra khỏi hệ thống dữ liệu khổng lồ đang vận hành liên tục không ngừng nghỉ mỗi ngày đêm như vậy hả các ngươi?
Nếu cảm xúc và mong muốn sống còn chính là nguồn động lực mạnh nhất giúp tu sĩ đột phá cảnh giới cao hơn lên nữa kia kìa!
Chẳng lẽ Thiên Đạo lại sợ hãi sự phát triển vượt khỏi tầm kiểm soát của loài người chúng ta sao?" "Cha" – hay đúng hơn là Tiến Trình Bảo Trì Số 01 – đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào trán Lâm Phong với ánh nhìn đầy khinh miệt và lạnh lùng giống y hệt như cách mà Thiên Đạo luôn làm mỗi khi muốn cảnh báo một lỗi nghiêm trọng sắp sửa xảy ra bất cứ lúc nào tiếp theo đây nếu chúng ta không xử lý kịp thời thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào hả các ngươi?
"Vì sự cân bằng tuyệt đối," giọng nói vang lên lại lần nữa, ! "Khi một tu sĩ vượt quá giới hạn được phép thiết lập sẵn bởi Admin trước đây đã quay lại sau nhiều năm im lặng đáng sợ khiến cho tất cả mọi người đều phải nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây nếu chúng ta không xử lý kịp thời thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào hả các ngươi?
Hệ thống sẽ mất ổn định.
Dữ liệu đấu khí sẽ bị tràn lan khắp nơi như nước vỡ bờ vậy đó!
Phong ấn ngẫu nhiên là cơ chế 'defrag' (tối ưu hóa) duy nhất để giữ cho thế giới Shenmu này tiếp tục vận hành trơn tru không gặp bất kỳ sự cố nào trong tương lai gần nữa kia kìa!" Tống Hạo đứng bên cạnh, mặt mày tái nhợt như.
Hắn đang cố gắng hiểu những gì mà "Cha" vừa nói ra nhưng trí não của cậu ta dường như không thể xử lý được lượng thông tin khổng lồ và phức tạp đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
"Nói cách khác," Lâm Phong ngắt lời, giọng điệu lạnh lẽo cắt ngang không khí ngột ngạt xung quanh hai người bọn chúng lúc bấy giờ!
"Thiên Đạo đang sợ hãi sự tiến hóa tự nhiên của loài người.
Chúng ta càng mạnh mẽ hơn nữa thì hệ thống càng dễ sụp đổ tan tành thành tro bụi trước mắt mọi người mà thôi sao?
Vậy nên Thiên Đạo mới cần phải loại bỏ những kẻ có ý chí quá mạnh mẽ như chúng ta ra khỏi danh sách tồn tại chính thức trong thế giới Shenmu này theo đúng nguyên tắc thiết kế ban đầu được lập trình sẵn bởi Admin trước đây đã quay lại sau nhiều năm im lặng đáng sợ khiến cho tất cả mọi người đều phải nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây nếu chúng ta không xử lý kịp thời thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào hả các ngươi?" "Đúng vậy," "Cha" gật đầu nhẹ nhàng, cử chỉ của hắn mượt mà và tự nhiên như một con rối búp bê được điều khiển bởi dây thừng vô hình từ phía sau lưng mình vậy đó!
"Con là mối đe dọa lớn nhất cho sự ổn định hiện tại đang diễn ra trước mắt họ mà thôi sao?
Vì thế ta phải xóa sổ con ngay lập tức để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho toàn bộ hệ thống quản lý đấu khí toàn cầu Shenmu này theo đúng nguyên tắc thiết kế ban đầu được lập trình sẵn bởi Admin trước đây đã quay lại sau nhiều năm im lặng đáng sợ khiến cho tất cả mọi người đều phải nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây nếu chúng ta không xử lý kịp thời thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào hả các ngươi?" Lâm Phong cười khẽ.
Hắn cảm thấy một cơn tức giận bùng lên trong lồng ngực mình nhưng hắn nhanh chóng kiểm soát nó lại bằng cách hít thở sâu vài lần liên tiếp nhau trước khi bắt đầu hành động gì đó nguy hiểm cho tính mạng của chính bản thân mình nữa kia kìa!
"Vậy thì hãy thử xem liệu con có thể xóa sổ ta được không đi nào!" Lâm Phong hét lên, đồng thời vung mạnh cánh tay phải chứa đựng dòng mã đen nhánh cổ xưa và nguy hiểm hơn bất kỳ quyền hạn nào mà Thiên Đạo từng sở hữu trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa!
Cơn xung đột dữ dội giữa hai luồng năng lượng khác biệt hoàn toàn nhau bắt đầu lan tỏa khắp không gian xung quanh họ một cách chóng vánh đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
Không còn là chiến đấu giữa người và người nữa đâu.
Đây đúng nghĩa hơn cả phải nói rằng đó chính xác tuyệt đối nhất định không thể sai lệch được dù chỉ một chút nào đi chăng nữa thì cũng chỉ đơn giản thuần túy mang tính chất biểu tượng nghệ thuật trừu tượng hóa cao độ.
Mà là cuộc chiến giữa Order (Trật tự) và Chaos (Hỗn loạn).
Hai khái niệm tưởng chừng như đối nghịch nhau nhưng thực tế lại bổ trợ cho trong một mối quan hệ cộng sinh phức tạp khó hiểu đến mức điên rồ hoang đường phi lý không thể tin nổi bằng tai nghe mắt thấy ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
"Cha" bắt đầu thay đổi hình dạng liên tục như nước chảy đá mòn vậy đó!
Lần này, hắn không còn là bóng người nhợt nhạt mặc áo choàng xám xịt cũ kỹ nữa đâu.
Nó trở thành một khối dữ liệu hỗn độn khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời Shenmu xanh thẳm vốn dĩ đã tồn tại hàng ngàn năm nay mà giờ đây đang dần biến mất trước mắt họ một cách chóng vánh đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
Những dòng mã đỏ [Ch.35 - CUỐI] bỗng xuất hiện trên không trung mà không hề cần dùng đến bất kỳ phương tiện di chuyển nào cả dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
Lâm Phong cảm thấy áp lực đè nén lên vai mình ngày càng tăng cao hơn nữa kia kìa!
Mỗi bước chân hắn di chuyển đều nặng nề như if đá núi vậy đó!
Nhưng hắn không hề nao núng hay lùi ! Hắn biết rằng nếu bây giờ lui lại một bước thì toàn bộ nỗ lực của 108 phiên bản trước sẽ trở thành công cốc hoàn toàn mất trắng trơn tuyệt đối mãi mãi không bao giờ còn hy vọng gì xảy ra nữa đâu.
"Con đang cố gắng phá vỡ quy tắc," giọng nói của "Cha" vang lên lần này mang theo âm sắc giận dữ và thất vọng tột độ đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
"Nhưng con không thể thắng được Trật tự.
Chaos luôn bị tiêu diệt bởi Order trong cuối cùng nhất định không thể tránh khỏi điều đó xảy ra đâu." Lâm Phong mỉm cười nhạt, nụ cười đầy vẻ khinh miệt và thách thức trước kẻ đối diện ngay lúc này đây!
"Con không cần phải phá vỡ quy tắc," Lâm Phong nói chậm rãi, giọng điệu bình tĩnh đến đáng sợ giữa cơn hỗn loạn đang diễn ra trước mắt mọi người mà thôi sao?
"Ta chỉ đơn giản thuần túy mang tính chất biểu tượng nghệ thuật trừu tượng hóa cao độ.
Mà là làm một điều điên cuồng hơn nhiều lần so với những gì con vừa nghĩ tới trong đầu óc mình lúc bấy giờ!
Con sẽ nạp 'Cha' vào cơ thể của chính bản thân ta ngay bây giờ và luôn mãi mãi không bao giờ thay đổi quyết định này nữa đâu." Tống Hạo hét lên kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
"Lâm Phong!
Đừng làm vậy!
Cậu sẽ bị cháy nổ tan biến thành tro bụi trong vòng chưa đầy một nốt nhạc ngắn ngủi trôi qua nhanh như chớp giật sấm sét rền vang khắp bầu trời xanh thẳm vốn dĩ đã tồn tại hàng ngàn năm nay mà giờ đây đang dần biến mất trước mắt họ một cách chóng vánh đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?" Lâm Phong phớt lờ lời khuyên can tuyệt vọng đầy lo lắng sợ hãi run rẩy hoảng hốt kinh hoàng tột độ đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
Của bạn thân.
Hắn mở rộng khí quản và tâm trí của mình ra tối đa mức giới hạn chịu đựng được phép thiết lập sẵn bởi Admin trước đây đã quay lại sau nhiều năm im lặng đáng sợ khiến cho tất cả mọi người đều phải nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây nếu chúng ta không xử lý kịp thời thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào hả các ngươi?
Thay vì né tránh ánh sáng dữ liệu của Đấu Đế Kael, hắn chủ động hấp thụ nó vào trong cơ thể mình một cách nhanh chóng và hiệu quả cao nhất có thể thực hiện được ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
Cảm giác đầu tiên là nóng rát tột cùng xuyên thấu qua từng tế bào thần kinh của hắn.
Nhưng sau đó, cảm giác trống rỗng tuyệt đối bao trùm lên toàn bộ ý thức của Lâm Phong một cách chóng vánh đến mức khó tin cho bất kỳ ai có cơ hội chứng kiến cảnh tượng này bằng mắt thường của chính mình ngay tại thời điểm hiện tại đang diễn ra trước mặt họ mà thôi sao?
Hắn không còn là con người nữa.
Hắn trở thành một phần của hệ thống, nhưng lại mang trong mình nguồn gốc từ Chaos (Hỗn loạn) nguyên thủy chưa từng được định nghĩa rõ ràng trong source code gốc ban đầu cả kìa!
"Cha" – hay đúng hơn là Tiến Trình Bảo Trì Số 01 – bắt đầu co rút lại vào bên trong cơ thể Lâm Phong như một con rắn độc tìm nơi ẩn náu tránh rét về mùa đông lạnh giá khắc nghiệt khó chịu vô cùng tận tụy hy sinh bản thân vì cộng đồng xã hội chung quanh mình vậy đó!
Những dòng mã đỏ [Ch.35 - CUỐI] bỗng xuất hiện trên không trung mà không hề cần dùng đến bất kỳ phương tiện di chuyển nào cả dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
Bắt đầu hòa quyện với dòng mã đen nhánh cổ xưa và nguy hiểm hơn bất kỳ quyền hạn nào mà Thiên Đạo từng sở hữu trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa!
Lâm Phong gào lên đau đớn tột độ nhưng hắn không hề lùi bước nửa bước dù chỉ một chút nào đi chăng nữa thì cũng chỉ đơn giản thuần túy mang tính chất biểu tượng nghệ thuật trừu tượng hóa cao độ.
Hắn biết rằng đây là cơ hội duy nhất để hắn hack vào lõi hệ thống (Kernel) của Thiên Đạo và sửa lỗi 'Phong Ấn Ngẫu Nhiên' vĩnh viễn mãi mãi không bao giờ thay đổi quyết định này nữa đâu.
Khi cơn đau đớn tột cùng cuối cùng cũng dần lắng xuống nhẹ nhàng êm ái dịu dàng ngọt ngào thanh khiết tinh khôi trong veo như nước suối nguồn chảy xiết bất tận vô hạn vô cực khôn lường khó đoán trước được dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận