Chương 27

Mạch khí trong kinh mạch Lâm Phong chùng lại, không phải vì kiệt sức hay thiếu hụt năng lượng.

Đó là cảm giác của một dây thần kinh bị cắt ngang bởi dao mổ lạnh lẽo và vô cảm.

Dòng mã đỏ rực từ trận chiến trước vẫn còn bám dính vào ý thức anh như những ký sinh trùng số hóa, nhưng giờ đây, chúng đang biến đổi.

Thay vì tấn công, chúng đang *đọc* anh.

Tiếng cảnh báo hệ thống vang lên trong đầu Lâm Phong không phải là một âm thanh thính giác, mà là một cơn đau nhói ở vùng thái dương, kèm theo những dòng chữ trôi nổi trên võng mạc: *[CẢNH BÁO: XUNG ĐỘT DỮ LIỆU.

TỶ LỆ NHÂN TÍNH: 12%.

NGUY CƠ MẤT KIỂM SOÁT]*

Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo vải thô của anh.

Anh đứng giữa tàn tích của một ngôi đền cổ bị lãng quên ở rìa khu rừng Shenmu.

Không khí ở đây nặng nề đến mức khó thở, không phải vì độ ẩm, mà vì áp lực của "dữ liệu" dày đặc xung quanh.

Mỗi lá cây rơi xuống đều phát ra tiếng leng keng kim loại khi chạm đất – một lỗi render rõ ràng cho thấy thế giới này đang cố gắng duy trì hình hài dưới tải trọng quá lớn.

Tống Hạo đứng cách anh ba bước chân, tay run rẩy cầm chặt cuốn sổ da cũ kỹ.

Trang giấy trắng bệch trước mặt cậu ấy bắt đầu xuất hiện những đốm mực đen loang ra như máu tươi, dù Tống Hạo chưa kịp viết lên đó bất kỳ ký tự nào.

"Lâm Phong," Tống Hạo thì thầm, giọng nói của cậu ta vỡ vụn giữa tiếng gió hú rít từ các khe đá.

"Đừng nhìn vào nó.

Đừng để nó đọc lại bộ nhớ đệm của ngươi."

Lâm Phong không đáp lời.

Anh đang tập trung toàn bộ ý chí vào việc giữ cho cơ thể mình ở trạng thái vật lý, chứ không phải số hóa.

Anh cảm thấy rõ ràng sự xâm lấn.

Thiên Đạo – hay gọi chính xác hơn là hệ điều hành quản lý thế giới này – đang cố gắng định nghĩa lại anh.

Với tỷ lệ nhân tính 12%, anh gần như trở thành một NPC (Nhân phiếm) cao cấp, dễ dàng bị kiểm soát và tái tạo.

Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, những mảnh vụn dữ liệu từ 107 phiên bản Lâm Phong trước đó đang phản kháng lại.

Chúng không phải là ký ức của *anh*, mà là lỗi hệ thống – các bản sao backup thất bại được lưu trữ sai vị trí.

"Đau," Lâm Phong nói, giọng trầm và đều đều, thiếu đi mọi sắc thái cảm xúc thường thấy ở con người khi đối mặt với nguy hiểm chết người.

"Nhưng thông tin thì rõ ràng hơn."

Anh giơ bàn tay lên trước mặt mình.

Những ngón tay của anh bắt đầu trong suốt dần, lộ ra bộ xương cấu trúc bằng những đường nét đa giác phát sáng màu xanh lam – mã nguồn gốc của Đấu Khí.

Anh đang tự tháo gỡ lớp vỏ bọc "con người" để tiếp cận trực tiếp với cốt lõi dữ liệu xung quanh.

"Hạo," Lâm Phong quay sang nhìn bạn mình, đôi mắt giờ đây không còn tròng đen mà là hai hố sâu xoáy chứa đựng vô số dòng code chạy nhanh.

"Ghi lại tọa độ này.

Nếu ta biến mất khỏi hệ thống, đây sẽ là điểm neo duy nhất để ngươi tìm thấy xác dữ liệu của ta."

Tống Hạo lùi bước một bước, gót chân va vào tảng đá phía sau.

Sự sợ hãi trong mắt cậu không còn là nỗi kinh hoàng trước cái chết nữa, mà là sự hoảng loạn khi chứng kiến bạn thân mình trở thành thứ gì đó *không đúng*.

Một lỗi lớn nhất từ trước đến nay của thế giới Shenmu.

"Ta không bán ngươi," Tống Hạo hét lên, nước mắt lưng tròng nhưng giọng nói thì cứng cỏi bất thường.

"Liên Minh chỉ muốn mua 'sự ổn định'.

Ngươi là biến số!

Ngươi là virus!"

Lâm Phong mỉm cười – nụ cười của một kẻ lập trình viên nhìn thấy dòng lệnh cuối cùng trước khi nhấn Enter.

"Đúng vậy, Hạo.

Và bây giờ, ta sẽ inject nó vào trái tim của hệ thống."

Không gian xung quanh bỗng nhiên đóng băng hoàn toàn.

Những chiếc lá đang rơi giữa chừng treo lơ lửng trong không khí, ánh nắng mặt trời bị cắt ngang thành những dải màu sắc rời rạc như một tấm ảnh bị vỡ pixel.

Tiếng gió ngừng lại.

Ngay cả nhịp đập của tim Tống Hạo cũng dường như dừng hẳn trong sự im lặng chết chóc này.

Từ phía sau bức tường đá đang nứt nẻ – nơi vừa mới xảy ra va chạm dữ liệu giữa Lâm Phong và Thiên Đạo – một bóng dáng bước ra.

Không phải là một chiến binh, không phải thần thú, mà là Old Man Mo, người quản lý thư viện cũ kỹ ở thành phố biên giới.

Lão già với bộ râu xám rối bời và chiếc áo choàng vải thô luôn mang mùi hôi của giấy mực thối rữa.

Old Man Mo nhìn Lâm Phong bằng đôi mắt đục ngầu nhưng lại phản chiếu những ký tự lạ lùng – ngôn ngữ cổ đại mà chỉ các Đấu Đế mới có thể đọc được, hoặc ít nhất là hiểu ý nghĩa.

Lão không nói gì, chỉ đưa tay ra, ngón tay gầy guộc của lão điểm nhẹ vào không trung trước mặt Lâm Phong.

Âm thanh như tiếng khóa cửa sắt bị mở toang vang lên trong tâm trí cả hai người.

Một cánh cổng dữ liệu – một lỗ hổng thực sự trong kết cấu thế giới Shenmu – xuất hiện giữa họ.

Nó không lớn, chỉ vừa đủ cho một người đi qua, nhưng xung quanh nó là những luồng năng lượng hỗn loạn, nơi quy luật vật lý và ma thuật đấu khí hoàn toàn vô hiệu hóa nhau.

"Cô gái," Old Man Mo lên tiếng, giọng nói của lão nghe như thể được ghi âm từ lâu đời rồi bị nhiễu sóng.

"Đứa trẻ này mang trong mình mầm bệnh của sự tự do.

Nó sẽ làm sập hệ thống nếu không được kiểm duyệt."

Lâm Phong nheo mắt nhìn vị quản lý thư viện.

Trong đầu anh, những mảnh ký ức rác từ phiên bản thứ 50 hiện lên: *Old Man Mo là một 'Garbage Collector' – bộ sưu tập dữ liệu thừa.

Nhiệm vụ của hắn là xóa bỏ những thực thể không còn cần thiết để giải phóng dung lượng cho thế giới.*

"Ngươi nói ta mang mầm bệnh," Lâm Phong hỏi, giọng lạnh tanh.

"Hay ngươi đang cố gắng bảo vệ hệ thống khỏi một bản cập nhật?"

Old Man Mo nhếch mép cười, lộ ra hàm răng vàng khè và mục nát.

"Thiên Đạo không thích sự bất ngờ.

Con người...

đặc biệt là những kẻ như ngươi, Lâm Phong – hay đúng hơn là Admin thứ 108 – tạo ra quá nhiều 'noise'.

Cảm xúc của các ngươi làm chậm tốc độ xử lý.

Ý chí tự do gây lỗi chồng lớp dữ liệu.

Chúng ta cần sự tĩnh lặng.

Sự cân bằng tuyệt đối."

Lão già đưa tay về phía cánh cổng, và từ bên trong đó, một luồng khí lạnh lẽo, vô hồn phả ra.

Đó là mùi vị của cái chết số hóa – nơi linh hồn không tan biến mà bị *định dạng*.

"Tôi đã chờ ngươi ở đây suốt ba thập kỷ," Old Man Mo nói.

"Không phải để tiêu diệt ngươi.

Mà để đưa ngươi về đúng chỗ của ngươi."

Cổng dữ liệu bắt đầu mở rộng hơn, những dòng chữ phát sáng màu đỏ và xanh lơ lửng trong không khí, tạo thành một cột ánh sáng trắng xóa giữa hai vùng thực tại đang va chạm nhau.

Mùi vị ozone – mùi của sấm sét điện tử – trộn lẫn với mùi máu cũ lan tỏa từ sâu thẳm bên trong cánh cổng, khiến dạ dày Lâm Phong quặn lại.

Old Man Mo rít lên, giọng nói đột ngột trở nên sắc bén và đầy đe dọa: "Chọn nhanh!

Mày có thể bước vào đó để xóa sạch ký ức của 107 phiên bản trước kia, trở thành một con người bình thường trong thế giới này.

Hoặc mày có thể lao vào sâu hơn nữa, đối mặt với Source Code gốc – nơi mọi thứ bắt đầu và kết thúc."

Lâm Phong nhìn vào cánh cổng.

Bên trong đó, anh thấy những hình ảnh nhấp nháy: một đứa trẻ khóc than, một chiến trường đẫm máu, và một dòng code đơn giản: *[RESET USER?

Đây là lựa chọn khó khăn nhất mà bất kỳ người xuyên không nào cũng phải đối mặt.

Quên đi đau khổ để có được hạnh phúc giả tạo?

Hay chịu đựng nỗi thống biết tất cả sự thật khốc liệt của thế giới này, nơi con người chỉ là những công cụ bị lập trình sẵn?

Tống Hạo bước lên trước, chắn giữa Lâm Phong và Old Man Mo.

Cậu ta run rẩy nhưng vẫn đứng vững, cuốn sổ tay trong tay cậu giờ đây đã tràn ngập những trang giấy trắng xóa – dấu hiệu của việc hệ thống đang cố gắng ghi đè thông tin vào ký ức của anh.

"Lâm Phong," Tống Hạo nói, giọng nghẹn ngào.

"Nếu ngươi bước vào đó...

có thể ta sẽ không còn nhớ mặt ngươi nữa."

Lâm Phong nhìn bạn mình.

Trong khoảnh khắc ấy, tỷ lệ nhân tính trong đầu anh tăng vọt lên 15%.

Không phải vì tình cảm, mà vì sự *mâu thuẫn*.

Hệ thống đang cố gắng buộc anh phải lựa chọn dựa trên logic: mất đi kết nối xã hội là một rủi ro lớn đối với sự ổn định tâm lý.

Nhưng Lâm Phong không quan tâm đến ổn định.

Anh muốn biết *tại sao* lại có những phiên bản trước đó.

Tại sao họ thất bại?

Và tại sao Thiên Đạo lại sợ hãi những người như anh đến mức phải thiết kế ra cơ chế phong ấn ngẫu nhiên?

"Ta không cần ngươi nhớ ta, Hạo," Lâm Phong nói, bước qua Tống Hạo.

"Ngươi chỉ cần ghi chép.

Đó là nhiệm vụ của ngươi."

Old Man Mo cau mày, vẻ mặt lão lộ rõ sự khó chịu khi thấy quyết định này.

Bên trong đó là vực thẳm dữ liệu!

Không có gì quay lại từ nơi đó cả!"

Lâm Phong dừng chân trước ngưỡng cửa ánh sáng.

Anh cảm thấy sức hút mạnh mẽ của nó, như thể dòng chảy thời gian đang kéo anh vào quá khứ và tương lai cùng lúc.

Anh biết rằng nếu bước qua đây, cơ hội sống sót là dưới 1%.

Nhưng cũng chính xác vì thế mà nó trở thành lựa chọn duy nhất hợp lý cho một kẻ hack hệ thống.

"Ta không định quay lại," Lâm Phong nói với Old Man Mo.

"Ta định xâm nhập."

Lâm Phong lao vào trong cột ánh sáng, cảm giác như thể đang bị xé toạc từng mảnh từ gốc rễ của sự tồn tại.

Không có trọng lực, không có không gian ba chiều.

Chỉ có dữ liệu – hàng tỷ terabyte thông tin thô sơ, chưa được xử lý, chảy qua ý thức anh với tốc độ khủng khiếp.

Old Man Mo hét lên phía sau lưng Lâm Phong, nhưng giọng nói đó bị biến dạng thành tiếng ồn tĩnh điện khi cánh cổng đóng sập lại trước mặt lão già.

Lão lùi vào bóng tối, đôi mắt đục ngầu của lão vẫn mở to, ghi lại hình ảnh cuối cùng của Lâm Phong tan biến trong ánh sáng trắng xóa – một hành động mà hệ thống chưa từng cho phép xảy ra từ ngày thế giới Shenmu được khởi tạo.

Bên trong cột ánh sáng, thời gian không còn ý nghĩa.

Lâm Phong rơi vào một biển dữ liệu màu đen tuyền.

Ở đây, Đấu Khí không phải là năng lượng nhiệt hay khí hậu, mà là *ngôn ngữ*.

Anh thấy những câu lệnh cổ xưa được khắc trên các tảng đá ảo: *[CREATE SOUL]*, *[LINK BEAST]*, *[BALANCE POWER]*.

Anh cố gắng tập trung ý chí để duy trì hình hài của mình.

Cơ thể vật lý của anh đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một khối ý thức thuần túy – một Avatar số hóa trong thế giới ảo này.

Anh cảm thấy sự cô đơn tột độ, nhưng cũng là sự tự do tuyệt đối mà chưa bao giờ có được bên ngoài.

Anh bay lơ lửng giữa những dòng code đang chảy xiết như thác lũ.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Một cấu trúc khổng lồ nằm ở trung tâm của vực thẳm dữ liệu này – đó là Core Server của Thiên Đạo.

Nó trông giống như một quả cầu pha lê khổng lồ, bên trong chứa đựng hình ảnh thu nhỏ của toàn bộ thế giới Shenmu: những thành phố đang phát triển, những chiến tranh xảy ra, và hàng triệu linh hồn đang sinh sống mà không hề hay biết rằng họ chỉ là nhân vật trong một kịch bản được viết sẵn.

Lâm Phong tiến gần hơn.

Anh thấy những sợi dây kết nối màu vàng kim chạy từ quả cầu pha lê đến từng cá thể – đó là các hợp đồng thần thú, các mối quan hệ huyết thống, và cả những phong ấn ngẫu nhiên mà anh đã nghiên cứu suốt thời gian qua.

Mỗi khi một Đấu Giả đột phá hoặc chết đi, một sợi dây sẽ sáng lên rồi đứt gãy, giải phóng năng lượng để nuôi dưỡng quả cầu này.

"Thật tàn nhẫn," Lâm Phong thầm nghĩ trong tâm trí mình.

"Toàn bộ thế giới này vận hành dựa trên sự đau khổ và mất mát của người khác."

Anh giơ tay ra – bàn tay ảo của anh – và chạm vào bề mặt lạnh lẽo của Core Server.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu khổng lồ xộc vào đầu anh, mang theo hàng triệu ký ức không phải là của anh: những lần thất bại của 107 phiên bản trước đó.

Anh thấy mình đứng trên đỉnh núi tuyết trong phiên bản thứ 32, bị đóng băng vì nhiệt độ âm tuyệt đối do lỗi thời tiết hệ thống.

Anh thấy mình nằm dưới đáy biển sâu trong phiên bản thứ 65, nghẹt thở vì áp suất nước được tính toán sai lệch.

Và anh thấy chính mình – Lâm Phong hiện tại – đang chuẩn bị thực hiện hành động nguy hiểm nhất từ trước đến nay: sửa đổi Source Code của sự sống.

Nhưng khi anh cố gắng đọc sâu hơn vào cấu trúc quản lý, một thông báo đỏ rực xuất hiện ngay trước mắt anh: *[ACCESS DENIED.

ROOT USER REQUIRED]*.

Lâm Phong nhíu mày.

Người dùng gốc?

Trong tất cả các bản ghi dữ liệu rác mà anh thu thập được từ 107 phiên bản trước, chưa bao giờ nhắc đến khái niệm này.

Chỉ có Thiên Đạo – hệ thống tự động.

Vậy ai là người đã tạo ra thế giới Shenmu?

Và tại sao lại cần một Root User riêng biệt để kiểm soát nó?

Anh cảm thấy sự tò mò của mình bị kích thích mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi trước cái chết.

Anh đưa tay lên, dùng ý chí của Đấu Giả – dù chỉ ở cấp độ 10 sao tối đa trong thế giới vật lý, nhưng ở đây, với tư cách là một thực thể dữ liệu thuần túy – để đập vỡ lớp bảo vệ đầu tiên của Core Server.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt pha lê.

Và từ vết nứt đó, không phải là ánh sáng hay năng lượng phụt ra, mà là một giọng nói.

Một giọng nói quen thuộc đến rợn người.

*"Cuối cùng cũng có ai dám thử,"* giọng nói ấy vang lên trong đầu Lâm Phong, đầy sự mệt mỏi và chán chường.

*"Đừng phí thời gian nữa, 108.

Mày không thể hack được thứ mà chính mày đã tạo ra."*

Lâm Phong đông cứng lại.

Thông tin này quá lớn để xử lý ngay lập tức.

Nếu giọng nói đó là thật...

thì anh không phải là người xuyên không ngẫu nhiên.

Anh là một phần của thiết kế ban đầu?

Hay tệ hơn, anh là kẻ phản bội đã tự giam cầm chính mình vào trong thế giới này?

Lâm Phong đứng dậy – hoặc ít nhất là ý thức của anh tái tạo lại hình dáng đó – trong lòng Core Server.

Một mảnh Patch dữ liệu dán chặt vào trán ảo của anh, làm cho những dòng mã chảy qua đầu trở nên chậm hơn và dễ đọc hơn.

Anh biết tên của Admin bây giờ rồi.

Nó không phải là một vị thần xa xăm hay một thực thể siêu nhiên nào khác.

Nhưng khi anh nhìn vào danh sách những người đã chết bên trong cột ánh sáng – nơi lưu trữ các bản sao backup thất bại trước đó – anh thấy một khuôn mặt mà anh không thể tin được.

Đó chính là *Tống Hạo*.

Không phải Tống Hạo hiện tại đang đứng ở thế giới thực, run rẩy ghi chép lại mọi thứ.

Mà là một phiên bản Tống Hạo khác, với bộ đồ học giả cao cấp và đôi mắt đầy sự lạnh lùng, tàn nhẫn của một kẻ kiểm duyệt dữ liệu.

Ký ức cuối cùng của "Tống Hạo" kia hiện lên trước mặt Lâm Phong: Cậu ta đang đứng bên cạnh Old Man Mo, mỉm cười khi nhìn thấy phiên bản thứ 107 của Lâm Phong bị xóa sổ khỏi thế giới.

Và trên tay cậu ta là một cuốn sổ giống hệt như Tống Hạo hiện tại đang cầm – nhưng trang cuối cùng ghi dòng chữ: *[PROJECT RESET INITIATED BY ADMINISTRATOR TONG]*.

Lâm Phong cảm thấy máu trong cơ thể mình lạnh toát, dù anh đã không còn cơ thể vật lý nữa.

Kẻ thù lớn nhất của anh, người đang bán dữ liệu phong ấn cho Đấu Khí Liên Minh để gây ra sự hỗn loạn...

có lẽ từ đầu đến cuối đều là một phần của kế hoạch kiểm soát hệ thống?

Và rồi, một thông báo đỏ tươi hiện lên trước mắt Lâm Phong, kèm theo tiếng còi báo động vang vọng khắp không gian dữ liệu: *[SYSTEM ALERT: ADMIN LOGIN DETECTED.

PURGE PROTOCOL ACTIVATED]*.

Lâm Phong nhìn xuống tay mình, thấy những ngón tay ảo bắt đầu tan biến thành bụi pixel.

Anh vừa bị phát hiện bởi chính người tạo ra thế giới này – và kẻ đó đang ở ngay bên ngoài, trong thân xác của một cậu bé nhút nhát tên là Tống Hạo?

Hay tệ hơn nữa...

Tống Hạo có phải là *người duy nhất* thực sự tồn tại trong thế giới Shenmu không?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập