Chương 25
Cơn đau xé lòng không còn là cảm giác vật lý, mà là tiếng còi báo động đỏ rực trong tầm nhìn của Lâm Phong.
Hắn không chết, nhưng cũng không sống trọn vẹn.
Mỗi nhịp tim là một dòng code lỗi chạy ngang qua nhãn cầu: *[SYSTEM ALERT: DATA CORRUPTION - RE-SYNCHRONIZING]*.
Ego và nỗi sợ của Lâm Phong lúc này không phải là cái chết, mà là sự mất mát bản sắc.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị xé lẻ ra, như một tập tin ZIP bị hỏng đang cố gắng giải nén trong một môi trường không tương thích.
Thế giới Shenmu không còn là những ngọn núi và dòng sông nữa.
Nó là một mê cung dữ liệu khổng lồ, nơi mỗi tu sĩ là một tiến trình (process) đang chạy, và Thiên Đạo là quản trị viên tàn bạo nhất, luôn sẵn sàng tắt bất kỳ tiến trình nào gây rò rỉ bộ nhớ.
Lâm Phong cúi xuống, nhìn vào bàn tay của mình.
Da thịt hắn đang trong suốt, bên dưới là những mạch ống sáng trắng, giống như mạch điện tử trên bo mạch chủ.
Hắn không hoảng loạn.
Thay vào đó, một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ hài hước đen tối hiện lên trên môi.
"Thật tuyệt vời," Lâm Phong thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng như thể hắn đang bình luận về một bộ phim kinh dị kém cỏi.
"Tôi luôn tự hỏi tại sao khi đột phá, người ta lại cảm thấy trống rỗng.
Hóa ra không phải là sự thanh tẩy tâm hồn, mà là hệ thống đang dọn dẹp cache.
Và tôi, xem ra, là file rác quá lớn để xóa."
Tống Hạo đứng bên cạnh, mồ hôi lạnh vã ra, tay run rẩy nắm chặt cuốn sổ tay da bò.
Cậu ta không dám nhìn thẳng vào Lâm Phong, vì ánh mắt của vị bạn thân giờ đây mang một màu sắc kỳ lạ — màu của sự vô cảm tuyệt đối, nhưng sâu thẳm lại là sự tỉnh táo đáng sợ.
"Lâm Phong," Tống Hạo lắp bắp, giọng nghẹn lại.
nó không ghi được gì nữa.
Mực bị bay hơi ngay khi chạm vào giấy.仿佛 thế giới này đang từ chối lưu trữ thông tin về ngươi."
"Đừng lo lắng về việc đó, Hạo," Lâm Phong nói, giọng bình thản như đang thảo luận về thời tiết.
"Nếu thế giới này là một cỗ máy, thì 'lỗi' là điều tất yếu.
Và hôm nay, chúng ta sẽ biến lỗi thành tính năng."
Hắn giơ tay lên, không phải để triệu đấu khí, mà để chạm vào không khí trước mặt.
Một ngón tay nhẹ nhàng划过 (vẽ) một đường trong không trung.
Thay vì gió, một vết nứt màu đen xuất hiện, lộ ra những dòng mã nhị phân nhấp nháy phía sau.
"Khám phá bí ẩn," Lâm Phong murmured, mắt sáng lên một cách bệnh lý.
"Thiên Đạo nghĩ rằng họ đã khóa mọi cánh cửa.
Nhưng họ quên rằng, mọi hệ thống bảo mật đều có một điểm yếu: sự tự mãn.
Họ nghĩ rằng con người chỉ là người dùng.
Nhưng thực tế, chúng ta là những hacker tiềm năng."
Hắn bước tới, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, không phải vì sức mạnh, mà vì sự cộng hưởng tần số.
Hắn đang tìm kiếm 'source code' — nơi khởi đầu của mọi quy tắc.
Và hắn biết, nó nằm ngay ở đây, trong lõi của sự hỗn loạn này.
Chiến đấu bắt đầu không bằng một cú đấm, mà bằng một sự im lặng chết chóc.
Tên đầu tiên, một gã khổng lồ tên Kael, lao tới với cú đánh mang tên "Bào Động Sắt".
Cú đánh không nhằm vào xương thịt, mà nhằm vào luồng dữ liệu đấu khí quanh người Lâm Phong.
Lâm Phong không né.
Hắn đứng yên, để cho cú đánh chạm vào da thịt.
*CRACK.*
Âm thanh vang lên không phải là tiếng xương vỡ, mà là tiếng kính vỡ.
Da thịt Lâm Phong nứt ra, nhưng không có máu.
Thay vào đó, những dòng code xanh lá cây bắn ra từ vết thương, hòa quyện với lực đánh của Kael.
Kael kinh hoàng lùi lại, mắt trợn to.
ngươi là gì?
Ta không thể cảm nhận được đấu khí của ngươi!
Ngươi đang hấp thụ đòn tấn công của ta?"
"Không phải hấp thụ," Lâm Phong cười nhạt, lau một vệt code xanh trên má.
"Mà là 'debug'.
Ngươi đang cố gắng ghi đè lên một file đang được sử dụng.
Và hệ thống, như ngươi biết, không thích điều đó."
Hắn đưa tay lên, ngón tay cái và trỏ chụm lại.
Một tia sáng màu tím sẫm, mang theo mùi ozone và sự cũ kỹ, bùng lên.那不是 (đó không phải) là đấu khí thông thường.
Đó là sự ngưng tụ của 108 lần thất bại, 108 lần bị xóa sổ, và 108 lần tái sinh.
"Kỹ năng: Override (Chiếm đoạt)," Lâm Phong nói, giọng trầm ấm.
Hắn không tấn công Kael.
Hắn tấn công *kết nối* giữa Kael và thế giới.
Trong khoảnh khắc đó, Kael hét lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự kinh hoàng tuyệt vọng.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, như một plug bị rút khỏi ổ cắm.
Những ký ức, những kỹ năng, thậm chí là cái tên của hắn, đều bắt đầu bị xóa bỏ.
"Lâm Phong!
Ngươi đang giết hắn!" Tống Hạo hét lên, mặt trắng bệch.
"Ta không giết hắn," Lâm Phong đáp, ánh mắt không rời khỏi Kael đang co giật.
"Ta đang 'giải phóng' hắn khỏi sự kiểm soát của Thiên Đạo.
Đây là cách duy nhất để hiểu cấu trúc của kẻ thù.
Phải tháo rời chúng ra từng mảnh."
Kael sụp đổ, cơ thể tan rã thành hàng triệu hạt sáng nhỏ, nhưng những hạt sáng đó không bay lên trời, mà rơi xuống đất, hóa thành những dòng chữ mã nguồn.
Lâm Phong cúi xuống, nhặt một nắm "mã" đó lên.
Hắn có thể đọc được nó.
Hắn có thể hiểu được nó.
"Phong Ấn Ngẫu Nhiên," Lâm Phong thì thầm, một ý tưởng điên cuồng nảy ra trong đầu.
"Nó không phải là ngẫu nhiên.
Nó là một thuật toán cân bằng tải.
Khi một người trở nên quá mạnh, hệ thống cắt giảm tài nguyên của họ bằng cách phong ấn những kỹ năng không cần thiết cho 'sự ổn định'.
Nhưng nếu ta có thể hack vào thuật toán đó..."
Hắn nhìn về phía trước, nơi những bóng đen khác đang hiện ra.
Chúng không phải là người.
Chúng là những 'Quản Trị Viên cấp thấp' — những thực thể được tạo ra để dọn dẹp những lỗi hệ thống.
Và Lâm Phong, giờ đây, là lỗi lớn nhất chúng từng gặp.
Không khí bỗng nhiên trở nên nặng nề, không phải vì đấu khí, mà vì áp lực của "Camera" — sự chú ý của Thiên Đạo.
Những dòng chữ vàng lơ lửng trong không khí, bắt đầu xuất hiện lỗi: *[ERROR: ADMIN PRIVILEGE DETECTED]*.
Lâm Phong nhận ra rằng việc hắn hấp thụ đấu khí của kẻ địch đang kích hoạt cơ chế tự vệ của thế giới.
Hắn đang trở thành một mối đe dọa cho sự toàn vẹn của dữ liệu.
"Chúng ta đang bị theo dõi," Lâm Phong nói, giọng thấp hơn.
Hắn quay sang Tống Hạo.
"Hạo, ghi lại mọi thứ.
Không phải bằng mực.
Bằng ý chí.
Hãy tập trung vào ký ức của chúng ta.
Ký ức là thứ duy nhất mà Thiên Đạo không thể định lượng chính xác."
Tống Hạo gật đầu, nhắm mắt lại.
Cậu ta bắt đầu đọc to những dòng chữ trong đầu, những dòng chữ mà cậu ta đã ghi chép suốt nhiều năm qua về những 'lỗi' kỳ lạ của Lâm Phong.
*"Ngày 14, tháng 3: Lâm Phong nhìn vào một bông hoa và nói rằng nó 'không có đủ pixel'.
Ngày 22, tháng 5: Hắn tránh một vụ nổ bằng cách bước sang một bên trước khi vụ nổ xảy ra, như thể hắn đã nhìn thấy tương lai.
Nhưng không, hắn chỉ nhìn thấy 'frame' tiếp theo."*
Khi Tống Hạo đọc, những dòng chữ đó bắt đầu phát sáng, tạo thành một lá chắn xung quanh hai người họ.
Đó không phải là đấu khí.
Đó là *ngữ nghĩa*.
Là ý nghĩa.
Là thứ mà hệ thống máy móc không thể hiểu được.
Những bóng đen lao tới, nhưng chúng chậm lại.
Chúng không thể xuyên qua lá chắn của ký ức và ngôn ngữ.
Thiên Đạo dựa trên logic, nhưng ký ức con người là phi logic.
Nó là hỗn loạn.
Và hỗn loạn là thứ duy nhất có thể làm tê liệt một cỗ máy.
"Đây là bí mật," Lâm Phong nói, giọng đầy vẻ sảng khoái.
"Thiên Đạo nghĩ rằng họ đã phong ấn chúng ta bằng cách lấy đi cảm xúc.
Nhưng họ đã quên rằng, chính cảm xúc là thứ tạo ra 'noise' — tiếng ồn mà hệ thống không thể lọc sạch.
Chúng ta sẽ dùng chính tiếng ồn đó để làm tê liệt chúng."
Hắn giơ tay lên, và lần này, hắn không tấn công.
Hắn *kết nối*.
Hắn kết nối với những bóng đen, với những dữ liệu rác, với những ký ức bị phong ấn của hàng ngàn tu sĩ trước đó.
Hắn trở thành một mạng lưới.
Một mạng lưới của những linh hồn bị tổn thương, những ý chí bị bẻ gãy, nhưng vẫn còn cháy rực.
"Ta là Lâm Phong," hắn nói, giọng vang vọng khắp không gian.
"Và ta yêu cầu quyền truy cập root."
Đỉnh điểm xảy ra khi một trong những khối dữ liệu đen (Quản Trị Viên cấp thấp) lao xuống, nhắm thẳng vào đầu Tống Hạo.
Lâm Phong không phòng thủ.
Hắn lao về phía trước, không phải để cản chặn, mà để *tiếp xúc*.
Hắn đưa tay vào giữa khối dữ liệu đang rơi.
*Sacrifice:* Hắn phải đánh đổi *cảm xúc*.
Để xử lý lượng dữ liệu khổng lồ này, hắn cần một cái giá.
Hệ thống không cho phép miễn phí.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Hắn chọn một ký ức.
Ký ức về lần đầu tiên hắn gặp Tống Hạo.
Ký ức về sự vui vẻ, về sự ngây thơ, về cảm giác được sống như một con người bình thường, trước khi hắn biết mình là một phiên bản beta.
Hắn cắt đứt ký ức đó.
Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một khoảng trống khủng khiếp trong tim.
Hắn biết đó là bạn của mình, nhưng hắn không còn cảm thấy *sự gắn bó*.
Hắn biết đó là một người bạn, nhưng cảm giác ấm áp đã biến mất.
Nó trở thành một dữ liệu lạnh lẽo.
Đổi lại, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ tay hắn.
Không phải là đấu khí.
Là *nguồn gốc*.
Khối dữ liệu đen nổ tung, không phải thành mảnh vỡ, mà thành những cánh hoa trắng muốt.
Những cánh hoa đó rơi xuống, bao phủ cả Lâm Phong và Tống Hạo.
Tống Hạo mở mắt ra, nhìn Lâm Phong với vẻ kinh hoàng.
"Lâm Phong...
ngươi vừa làm gì?
Ánh mắt của ngươi...
nó trống rỗng."
Lâm Phong nhìn xuống tay mình.
Hắn không cảm thấy đau.
Hắn không cảm thấy tiếc nuối.
Hắn chỉ cảm thấy...
"Đó là giá phải trả," Lâm Phong nói, giọng không chút dao động.
"Để hack vào hệ thống, ta phải trở thành một phần của nó.
Và một phần của hệ thống không thể có cảm xúc.
Cảm xúc là lỗi.
Và ta đã sửa nó."
Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, một giọng nói khác vang lên.
Không phải giọng của Thiên Đạo.
Không phải giọng của người phụ nữ.
Mà là giọng của chính hắn.
Nhưng không phải là giọng của Lâm Phong hiện tại.
Đó là giọng của phiên bản thứ 1.
*"Ngươi đang tự sát, Phong.
Mỗi lần ngươi sửa một lỗi, ngươi mất đi một phần con người mình.
Khi nào thì ngươi còn lại gì?"*
Lâm Phong mỉm cười, một nụ cười đau đớn và tuyệt vọng.
"Khi tôi còn lại đủ để phá hủy nó, Hạo.
Khi tôi còn lại đủ để tự do."
Lâm Phong đứng dậy, cơ thể còn nguyên vẹn, nhưng ánh mắt thì chết chóc.
Kael và những kẻ thù khác đã bị hệ thống tự động xóa bỏ do "xung đột dữ liệu", biến thành những đống mã nguồn rác.
Elara — một chiến binh nữ từ học viện, người đã theo dõi cuộc chiến này từ xa — tiến tới, tay run run chạm vào vai hắn.
"Lâm Phong?
Ngươi còn đó không?"
Hắn quay sang, nụ cười trên môi hắn không hề ấm áp, mà giống như một đường kẻ ngang trên màn hình chết.
"Ta còn đó," hắn nói.
"Nhưng không còn là con người."
Bỗng nhiên, bầu trời phía trên họ nứt ra.
Không phải vì chiến tranh.
Mà vì sự thức tỉnh.
Những dòng code đỏ bắt đầu tràn xuống, không phải là cảnh báo, mà là lời chào mừng.
Một thông báo hiện lên trong tầm nhìn của tất cả mọi người trong khu vực, màu đỏ máu, lớn đến mức che khuất mặt trời:
Tống Hạo nhìn vào cuốn sổ tay của mình.
Những dòng chữ đang hiện ra, không phải bằng mực, mà bằng máu tươi của chính cậu ta.
*"Lâm Phong không phải là người đầu tiên xuyên không.
Hắn là 'phiên bản beta' thứ 108.
Các phiên bản trước đã thất bại và bị Thiên Đạo xóa sổ, để lại dữ liệu rác trong tiềm thức hắn.
Và giờ, hắn đã sẵn sàng cho giai đoạn cuối.
Nhưng có một điều mà sổ tay này không thể ghi lại: Lâm Phong đã quên mất lý do tại sao hắn bắt đầu."*
Lâm Phong nhìn lên bầu trời đang sụp đổ.
Hắn không nhớ.
Hắn không nhớ lý do.
Hắn chỉ nhớ rằng, hắn phải phá hủy nó.
Và trong sâu thẳm tâm trí hắn, một giọng nói khác vang lên.
Không phải giọng của Thiên Đạo.
Không phải giọng của người phụ nữ.
Mà là giọng của chính hắn.
Nhưng không phải là giọng của Lâm Phong hiện tại.
Đó là giọng của phiên bản thứ 1.
*"Chào mừng trở lại, Admin.
Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc chơi thật sự."*
Lâm Phong mỉm cười.
Lần này, nụ cười của hắn mang theo sự điên cuồng của một kẻ đã mất tất cả, nhưng lại tìm thấy thứ gì đó lớn hơn.
"Hạo," hắn nói, giọng lạnh lùng.
"Ghi lại điều này.
Hôm nay, chúng ta không chỉ hack Đấu Đế.
Hôm nay, chúng ta sẽ xóa sổ Thiên Đạo."
Và rồi, hắn bước vào bóng tối, nơi những dòng code đỏ đang chờ đợi.
Cuộc chiến mới vừa bắt đầu.
Và lần này, không có đường lui.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận