Chương 7
Trần Phong đứng im, ngón tay cái siết chặt chiếc nhẫn bạc lạnh toát còn sót lại từ túi quần của một xác chết bên ngoài.
Dòng chữ khắc *“Đừng tìm anh”* nổi bật dưới ánh đèn pin yếu ớt, từng nét chữ như những vết nứt trên tâm trí anh, cứa vào sự tò mò vốn dĩ đã bị kích thích quá mức bởi mùi máu tanh và ozone.
Anh không phải là người dễ dàng từ bỏ, đặc biệt khi cái chết vừa treo lơ lửng trước mũi chỉ vài phút trước, khi những con Hunter rút lui với vẻ khiếp sợ chưa từng thấy.
Nhưng lần này, nỗi sợ không đến từ quái thú.
Nó đến từ chính cơ thể anh.
Tiếng vọng (Echoes) xung quanh đột ngột thay đổi.
Thay vì những tiếng rên rỉ hỗn loạn, đau khổ của những linh hồn bị mắc kẹt, chúng giờ đây sắp xếp lại thành một nhịp điệu đều đặn, giống như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang ngủ say dưới lòng đất.
Trần Phong nhắm mắt lại, để Thân B – phần ý thức triết gia và đồng cảm của anh – lan tỏa ra không gian.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn bóng ma, nhưng chúng không còn la hét.
Chúng đang...
Chúng đang hướng về phía sâu hơn trong tòa nhà, nơi nguồn gốc của sự im lặng đáng sợ này nằm ẩn náu.
“Chúng dẫn đường,” Trần Phong thì thầm, giọng nói khàn đặc như cát mài lên đá.
“Hay chúng đang bẫy tôi.”
Anh bước tiếp, đôi bàn chân trần chạm vào sàn bê tông lạnh giá, nơi những vệt máu khô đã chuyển sang màu đen sẫm.
Mỗi bước đi đều khiến vết thẹo đen trên cánh tay trái của anh nóng lên, một cảm giác bỏng rát nhẹ nhàng nhưng liên tục, như một lời nhắc nhở rằng anh đang vay mượn sức mạnh từ một thứ gì đó không thuộc về nhân loại.
Ánh sáng từ đèn pin quét qua những bức tường bê tông nứt nẻ, chiếu rọi những mảng sơn bong tróc và những vết cào móng sâu hoắm.
Không có dấu hiệu của sự hủy hoại ngẫu nhiên.
Những vết xước này có chủ đích, như thể những sinh vật trong phòng thí nghiệm trước đó đã cố gắng phá vỡ tường để thoát ra, hoặc để giữ thứ gì đó lại bên trong.
Trần Phong dừng lại trước một cánh cửa thép nặng, không có tay nắm, chỉ có một bảng điều khiển điện tử cũ kỹ với màn hình nhấp nháy yếu ớt.
Trên bảng điều khiển, một dòng chữ đỏ nhấp nháy: *“CẢNH BÁO: KHU VỰC CẤM.
MỨC ĐỘ NHIỄM TRÙNG: CỰC KỲ.
CHỈ TRUY CẬP BẰNG GEN CHÌA KHÓA.”*
Anh nhìn xuống chiếc nhẫn bạc, rồi nhìn vào bàn tay mình, nơi lớp da xám xịt và gân xanh nổi lên dưới da đang пульс nhẹ.
Gen chìa khóa.
Đó không phải là một phép ẩn dụ.
Đó là sinh học.
Là tiến hóa.
Và anh là sản phẩm cuối cùng của nó.
Cánh cửa phía sau Trần Phong đóng sầm lại với một tiếng động kim loại chói tai.
Cơ chế tự động kích hoạt bởi cảm biến chuyển động, hoặc có lẽ bởi sự hiện diện của gen chìa khóa trong máu anh.
Anh bị mắc kẹt trong phòng với ba ống nghiệm Hắc Huyết nguyên chất còn nguyên vẹn, nằm trên một bàn làm việc bằng thép không gỉ, và hàng tá tiếng vọng đang trở nên hung dữ, bao vây anh từ mọi phía.
Trên bàn làm việc, bên cạnh nhật ký giấy đã cháy đen từ chương trước, là một nút bấm đỏ lớn gắn liền với hệ thống thông gió.
Bảng điều khiển hiển thị dòng chữ: *“XÓA DỮ LIỆU: XẢ KHÍ TOÀN BỘ PHÒNG.
THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC: 10 GIÂY.”*
Trần Phong nhìn vào nút bấm.
Nếu anh nhấn nó, khí độc sẽ tràn vào, giết chết anh và những con zombie có thể đang rình rập.
Nhưng nó cũng sẽ phá hủy các máy chủ, xóa sạch bằng chứng về tội ác của Tôn Vô Kỵ và bí mật về Huyết Nguyên.
Một lựa chọn bi thảm.
Giữ bí mật để có cơ hội tìm ra cách chữa trị, hay hủy diệt nó để ngăn chặn Tôn Vô Kỵ sử dụng nó như một vũ khí hủy diệt hàng loạt?
Không có lựa chọn đúng.
Chỉ có lựa chọn ít đau đớn hơn.
Trần Phong nhìn vào ba ống nghiệm Hắc Huyết.
Chúng tỏa ra một ánh sáng xanh lá cây mờ ảo, giống như vết thẹo trên tay anh.
Nếu anh lấy chúng, anh có thể nghiên cứu chúng, tìm ra cách kiểm soát Tiếng Vọng.
Nhưng anh sẽ mang theo gánh nặng của sự hủy diệt.
Nếu anh nhấn nút, anh sẽ giải phóng thế giới khỏi mối đe dọa này, nhưng anh sẽ mất đi hy vọng duy nhất để cứu những người như Võ Chi Dao, những người đang dần bị Tiếng Vọng侵蚀.
“Tôi không thể tin tưởng vào mình,” Trần Phong thì thầm.
“Thân B sẽ bị cám dỗ.
Thân A sẽ bị thao túng.”
Đếm ngược bắt đầu.
8...*
Tiếng vọng gầm lên, gần như vật lý.
Trần Phong cảm thấy áp lực trong đầu tăng lên, như thể sọ anh đang bị bịt chặt.
Những khuôn mặt của những người chết hiện ra trước mắt anh: anh trai anh, những thí nghiệm thất bại, và cả Võ Chi Dao, với ánh mắt sợ hãi.
5...*
Anh nhìn vào ống nghiệm.
Huyết Nguyên là chìa khóa.
Nhưng chìa khóa cũng có thể mở cánh cửa địa ngục.
2...*
Trần Phong đưa tay ra, không phải để nhấn nút, mà để cầm lấy ống nghiệm.
Anh chọn lựa của sự sống, dù nó có nghĩa là mang theo cái chết trong người.
*1...*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận