Chương 9
Trần Phong bước vào đó, từng bước chân của anh rơi xuống sàn bê tông nứt nẻ với âm thanh khô khốc, vang vọng như tiếng xương gãy.
Không khí ở đây lạnh đến mức đóng băng hơi thở, mùi hôi thối của xác chết phân hủy hòa quyện với mùi kim loại gỉ sét, tạo nên một hương vị độc hại trong mũi anh.
Hai nhịp tim trong lồng ngực anh vẫn đập đều đặn, một nhịp cho Thân A – sự tỉnh táo, tàn nhẫn; một nhịp cho Thân B – sự đồng cảm, đau khổ.
Chúng không còn xung đột, mà cộng hưởng, tạo ra một áp lực nội tại khiến máu anh sôi sục.
Trước mặt anh, bóng đen tự xưng là "Giám Đốc" cũ của tòa tháp đang đứng chắn lối.
Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một đốm đen trong không gian, nhưng Trần Phong có thể cảm nhận được sự hiện diện của nó qua những rung động kỳ lạ trong da thịt.
Đó không phải là zombie thông thường.
Đó là một sinh vật đã tiến hóa vượt khỏi giới hạn của Hắc Huyết, một thứ gì đó nằm giữa con người và quái thú.
"Họ đang đợi cậu ở trên đỉnh tháp," giọng nói của Giám Đốc vang lên, không từ miệng, mà trực tiếp vào não bộ Trần Phong.
Nó nghe giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người chết叠加 lại, tạo thành một bản hợp xướng rợn người.
"Nhưng trước khi cậu lên đó, cậu phải trả giá.
Sự hiểu biết luôn đi kèm với hy sinh."
Trần Phong không đáp lại.
Anh chỉnh lại dây đeo súng lục đã mòn trên thắt lưng, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay – một cảm giác thực duy nhất trong thế giới ảo ảnh này.
Anh biết rằng súng đạn thông thường vô dụng trước thứ này.
Nhưng anh cần nó để tập trung.
Để giữ cho Thân A không bị Thân B nuốt chửng bởi nỗi kinh hoàng.
"Cậu là ai?" Trần Phong hỏi, giọng nói bình thản, nhưng cơ thể anh đã sẵn sàng cho đòn tấn công bất ngờ.
Giám Đốc cười, một âm thanh khô khan như lá rụng.
"Tôi là người đã xây dựng nơi này.
Và tôi là người sẽ phá hủy nó, nếu cần thiết.
Bước vào, Trần Phong.
Bí mật nằm sâu trong ruột con quái vật này."
Trần Phong nghiến răng.
Anh không có lựa chọn.
Tiếng Vọng trong đầu anh đang ngày càng lớn tiếng, chúng khóc than, cầu xin sự giải thoát.
Nếu anh muốn tìm ra cách kiểm soát virus, nếu anh muốn chấm dứt nỗi đau của hàng triệu người chết bị mắc kẹt trong không gian này, anh phải đối mặt với nguồn gốc của nó.
Và nguồn gốc đó, dường như, đang chờ đợi anh ở đỉnh tháp.
Anh bước qua bóng đen của Giám Đốc.
Khi chạm vào nó, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, làm tê liệt tạm thời các giác quan.
Nhưng chỉ trong một tích tắc.
Thân A của anh ngay lập tức tiếp quản, đẩy lùi cảm giác sợ hãi, thay thế nó bằng sự tập trung tuyệt đối.
Anh lao lên cầu thang xoắn ốc, từng bậc thang dưới chân anh dường như bị mòn đi bởi thời gian và sự sợ hãi của những kẻ đã từng bước qua đây.
Trần Phong không cầm ống tiêm.
Anh cũng không đẩy nó đi.
Anh đứng yên, hai nhịp tim trong lồng ngực bắt đầu đồng bộ hóa.
Chúng không còn xung đột, mà hòa làm một nhịp điệu mạnh mẽ, kinh hoàng.
“Anh hiểu lầm rồi, Lâm,” Trần Phong nói, giọng trầm thấp, vang vọng khắp căn phòng.
“Không có cách nào để chữa trị.
Không có cách nào để quay lại.
Chúng ta đã vượt qua điểm không thể quay đầu.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là môi trường mới.
Và chúng ta phải thích nghi, hoặc chết.”
Anh nhìn xuống cơ thể bất tỉnh của Lâm.
Anh không cảm thấy tội lỗi.
Chỉ cảm thấy sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một người đã mất đi khả năng cảm xúc thông thường.
Thân A và Thân B giờ đây không còn tách biệt.
Chúng hợp nhất thành một thực thể mới.
Một thực thể lạnh lùng, nhưng không vô cảm.
Một thực thể thông minh, nhưng không nhân đạo.
Trần Phong quay lại chiếc giường thí nghiệm.
Anh nhìn vào chiếc gương.
Hình ảnh của anh trong gương giờ đây rõ ràng hơn.
Anh thấy những mạch máu đen ngòm dưới da.
Anh thấy đôi mắt đỏ sẫm.
Anh thấy sự thay đổi.
“Tôi là Chìa Khóa,” anh nói với chính mình.
“Và tôi sẽ mở cánh cửa.
Dù đó là cánh cửa thiên đường hay địa ngục.”
Anh bước ra khỏi phòng thí nghiệm.
Hành lang dài hun hút vẫn còn đó.
Những cái xác của các nhà khoa học vẫn nằm đó.
Nhưng với Trần Phong, chúng không còn đáng sợ.
Chúng chỉ là những di tích của một thời đại đã chết.
Thời đại của con người.
Thời đại của sự yếu đuối.
Anh cảm thấy sức mạnh mới trong cơ thể.
Anh có thể nghe thấy tiếng bước chân của những con zombie ở tầng trên.
Anh có thể ngửi thấy mùi máu của những kẻ săn mồi đang rình rập.
Anh có thể cảm nhận được sự sợ hãi của những người sống sót trong Thành Pháo Đài Long Môn.
Trần Phong biết rằng mình đang trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với nhân loại.
Không phải vì anh muốn gây hại.
Mà vì anh là biểu tượng của sự thay đổi.
Và sự thay đổi luôn đi kèm với hủy diệt.
Trên tầng thượng, gió lạnh buốt xương.
Hai người ngồi trên mép vách đá, lưng quay về phía Trần Phong.
Họ không di chuyển.
Không hề có dấu hiệu sống.
Trần Phong tiến lại gần, súng vẫn cầm tay.
Khi hắn đứng ngay sau lưng họ, hắn cúi xuống nhìn xuống vực sâu bên dưới.
Thành phố hoang tàn trải dài dưới chân anh, những tòa nhà đổ nát như những chiếc răng vỡ của một con quái vật khổng lồ.
Hắn cúi xuống, nhìn vào mặt hai người đó.
Đó là Võ Chi Dao và Lâm Tử Phong.
Nhưng họ không chết.
Họ đang ngủ.
Và trên trán mỗi người, một ký hiệu đen ngòm đang nhấp nháy, giống hệt ký hiệu trên tay Trần Phong.
Một giọng nói vang lên từ phía sau anh.
Không phải từ não bộ.
Mà từ miệng của chính Võ Chi Dao.
"Cậu đã đến rồi, Trần Phong.
Giờ thì, hãy chọn.
Cứu chúng ta, và trở thành nô lệ của Hắc Huyết.
Hoặc giết chúng ta, và trở thành vua của địa ngục."
Trần Phong nhìn vào đôi mắt khép lại của Võ Chi Dao.
Anh thấy một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt cô.
Nhưng đó không phải là nước mắt của sự sợ hãi.
Đó là nước mắt của sự chờ đợi.
Và trong khoảnh khắc đó, Trần Phong hiểu ra.
Đây không phải là lựa chọn giữa sống và chết.
Đây là lựa chọn giữa con người và thần linh.
Và anh, đã sẵn sàng để trả giá.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận