Chương 26

Chương 26 — "Hack Đấu Đế"

Máu không chảy ra ngoài, mà chảy *vào trong*.

Lâm Phong nhìn thấy những con số đỏ chót — `ERROR 404: SOUL_NOT_FOUND` — nhảy múa trên võng mạc khi anh ta va đập vào thân cây cổ thụ.

Không phải là ảo giác, đó là dòng mã nguồn của thế giới Shenmu đang rò rỉ qua vết thương hở ở lồng ngực.

Anh ta không cảm thấy đau đớn về thể xác.

Thay vào đó, một cảm giác tê rần chạy dọc sống lưng, giống như khi bạn chạm vào dây điện trần mà quên mặc giày cao su.

"Đau không?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của hắn bình thản đến mức đáng sợ.

Hắn lau đi một vệt máu bám trên má, nhưng thay vì dính lại, vệt máu đó hóa thành những pixel nhỏ li ti và bay lên không trung, tan biến vào không khí.

Tống Hạo ngồi bệt xuống đất bên cạnh, tay run run lật giở những trang giấy trong cuốn sổ tay đen xì.

Ánh mắt cậu ta hoảng loạn, nhưng đôi môi vẫn mấp máy đọc to những dòng chữ vừa xuất hiện.

"Lâm Phong...

ngươi vừa va vào một 'wall' vô hình.

Theo ghi chép, khi một Đấu Giả đạt đến mức cảnh giới nhất định mà không có sự cho phép của Thiên Đạo, thế giới sẽ coi họ là 'vật thể vật lý' chứ không phải 'dữ liệu sinh học'.

Ngươi vừa va vào biên giới của thực tại."

"Thực tại?" Lâm Phong nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo nở trên khuôn mặt.

"Hạo, nếu ngươi nhìn kỹ, ngươi sẽ thấy rằng 'thực tại' này chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.

Nhìn vào vết thương của ta."

Tống Hạo rụt lại, nhưng ánh mắt hiếu kỳ chiến thắng nỗi sợ hãi.

Cậu ta đưa mắt nhìn vào lồng ngực Lâm Phong.

Ở đó, không có xương cốt hay nội tạng.

Thay vào đó, là một khoảng trống đen ngòm, nơi những dòng code xanh lá cây đang cuộn tròn như rắn độc.

Chúng đang cố gắng tái tạo mô, nhưng bị lỗi xung đột.

"Hệ thống đang cố gắng sửa lỗi," Lâm Phong giải thích, giọng điệu như một kỹ sư đang phân tích một cái bug nhỏ nhặt.

"Nhưng nó không thể.

Vì ta không còn là một phần của hệ thống nữa.

Ta là một 'virus'.

Và virus thì không tuân theo quy tắc của host."

Bỗng nhiên, không khí xung quanh họ trở nên nặng nề.

Những lá cây rơi từ trên cao không chạm đất mà dừng lơ lửng giữa không trung, sau đó vỡ vụn thành những hình khối lập phương nhỏ xíu.

Đó là dấu hiệu của sự suy thoái dữ liệu.

Thế giới Shenmu đang cố gắng loại bỏ họ để bảo toàn tính toàn vẹn của mình.

"Chúng ta cần di chuyển," Lâm Phong nói, giọng sắc lạnh.

"Trước khi nó quyết định xóa cả khu vực này để tiết kiệm bộ nhớ."

Hắn đứng dậy, bước đi trên những chiếc lá đã vỡ vụn.

Tiếng bước chân của hắn không tạo ra âm thanh.

Thay vào đó, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng 'click' nhẹ, giống như tiếng bàn phím gõ phím.

Tống Hạo vội vã đứng dậy, bám sát phía sau, cuốn sổ tay của cậu ta phát ra ánh sáng mờ ảo, như thể nó đang hấp thụ những dữ liệu rác từ không khí.

Họ tiến sâu hơn vào khu rừng cấm.

Nơi đây, ánh sáng mặt trời không chiếu xuống.

Thay vào đó, bầu trời là một tấm màn đen khổng lồ, nơi những dòng chữ vàng và đỏ liên tục hiện ra rồi biến mất, giống như một màn hình bị lỗi hiển thị.

"Đây là nơi các phiên bản beta trước đây bị xóa," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt hắn quét qua những thân cây cổ thụ.

"Nhìn vào vỏ cây kia.

Ngươi thấy gì?"

Tống Hạo đưa mắt nhìn.

Trên vỏ cây, những vết nứt không phải là gỗ mục.

Chúng là những dòng mã bị mã hóa.

ký ức?"

"Đúng vậy," Lâm Phong gật đầu.

"Ký ức của những người đã thất bại.

Thiên Đạo không xóa sạch họ.

Nó lưu trữ họ trong 'Recycle Bin' của thế giới này.

Và giờ, ta đang tìm cách khôi phục chúng."

Hắn giơ tay lên, ngón tay chạm vào thân cây.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu lạnh lẽo chảy vào lòng bàn tay hắn.

Hắn nhắm mắt lại, không phải để cảm nhận, mà để *xác minh*.

Trong tâm trí hắn, một cảnh tượng hiện ra: Một người đàn ông đang khóc, nắm chặt tay một đứa trẻ.

Nhưng khuôn mặt của đứa trẻ bị mờ đi, bị che khuất bởi những ô vuông đen.

`[DATA CORRUPTED: EMOTION_FILE_MISSING]`

Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh hơn.

"Họ lấy đi cảm xúc của họ, nhưng để lại ký ức.

Ký ức là nơi chứa đựng 'noise' mà hệ thống không thể xử lý.

Đó là điểm yếu của Thiên Đạo."

"Nhưng làm sao chúng ta có thể sử dụng nó?" Tống Hạo hỏi, giọng run run.

"Đừng lo lắng về làm sao," Lâm Phong nói, quay người đi.

"Chỉ cần ghi lại.

Và chuẩn bị tinh thần.

Chúng ta sắp gặp 'Quản Trị Viên'."


Bầu không khí xung quanh bắt đầu méo mó.

Những tán cây xung quanh bắt đầu hiển thị những đường nét polygon thô sơ, như một trò chơi đồ họa khi thiếu tài nguyên.

Hệ thống đang cố gắng "Tối ưu hóa" khu vực bằng cách loại bỏ chi tiết không cần thiết — bao gồm cả sự sống.

Kẻ thù không phải là người, mà là *Chính Hệ Thống*.

Và hệ thống đang cố gắng tự vệ bằng cách giảm độ phân giải của thực tại.

Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình trở nên nhẹ hơn.

Không phải vì hắn bay lên, mà vì những nguyên tử trong cơ thể hắn đang bị "nén" lại.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay của hắn đang trở nên trong suốt, giống như kính vỡ.

"Hạo," Lâm Phong gọi, giọng nói của hắn vang lên như thể từ xa.

"Ghi lại điều này.

Khi hệ thống cố gắng tối ưu hóa, nó sẽ bỏ qua những thứ 'không quan trọng'.

Và trong mắt nó, con người là thứ không quan trọng nhất."

Tống Hạo đứng ở phía sau, mặt trắng bệch.

Cậu ta không dám nhìn vào những đường nét polygon đang bao quanh họ.

Cậu ta chỉ nhìn vào cuốn sổ tay.

Những dòng chữ đang hiện ra nhanh hơn, như thể cuốn sổ đang cố gắng ghi lại mọi thứ trước khi chúng biến mất.

*"Lâm Phong đang tan biến.

Không phải vì chết.

Mà vì thế giới không còn cần đến hắn."*

"Đừng sợ," Lâm Phong nói, dù giọng hắn đang trở nên méo mó.

"Đây chỉ là một bước đệm.

Ta cần sự chú ý của nó.

Ta cần nó nhìn vào ta."

Hắn nhắm mắt lại, và lần này, hắn không chống cự lại sự "nén" dữ liệu.

Hắn chấp nhận nó.

Hắn để cho hệ thống coi hắn là một file rác.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn lặn sâu vào bên trong dữ liệu của chính mình.

Ở đó, trong thế giới của những con số và logic, hắn tìm thấy thứ mà hắn cần.

Một lỗ hổng.

Một lỗi nhỏ bé, nhưng chí mạng.

Đó là khoảng thời gian giữa hai frame của thực tại.

Khoảng thời gian mà hệ thống không thể quan sát.

Và trong khoảng thời gian đó, hắn *hack*.

Hắn không hack vào hệ thống để phá hủy nó.

Hắn hack vào chính *ký ức* của hệ thống.

Hắn tìm đến những dữ liệu rác của 107 phiên bản beta trước đó.

Những ký ức bị xóa, những cảm xúc bị phong ấn.

Và hắn *kết nối* chúng.

Một mạng lưới khổng lồ của những linh hồn bị tổn thương, những ý chí bị bẻ gãy, nhưng vẫn còn cháy rực, bắt đầu hình thành xung quanh hắn.

Họ không phải là quân đội.

Họ là *tiếng ồn*.

Và tiếng ồn là thứ duy nhất có thể làm tê liệt một cỗ máy.


Học viện trở lại bình thường.

Những đường nét polygon biến mất.

Cây cối trở nên xanh mướt.

Đại Hunt kết thúc.

Lâm Phong đứng giữa sân trường, nhìn xung quanh.

Mọi người chào hỏi, cười nói.

Nhưng với anh, tất cả chỉ là những âm thanh tần số thấp, những hình ảnh độ phân giải cao.

Anh ta cảm thấy trống rỗng, nhưng không buồn.

Tống Hạo chạy tới, nắm chặt lấy vai hắn.

"Lâm Phong!

Ngươi đã làm được!

Ngươi đã thắng!"

Lâm Phong nhìn Tống Hạo.

Ánh mắt của hắn trống rỗng.

Hắn không nhớ Tống Hạo là ai.

Hắn không nhớ họ đã từng là bạn.

Hắn chỉ nhớ rằng, người này là một phần của dữ liệu mà hắn vừa bảo vệ.

"Hạo," Lâm Phong nói, giọng nói của hắn không chút dao động.

"Ghi lại điều này.

Hôm nay, chúng ta không chỉ hack Đấu Đế.

Hôm nay, chúng ta sẽ xóa sổ Thiên Đạo."

Tống Hạo nhìn vào mắt Lâm Phong, và lần đầu tiên, cậu ta cảm thấy sợ hãi.

Không phải vì sự mạnh mẽ của Lâm Phong.

Mà vì sự *trống rỗng* trong đó.

"Lâm Phong..." Tống Hạo thì thầm.

"Ngươi còn đó không?"

Lâm Phong mỉm cười.

Một nụ cười đau đớn và tuyệt vọng.

"Ta còn đó.

Nhưng không còn là con người."

Và trong sâu thẳm tâm trí hắn, một giọng nói khác vang lên.

Không phải giọng của Thiên Đạo.

Không phải giọng của người phụ nữ.

Mà là giọng của chính hắn.

Nhưng không phải là giọng của Lâm Phong hiện tại.

Đó là giọng của phiên bản thứ 1.

*"Chào mừng trở lại, Admin.

Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc chơi thật sự."*

Lâm Phong nhìn lên bầu trời.

Những dòng code đỏ vẫn còn đó, lơ lửng trong không khí, như một lời thách thức.

Và lần này, hắn không sợ hãi.

Hắn chỉ thấy...

"Hạo," hắn nói, giọng lạnh lùng.

Chương tiếp theo sẽ là sự kết thúc của trật tự."

Và rồi, hắn bước vào bóng tối, nơi những dòng code đỏ đang chờ đợi.

Cuộc chiến mới vừa bắt đầu.

Và lần này, không có đường lui.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập