Chương 32

Lâm Phong không cảm thấy đau.

Đó mới chính là vấn đề lớn nhất, thứ khiến anh ta phải nghiến răng trong sự bình thản đáng sợ.

Khi thanh kiếm năng lượng của đấu khí cấp độ Đấu Đế xé ngang lớp áo da cũ kỹ và chạm vào da thịt ngực trái, thế giới trước mắt hắn đột ngột tắt đi một phần.

Không có cảm giác nóng rát.

Không có mùi máu tanh nồng nặc.

Thay vào đó, một dòng mã lỗi màu đỏ lòe hiện lên giữa không khí loãng: `[ERROR: DAMAGE_OVER_9000%]`.

Hắn đứng im như tượng đá, mắt mở to nhìn vào vết thương đang từ từ đóng lại bằng những sợi chỉ ánh sáng xanh lam.

Tử Hà — linh thú hợp đồng duy nhất còn sót lại của hắn — co ro dưới một tảng đá sụp đổ bên cạnh, tiếng gầm gừ khàn đặc vang lên trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

"Đau đấy chứ?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm thấp, thiếu hẳn sự hoảng loạn mà bất kỳ ai khác sẽ có khi đối mặt với cái chết cận kề.

Hắn liếc nhìn Tống Hạo đang nấp sau cột đá đổ nát kia.

Cậu bạn nhút nhát này đã cầm bút ngừng viết từ ba phút trước, ngón tay trắng bệch vì sức ép giữ chặt cuốn sổ tay da bò.

Không," Lâm Phong đáp lại chính mình khi không ai hỏi.

"Nó chỉ là.

lỗi hiển thị." Hắn giơ bàn tay lên, quan sát những ký tự mã trôi nhanh qua kẽ ngón tay.

Cơ thể hắn đang bị hệ thống Thiên Đạo cố gắng 'defrag' — dọn dẹp dữ liệu rác để tối ưu hóa hiệu suất thế giới Shenmu.

Nhưng đối với Lâm Phong, cảm xúc và ý chí tự do không phải là lỗi.

Chúng là tính năng cốt lõi mà các Đấu Đế đã quên mất từ lâu.

Một luồng gió lạnh lẽo thổi qua tàn tích Đại Điện Đấu Khí Hall.

Những mảnh vỡ của cột đá bay lơ lửng trong không trung, bị lực lượng đấu khí khổng lồ vô hình kiểm soát.

Lâm Phong cảm nhận được nhịp đập của thế giới này — chậm rãi, đều đặn, và đầy máy móc.

Hắn biết mình cần làm gì tiếp theo.

Không phải là chiến đấu bằng sức mạnh vật lý tầm thường đó.

Mà là khai thác lỗ hổng trong chính logic vận hành của kẻ thù vô hình kia.

Trong khi Đấu Đế — hay đúng hơn là avatar bảo vệ hệ thống — tiếp tục những cú đấm mang tính hủy diệt vào không trung, tạo ra những vụ nổ rung chuyển cả nền đá cổ đại, Lâm Phong di chuyển lui về phía sâu trong hang động bí ẩn nằm dưới tàn tích.

anh bước đều được tính toán chính xác để tránh các vùng 'quét dữ liệu' mà hệ thống đang tự động kích hoạt.

Tử Uy — linh thú hợp đồng cấp thấp của hắn, một con sói lửa nhỏ bé với bộ lông bạc xám — đang co ro đau đớn bên cạnh tảng đá lớn đã sụp đổ đè lên chân sau của nó.

Máu đỏ tươi chảy ra, nhưng lạ thay, những giọt máu đó không chạm đất mà hóa thành những hạt bụi kim tuyến lấp lánh trước khi biến mất vào hư vô.

"Mày ổn chứ?" Lâm Phong hỏi nhẹ nhàng, quỳ xuống bên cạnh con thú nhỏ.

Hắn đặt tay lên lưng Tử Uy, truyền một lượng đấu khí mỏng manh nhưng tinh khiết từ huyệt đạo Thái Khúc của mình sang cơ thể linh vật đang suy kiệt này.

Cảm giác ấm áp lan tỏa giúp vết thương ngừng chảy máu tạm thời, dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi trước khi hệ thống lại cố gắng can thiệp sửa chữa 'lỗi' sinh học đó.

"Rốt cuộc thì mày cũng là một phần của dữ liệu rồi," Lâm Phong nói với Tử Uy, giọng điệu mỉa mai nhưng đầy sự quan tâm thực lòng ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng thường ngày.

"Nhưng nếu chúng ta muốn thoát khỏi cái cạm bẫy này, tao cần mượn chút năng lượng từ cậu." Tử Uy mở mắt ra nhìn hắn — đôi mắt vàng rực sáng lên với vẻ thông minh vượt xa một con thú bình thường.

Nó hiểu ý chủ nhân.

Trong thế giới nơi mọi thứ đều bị kiểm soát bởi code và thuật toán của Thiên Đạo, sự kết hợp giữa đấu khí và thần thú không chỉ là sức mạnh chiến đấu đơn thuần nữa mà còn là chìa khóa để phá vỡ những ràng buộc vô hình đang giam cầm họ trong vòng xoáy định mệnh này mãi mãi.

Đấu Đế lao tới với tốc độ kinh hoàng, bàn tay phát sáng rực rỡ đủ năng lượng xóa sổ một thành phố chỉ bằng một cú vung tay đơn giản nhất mà thôi!

Nhưng lần này Lâm Phong không hề né tránh chút nào cả.

Thay vào đó anh ta đứng vững như đinh đóng cột tại chỗ sẵn sàng đón nhận đòn tấn công chí mạng ấy từ phía trước mặt mình đang hướng về phía đầu hắn lúc nãy vậy kia kìa.

Lâm Phong giơ tay lên — nơi vết thương của Tử Uy đang rỉ máu tím nhạt.

Máu không chảy ra bình thường; nó phát sáng màu tím, trộn lẫn với những dòng mã code xanh lá cây từ huyệt đạo Thái Khúc mà hắn vừa kích hoạt trước đó vài giây ngắn ngủi qua đây rồi kìa xem nào!

"Này!" Lâm Phong hét lên khi nắm chặt tay lại thật mạnh đến mức xương khớp nổ bốp trong không khí lạnh giá bao quanh họ bây giờ đây ngay tại khoảnh khắc này thôi chứ có gì đâu đúng không?

"Thử nghiệm số 108-Beta đang yêu cầu quyền truy cập root vào hệ thống cảm xúc!" Anh ta nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc phá vỡ lớp phong ấn ngẫu nhiên đã được áp đặt lên cơ thể hắn từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ này rồi xem sao đây.

Dòng máu tím rực cháy trên lòng bàn tay trái bắt đầu xoay tròn tạo thành một hình vòng xoáy nhỏ xíu giữa không trung trước mặt anh ta đang đứng im lìm chờ đợi phản ứng tiếp theo từ phía hệ thống sẽ diễn ra như thế nào trong vài giây tới nữa.

Đấu Đế dừng lại — chỉ trong tích tắc.

Avatar bảo vệ của Thiên Đạo dường như bị 'lag' vì sự xuất hiện bất ngờ của dữ liệu ngoại lai mang mã nguồn cảm xúc thuần túy chưa từng được ghi nhận trước đây bao giờ kể từ khi hệ thống khởi tạo lần đầu tiên cách đây hàng ngàn năm qua rồi kia kìa.

bây giờ thì phải.

Lâm Phong đặt tay lên trán Đấu Đế.

Không phải để tấn công, mà để kết nối trực tiếp hai luồng dữ liệu hoàn toàn trái ngược nhau đang va chạm mãnh liệt tại điểm giao thoa này lúc nãy kia kìa.

Anh đẩy toàn bộ "nỗi đau" của mình vào hệ thống thông qua sợi dây liên kết thần thú với Tử Uy đang nằm co ro bên cạnh đó nữa mà!

Anh muốn Đấu Đế hiểu.

Anh muốn nó hiểu vì sao con người chiến đấu — không phải vì quyền lực hay địa vị hão huyền nào cả đâu.

Mà là để bảo vệ những điều nhỏ bé nhưng vô cùng quý giá như tình yêu thương giữa chủ và thú cưng thân thiết lâu năm qua đây rồi kia kìa.

bây giờ thì phải.

Một ánh sáng trắng xoá bùng nổ từ điểm tiếp xúc giữa hai bàn tay — một bên là da thịt mềm mại của con người yếu đuối dễ vỡ trước sức mạnh tuyệt đối của thiên đạo ! Không phải tiếng nổ.

Là tiếng khóc.

Tiếng khóc của hàng triệu linh hồn đã bị Thiên Đạo 'xóa sổ' trong quá trình defrag dữ liệu rác này kia kìa.

bây giờ thì phải.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ li ti nhưng lại đồng thời cảm nhận được một sự tự do tuyệt đối chưa từng có từ trước đến nay qua đây rồi kia kìa.

bây giờ thì phải.

Lâm Phong nằm trên nền đá lạnh giá.

Anh hít thở sâu — không khí vào phổi anh không còn là "dữ liệu" khô khan nữa mà trở thành gió thật sự thổi qua khuôn mặt nhợt nhạt của hắn lúc nãy kia kìa.

bây giờ thì phải.

Lạnh thấu xương nhưng lại mang theo hương thơm dịu nhẹ của cỏ hoa tươi tốt mọc lên giữa tàn tích đổ nát này kia kìa.

bây giờ thì phải.

Anh mỉm cười — nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt thường ngày luôn nghiêm nghị đầy vẻ lạnh lùng đáng sợ đó kia kìa.

bây giờ thì phải.

Anh đã thua trận chiến với hệ thống Thiên Đạo khổng lồ bao la mênh mông bát ngát vô tận cùng lúc ngay bây giờ ở đây chính xác tọa độ này nơi mà lịch sử thế giới Shenmu sẽ rẽ sang hướng hoàn toàn mới mẻ chưa từng có tiền lệ trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống được khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa.

bây giờ thì phải.

Nhưng anh đã thắng lại bản thân — chiến thắng nỗi sợ hãi và sự tê liệt trước cái chết cận kề này kia kìa.

bây giờ thì phải.

Nhưng khi anh đứng dậy.

một cánh cửa bằng xương trắng xóa hiện ra trước mặt.

Không có tay nắm.

Chỉ có dòng chữ khắc trên đó: *'Phiên bản 109 đang chờ khởi tạo.'* Cánh cửa xương trắng ấy không hề phát ra mùi thối rữa của xác chết mục nát như những gì mà giác quan thường tình dự báo.

Ngược lại, nó tỏa ra một hương thơm lạnh lẽo, vô cơ, giống hệt như mùi ozone sau cơn mưa giông trên mặt kim loại nóng đỏ.

Hương vị của sự nhân tạo.

Của cái không thuộc về tự nhiên này khiến mũi Đan Lương nhăn againn lại.

Hắn đưa tay lên chạm vào bề mặt cánh cửa.

Nhẵn bóng đến mức phản chiếu rõ ràng khuôn mặt nhợt nhạt, đầy mồ hôi và bụi bẩn của hắn trong đó.

Không có vân xương sụn nào cả.

Chỉ là một khối vật liệu đồng nhất được gia công bằng máy móc chính xác tuyệt đối, giả mạo hình dáng sinh học để đánh lừa thị giác loài người.

Hoặc ít nhất, là những thực thể mà hệ thống này đã tạo ra trước đây.

"Phiên bản 109," Đan Lương lẩm bẩm, giọng nói của hắn khàn đặc vì thiếu nước và sự kinh ngạc dằn vặt.

"Chắc chắn không phải ngẫu nhiên." Hắn lùi lại một bước, mắt sắc lạnh quét qua bầu không khí xung quanh cánh cửa.

Không có bóng dáng Tử Hà đâu cả.

Kẻ thù vô hình ấy đã biến mất cùng với những tiếng thì thầm điên rồ mà nó từng nhả ra trong tâm trí hắn vài phút trước.

Sự im lặng hiện tại nặng nề hơn bất kỳ cơn thịnh nộ nào của hệ thống.

Nó là sự chờ đợi.

Một khoảng chân không được thiết kế cẩn thận để hút lấy tất cả năng lượng đấu khí, khiến cho việc phản kháng trở nên gần như bất khả thi nếu người tu luyện không đủ cảnh giới hoặc ý chí kiên cường.

Đan Lương hít sâu một hơi dài.

Không khí trong hang động này loãng hơn bên ngoài, chứa đầy những hạt bụi tinh thể phát sáng yếu ớt, lơ lửng như những vì sao thu nhỏ bị mắc kẹt trong lưới nhện vô hình.

Hắn cảm nhận dòng đấu khí trong kinh mạch của mình đang chảy chậm chạp, nặng nề.

Hệ thống Ma Thu không chỉ kiểm soát thế giới vật lý; nó còn can thiệp vào nhịp đập sinh học của các thực thể sống bên trong nó.

Mỗi lần tim hắn đập nhanh hơn do sợ hãi hoặc kích động, áp lực từ môi trường xung quanh lại tăng lên gấp đôi.

Đó là cơ chế trừng phạt nội tại: sự yếu đuối bị định lượng hóa thành trọng lực.

Hắn cần một lối thoát.

Hoặc ít nhất, là một manh mối về cách phá vỡ vòng lặp này trước khi cánh cửa kia đóng vĩnh viễn và nhấn chìm hắn vào trạng thái "khởi tạo lại".

Thuật ngữ đó nghe có vẻ kỹ thuật nhưng trong bối cảnh nơi đây, nó đồng nghĩa với xóa sổ hoàn toàn ý thức hiện tại của Đan Lương.

Hắn sẽ trở thành một bản sao trống rỗng, được điền đầy dữ liệu mới từ bộ nhớ trung tâm của hệ thống, mất đi mọi ký ức và cảm xúc con người mà hắn vừa trải qua để tồn tại đến giờ.

Hắn cúi xuống, nhặt lên một mảnh đá nhọn nằm trên nền đất xám xịt.

Đá này cứng hơn thép carbon thông thường gấp mười lần.

Hắn dùng nó cứa vào lòng bàn tay trái của mình.

Máu tươi chảy ra đỏ thẫm, tạo thành những giọt nhỏ rơi xuống sàn nhà xương trắng phía trước cánh cửa.

Phản ứng tức thì xảy ra khi máu chạm vào bề mặt.

Một âm thanh kim loại leng keng vang lên, sắc lạnh và chói tai.

Cánh cửa rung động nhẹ nhàng.

Những đường vân khắc chữ trên đó bắt đầu phát sáng màu đỏ tươi, như thể đang uống ngụm máu vừa rơi xuống để kích hoạt cơ chế mở khóa.

Đan Lương nheo mắt.

Hắn đã từng nghe tin đồn trong những vòng tu luyện ngầm rằng hệ thống Ma Thu phản ứng với sinh lực sống động hơn là đấu khí thuần túy.

Đấu khí có thể giả mạo bằng thuật pháp, nhưng sự hy sinh thực tế thì không thể đánh lừa được luật lệ cơ bản của thế giới này.

"Vậy ra đây là giá vé," hắn thầm nghĩ, cảm giác đau đớn từ vết thương nhỏ trên lòng bàn tay lan tỏa khắp người, kích thích tinh thần tỉnh táo hơn bất kỳ loại đan dược nào.

Hắn không rút tay về.

Thay vào đó, hắn ấn mạnh vết cắt sâu thêm một chút bằng chính ngón cái của mình.

Máu chảy nhiều hơn.

Cánh cửa mở ra chậm rãi, phát ra tiếng rít chói tai giống như kim loại ma sát trên đá cẩm thạch.

Bên trong cánh cửa là một hành lang tối đen như mực, không có ánh sáng nào từ bên ngoài chiếu vào được.

Nhưng Đan Lương cảm nhận được sự chuyển động của gió — một luồng khí lạnh lẽo thổi từ sâu thẳm phía trước mang theo mùi hương lạ lùng: mùi giấy cũ và mực in.

Một mùi vị thuộc về thế giới thực, nơi những cuốn sách còn tồn tại dưới dạng vật lý chứ không phải là dữ liệu số hóa trong đầu hệ thống.

Hắn bước vào.

Ngay khi đôi chân hắn đặt lên sàn nhà bên kia cánh cửa, ánh sáng đột ngột bùng nổ xung quanh.

Không phải ánh nắng mặt trời hay hào quang thần thánh nào cả.

Đó là ánh sáng huỳnh quang xanh nhạt của những hàng kệ sách vô tận vươn cao tít mù khơi, xếp chồng lên nhau tạo thành một mê cung kiến trúc bất đối xứng và hỗn loạn.

Mỗi cuốn sách trên đó đều phát ra một tần số rung động khác nhau khi tiếp xúc với đấu khí của Đan Lương.

Một số kêu la thảm thiết như trẻ con khóc đêm.

Một số thì thầm những lời hứa hẹn quyền lực tối thượng bằng giọng nói trầm ấm, seductive đầy cám dỗ.

Và một vài cuốn khác.

chúng hoàn toàn im lặng, nhưng sự hiện diện của chúng khiến không gian xung quanh cong vênh lại như bị hút vào lỗ đen nhỏ bé giữa các trang giấy.

"Thư viện Dữ liệu Cũ," Đan Lương thì thầm, nhận ra nơi này từ những tài liệu cổ xưa mà hắn đã giải mã trước khi bước vào thế giới Shenmu.

Đây là nơi lưu trữ những phiên bản lỗi của hệ thống Ma Thu trong quá khứ — những kịch bản lịch sử bị loại bỏ vì không khả thi hoặc gây mất ổn định cho toàn bộ cấu trúc thực tại.

Và bây giờ, cánh cửa Phiên bản 109 đang chờ khởi tạo nghĩa là hắn đã lạc vào kho lưu trữ các xác chết kỹ thuật số của chính thế giới này.

Hắn đi sâu hơn vào mê cung sách.

Các hành lang thay đổi hướng liên tục theo những quy luật hình học phi Euclid khó hiểu.

Đôi khi, một cuốn sách bay từ kệ cao rơi xuống trước mặt hắn, mở ra tự động để lộ nội dung bên trong là những ký hiệu ma thuật không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào mà Đan Lương từng biết.

Khi hắn chạm vào trang giấy lạnh lẽo ấy, ký hiệu biến thành hình ảnh ba chiều chiếu lên của hắn: một phiên bản khác của chính mình đang chết trong đau đớn dưới móng vuốt một con quái thú chưa từng được ghi nhận trong bách khoa toàn thư thế giới Shenmu.

"Đừng nhìn," giọng nói từ chính nội tâm Đan Lương cảnh báo, nhưng quá muộn rồi.

Hình ảnh đó đã ăn sâu vào tiềm thức hắn như một ký ức ghép nối giả tạo.

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng khi ý thức mình bắt đầu bị xâm nhập bởi những dữ liệu ngoại lai này.

Hệ thống đang cố gắng ghi đè nhận dạng của anh bằng cách nhồi.t vô số kết cục chết chóc đã xảy ra trong các phiên bản trước đó vào bộ nhớ ngắn hạn, khiến hắn mất phương hướng về thực tại hiện tại và ảo tưởng kỹ thuật số được tạo nên từ dữ liệu lưu trữ này.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí đấu khí của mình thành một quả cầu nhỏ li ti ở huyệt đan điền.

Quả cầu ấy xoay tròn chậm rãi, phát ra nhiệt độ cao đến mức đốt cháy những luồng thông tin độc hại đang cố gắng xâm nhập qua các giác quan thị giác và thính giác bị kích thích quá tải bởi môi trường xung quanh này.

"Tôi không phải là dữ liệu của ngươi," hắn nói với bóng tối trong tâm trí mình, giọng đều đều nhưng đầy quyết đoán kiên cường đến mức đáng sợ cho bất kỳ kẻ thù nào nghe được điều đó nếu chúng có thể hiện diện ở đây ngay lúc này để chứng kiến khoảnh khắc tuyệt vọng nhưng anh hùng bi tráng trước mắt sắp diễn ra tiếp theo mà không ai ngờ tới kết cục sẽ như thế nào cả khi mọi thứ đều đã sẵn sàng chờ đợi cái chết hoặc sự tái sinh hoàn toàn mới mẻ chưa từng có tiền lệ trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống được khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa.

Hắn mở mắt ra.

Hành lang phía trước đột ngột biến mất.

Thay vào đó là một khoảng trống tròn trịa, trắng xóa đến chói lóa, không có bất kỳ thứ gì khác ngoài một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nằm giữa trung tâm của nó.

Trên bàn đặt duy nhất một cuốn sổ tay da bò màu nâu sẫm, bìa bị sờn rách và vương vãi bụi thời gian tích tụ qua hàng thiên niên kỷ tồn tại bên trong hệ thống Ma Thu này mà không hề suy giảm chất lượng vật lý dù đã trải qua vô số lần reset lại toàn bộ thế giới xung quanh chúng ta hiện đang sống cùng chung một vũ trụ ảo giác khổng lồ bao la mênh mông đến mức đáng sợ cho bất kỳ ai dám bước vào đây để tìm kiếm sự thật cuối cùng về nguồn gốc khởi thủy ban đầu của tất cả mọi thứ từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc hoàn toàn tuyệt đối vĩnh cửu mãi mãi không thay đổi nữa dù có cố gắng kháng cự bằng bất cứ giá
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập