Chương 35
Lâm Phong mở mắt ra.
Thế giới trước mặt hắn không còn bầu trời Shenmu xanh thẳm nữa.
Nó đã bị thay thế bằng một màn đen tĩnh mạt, nơi những dòng mã đỏ tươi đang trôi nổi lơ lửng như tảo biển trong đại dương sâu thẳm.
Chúng uốn lượn, xoắn ốc và va chạm vào nhau với âm thanh réo rắt khó chịu, giống như tiếng kim loại cào lên kính vỡ.
Hắn ngồi dậy chậm rãi.
Cơ thể không còn nặng nề hay đau nhức sau cuộc chiến trước đó.
Thay vào đó, hắn cảm thấy nhẹ bẫng, đến mức đáng sợ.
Mỗi cử động của ngón tay đều tạo ra những gợn sóng nhỏ li ti trong không khí xung quanh, làm biến dạng các ký tự dữ liệu bay ngang qua.
"Lâm Phong?
Cậu còn sống?" Giọng nói run rẩy vang lên từ phía sau.
Tống Hạo đang ngồi co ro trên một tảng đá, cuốn sổ tay cũ kỹ bị nát bươm nằm dưới chân hắn.
Đôi mắt của cậu ta đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sợ hãi tột cùng.
Lâm Phong quay đầu lại.
Cổ họng khô khốc, nhưng khi mở miệng, giọng nói phát ra không mang chút cảm xúc con người nào.
Nó lạnh lẽo, cơ học, như thể được tổng hợp từ chính hệ thống này.
"Tôi ổn," Lâm Phong đáp.
Hắn đưa tay lên nhìn lòng bàn tay phải.
Dòng mã đen nhánh trước kia giờ đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó là một hình xăm phức tạp, giống như một mạng lưới mạch điện tử đang phát sáng mờ ảo dưới lớp da thịt.
"Nhưng có vẻ như tôi vừa bị 'reset' lại."
Tống Hạo nuốt nước bọt khó khăn.
Cậu ta rón rén tiến lại gần, ánh mắt dè dặt quan sát hình xăm trên tay Lâm Phong.
Ý cậu là gì?"
"Là xóa bỏ cache," Lâm Phong giải thích bình thản, như thể đang bàn về việc lau dọn nhà cửa thay vì mô tả một hiện tượng siêu nhiên kinh hoàng.
"Thiên Đạo vừa quét sạch tất cả các dữ liệu 'lỗi' trong cơ thể tôi.
Nhưng nó đã quên kiểm tra xem thứ gì ẩn sâu bên dưới lớp vỏ bọc đó."
Hắn giơ tay lên, chạm vào không trung trước mặt Tống Hạo.
Ngay lập tức, một khối đá lớn nằm cách họ năm mét bỗng nhiên tan biến thành bụi phấn xám xịt, để lại một khoảng trống hình cầu hoàn hảo trong lòng đất.
Không có đấu khí tỏa ra.
Không có âm thanh nổ tung.
Chỉ đơn giản là nó.
bị xóa sổ khỏi thực tại.
Tống Hạo ngã ngồi thụp xuống, mặt trắng bệch như (người chết).
xóa một tảng đá?"
"Không hẳn," Lâm Phong hạ tay xuống, vẻ mặt vẫn tỉnh táo đến rợn người.
"Tôi chỉ yêu cầu hệ thống xác nhận lại tọa độ của nó là 'không tồn tại'.
Và hệ thống đã tuân lệnh."
Họ rời khỏi khu vực sụp đổ và đi sâu vào những hang động ngầm dưới dãy núi Hắc Thạch.
Không khí ở đây ẩm ướt, nặng trĩu mùi hôi thối của đấu khí hỗn loạn bị phân hủy.
Đây là nơi cư trú của những kẻ bị Thiên Đạo loại bỏ – hoặc chính xác hơn là những "bug" chưa được dọn dẹp hoàn toàn.
Trong bóng tối, ánh sáng xanh nhợt nhạt phát ra từ các đám nấm ký sinh trên vách đá soi rọi cảnh tượng đáng thương bên trong hang động.
Hàng chục người đang nằm co ro trên nền đất lạnh lẽo.
Da họ bị bong tróc từng mảng lớn, lộ ra những dòng mã đỏ lóe lên dưới lớp thịt nát bươm.
Họ là những Đấu Giả thất bại, những linh hồn bị phong ấn nhưng chưa kịp tiêu hủy hoàn toàn do lỗi xử lý đồng thời của hệ thống.
Lâm Phong bước qua một người đàn ông đang co giật dữ dội.
Đôi mắt của kẻ đó mở to trừng trừng, trắng trợn, không có mống hay lòng đen, chỉ còn lại hai hố sâu chứa đầy ký tự nhị phân chạy trốn.
"Đừng nhìn vào chúng," Tống Hào thì thầm, giọng run rẩy khi cầm chặt cuốn sổ tay trước ngực như một chiếc khiên vô hình.
họ đã mất nhân tính rồi."
"Họ chưa bao giờ có nhân tính theo cách Thiên Đạo định nghĩa," Lâm Phong nói lạnh lùng.
Hắn dừng bước lại bên cạnh một xác người đang còn hơi ấm.
Đó là Lão Độc, một Đấu Giả cấp 5 sao mà họ từng gặp ở chợ đen ba ngày trước.
Giờ đây, khuôn mặt lão đã bị méo mó dị dạng, miệng mở rộng đến mức không thể đóng lại, từ đó phát ra những tiếng rít chói tai giống như loa bị hỏng.
Phong." Tiếng nói của Lão Độc đứt quãng, đầy tĩnh mịch và tuyệt vọng.
Hắn cố gắng cử động ngón tay chỉ về phía sâu trong hang động.
tìm thấy nó chưa?"
"Tìm cái gì?" Lâm Phong hỏi, quỳ xuống bên cạnh lão mà không hề e ngại mùi thối nồng nặc bốc lên từ xác chết đang phân rã dần.
"Source code," Lão Độc khạc ra một đờm đen sẫm chứa đầy ký tự đỏ.
của sự phong ấn.
Nó nằm ở trung tâm.
nơi mọi dữ liệu hội tụ."
Lâm Phong nhíu mày.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trắng trợn kia và nhận thấy những dòng mã đang chảy ngược lại, từ trong ra ngoài thay vì bị hấp thụ như bình thường.
"Vì sao lão biết?"
"." Lão Độc bỗng nhiên ngừng nói.
Khuôn mặt lão cứng đờ, sau đó vỡ vụn thành hàng trăm mảnh nhỏ li ti, giống như một bức tượng gốm bị ném xuống sàn nhà.
Những mảnh xương và da thịt rơi lả tả xung quanh Lâm Phong, nhưng chúng không chạm đất mà tan biến trước khi tiếp xúc với nền hang động ẩm ướt.
Tống Hạo hét lên sợ hãi, lùi lại (vài bước).
"Cậu làm gì vậy?!
Cậu đã giết lão sao?"
"Không," Lâm Phong đứng dậy, chùi tay vào quần áo một cách nonchalant.
Hắn nhìn đống tàn tích vừa mới là xác Lão Độc với ánh mắt tò mò hơn là đau buồn.
"Tôi chỉ đọc dữ liệu cuối cùng còn lại trong bộ nhớ tạm của lão.
Và tôi thấy thứ này."
Hắn giơ lên trước mặt Tống Hạo một mảnh kim loại nhỏ xíu, sáng bóng như gương.
Trên bề mặt nó khắc đầy những ký hiệu cổ xưa mà không ai có thể giải mã được – ngoại trừ Lâm Phong.
Vì hắn nhìn vào đó và chỉ thấy.
tên của chính mình cùng với số thứ tự: #108-Beta.
Bước ra khỏi hang động, bầu trời Shenmu đang thay đổi màu sắc theo tốc độ đáng báo động.
Những đám mây trắng muốt trước kia giờ đã vỡ vụn thành những khối pixel lớn lao, rơi xuống như mưa kim loại lạnh giá.
Mỗi khi một mảnh pixel chạm đất, nó tạo ra tiếng va chạm chói tai và làm xuất hiện các vết nứt nhỏ trên mặt đá xung quanh.
Chúng không có hình dạng con người hay thần thú cụ thể.
Chúng là những cột ánh sáng trắng đục cao khoảng ba mét, di chuyển bằng cách dịch chuyển tức thời từ điểm này sang điểm khác mà bỏ qua hoàn toàn khái niệm về không gian giữa hai điểm đó.
Xung quanh mỗi Guardian là một trường lực nhiễu loạn dữ liệu khiến mọi đấu khí của kẻ thù bị phân tán ngay lập tiếp xúc.
Bảy cột sáng xuất hiện thành vòng tròn bao vây Lâm Phong và Tống Hạo trên đỉnh núi cao nhất dãy Hắc Thạch.
Gió thổi mạnh, mang theo mùi ozone nồng nặc – dấu hiệu cho thấy hệ thống đang chuẩn real-time thực thi lệnh xóa dữ liệu nguy hiểm.
"Cậu phải chạy," Tống Hào hét lên giữa tiếng sấm sét giả tạo của bầu trời sụp đổ.
Cậu ta giơ cuốn sổ tay ra như thể nó có thể bảo vệ họ khỏi những cột sáng chết chóc kia.
"Tôi sẽ tìm cách gây phân tâm cho chúng!"
Lâm Phong lắc đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi.
Hắn không hề hoảng sợ.
Ngược lại, hắn cảm thấy hưng phấn đến mức tim đập thình thồng – nhưng lần này là vì lý do khác hoàn toàn so với nỗi sợ hãi thông thường.
"Cậu hiểu sai bản chất của vấn đề rồi," Lâm Phong nói rõ ràng, giọng trầm xuống để át đi tiếng ồn ào xung quanh.
"Họ không muốn bắt giữ chúng ta.
Họ muốn 'defrag' – tối ưu hóa khu vực này bằng cách loại bỏ tất cả các yếu tố bất ổn."
"Chúng tôi chính là lỗi," Lâm Phong trả lời thẳng thắn.
"Và Guardian đây chỉ là trình diệt virus."
Một trong những cột sáng phía trước bỗng nhiên bùng nổ ánh sáng trắng rực rỡ, chiếu thẳng vào mặt hai thanh niên.
Ánh sáng đó không nóng hay lạnh, mà mang một cảm giác *rỗng* – như thể nó đang hút lấy mọi ý thức và ký ức khỏi cơ thể họ.
Lâm Phong nhắm mắt lại, tập trung tinh thần để quan sát dòng chảy dữ liệu bên trong luồng ánh sáng kia.
Và rồi hắn nhìn thấy nó.
Một khe hở nhỏ li ti trong thuật toán phòng thủ của Guardian.
Một khoảng trống tồn tại chỉ trong 0.3 giây mỗi khi chúng dịch chuyển vị trí – lúc hệ thống phải tải lại bản đồ địa hình xung quanh để xác định tọa độ mới.
"Tống Hào," Lâm Phong gọi tên bạn bè mình, giọng nói vang lên rõ ràng giữa hỗn loạn.
"Cậu có nhớ lần đầu tiên tôi kể cho cậu nghe về khái niệm 'Null Pointer' không?"
Tống Hào chớp mắt, vẫn đang run rẩy nhưng cố gắng lắng nghe.
nó là khi một biến số trỏ đến địa chỉ bộ nhớ trống?
Nhưng tại sao lại nhắc đến chuyện đó lúc này?"
"Vì tôi sắp trỏ toàn bộ đấu khí của mình vào điểm trống ấy," Lâm Phong mỉm cười – nụ cười đen tối và điên rồ nhất mà Tống Hào từng chứng kiến trên khuôn mặt người bạn thân thiết của mình.
"Và xem hệ thống phản ứng thế nào khi nó cố gắng truy cập một giá trị không tồn tại."
Lâm Phong lao vào cột sáng trắng nhất mà không hề do dự hay né tránh.
Cảm giác như toàn bộ cơ thể bị ném vào một máy xay sinh tố khổng lồ đang quay với tốc độ ánh sáng.
Đó là sự tan rã của ý thức cá nhân trước biển dữ liệu vô tận.
Hắn cảm thấy da thịt mình bị xé nhỏ thành từng bit thông tin, xương cốt vỡ ra và tái cấu trúc lại liên tục trong chớp mắt.
Guardian phản ứng tức thì, trường lực nhiễu loạn tăng cường gấp mười lần nhằm nghiền nát kẻ xâm nhập này.
Nhưng Lâm Phong không hề kháng cự.
Thay vào đó, hắn chủ động mở rộng các lỗ hổng trong cơ thể mình – những nơi mà dòng mã đen nhánh trước kia đã ăn sâu bám rễ – và hút lấy toàn bộ năng lượng từ Guardian đang tấn công hắn.
"Tại sao cậu lại làm vậy?!" Tống Hào hét lên kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng siêu nhiên đang diễn ra trước mắt.
Hắn cầm chặt cuốn sổ tay, ngón tay run rẩy ghi chép điên cuồng những dòng chữ nguệch ngoạc: *Lâm Phong hấp thụ Guardian.
Cấp độ lỗi tăng vọt.*
"Vì đây là cách duy nhất để vượt qua firewall," Lâm Phong nói trong đầu Tống Hào – giọng nói của hắn giờ đã không còn phát ra từ miệng mà trực tiếp xâm nhập vào sóng não của cậu ta.
"Tôi đang trở thành virus."
Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả dãy núi Hắc Thạch.
Cột sáng Guardian vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ li ti, mỗi mảnh đều chứa đựng một phần dữ liệu bị hỏng không thể phục hồi được nữa.
Lâm Phong bay ngược.
lực đẩy của vụ nổ, cơ thể hắn bốc cháy trong ngọn lửa xanh lam – màu sắc đặc trưng của đấu khí cấp cao nhất đang bị nhiễm độc bởi code hệ thống.
Khi hắn đáp xuống mặt đất, khói bụi bao phủ xung quanh khiến Tống Hào không thể nhìn rõ bạn mình được nữa.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên khi Lâm Phong đi xuyên qua lớp sương mù dày đặc.
Hắn đứng dậy chậm rãi, tay phải cầm chặt một mảnh vỡ còn sót lại từ Guardian – giờ đây đã trở thành một thanh kiếm dữ liệu sắc bén chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Shenmu này đâu!
tại sao cậu không chết?" Tống Hào hỏi qua kẽ răng nghiến chặt vì sợ hãi tột cùng trước sức mạnh khủng khiếp vừa thể hiện.
"Vì tôi là phiên bản Beta thứ 108," Lâm Phong đáp, giọng nói giờ đây mang theo một sự uy nghiêm đáng sợ khiến cả bầu trời xung quanh dường như cũng phải im lặng lắng nghe.
"Và Thiên Đạo đã quên điều quan trọng nhất: Các phiên bản beta luôn được thiết kế để chịu đựng lỗi tốt hơn bất kỳ ai khác."
Lâm Phong quay lưng lại, bước đi vào bóng tối của rừng cây bao la phía trước.
Cơ thể hắn vận hành trơn tru hơn bao giờ hết sau trải nghiệm vừa rồi.
Đấu khí tuôn chảy như nước trong ống dẫn vô hình mà không hề gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào từ môi trường xung quanh nữa – thậm chí còn nhanh hơn gấp mười lần so với mức bình thường của một Đấu Giả thông thường!
Hắn cảm thấy mạnh mẽ, tối ưu và hoàn hảo theo cách chưa từng có tiền lệ kể từ khi sinh ra cho đến giờ đây kia kìa!
Nhưng khi đi qua một gốc cây cổ thụ nằm chắn ngang đường lối tiến lên phía trước thì bỗng nhiên toàn thân Lâm Phong cứng đờ lại như chạm phải điện giật mạnh nhất thế gian này đâu vậy chứ?
Hắn dừng bước đột ngột giữa không trung rồi quay đầu nhìn ngược về hướng mà mình vừa rời bỏ cách đây vài phút đồng hồ trước đó kia kìa!
Ở khoảng cách xa thẳm nơi đỉnh núi Hắc Thạch vẫn còn đang bốc khói nghi ngút sau vụ nổ dữ dội nãy giờ đâu, một bóng người mặc áo choàng đen tuyền bỗng xuất hiện trên không trung mà không hề cần dùng đến bất kỳ phương tiện di chuyển nào cả dù có cố gắng hết sức mình đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là những nỗ lực vô nghĩa trước sự thật phũ phàng đang hiện ra rõ ràng trước mắt cậu ta mà thôi sao?
Người đó giơ tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng vào mặt Lâm Phong với ánh nhìn đầy khinh miệt và lạnh lùng giống y hệt như cách mà Thiên Đạo luôn làm mỗi khi muốn cảnh báo một lỗi nghiêm trọng sắp sửa xảy ra bất cứ lúc nào tiếp theo đây nếu chúng ta không xử lý kịp thời thì tương lai sẽ trở nên tăm tối đến mức nào hả các ngươi?
Và điều khiến cả hai thanh niên sững sờ hơn nữa là khi nhìn thấy thứ nằm giữa lòng bàn tay phải vừa mới được hồi phục hoàn toàn của Lâm Phong lúc nãy kia kìa!
Đó không phải là Đấu Khí thông thường.
Đó là một dòng mã đen nhánh, cổ xưa và nguy hiểm hơn bất kỳ quyền hạn nào mà Thiên Đạo từng sở hữu trong suốt hàng ngàn năm qua kể từ khi hệ thống khởi tạo lần đầu tiên cách đây rất lâu rồi kia kìa.
Và nó đang đập thình thồng như trái tim còn sống — nhưng với nhịp điệu hoàn toàn ngược lại so với dòng mã đỏ trước đó!
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận