Chương 46

Cánh đồng hoa đẫm máu không còn hương thơm của loài thực vật này nữa.

Thay vào đó, mùi sắt rỉ và ozone nồng nặc xộc lên mũi Lâm Phong, kích thích những đầu dây thần kinh vốn đã nhạy bén hơn người thường gấp bội.

Không gian xung quanh vẫn còn rung động dư âm từ vụ nổ đấu khí vừa qua.

Những cánh hoa đỏ thẫm bầy nhầy dưới bùn đất đen ngòm, giống như các pixel bị lỗi trên một tấm hình đang cố gắng tải lại dữ liệu.

Lâm Phong đứng giữa đống đổ nát đó, đôi mắt lạnh lẽo quét ngang tầm nhìn của mình.

Hắn không thở gấp.

Tim đập đều đặn ở nhịp 60 lần mỗi phút – tốc độ tối ưu để duy trì tỉnh táo tuyệt đối khi đối mặt với sự hỗn loạn.

Đối diện hắn là ba tên lính canh gác biên giới Đấu Khí Liên Minh, những kẻ đang run rẩy nhưng vẫn cố gắng giương giáo lên trong tư thế phòng thủ ngu ngốc.

"Ngươi làm gì vậy?" Tên đội trưởng hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi và sự bối rối tột độ.

Lưỡi giáo của hắn chĩa thẳng vào ngực Lâm Phong, nhưng đầu mũi kim rung bần bật như thể đang cố gắng chống lại một lực vô hình nào đó.

"Đấu giả cấp 1 mà dám đối mặt với chúng ta?

Ngươi muốn tự sát sao?" Lâm Phong nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo nở trên khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của hắn.

Hắn không đáp lời ngay.

Thay vào đó, hắn đưa tay lên, khẽ chạm vào không khí trước mắt mình.

Ở góc nhìn của người khác, đó chỉ là một cử động vô nghĩa.

Nhưng với Lâm Phong – phiên bản beta thứ 108 đã chết và được hồi sinh đủ lần để hiểu rõ cấu trúc thế giới Shenmu này – hành động đó là một lệnh truy xuất.

Hắn đang cảm nhận dòng chảy dữ liệu đấu khí trong không gian.

Và hắn vừa phát hiện ra một lỗ hổng bảo mật lớn đến mức khó tin.

"Ta không định giết các ngươi," Lâm Phong nói, giọng điệu đều đều như đang đọc một báo cáo kỹ thuật khô khan.

"Ta chỉ cần mượn 'quyền hạn' của các ngươi cho vài giây nữa thôi." Tống Hạo đứng sau lưng Lâm Phong, tay run rẩy cầm cuốn sổ da cũ kỹ.

Cậu ta liếc nhìn bạn thân mình với ánh mắt đầy dè chừng và lo lắng tột độ.

Trong đầu Tống Hạo, những ký tự dữ liệu mà cậu vừa ghi chép được từ vết thương của Trương Hạo chương trước đang quay cuồng.

Hắn biết Lâm Phong không bình thường.

Nhưng mức độ phi lý này thì vượt quá cả hiểu biết của một kẻ thích quan sát lỗi hệ thống như hắn.

"Lâm Phong.

đừng làm gì ngu ngốc," Tống Hào lắp bắp, giọng nói nhỏ bé lọt thỏm trong sự tĩnh lặng đáng sợ của cánh đồng chết chóc.

"Họ là lính canh chính thức!

Nếu ngươi kích hoạt cơ chế phòng thủ của Thiên Đạo." "Thiên Đạo không phải là vị thần toàn năng, Tống Hạo," Lâm Phong ngắt lời, không hề quay đầu lại.

Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào ba tên lính kia.

"Nó chỉ là một thuật toán quản lý tài nguyên thô sơ mà thôi.

Và hôm nay, ta sẽ chứng minh cho các ngươi thấy cách để 'hack' vào hệ thống đó." Tên đội trưởng nghiến răng, mồ hôi lạnh đẫm trán nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ uy nghiêm của quân lính Đấu Khí Liên Minh.

Hắn phẩy tay ra hiệu.

Hai tên lính bên cạnh lập tức lao lên, đấu khí trong kinh mạch bùng nổ tạo thành hai luồng gió cắt mạnh hướng thẳng về phía Lâm Phong.

"Làm thịt hắn!

Đừng để kẻ điên này thoát!" Đội trưởng gầm lên mệnh lệnh.

Lâm Phong không né.

Hắn đứng yên như một pho tượng đá giữa cơn bão dữ dội của đấu khí.

Khi những lưỡi kiếm năng lượng sắp chạm vào da thịt, hắn đột ngột đưa bàn tay phải ra trước mặt, ngón tay cái và (ngón trỏ) chụm lại, vẽ nhanh một ký tự trong không trung.

Không phải là phép thuật.

Không phải là kỹ năng chiến đấu nào cả.

Đó là một lệnh phủ nhận – *Deny Access*.

Kịch bản xảy ra hoàn toàn ngoài dự liệu của tất cả mọi người hiện diện tại chỗ.

Hai luồng đấu khí lao tới bỗng nhiên chệch hướng một cách kỳ lạ, va chạm vào nhau và tạo thành một vụ nổ nhỏ, nhưng không gây sát thương cho Lâm Phong.

Thay vì bắn tung tóe, năng lượng từ hai tên lính kia bắt đầu chảy ngược lại về phía họ theo những đường ống vô hình mà chỉ có Lâm Phong mới nhìn thấy được – những đường dẫn dữ liệu kết nối giữa tu sĩ và hệ thống thế giới này.

"Đau không?" Lâm Phong hỏi nhẹ nhàng, giọng điệu hài hước đen tối làm lạnh toát da sống của kẻ thù.

"Cảm giác như bị rút cạn pin đột ngột là vậy đấy." Hai tên lính thét lên đau đớn.

Chúng quỳ sụp xuống đất, tay ôm lấy ngực, mặt mũi tím tái vì đấu khí trong cơ thể chúng đang tự hủy hoại chính mình do sự đảo ngược chiều chảy dữ liệu mà Lâm Phong vừa tạo ra.

Tên đội trưởng kinh hoàng lùi lại bước, mắt trợn trắng nhìn cảnh tượng trước mắt hắn với nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có trong cuộc đời binh sĩ ngắn ngủi của y.

Đây là ma thuật cấm!" Hắn hét lên, giọng lạc hẳn tông.

"Ngươi đã làm gì cho đồng đội ta?

Ngươi đã ăn cắp đấu khí của họ sao?" Lâm Phong bước tới một bước gần hơn.

Nét mặt hắn vẫn lạnh băng, nhưng đôi mắt thì lấp lánh sự tò mò và thỏa mãn khi chứng kiến quy luật tự nhiên bị bẻ gãy theo ý muốn.

Hắn không cần phải giết chúng.

Giết người là lãng phí thời gian và gây ra sự chú ý không cần thiết từ các cảm biến của Thiên Đạo – những thực thể giám sát đang liên tục quét tìm bất kỳ yếu tố bất ổn nào trong hệ thống để loại bỏ.

Anh cần thông tin.

Cụ thể hơn, anh cần bản đồ dữ liệu của khu vực xung quanh và vị trí của các nút mạng chính nơi dòng chảy đấu khí tập trung dày đặc nhất.

Đó là những điểm kết nối giữa thế giới vật lý này với lõi xử lý trung tâm – thứ mà hắn gọi là "Server Room" của Shenmu.

"Nếu ngươi muốn biết, hãy nhìn vào cổ tay mình," Lâm Phong chỉ ra lệnh, giọng điệu bình thản như đang hướng dẫn một đứa trẻ cách buộc dây giày.

Tên đội trưởng run rẩy đưa tay lên xem.

Dưới lớp da thịt xanh xao của hắn, những ký tự màu trắng bạc – giống hệt thứ mà Tử Hà từng thấy trên người Trương Hạo – đang hiện hình rõ rệt hơn bao giờ hết.

Chúng không còn là những lỗi ngẫu nhiên nữa.

Mà chúng tạo thành một chuỗi mã nguồn liên tục, xoay tròn quanh tim trái như một vòng xoáy dữ liệu bị tắc nghẽn nghiêm trọng.

"Đây là gì?" Tên đội trưởng hỏi, giọng run rẩy đầy hoang mang tột độ.

Hắn cảm nhận rõ ràng sự ấm áp kỳ lạ đang lan tỏa trong lồng ngực mình – không phải do đấu khí mà bởi thứ gì đó sâu xa hơn, gốc rễ hơn thế giới này vốn tồn tại.

Thứ khiến hắn nhớ đến những cơn ác mộng về việc mất kiểm soát ý chí tự do của chính bản thân trước khi bị phong ấn chặt chẽ vào khuôn khổ đạo luật cân bằng lạnh lùng của Thiên Đạo.

"Đó là mã nguồn gốc," Lâm Phong trả lời ngắn gọn, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao cắt qua bóng tối bao trùm khu rừng ma quái phía xa tít ngoài kia nơi những con thú dữ ẩn nấp chờ đợi thời cơ tấn công bất ngờ vào kẻ yếu nhất trong nhóm người đang đối mặt với tình thế hiểm nghèo này.

"Và ngươi vừa mới bị disconnect khỏi hệ thống." Ba tên lính không chết, nhưng chúng đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.

Chúng nằm gọn lịm trên đất bùn đen ngòm, không thể di chuyển một ngón tay út nào, thậm chí cả hô hấp cũng trở nên khó khăn như đang cố gắng hít thở dưới đáy đại dương sâu thẳm nhất của thế giới Shenmu lạnh lùng và thiếu sót này nơi mọi sinh vật đều phải đánh đổi nhân tính để mạnh mẽ hơn theo quy luật khắc nghiệt vốn có từ thuở khai thiên lập địa xa xôi kia.

Bỗng dưng, một lưỡi kiếm băng giá thọc xuyên qua lồng ngực hắn, mang theo mùi máu tanh nồng và tiếng cười khinh thường của kẻ thù.

Hắn ngước lên, co lại vì kinh hoàng khi nhận ra khuôn mặt đang cầm kiếm kia lại chính là hình hài của bản thân từ kiếp trước.

Hắn mở miệng muốn hét, nhưng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập