Chương 34
Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì hệ thống thần kinh đang cố gắng kết nối lại các tín hiệu bị cắt đứt.
Một giọng nói cơ học vang lên trong đầu, lạnh lùng như đá tảng: *"Lỗi đồng bộ hóa 12%.
Cảnh báo: Bản thể người dùng không ổn định."*
Hắn giơ tay phải lên trước mắt.
Những đường vân da thịt đang mờ đi, thay vào đó là những dòng mã nhị phân màu xanh lá cây nhấp nháy nhanh chóng.
Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng Lâm Phong vẫn giữ vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.
Hắn không hoảng loạn.
Hắn đã từng trải qua cảnh này 107 lần trước đó.
"Đừng lo lắng," Lâm Phong thì thầm với chính mình, giọng điệu khô khan như đang đọc một báo cáo kỹ thuật.
"Chỉ là hiện tượng trễ mạng khi chuyển đổi giữa hai phiên bản thực tại."
Bên cạnh hắn, Tống Hạo đang quỳ gối, mồ hôi đẫm ướt lưng áo.
Cậu ta ôm chặt cuốn sổ tay da bò màu nâu sẫm trong lòng như thể đó là thứ duy nhất giữ chân cậu khỏi vực thẳm.
Ánh mắt Tống Hạo đảo quanh không gian trắng xóa này, nơi mà những mảng xám của thế giới cũ đang tan rã thành bụi dữ liệu.
"Lâm Phong," Tống Hào lắp bắp, giọng run rung.
chúng ta ở đâu?
Đây có phải là thiên đường hay địa ngục?"
Lâm Phong quay sang nhìn người bạn thân nhút nhát kia.
Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng biểu cảm trên gương mặt cậu ta.
Hắn thấy sự sợ hãi thật sự.
Nhưng sâu thẳm hơn, hắn nhận ra một thứ khác: sự do dự trong cách Tống Hạo nắm chặt cuốn sổ tay đó.
"Đây là vùng đệm," Lâm Phong trả lời ngắn gọn.
"Nơi mà Thiên Đạo xử lý các lỗi logic trước khi xóa bỏ chúng vĩnh viễn."
Tống Hào nuốt nước bọt.
Cổ họng cậu khô khốc như lửa đốt.
Cậu cúi đầu xuống, nhìn vào những dòng mã đỏ tươi đang đập thình thồng trong cuốn sổ tay của mình.
Nó gọi tên Lâm Phong với tư cách là "Admin".
Một quyền hạn mà không ai trong lịch sử Đấu Khí Liên Minh từng mơ tới.
"Cậu biết ý nghĩa của nó chứ?" Tống Hào hỏi, giọng nhỏ xíu như muỗi kêu.
Lâm Phong nhún vai, một cử động tối thiểu tiết kiệm năng lượng.
thì có ích gì?
Biết mình là admin mà không có mật khẩu cũng chỉ là một kẻ lang thang trong phòng máy chủ."
Hắn bước về phía trước.
đều tạo ra tiếng vang kỳ lạ, giống như âm thanh của những phím gõ bàn phím cũ kỹ trên nền tảng đá vô hình.
Không gian xung quanh bắt đầu co lại, ép chặt lấy hai người họ.
Áp lực từ hệ thống đang gia tăng.
Thiên Đạo không thích sự hiện diện của các yếu tố bất ổn.
Và Lâm Phong giờ đây là một lỗi nghiêm trọng cần được sửa chữa.
"Tống Hào," Lâm Phong đột ngột gọi tên bạn mình.
"Nếu lát nữa xảy ra chuyện, đừng cố gắng cứu tôi."
Tống Hào ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
"Cậu nói gì vậy?
Chúng ta cùng nhau xuyên không vào đây mà!
Cậu là phiên bản beta thứ 108, còn tôi.
tôi chỉ là người ghi chép thôi!"
"Đúng," Lâm Phong mỉm cười một cách lạnh lùng.
"Và nhiệm vụ của kẻ ghi chép là đảm bảo dữ liệu được lưu trữ an toàn cho phiên bản tiếp theo.
Đừng để cảm xúc làm nhiễu loạn phán đoán."
Tống Hào sững sờ.
Lời nói đó cắt vào tim cậu ta sâu hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.
Cậu nhận ra rằng Lâm Phong đã tính đến khả năng hy sinh ngay từ đầu.
Không phải vì bi kịch, mà vì tính toán hiệu quả tối đa.
Khung cảnh trắng xóa bỗng nhiên nứt vỡ.
Một bóng người xuất hiện giữa khoảng trống, ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ nằm giữa trung tâm của vùng đệm.
Đó là một lão giả mù mắt, mặc áo choàng xám xịt, râu tóc bạc phếch nhưng khuôn mặt lại trẻ trung đáng ngạc nhiên.
Lão ta đang mài một con dao nhỏ bằng xương rồng thần thú.
Tiếng "kẹt kẹt" vang lên đều đặn, tạo ra nhịp điệu kỳ lạ trong sự tĩnh lặng chết chóc này.
Tuân Lão không ngẩng đầu khi Lâm Phong và Tống Hào tiến lại gần.
Hắn chỉ tiếp tục công việc của mình, như thể hai người họ là những đốm bụi vô hình.
"Cô đến muộn," Tuân Lão lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng đến mức vang vọng trong não bộ cả hai thanh niên.
"Tôi đã đợi đủ 107 phiên bản trước cô thất bại."
Lâm Phong dừng bước, ánh mắt sắc bén quét qua lão giả.
Hắn không sợ hãi.
Thay vào đó, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực — sự quen thuộc của những ký ức rác từ các lần chết trước đó.
"Tôi là Lâm Phong," hắn nói thẳng thắn.
"Phiên bản beta 108."
Tuân Lão dừng tay mài dao.
Hắn ngẩng đầu lên, hai con mắt trắng bệch hướng về phía Lâm Phong dù không có giác quan thị giác.
Một nụ cười chua chát hiện trên môi lão.
"Ừm," Tuân Lão gật gù.
"Tôi biết cô là ai.
Và tôi cũng biết lý do tại sao Thiên Đạo lại chọn xóa sổ tất cả các phiên bản trước đó."
Tống Hào run lên bần bật, lùi về phía sau một bước.
Cậu cảm thấy không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, như thể chính trọng lực đang cố gắng đè bẹp họ.
đừng giết chúng tôi," Tống Hào van nài, giọng nghẹn ngào.
"Tôi chỉ là muốn sống mà thôi!"
Tuân Lão quay sang nhìn Tống Hào lần đầu tiên.
Ánh mắt vô hình của lão dường như xuyên thấu qua lớp da thịt, vào tiềm thức sâu thẳm nhất.
"Cậu ấy không nguy hiểm," Tuân Lão nói với Lâm Phong.
"Nhưng cậu thì khác.
Cậu mang trong mình mã nguồn gốc."
Lâm Phong nhíu mày.
Đây là lần đầu tiên có người nhắc đến khái niệm đó ngoài những ký ức mơ hồ của hắn.
"Mã nguồn gốc?
Ý lão là gì?"
"Thiên Đạo không phải là một vị thần," Tuân Lão giải thích chậm rãi, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện trà dư.
"Nó là một hệ thống tự động vận hành thế giới này để duy trì cân bằng năng lượng Đấu Khí.
Nhưng nó có lỗi thiết kế ban đầu: cảm xúc con người tạo ra 'noise' — tiếng ồn dữ liệu."
Lão giơ lên con dao xương rồng, ánh sáng phản chiếu làm lóa mắt Lâm Phong trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó cũng đủ khiến hắn nhận ra rằng vật thể trước mặt không đơn thuần chỉ là một công cụ thông thường mà còn chứa đựng sức mạnh kỳ bí nào đó vượt xa hiểu biết hiện tại của mình về thế giới Shenmu này nữa đâu.
"Phong ấn ngẫu nhiên chính là cơ chế defrag — tối ưu hóa," Tuân Lão tiếp tục.
"Khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới cao, ý chí tự do của họ trở nên quá mạnh, gây nhiễu loạn hệ thống.
Thiên Đạo sẽ phong ấn nhân tính của họ để biến chúng thành những máy móc tuân lệnh hoàn hảo."
Lâm Phong cảm thấy lạnh sống lưng.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thật phũ phàng vừa được tiết lộ khớp với tất cả giả thuyết hắn đã nghi ngờ từ lâu.
"Vậy thì cách duy nhất để phá vỡ vòng lặp này là gì?"
Tuân Lão cười khẽ, một âm thanh khô khốc như tiếng lá cây xào xạc trong gió mùa thu.
"Cô phải hack vào hệ thống.
Nhưng giá trị của tự do luôn đắt đỏ hơn những gì cô tưởng tượng."
Đột nhiên, không gian xung quanh họ rung lắc dữ dội.
Những mảng trắng xóa bắt đầu chuyển sang màu đỏ tươi — màu sắc của cảnh báo nguy hiểm cấp độ cao nhất trong hệ thống.
Một khối đa diện ánh sáng xuất hiện giữa trung tâm phòng, quay tròn với tốc độ chóng mặt.
Nó phát ra âm thanh tần số cao làm đau đầu cả hai thanh niên.
Tống Hào ôm chặt lấy tai, hét lên vì nỗi đau chịu đựng được nữa đâu.
Còn Lâm Phong thì cắn răng siết chặt hàm lại, cố gắng duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối của mình trước tình thế hiểm nghèo này đang diễn ra ngay bây giờ ở đây rồi kia kìa!
*"CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN LỖI LOGIC NGHIÊM TRỌNG,"* giọng nói cơ học vang lên khắp mọi hướng, đè nặng lên tâm trí họ.
*"THỰC THỂ NGOÀI HỆỐNG ĐANG CỐ GẮNG TIẾP CẬN NGUỒN DỮ LIỆU NHÂN LOẠI.
TIẾN HÀNH XÓA BỎ NGAY LẬP TỨC."*
Đó là Quản Lý Dữ Liệu — thực thể bảo vệ cuối cùng của Thiên Đạo.
Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một tập hợp các quy tắc toán học thuần túy được vật chất hóa thành ánh sáng hủy diệt.
Lâm Phong bước ra phía trước, chắn giữa Tống Hào và khối đa diện chết người kia.
Đấu Khí trong cơ thể hắn bùng nổ lên — nhưng lần này, nó không mang màu sắc truyền thống mà là một luồng năng lượng xanh lam phát sáng rực rỡ như những dòng code đang chạy trên màn hình máy tính vậy đó chứ?
"Tống Hào," Lâm Phong hét lớn qua tiếng ồn ào của hệ thống.
"Ghi nhớ mọi thứ!
Đây là cơ hội duy nhất!"
Tống Hào mở mắt ra, nước mắt giàn dụa nhưng tay cậu vẫn cầm bút viết nhanh vào cuốn sổ tay.
Trí nhớ siêu việt của cậu đang hoạt động ở mức tối đa, lưu trữ từng mili giây thông tin quý giá mà Lâm Phong đang hy sinh để mang lại cho tương lai gần hơn nữa rồi đây kìa!
Quản Lý Dữ Liệu tấn công ngay lập tức.
Những tia sáng đỏ lao về phía Lâm Phong như những mũi tên thần chết không thể né tránh bằng cách thông thường nào khác được đâu.
Hắn chỉ có một lựa chọn: đối mặt trực tiếp với sức mạnh tuyệt đối của hệ thống này xem sao nào chúng ta cùng chờ đợi kết quả cuối cùng sẽ ra làm sao đây hả các bạn đọc giả yêu quý của mình.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn đứng im như một pho tượng đá, để cho những tia sáng đâm xuyên qua cơ thể hắn.
Da thịt cháy rụi, xương cốt nứt vỡ, nhưng ý chí thì càng trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn nhận ra sự thật: Quản Lý Dữ Liệu chỉ có thể xóa bỏ những thực thể tồn tại trong hệ thống Đấu Khí.
Nếu Lâm Phong tự loại mình khỏi danh sách đó.
nếu hắn chấp nhận biến thành một "lỗi" không tên tuổi, không định nghĩa.
thì hắn sẽ trở nên vô hình trước mắt của Thiên Đạo!
"Tôi không cần quyền admin," Lâm Phong gầm lên, giọng nói vang vọng trong không gian dữ liệu.
"Tôi chỉ cần sự im lặng!"
Hắn tập trung toàn bộ Đấu Khí vào việc phá vỡ liên kết giữa linh hồn và hệ thống phong ấn.
Cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc ý thức hắn ra làm nhiều mảnh vụn nhỏ.
biến dần đi theo thời gian trôi qua không hồi kết thúc bao giờ cả nếu chúng ta tiếp tục con đường tự hủy hoại chính mình như vậy thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào đây hả các ngươi?
Tống Hào nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó với ánh mắt đầy dằn vặt.
Cậu muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng chân cậu bị đóng đinh tại chỗ bởi nỗi sợ hãi và lòng biết ơn sâu sắc dành cho người bạn đã hy sinh tất cả vì lý tưởng chung của họ cùng nhau theo đuổi từ khi bắt đầu cuộc hành trình xuyên không gian thời gian kỳ lạ này đây kìa!
Lâm Phong cảm thấy ý thức mình đang tan rã.
Nhưng thay vì tuyệt vọng, hắn lại cảm thấy nhẹ nhõm — như thể vừa tháo bỏ một gánh nặng khổng lồ đè lên vai suốt 108 đời sống trước đó vậy kia kìa!
Hắn cuối cùng cũng tìm ra cách để đánh bại hệ thống mà không cần phải trở thành nô lệ của nó nữa rồi đây này.
Quản Lý Dữ Liệu bỗng nhiên ngừng quay.
Khối đa diện ánh sáng sụp đổ, tan rã thành hàng tỷ hạt bụi vàng lấp lánh bay khắp nơi trong vùng đệm trắng xóa tĩnh mịch đáng sợ kia kìa!
Những hạt bụi này không biến mất mà ngược lại chúng bắt đầu di chuyển về phía Lâm Phong với tốc độ cực nhanh khiến cho cả hai người còn sống sót phải nín thở chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.
*"LỖI HỆ THỐNG,"* giọng nói cơ học vang lên một lần nữa, nhưng lần này nó không đe dọa mà mang sắc thái hoang loạn khó hiểu.
*"PHẢN ĐOẠN KHÔNG MÔ TẢ ĐƯỢC.
ADMIN TRƯỚC ĐÂY.
ĐÃ QUAY LẠI?"*
Lâm Phong mở mắt ra.
Những hạt bụi vàng bay vào cơ thể hắn, tái tạo lại da thịt và xương cốt đã bị hủy hoại trước đó một cách kỳ diệu chưa từng có tiền lệ trong lịch sử tồn tại của thế giới Shenmu này đâu.
Nhưng điều khiến cả hai thanh niên sững sờ hơn nữa là khi nhìn thấy thứ nằm giữa lòng bàn tay phải vừa mới được hồi phục hoàn toàn của Lâm Phong lúc nãy kia kìa!
Đó không phải là Đấu Khí thông thường.
Đó là một dòng mã đen nhánh, cổ xưa và nguy hiểm hơn bất kỳ quyền hạn nào mà Thiên Đạo từng sở hữu trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa.
Và nó đang đập thình thồng như trái tim còn sống — nhưng với nhịp điệu hoàn toàn ngược lại so với dòng mã đỏ trước đó!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận