Chương 8

Trần Phong không nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhưng trong tai anh vang lên một âm thanh kinh hoàng: *đập thình thịch*.

Không phải một, mà là hai nhịp.

Một nhịp chậm, nặng nề, như tiếng trống chiến trường của một gã khổng lồ; nhịp kia nhanh, gấp gáp, run rẩy như trái tim một con thỏ sắp bị xé xác.

Anh dừng bước, tay siết chặt lấy ống nghiệm vỡ nát còn sót lại trong lòng bàn tay.

Máu của anh và chất lỏng đen từ ống nghiệm hòa quyện, thấm sâu vào các vết cắt trên bắp tay.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ da thịt vào tủy xương, nhưng bên trong lồng ngực, một sức nóng dữ dội đang bùng lên.

Hai nhịp tim ấy không chỉ là hiện tượng sinh học.

Chúng là hai thế giới đang va chạm.

Thân A, phần thực dụng, đang cố gắng kiểm soát cơ thể, đếm từng bước chân, tính toán khoảng cách đến lối thoát.

Thân B, phần triết gia cô đơn, đang lắng nghe.

Lắng nghe sự hỗn loạn trong máu mình.

“Đừng sợ,” một giọng nói thì thầm trong đầu anh.

Không phải Tiếng Vọng của người chết.

Đó là giọng của chính anh, nhưng trầm hơn, sâu hơn, mang theo sự mệt mỏi của hàng ngàn năm cô độc.

“Chấp nhận nó.

Nếu không, chúng ta sẽ nổ tung.”

Trần Phong nhắm mắt lại.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của Hắc Huyết trong mạch máu.

Nó không còn là một kẻ xâm lược nữa.

Nó đang trở thành một phần của anh.

Những ký ức của những người chết trước đây — những thí nghiệm thất bại, những nạn nhân của Tôn Vô Kỵ — không còn là tiếng ồn chói tai.

Chúng trở thành dữ liệu.

Dữ liệu về nỗi đau, về sự tuyệt vọng, về bản năng sinh tồn.

Anh thấy rõ từng chi tiết trong căn phòng tối om trước mặt mình, dù không cần ánh sáng.

Thị giác của anh đã mở rộng sang phổ hồng ngoại, nhìn thấy nhiệt độ cơ thể của những con zombie đang rình rập ở góc khuất.

Anh mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen thông thường.

Lòng đen giãn rộng, bao phủ lấy tròng trắng, tạo nên một màu đỏ sẫm, như máu đông đặc.

Anh bước tiếp, từng bước chân chắc chắn, không gây ra tiếng động dù sàn nhà phủ đầy thủy tinh vỡ.

Tiếng vọng của người chết vẫn còn đó, nhưng chúng không còn tấn công anh.

Chúng như những con thú dữ đã bị thuần hóa, gầm gừ nhẹ nhàng trong bóng tối, chờ đợi mệnh lệnh.

Trần Phong biết rằng mình đang tiến hóa.

Nhưng tiến hóa luôn đi kèm với cái giá.

Anh cảm thấy sự xa cách dần với nhân loại.

Mỗi giây trôi qua, anh càng ít cảm thấy như một con người và càng nhiều cảm thấy như một sinh vật mới.

Một sinh vật sinh ra để tồn tại giữa địa ngục.

Và địa ngục này, anh nhận ra, không nằm ở bên ngoài.

Nó nằm ngay trong tim anh, nơi hai nhịp đập đang dần tìm cách hòa làm một.


Một bóng người bước ra từ bóng tối cuối hành lang.

Là Lâm Tử Phong.

Người bạn cùng nhóm, người đã "cứu" anh khỏi đám đông điên cuồng trong chương trước.

Nhưng Lâm không còn là con người nữa.

Nửa khuôn mặt của anh ta đã biến dạng, da thịt chuyển sang màu xám tro, mắt trắng bệch không tròng.

Tuy nhiên, ánh mắt của Lâm vẫn còn chút gì đó quen thuộc.

Sự kiêu ngạo.

“Trần Phong,” Lâm nói, giọng nói khàn khàn, như thể cổ họng anh ta bị xước.

“Anh đến đây để tìm gì?

Hay là cái chết?”

Trần Phong không rút vũ khí.

Anh đứng yên, nhìn chằm chằm vào Lâm.

“Lâm, anh đã tiêm Huyết Nguyên.

Anh biết điều đó.”

Lâm cười, một nụ cười méo mó, đầy đau khổ.

Tất nhiên là biết.

Tôi cần sức mạnh.

Tôi cần bảo vệ em gái tôi.

Nhưng sức mạnh này...

nó ăn mòn tôi.

Nó ăn mòn tâm trí tôi.

Tôi nghe thấy chúng, Trần Phong.

Tiếng Vọng.

Chúng nói với tôi rằng tôi là kẻ yếu.

Rằng tôi không xứng sống.”

Trần Phong bước lại gần.

“Chúng nói sai.

Anh không yếu.

Anh chỉ đơn giản là chưa chấp nhận.”

“Chấp nhận?” Lâm hét lên, giọng gào thét vang vọng trong phòng thí nghiệm.

“Chấp nhận cái gì?

Chấp nhận trở thành một con quái vật?

Chấp nhận nghe thấy tiếng khóc của hàng triệu người chết mỗi giây?

Anh nghĩ anh có thể kiểm soát nó ư?

Anh là ‘Chìa Khóa’, đúng không?

Anh là sản phẩm hoàn hảo.

Tôi chỉ là một phế phẩm.

Một phế phẩm đang cố gắng tồn tại.”

Trần Phong nhìn vào đôi mắt trắng bệch của Lâm.

Anh thấy sự tuyệt vọng.

Những điều mà Thân B trong anh hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Nhưng Thân A biết rằng, nếu anh cảm thông với Lâm, anh sẽ mất lợi thế.

“Lâm,” Trần Phong nói, giọng bình thản.

“Anh có hai lựa chọn.

Một là để tôi giúp anh kiểm soát nó.

Hai là để nó tiêu diệt anh.

Nhưng hãy nhớ, nếu anh chết, Tiếng Vọng của anh sẽ thêm vào bản hợp xướng.

Và nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.”

Lâm lùi lại một bước.

Anh không thể giúp ai.

Anh chỉ biết lấy đi.

Anh lấy đi sự bình yên của mọi người.

Anh lấy đi hy vọng của chúng ta.”

“Hy vọng là một ảo tưởng,” Trần Phong đáp.

“Sự thật là chúng ta đang sống trong địa ngục.

Và trong địa ngục, chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.

Không phải kẻ tốt.”

Lâm nghiến răng.

Nửa khuôn mặt biến dạng của anh ta co giật.

“Anh đã trở thành Tôn Vô Kỵ.”

“Không,” Trần Phong nói.

“Tôi trở thành chính tôi.

Và tôi sẽ không để anh cản trở tôi.”

Lâm lao vào anh.

Tốc độ của anh ta nhanh hơn trước, nhưng không nhanh bằng Trần Phong.

Anh né tránh, nắm lấy cổ tay Lâm, dùng lực đạo của Thân A để khóa chặt anh ta.

Lâm giãy giụa, móng vuốt cào vào da thịt Trần Phong, nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy sự yếu đuối của Lâm.

“Đừng,” Lâm khản giọng.

“Đừng làm vậy.”

Trần Phong nhìn vào mắt Lâm.

“Tôi không giết anh.

Tôi chỉ giúp anh im lặng.”

Anh đẩy một dòng năng lượng Hắc Huyết từ tay mình vào cơ thể Lâm.

Không phải để giết.

Mà để ức chế.

Dòng năng lượng đen ngòm lan tỏa trong cơ thể Lâm, làm tê liệt các giác quan của anh ta.

Lâm ngã xuống, bất tỉnh.

Tiếng Vọng trong đầu Trần Phong tạm thời lắng xuống.

Nhưng anh biết, đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão.


Trần Phong quay lưng lại với Lâm, bước ra khỏi phòng thí nghiệm.

Cơ thể anh bây giờ nhẹ bẫng, mạnh mẽ hơn gấp bội.

Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sức mạnh, mà là sự im lặng.

Những tiếng Vọng của người chết đã biến mất hoàn toàn.

Thế giới trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Cho đến khi anh nghe thấy một giọng nói.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong.

Từ sâu thẳm trong não bộ anh.

*“Chào mừng, Chìa Khóa.”*

Giọng nói đó không thuộc về bất kỳ ai mà anh biết.

Nó cổ xưa, lạnh lùng, và đầy quyền lực.

Nó vang lên từ chính DNA của anh.

Từ bộ gene gốc của Hắc Huyết.

*“Cuộc thử nghiệm đã kết thúc.

Giai đoạn hai bắt đầu.”*

Trần Phong dừng bước.

Máu anh lạnh toát.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những mạch máu đen ngòm dưới da bắt đầu phát sáng.

Một ánh sáng xanh lá cây mờ ảo, giống như vết thẹo trên tay anh.

Nhưng lần này, nó lan tỏa nhanh chóng, bao phủ toàn bộ cơ thể anh.

Anh không còn là Trần Phong nữa.

Anh là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó mới.

Và anh không biết liệu mình còn là con người hay không.

Trước mặt anh, bức tường bê tông của hành lang bắt đầu nứt ra.

Từ trong kẽ nứt, một thứ chất lỏng đen ngòm, dẻo quánh, bắt đầu tràn ra.

Nó không phải là máu.

Nó là Hắc Huyết nguyên chất.

Và nó đang gọi tên anh.

Trần Phong biết rằng mình không thể chạy trốn.

Anh phải đối mặt.

Với chính mình.

Với thế giới mới.

Và với cái giá phải trả cho sự tồn tại.

Anh bước về phía bức tường nứt.

Và bước vào bóng tối.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập