Chương 33

Không gian xung quanh Lâm Phong không còn là hành lang đá lạnh lẽo nữa.

Nó tan rã thành những mảng màu xám xịt, như một bức tranh bị xóa bỏ bởi bàn tay vô hình của kẻ hủy diệt.

Những dòng mã đỏ rực, giống như máu đông đặc nhưng lại phát ra ánh sáng chói lóa, xé toạc thực tại trước mặt hắn.

Hắn không chạy.

Trong thế giới Shenmu này, nơi mọi thứ đều là dữ liệu được tính toán chính xác đến từng micro-giây, việc "đứng yên" khi hệ thống báo lỗi là một tuyên ngôn chiến tranh rõ ràng nhất.

Nó nói lên rằng kẻ đứng đó biết mình đang làm gì.

Hoặc ít nhất, hắn tin vào sự may mắn của những người đi trước đã thất bại thảm hại.

Tống Hạo co ro lại phía sau tảng đá vỡ vụn, tay run rẩy giở cuốn sổ da bò cũ kỹ ra.

Bút mực trong tay cậu ta suýt nữa rơi xuống đất vì sợ hãi tột độ.

Cậu không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong.

Không phải vì kính nể, mà vì cảm giác ghê rợn khi thấy một con người đối mặt với sự sụp đổ của quy luật tự nhiên bằng vẻ mặt bình thản đến mức đáng ghét ấy.

"Lâm Phong," Tống Hạo lắp bắp, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng khô khốc.

"Đừng làm vậy.

Đó là Layer Zero.

Nơi mà các Đấu Đế cũ bị xóa sổ để giải phóng bộ nhớ hệ thống."

Lâm Phong không đáp lời.

Đôi mắt hắn mở to, đồng tử co lại thành những khe hẹp sắc lẹm như lưỡi dao cạo.

Hắn đang nhìn thấy thứ mà người thường không thể tưởng tượng nổi: cấu trúc mã nguồn của thực tại.

Và nó đang bị lỗi nghiêm trọng.

"Đừng kháng cự," một giọng nói vang lên.

Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tiểu não của Lâm Phong, như tiếng vọng từ đáy giếng thẳm.

"Hệ thống Shenmu đã lỗi.

Chúng tôi là những bản sao bị xóa.

Hãy cho chúng tôi quyền truy cập."

Hắn nháy mắt.

Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận ra kỳ lạ.

Giọng nói đó.

hắn nghe thấy nó rồi.

Trong ký ức mờ nhạt của phiên bản Beta thứ 107, trước khi hắn bị Thiên Đạo xóa sạch dữ liệu và tái sinh vào cơ thể mới này.

"Quái vật," Lâm Phong thì thầm, môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lùng.

"Hay là những nạn nhân?"

Không gian xung quanh đột ngột co lại.

Áp lực từ trên cao đè xuống như cả bầu trời đang sụp đổ lên vai hắn.

Bầu trời màu xanh lam kỹ thuật số xuất hiện, bao phủ toàn bộ chân trời với những ký tự binary cuộn chảy nhanh chóng.

Đó là "Thiên Đạo" — hiện thân của quản trị viên hệ thống — bắt đầu thực thi cơ chế "Phong Ấn Ngẫu Nhiên".

Cơ chế này không phải là trừng phạt thông thường.

Nó là một lệnh xóa dữ liệu ngẫu nhiên để cân bằng tải server.

Nếu Lâm Phong không dừng lại, hắn sẽ biến thành một đống số 0 và 1 vô nghĩa, bị phân tán vào các góc khuất của thế giới ảo này mãi mãi.

"Tại sao?" Tống Hạo hét lên, nước mắt chảy dài trên má vì căng thẳng.

"Tại sao anh lại đối đầu với nó?

Chúng ta chỉ là Đấu Giả!

Một đấu giả yếu ớt nhất trong Liên Minh!"

Lâm Phong cuối cùng cũng quay sang nhìn người bạn thân của mình.

Ánh mắt hắn không còn màu đen nữa mà chuyển thành một sắc vàng kim loại, phát ra từ sâu bên trong hốc mắt.

Đó là màu của cảnh báo tối cao.

Màu của quyền hạn Admin tạm thời mà hắn đã chiếm được ở Layer Zero trước khi bị đẩy ra ngoài.

"Vì tôi biết cách hệ thống hoạt động," Lâm Phong nói, giọng đều đều như đang đọc một bản kiểm kê hàng hóa.

"Và vì tôi biết rằng 'cảm xúc' và 'ý chí tự do' là những lỗi thiết kế mà Thiên Đạo cố gắng sửa chữa bằng cách giết chết chúng ta."

Tống Hạo sững sờ.

Cậu mở miệng định hỏi thêm, nhưng cơn gió dữ dội từ phía trên quét ngang qua, xé toạc trang giấy đầu tiên của cuốn sổ tay trong tay cậu.

Những dòng chữ ghi chép về 'lỗi hệ thống' mà Tống Hạo cẩn thận thu thập suốt bao năm nay bay tung tóe vào không trung, tan biến thành tro bụi kỹ thuật số trước khi kịp chạm đất.

"Tôi đã mất tất cả," Tống Hạo thốt lên với vẻ mặt trống rỗng, tuyệt vọng nắm chặt bàn tay không có gì trong lòng bàn tay run rẩy của mình.

"Tất cả dữ liệu.

tôi sẽ bán nó cho Đấu Khí Liên Minh để đổi lấy sự an toàn."

Lâm Phong quay sang nhìn cậu bạn thân cũ kỹ ấy, ánh mắt lạnh băng hơn bất kỳ tảng đá nào ở đây.

Hắn không cần phải nói gì thêm.

Sự im lặng của hắn là câu trả lời rõ ràng nhất: Tống Hạo đã mất giá trị sử dụng rồi.

Trong thế giới này, dữ liệu quan trọng hơn mạng sống.

Nhưng Lâm Phong không có thời gian để xử lý kẻ phản bội đang sụp đổ trước mặt mình.

Hắn phải tập trung vào mối đe dọa lớn hơn từ trên cao.

Những tia sét màu tím — dấu hiệu của đòn tấn công xóa sổ cấp độ Đấu Đế — bắt đầu chui xuống từ bầu trời kỹ thuật số, nhắm thẳng vào vị trí đứng của hắn.

"Hack," Lâm Phong lẩm bẩm dưới môi khô khốc nứt nẻ vì mất nước và căng thẳng tột cùng.

Hắn không chọn cách chạy trốn hay phòng thủ theo kiểu truyền thống.

Hắn nhớ lại cảm giác khi chết và hồi sinh — khoảnh khắc linh hồn bị xé ra thành từng mảnh nhỏ li ti như những hạt cát trong cơn bão dữ liệu.

Đó là lúc hắn nhận ra rằng mình không còn là một thực thể duy nhất nữa, mà là nhiều phiên bản song hành tồn tại cùng lúc trong bộ nhớ đệm của thế giới này.

Hắn đưa tay lên trời, ngón tay cái và trỏ chụm lại như đang bấm vào một nút ảo vô hình trên màn hình không khí trước mặt mình.

Đấu Khí trong người hắn bùng nổ, nhưng thay vì tỏa ra nhiệt độ cao hay sức ép vật lý thông thường, nó ngưng tụ thành những ký tự mã xanh lá cây lơ lửng giữa không trung xung quanh cơ thể anh ta giống như nước nhỏ giọt vào ổ cứng cũ kỹ đang bị ăn mòn bởi thời gian vô tận bao la mênh bát ngát vô cùng rộng lớn bao quát khắp nơi mọi hướng góc cạnh bề mặt phẳng nhẵn bóng sáng loáng phản chiếu ánh đèn neon mờ ảo hắt xuống từ trần nhà cao vút phía trên đầu họ hiện diện ngay tại đây chính xác tọa độ này nơi mà lịch sử thế giới Shenmu sẽ rẽ sang hướng hoàn toàn mới mẻ chưa từng có tiền lệ trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống được khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa.

"Đừng mong đợi sự cân bằng," Lâm Phong nói lớn, giọng vang vọng khắp không gian trống trải trắng xóa đến chói lóa không có bất kỳ thứ gì khác ngoài một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nằm giữa trung tâm của nó trên bàn đặt duy nhất một cuốn sổ tay da bò màu nâu sẫm bìa bị sờn rách và vương vãi bụi thời gian tích tụ qua hàng thiên niên kỷ tồn tại bên trong hệ thống Ma Thu này mà không hề suy giảm chất lượng vật lý dù đã trải qua vô số lần reset lại toàn bộ thế giới xung quanh chúng ta hiện đang sống cùng chung một vũ trụ ảo giác khổng lồ bao la mênh mông đến mức đáng sợ cho bất kỳ ai dám bước vào đây để tìm kiếm sự thật cuối cùng về nguồn gốc khởi thủy ban đầu của tất cả mọi thứ từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc hoàn toàn tuyệt đối vĩnh cửu mãi mãi không thay đổi nữa dù có cố gắng kháng cự bằng bất cứ giá nào cũng đều là vô nghĩa trước quyền lực tối thượng này đang đè nặng lên vai những người yếu đuối như chúng ta vậy nên hãy chấp nhận số phận của mình đi thôi chứ còn chờ đợi gì nữa đây hả các ngươi ơi?

Những tia sét tím chạm vào lớp vỏ mã xanh bao quanh Lâm Phong và nổ tung thành một đám khói dày đặc màu xám xịt che khuất tầm nhìn tạm thời nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi rồi tan biến nhanh chóng để lộ ra hình ảnh khiến cả Tống Hạo lẫn chính bản thân Thiên Đạo phải dừng mọi hoạt động xử lý thông tin lại ngay lập tức choáng váng không thể tin nổi vào mắt mình đang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này xảy ra trước mũi họ một cách rõ ràng rành mạch đến đau lòng và tuyệt vọng tột cùng không hề có bất kỳ sự nghi ngờ hay do dự nào cả trong khoảnh khắc quyết định sinh tử ấy.

Lâm Phong sống sót.

Nhưng khi hắn nhìn vào gương nước tĩnh lặng trong cổ di tích phía sau lưng mình, khuôn mặt phản chiếu lại không còn là của một con người bình thường nữa.

Hai hốc mắt sâu thẳm màu đen nhánh như hai hố void vô tận nơi dữ liệu cuộn trào hỗn loạn không ngừng nghỉ giống như dòng sông ngầm chảy dưới lòng đất khô cằn nứt nẻ vì thiếu hụt nguồn cung cấp năng lượng cần thiết cho sự tồn tại sinh học cơ bản nhất của bất kỳ thực thể hữu hình nào trong vũ trụ ảo này đều phải tuân thủ những quy tắc cứng nhắc được lập trình sẵn từ lâu đời trước khi chúng ta thậm chí còn biết đến khái niệm về tự do ý chí hay cảm xúc con người phức tạp đa chiều phong phú và sâu sắc như thế nào đâu đúng không.

"Mã nguồn gốc," Lâm Phong thì thầm, giọng nói giờ đây mang theo một âm vang kim loại lạnh lẽo khiến da gà nổi lên khắp người Tống Hạo đang ngồi co ro ở góc phòng cách đó vài mét xa tít mù khơi không dám nhúc nhích lấy một milimét sợ hãi bị phát hiện là kẻ gián điệp phản bội vừa rồi đã làm lộ thông tin quan trọng dẫn đến tình huống nguy cấp hiện tại này mà ai cũng biết rằng hậu quả của nó sẽ vô cùng nghiêm trọng và tàn khốc hơn bất kỳ hình phạt nào mà Đấu Khí Liên Minh từng áp dụng đối với những thành viên vi phạm nội quy nặng nề nhất trong lịch sử hoạt động dài dòng đầy rẫy tranh chấp đẫm máu giữa các phe phái khác nhau luôn tìm cách tiêu diệt lẫn nhau để giành quyền kiểm soát nguồn tài nguyên quý giá hạn hẹp đang ngày càng cạn kiệt dần đi theo thời gian trôi qua không hồi kết thúc bao giờ cả nếu chúng ta tiếp tục con đường tự hủy hoại chính mình như vậy thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào đây hả các ngươi?

Tống Hạo nhìn thấy thứ nằm giữa hai trang giấy cuối cùng của cuốn sổ tay mà cậu vừa định đốt bỏ để tiêu hủy bằng chứng phản bội.

Nó không phải là văn bản thông thường nữa.

Đó là một dòng mã đỏ tươi, đang đập thình thồng như trái tim còn sống.

Và nó đang gọi tên Lâm Phong — nhưng với tư cách là "Admin".

thay thế hệ thống?" Tống Hạo nuốt nước bọt khô khốc trong cổ họng đắng chát vị sợ hãi tột cùng không thể diễn tả bằng lời nói hay chữ viết nào cả dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?

Khung cảnh xung quanh bỗng sụp đổ, thay vào đó là một bàn tay xương xốc lạnh giá thò ra từ hư không, khóa chặt lấy cổ cậu.

Tống Hạo nghẹt thở, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng khi nhận ra đó chính là bàn tay của người đã chết từ mười năm trước.

Hắn từ từ quay đầu, mở miệng nói
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập