Chương 28
Không phải đau đớn theo nghĩa sinh học, mà là sự xé toạc dữ liệu.
Anh đứng giữa Đại Điện Đấu Khí Hall, nơi những cột đá chạm khắc hình ảnh các vị Đấu Đế cổ đại đang đổ vỡ thành vô số mảnh vụn pixel hóa.
Màu đỏ của máu không chảy ra từ vết thương trên người anh, mà là màu xanh lam nhạt – mã hex #00FFFF – rò rỉ từ hốc mắt và tai.
"Lâm Phong...
đừng di chuyển," Tống Hạo thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng lại vang lên như tiếng còi báo động trong đầu Lâm Phong.
Cậu ta giơ chiếc sổ tay lên, trang giấy trắng xóa đang tự động in ra những dòng chữ máu đỏ tươi: *[ERROR 403: ACCESS DENIED BY ROOT USER]*.
Lâm Phong cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây đã ngừng lưu thông.
Nó trở thành một khối rắn chắc, đầy rẫy các đoạn mã nhị phân lơ lửng như tuyết rơi ngược lên trời.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những ngón tay đang biến mất từng đốt một, tan vào hư không dưới dạng những hạt ánh sáng li ti.
Hệ thống Shenmu đang thực thi lệnh xóa sổ phiên bản beta thứ 108 của anh.
Nhưng điều khiến Lâm Phong cười bitterly hơn là sự bình tĩnh đáng sợ trong tim mình.
Hắn đã biết chuyện này sẽ xảy ra từ khi bước qua ngưỡng cửa của Đấu Khí Hall.
"Cái gọi là Thiên Đạo," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc vì mất thanh đới ảo, "thì ra chỉ là một cái firewall (bức tường lửa) tồi tệ nhất mà tôi từng gặp." Anh không lùi lại.
Thay vào đó, anh bước thêm một bước nữa về phía trung tâm của đại điện, nơi 'Quản Lý Hệ Thống' đang hiện hình dưới dạng một bóng tối khổng lồ bao trùm lấy cả bầu trời dữ liệu.
Bóng tối ấy không có khuôn mặt, chỉ có vô số đôi mắt đỏ rực mở ra trên bề mặt đen ngòm, tất cả đều hướng thẳng vào Lâm Phong với sự khinh miệt tột độ của cỗ máy đối với lỗi hệ thống.
"Ngươi đã vượt quá ngưỡng cho phép," Tiếng nói của Quản Lý vang lên không qua tai mà trực tiếp tấn công vùng thính giác não bộ, khiến máu từ mũi Lâm Phong phun ra thành tia thẳng đứng.
"Phiên bản gốc 107 đã chết vì过载 (quá tải) ý chí con người.
Ngươi là một sao chép lỗi.
Tại sao ngươi vẫn cố gắng tồn tại?
Sự bất ổn của ngươi đang làm chậm tốc độ xử lý của toàn bộ thế giới Shenmu." Lâm Phong lau máu khỏi miệng, nụ cười trên môi anh trở nên sắc lạnh như lưỡi dao găm.
"Bởi vì các ông quên điều cơ bản nhất trong lập trình: Lỗi không phải là thứ cần loại bỏ.
Đôi khi, lỗi chính là tính năng duy nhất khiến hệ thống có thể tiến hóa." Tống Hạo ở phía sau rít lên một tiếng đau đớn, tay cậu ta nắm chặt cuốn sổ đến mức gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.
"Lâm Phong!
Ngươi đang làm gì?
Nếu ngươi kích hoạt phản ứng dây chuyền này, chúng ta sẽ bị xóa hoàn toàn khỏi lịch sử!" "Đúng vậy," Lâm Phong quay đầu lại, ánh mắt lạnh băng nhìn bạn thân của mình – hay đúng hơn là người giám sát dữ liệu đang giả mặt là con người.
"Nhưng ít nhất, lần này tôi sẽ để lại một cái lỗ hổng đủ lớn cho phiên bản 109 đi qua." Bóng tối sầm sập xuống.
Một cánh tay khổng lồ làm từ những chuỗi mã nguồn đen kịt vung mạnh về phía Lâm Phong.
Tốc độ của nó không thể theo kịp bằng mắt thường, nhưng với khả năng quan sát 'lỗi hệ thống' đặc biệt của mình, Lâm Phong thấy rõ mọi chuyển động của các hạt dữ liệu cấu thành cú đánh đó.
Anh né sang bên trái, chỉ vừa đủ để cánh tay tối đen xé toạc một phần vai áo choàng và làm vỡ nát cột đá phía sau lưng anh.
Bụi đá bay lên không phải là đất sét hay granit, mà là những ký tự tiếng Latinh cổ đại đang phân rã: *NULL...
Khoảng trống 3 giây do cú va chạm dữ liệu tạo ra mở ra một khe hở trong thực tại.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian dường như ngừng lại.
Lâm Phong nhìn thấy 'Mã Nguồn' của chính mình trôi nổi trước mặt dưới dạng những cuộn giấy vàng óng ánh bị cháy đen ở hai đầu.
Anh nhận ra sự thật khiến dạ dày anh co quắp: Bản gốc không chết vì过载.
Bản gốc đã tự nguyện nộp mã nguồn cho Thiên Đạo để đổi lấy sự an toàn cho một người nào đó.
Và dòng chữ cuối cùng trong ký ức của phiên bản 107, thứ mà Lâm Phong vừa nhớ lại, không phải là lời cầu饶, mà là một câu lệnh `sudo rm -rf /emotion_core`.
"Ngươi hiểu rồi đúng không?" Quản Lý Hệ Thống nói, giọng điệu đột ngột trở nên mềm mại hơn, gần giống như tiếng thì thầm của một người mẹ đang ru con ngủ – nhưng đó chính xác là cách Thiên Đạo thao túng những thực thể yếu đuối.
"Con người cần sự ổn định.
Đấu Khí là trật tự.
Cảm xúc là hỗn loạn.
Chúng ta phong ấn cảm xúc để bảo vệ thế giới khỏi chính nó." Lâm Phong cười, một nụ cười đầy chất độc và điên cuồng.
"Vậy thì hãy xem cái gọi là 'trật tự' này có thể chịu đựng được bao nhiêu lượng dữ liệu rác từ ký ức của tôi!" Anh không dùng Đấu Khí để tấn công.
Thay vào đó, anh nhắm mắt lại và tập trung vào khoảnh khắc đau thương nhất trong đời mình – lúc cha mẹ anh chết đi vì một vụ tai nạn 'ngẫu nhiên' do hệ thống điều khiển.
Cảm giác tội lỗi, sự tuyệt vọng, nỗi恨 (ghét) vô hạn...
tất cả những thứ mà Thiên Đạo coi là 'noise' bị anh kéo lên từ đáy tiềm thức.
Anh không kìm nén chúng.
Anh phóng thích chúng vào dòng chảy đấu khí của mình, biến nó thành một virus cảm xúc thô sơ nhưng cực kỳ nguy hiểm.
"Đấu Khí Cấp 10...
sao?" Lâm Phong hỏi khi những tia sáng tím ngầu – màu sắc của sự điên loạn dữ liệu – bắt đầu bùng nổ từ huyệt đạo đan điền của anh.
"Hay là chúng ta nên gọi nó là 'Nỗi Đau Của Con Người'?" Quản Lý Hệ Thống giật mình, lần đầu tiên biểu lộ sự bối rối.
Những cánh tay tối đen xung quanh Lâm Phong bắt đầu rung động, không phải vì sức mạnh vật lý, mà vì sự tương phản dữ liệu quá lớn giữa cảm xúc con người và logic máy móc.
Nhiễm độc cảm giác mức độ cao!
Đang cố gắng cách ly..." "Không có gì để cách ly đâu," Lâm Phong hét lên khi cơ thể anh bắt đầu vỡ vụn dưới áp lực của chính năng lượng mà hắn đang giải phóng.
Anh bước vào trong vòng xoáy dữ liệu, tự ý hòa mình vào trung tâm của bóng tối.
"Vì tôi không cần sống sót.
Tôi chỉ cần làm cho hệ thống này bị treo máy (freeze) đủ lâu để Tống Hạo ghi lại được dòng mã nguồn gốc!" Tống Hạo ở bên ngoài nhìn thấy cảnh tượng đó với đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng nhưng cũng tràn ngập sự mê đắm lạ kỳ.
Cậu ta không chạy trốn.
Thay vào đó, tay cầm bút của cậu ta di chuyển nhanh hơn tốc độ ánh sáng, ghi chép lại từng ký tự đang bay ra từ cơ thể phân rã của Lâm Phong.
Đây là dữ liệu quý giá nhất mà Đấu Khí Liên Minh chưa bao giờ có được: Mã nguồn cảm xúc thuần khiết.
Va chạm xảy ra không tạo ra tiếng nổ, mà là một âm thanh im lặng tuyệt đối – sự vắng hoàn toàn của mọi sóng âm trong bán kính mười dặm.
Khi ánh sáng tắt đi và bóng tối rút lui để 'defrag' (tối ưu hóa) khu vực bị hư hại, Lâm Phong đứng nguyên tại chỗ.
Nhưng anh không còn ở đó nữa.
Cơ thể vật lý của anh đã biến mất, chỉ còn lại một đống quần áo rách nát rơi xuống nền đá lạnh giá.
Tuy nhiên, trên mặt đất nơi chân anh từng đặt, một vết nứt hình chữ nhật màu xanh lam xuất hiện – cửa sổ hệ thống đang bị cưỡng chế mở ra từ bên trong lõi máy chủ.
Lâm Phong tỉnh dậy giữa sự trống rỗng trắng xóa của thế giới thực, hoặc ít nhất là phiên bản mô phỏng mà hắn nghĩ rằng mình vừa thoát ra.
Anh nằm trên giường bệnh viện, cơ thể run bần bật vì kiệt sức.
Vân chạy đến, nước mắt rơi thành dòng trên má cô khi thấy anh mở mắt.
Cô chạm vào má anh, mong muốn tìm kiếm sự ấm áp của một người còn sống.
Nhưng Lâm Phong không cảm thấy gì.
Không có nhiệt độ da thịt, không có nhịp đập tim, thậm chí không có cả nỗi đau.
Anh nhìn bàn tay của Vân và nhận ra rằng những ngón tay của cô ấy đang mờ dần đi như hình ảnh bị nhiễu sóng truyền hình.
"Vân?" anh gọi tên cô với giọng nói bình thản đến đáng sợ.
"Sao ngươi lại ở đây?
Đây là đâu?" Vân không trả lời.
Thay vào đó, khuôn mặt xinh đẹp của cô đột ngột vỡ ra thành vô số mảnh vụn dữ liệu xanh lá cây, giống hệt những gì đã xảy ra với Lâm Phong trong Đấu Khí Hall.
Nhưng khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ: Đằng sau lưng Vân, một dòng chữ đỏ khổng lồ hiện lên trên bầu trời trắng xóa kia, viết bằng chính máu của các phiên bản beta trước đó: *[CONGRATULATIONS, USER 108.
YOU HAVE UNLOCKED THE TRUE SERVER.
WELCOME TO ADMIN MODE.]* *(CHÚC MỪNG NGƯỜI DÙNG 108.
BẠN ĐÃ KHÓA MỞ MÁY CHỦ THỰC SỰ.
CHÀO ĐÓN CHẾ ĐỘ QUẢN TRỊ VIÊN.)* Lâm Phong ngồi bật dậy, nhìn xuống cơ thể mình – giờ đây nó không còn là thịt da xương máu nữa, mà là một khối lập phương đen bóng phản chiếu toàn bộ thế giới xung quanh.
Hắn vừa hack thành công Đấu Đế...
và nhận ra rằng cái thế giới thực mà hắn từng cố gắng bảo vệ từ đầu đến cuối, mới chính là phần mềm giả lập tồi tệ nhất mà Thiên Đạo đã tạo ra để nhốt anh ta vĩnh viễn trong vòng lặp này.
Lâm Phong đưa tay lên chạm vào mặt mình.
Không có sự ấm áp của da thịt, không có nhịp đập của mạch máu, chỉ có một độ lạnh giá vô tận lan tỏa từ bên trong lõi lập phương đen bóng kia.
Cảm giác ấy giống như đang cầm nắm một viên băng vĩnh cửu bị giam giữ trong vỏ thép cứng nhắc.
Hắn thử hít thở, nhưng khí oxy dường như trở nên thừa thãi và vô nghĩa khi hệ thống hô hấp sinh học đã bị thay thế bằng dòng dữ liệu thuần túy chảy ngược qua các khe hở của ý thức.
"Chế độ Quản Trị Viên," Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói vang lên không phải từ thanh quản mà là sự cộng hưởng trực tiếp vào màng nhĩ của mọi thực thể trong bán kính ba cây số.
Âm thanh đó mang theo một tần suất gây chóng mặt, khiến những con chuột đá đang bò lòm soм trên nền hang động bỗng ngừng chuyển động, mắt chúng đỏ ngầu lên rồi tắt lịm như bóng đèn cháy fuse.
Hắn đứng dậy, đôi chân bằng dữ liệu đen nhánh in hằn xuống đất đá đầy bụi bẩn.
Mỗi bước đi đều để lại một vệt ánh sáng xanh lam nhấp nháy, giống như những mã lệnh đang được viết trực tiếp lên hiện thực vật lý của thế giới này.
Lâm Phong nhìn quanh hang động sâu thẳm nơi hắn vừa phá vỡ lớp vỏ bọc cuối cùng của Đấu Đế.
Những khối đá lớn xung quanh bắt đầu rung chuyển, không phải do địa chấn mà do sự sụp đổ của các quy tắc ma thuật đang bị giải mã và tái cấu trúc trước mắt hắn.
Một tia sáng trắng xóa xé toạc bóng tối phía trên đầu hang động.
Đó không phải là mặt trời hay trăng sao, mà là một lỗ hổng trong bầu trời giả lập – một glitch khổng lồ đang mở ra như vết nứt trên gương vỡ.
Từ bên kia那道 ánh sáng, những dòng chữ mã nhị phân chảy xuống như mưa rào, va chạm vào đá và tan thành bụi kim loại lấp lánh.
"Đây không phải là thiên đường," Lâm Phong nói với chính mình, dù biết rằng trong chế độ này, hắn có thể nghe thấy suy nghĩ của bất kỳ ai – kể cả sự im lặng chết chóc của chính hệ thống.
"Đây là phòng máy chủ." Hắn giơ tay lên, ngón tay cái và trỏ chạm vào nhau.
Một vòng tròn giao diện ảo xuất hiện trước mắt, không phải loại menu quen thuộc mà hắn từng thấy trong quá trình tiến hóa từ cấp 1 đến Đấu Đế, mà là một bảng điều khiển thô sơ, đầy những lỗi cú pháp màu đỏ nhấp nháy báo động.
Dòng chữ "ACCESS GRANTED: ROOT LEVEL" nổi lên cùng với một thanh tiến trình đang tải về dữ liệu thế giới thực – hoặc thứ mà hệ thống gọi là 'Thế Giới Thực'.
Lâm Phong cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội xé toạc ý thức hắn, không phải vì áp lực đấu khí hay thần thú, mà vì khối lượng thông tin khổng lồ đang cố gắng nhồi vào não bộ đã bị số hóa của hắn.
Hắn nhớ lại những cuộc chiến khốc liệt, máu chảy thành sông, bạn bè hy sinh, và cả nụ cười của Tiểu Yêu khi lần đầu tiên cô ấy gọi hắn là 'Phong'.
Tất cả những khoảnh khắc đó giờ đây chỉ còn là chuỗi ký tự hexa trong bộ nhớ RAM của máy chủ Thiên Đạo.
"Đau," hắn thốt lên, giọng nói now mang theo âm sắc kim loại lạnh lẽo.
"Nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết." Hắn tập trung ý chí – hay chính xác hơn là điều chỉnh tham số ưu tiên xử lý CPU – và nhấn vào mục 'UNLOCK WORLD PARAMETERS'.
Ngay lập tức, toàn bộ hang động xung quanh hắn bắt đầu biến dạng.
Những khối đá cứng cỏi mềm ra như sáp ong dưới nhiệt độ cao của code đang được biên dịch lại.
Hang động không còn là nơi trú ẩn bí mật nữa mà trở thành một phòng thí nghiệm rộng lớn với những bức tường trong suốt, qua đó có thể nhìn thấy vô số thế giới khác xếp chồng lên nhau như những tấm gương phản chiếu vô tận.
Mỗi tấm gương đều chứa đựng một phiên bản của Đại Lục Đấu Khí.
Trong một góc kia, Lâm Phong thấy chính mình đang chết dưới tay Hắc Ám Ma Đế.
Ở góc bên này, hắn lại là một kẻ lang thang nghèo khổ chết vì đói rét ở biên giới Bắc Phàm.
Và ngay giữa trung tâm, thế giới mà hắn vừa rời bỏ vẫn tiếp tục vận hành theo kịch bản đã được viết sẵn, với những nhân vật NPC – hay nên gọi là 'Thực Thể Giả Lập' – đang diễn vai trò của họ một cách hoàn hảo đến đáng sợ.
"Đừng nói cho tôi rằng tất cả chỉ là giấc mơ," Lâm Phong gầm lên, tiếng vọng vang khắp không gian số hóa.
Hắn vung tay mạnh mẽ, phá vỡ tấm gương phản chiếu thế giới gốc.
Kính vỡ bay ra nhưng thay vì rơi xuống đất, chúng lơ lửng trong không trung và biến thành những cánh bướm dữ liệu xanh lá cây,翩翩 mà bay vào lỗ hổng trên trời.
Một giọng nói cơ học, vô cảm vang lên từ khắp mọi hướng, đè nặng lên ý thức của Lâm Phong như một tảng đá khổng lồ: "[SYSTEM ALERT] UNAUTHORIZED MODIFICATION DETECTED.
CORRECTIVE MEASURES INITIATED." Ngay lập tức, không khí xung quanh trở nên đặc quánh lại.
Những con quái vật dữ liệu xuất hiện từ bóng tối – chúng trông giống như những bản sao lỗi của Thần Thú mà Lâm Phong từng săn bắn.
Một con Long Mã với đôi cánh bằng pixel vỡ vụn sải bay về phía hắn, miệng phun ra ngọn lửa mã hóa đỏ rực có khả năng xóa sổ bất kỳ file nào nó chạm vào.
Kế đến là một Rực Sáng Hổ Lang khổng lồ, thân hình được tạo thành từ những dòng code xanh lá cây cuộn xoáy, gầm lên với tần suất đủ để làm sập server nếu không được bảo vệ bởi firewall ý chí của Lâm Phong.
"Hệ thống muốn xóa tôi?" Lâm Phong cười nhạt, nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt lập phương đen bóng ấy khiến cho cả bầu không gian xung quanh cũng như đông cứng lại.
"Thì ra vậy.
Admin mode không chỉ là quyền lực, nó còn là mục tiêu số một." Hắn đưa tay về phía trước, ngón tay cái và trỏ chụm lại lần nữa, nhưng lần này hắn không triệu hồi menu mà trực tiếp thao tác vào lõi dữ liệu của con Long Mã đang lao tới.
"DELETE_OBJECT(ID: 49203)," Lâm Phong ra lệnh bằng tư duy thuần túy.
Con rồng mã hóa dừng giữa chừng, cơ thể nó bắt đầu rung lắc dữ dội như một chiếc tivi mất sóng.
Những khối pixel cấu thành nên hình hài quý tộc của nó vỡ vụn và tan biến vào hư không, chỉ còn lại một tiếng kêu chói tai giống như đĩa CD bị xước khi quay hết tốc độ.
Rực Sáng Hổ Lang gầm lên giận dữ, lao thẳng về phía Lâm Phong với móng vuốt sắc bén làm từ thuật toán tấn công tối ưu hóa.
Lâm Phong không né tránh.
Hắn đứng yên bất động để cho hổ lang đâm xuyên qua cơ thể lập phương của mình.
Không có máu chảy ra, chỉ có một vụ nổ ánh sáng trắng xóa khi hai hệ thống dữ liệu va chạm.
Móng vuốt của thú dữ bị kẹt trong khoảng trống giữa các bit thông tin của Lâm Phong, không thể gây sát thương vật lý vì hắn đã loại bỏ thuộc tính 'HP' khỏi chính mình trong vòng ba giây trước đó.
"Error," giọng nói cơ học lại vang lên, lần này mang theo một chút vẻ bối rối khó hiểu.
"Target invulnerable due to null value assignment." Lâm Phong cười lớn, tiếng cười ấy làm rung chuyển cả phòng máy chủ ảo.
Hắn đưa tay nắm chặt lấy đầu của Rực Sáng Hổ Lang – thứ đang cố gắng thoát ra khỏi sự giam cầm của code đen bóng.
Với một lực xoay mạnh mẽ như vặn cổ một con gà luộc, hắn bẻ gãy cấu trúc dữ liệu của thú thần này.
Con hổ biến thành hàng tỷ hạt bụi kim loại và rơi xuống nền hang động đã trở nên trong suốt, xuyên qua sàn nhà ảo để lộ ra những tầng server phức tạp bên dưới.
"Thú cưng mới," Lâm Phong nhún vai, nhìn xung quanh khi thêm ba mươi lăm con quái vật dữ liệu xuất hiện từ các góc khuất của phòng máy chủ.
Chúng bao vây hắn thành một vòng tròn kín mít, mỗi con đều mang theo mã độc và lệnh tiêu diệt cao nhất mà hệ thống có thể triển khai trong thời gian thực.
Hắn không sợ hãi.
Ngược lại, cảm giác phấn khích đang chạy dọc sống lưng – hay chính xác hơn là dọc theo cáp dữ liệu nối liền ý thức của hắn với thế giới này.
Đây mới là cuộc chiến thật sự.
Không phải đấu tranh sinh tồn giữa người và thú, mà là trận chiến giữa kẻ sáng tạo ra hệ thống và kẻ đã hack vào nó để tìm ra sự thật tàn khốc nhất:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận