Chương 6

Cánh tay Trần Phong run rẩy, nhưng bàn tay giữ khẩu súng lục vẫn cứng như sắt.

Trước mặt anh, xác anh trai – người đàn ông từng là niềm kiêu hãnh và là bóng ma ám ảnh suốt 3 năm qua – đang nằm co quắp giữa đống giấy tờ nghiên cứu bị xé toạc.

Nốt ruồi ở khóe mắt, vốn dĩ là dấu hiệu nhận biết duy nhất còn sót lại của con người trong anh ta, giờ đã bị vùi lấp dưới lớp bùn đất và máu đen.

Không có tiếng khóc.

Không có sự giải tỏa.

Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo, như một hố đen hút sạch mọi cảm xúc còn sót lại trong lồng ngực anh.

Tiếng Vọng của anh trai vang lên, không phải là lời tạm biệt, mà là một tiếng thở dài dài lê thê, lặp đi lặp lại vô tận trong không gian hẹp.

*“Tại sao...”* Tiếng vọng ấy không mang âm sắc của sự hối hận, mà là của sự kinh hoàng tột cùng trước cái chết.

Nó xoáy vào tâm trí Trần Phong, cào cấu vào những vết thương mới lành trên vai anh.

Thân A của anh, phần ý thức lạnh lùng và thực dụng, cố gắng cắt đứt kết nối đó.

Anh nhắm mắt, hít một hơi sâu, mùi máu tanh và mùi ozone cháy khét len lỏi vào phổi.

“Im lặng,” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như cát mài.

Nhưng Tiếng Vọng không nghe lệnh.

Nó là di sản của cái chết, là bản án vĩnh cửu mà thế giới này áp đặt lên những kẻ còn sống.

Trần Phong cúi xuống, kiểm tra xác anh trai một lần cuối.

Không còn dấu hiệu sự sống.

Nhưng trên ngực anh ta, dưới lớp áo sơ mi rách nát, có một vết chích kim còn đỏ hỏn.那不是 tự nhiên.

Đó là dấu hiệu của can thiệp y tế, hoặc chính xác hơn, là thí nghiệm.

Trần Phong rút dao găm, cắt một mảnh vải từ áo anh trai, gói chặt vết thương.

Hành động này không phải vì lòng thương xót, mà vì bằng chứng.

Anh trai anh không chết vì đói khát hay bị zombie tấn công.

Anh ta bị giết bởi chính những người anh ta phục vụ.

Và Trần Phong, kẻ mang trong mình gen dị biến, đang đứng trước một sự thật tàn khốc: anh không phải là nạn nhân của dịch bệnh.

Anh là sản phẩm.

***

Đuổi theo cảm giác bất an từ Body Clock B, Trần Phong rời khỏi xác anh trai, di chuyển vào sâu hơn trong căn hầm.

Ánh sáng đèn pin yếu ớt quét qua những kệ thuốc men đã hết hạn và các ống nghiệm vỡ vụn.

Cuối hành lang tối om, anh tìm thấy một cánh cửa thép nặng, được khóa bằng một mật mã 6 số.

Trần Phong nhìn vào bảng điều khiển bên cạnh cửa.

Màn hình LCD nhấp nháy mờ ảo, hiển thị dòng chữ: *“PHÒNG THÍ NGHIỆM CẤP 3 – CẤM TRUY CẬP.”*

Anh không cần mật mã.

Body Clock B của anh đang hoạt động ở tần số cao, khiến giác quan anh trở nên nhạy bén đến mức đau đớn.

Anh nghe thấy tiếng dòng điện chạy trong mạch, nghe thấy tiếng bật của các tiếp điểm điện từ bên trong khóa.

Với Thân B, phần ý thức triết gia và quan sát, anh nhận ra rằng công nghệ này không phải là hiện đại, mà là cổ điển, dựa trên cơ học thuần túy.

Anh đặt tai lên bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa, lắng nghe nhịp đập của máy móc.

Click.* Mỗi tiếng động là một con số.

Anh đếm, phân tích, và sau ba phút im lặng căng thẳng, anh nhập mã: 0-9-1-1-0-4.

Ngày sinh của Võ Chi Dao?

Hay một mã số thí nghiệm?

Trần Phong không biết.

Nhưng cánh cửa mở ra với một tiếng rít kim loại刺耳.

Bên trong là một phòng thí nghiệm nhỏ, gọn gàng đến kỳ lạ giữa sự hỗn loạn bên ngoài.

Những tủ kính chứa đầy mẫu mô được bảo quản trong chất lỏng trong suốt.

Trên bàn làm việc, một cuốn sổ tay da bò cũ kỹ nằm mở ra.

Trần Phong bước vào, cảm giác như đang bước vào mộ phần của chính mình.

Không khí ở đây loãng hơn, lạnh hơn.

Tiếng Vọng bên ngoài dường như bị chặn lại bởi lớp tường cách âm dày đặc.

Sự yên tĩnh này đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú của quái thú.

Nó báo hiệu rằng nơi đây từng là nơi con người cố gắng kiểm soát cái chết, và họ đã thất bại.

Trần Phong mở đèn pin, chiếu sáng cuốn sổ.

Những dòng chữ viết tay run rẩy, gấp gáp.

*“Huyết Nguyên không phải là thuốc.

Nó là chìa khóa.

Nó mở khóa bộ gene tiềm ẩn trong tế bào người, cho phép họ thích nghi với virus Hắc Huyết.

Nhưng cái giá là...”* Câu văn bị ngắt quãng.

Trần Phong lật trang tiếp theo.

Một bức ảnh chụp X-quang của một con người, nhưng xương cốt của nó đã biến đổi, mọc ra những gai nhọn, và hệ thần kinh phát triển đến mức bất thường.

Hoặc là phiên bản tương lai của anh.

***

Cánh cửa phòng thí nghiệm bỗng nhiên rung chuyển.

Tiếng bước chân nặng nề, kèm theo tiếng liếm môi ướt sệt vang lên từ hành lang.

Những kẻ săn mồi cấp độ cao – những "Hunter" đã tiến hóa từ loài người nhưng mất hoàn toàn lý trí – đã đánh hơi thấy mùi máu của anh trai và mùi "khác biệt" từ cơ thể Trần Phong.

Chúng không còn là những xác sống chậm chạp.

Chúng là những thợ săn đỉnh cao, có khả năng phối hợp và chiến thuật đơn giản.

Trần Phong nhìn vào cửa sổ nhỏ trên cánh cửa thép.

Ba đôi mắt đỏ ngầu, không có con ngươi, đang nhìn chằm chằm vào anh.

Chúng không vội vã.

Chúng biết anh không thể chạy.

Trần Phong quay lại nhìn xung quanh phòng.

Không có lối thoát nào khác.

Cửa sổ bị hàn kín.

Chỉ có một lối ra duy nhất là cửa ra vào, và giờ nó đang bị bao vây.

Body Clock B của anh hét lên cảnh báo.

*Nguy hiểm.

Cấp độ: Tử thần.* Anh nhìn vào những tủ kính chứa mẫu mô.

Một ý tưởng điên rồ nảy sinh trong đầu.

Nếu Huyết Nguyên là chìa khóa, thì nó cũng là vũ khí.

Nhưng anh không thể dùng nó để chiến đấu trực tiếp.

Nó quá mạnh, quá không ổn định.

Nếu anh tiêm nó vào người lúc này, cơ thể anh sẽ tự hủy hoại trước khi kịp thích nghi.

Anh nhìn vào cuốn sổ tay một lần nữa.

*“...cái giá là sự mất mát nhân tính.

Người mang Huyết Nguyên sẽ trở thành cầu nối giữa người sống và người chết.

Họ nghe thấy tất cả.

Họ cảm thấy tất cả.

Và cuối cùng, họ sẽ bị Tiếng Vọng nuốt chửng.”* Trần Phong mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và mỉa mai.

Vậy là sự thật.

Anh không chỉ là một thí nghiệm.

Anh là một cái bẫy.

Một cái bẫy mà Tôn Vô Kỵ đặt ra để thu thập dữ liệu, hoặc để tiêu diệt những kẻ mang gen dị biến khi họ trở nên không kiểm soát được.

Tiếng đập vào cửa tăng lên.

Cánh cửa thép bắt đầu cong vênh.

Trần Phong biết mình chỉ còn vài giây.

Anh phải đưa ra quyết định.

Chạy và chết dưới móng vuốt của Hunter, hay ở lại và đối mặt với số phận định sẵn?

Không có lựa chọn đúng.

Chỉ có lựa chọn ít đau đớn hơn.

Anh nhìn vào bình chứa Huyết Nguyên lớn nhất trong phòng, được đặt trong một hộp kín khí.

Nó chứa đủ lượng chất lỏng để biến một người thường thành quái vật, hoặc giết chết một người Thức Tỉnh cấp cao.

Nhưng với anh, nó có thể là liều thuốc giải độc, hoặc là liều thuốc độc chết người.

***

Trần Phong không chạy.

Anh cũng không tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch.

Với tốc độ phản ứng vượt xa con người bình thường – một triệu chứng của Body Clock B đang kích hoạt sớm – anh lao tới bàn, giật lấy bình chứa và đập nó vào sàn nhà.

Không phải để tiêu hủy, mà để lấy mẫu.

Chất lỏng đen óng ánh bắn ra, lan tỏa trên sàn nhà lạnh giá.

Anh dùng dao găm rạch sâu vào lòng bàn tay trái, nơi mạch máu nổi rõ.

Máu anh chảy ra, đỏ tươi, hòa lẫn với Huyết Nguyên đen kịt.

Cảm giác đầu tiên là lạnh.

Lạnh đến tận tủy xương.

Sau đó là đau.

Đau đớn tột cùng, như từng tế bào trong cơ thể anh đang bị xé toạc và tái tạo lại cùng lúc.

Trần Phong gầm lên, nhưng tiếng hét của anh bị nuốt chửng bởi Tiếng Vọng đang bùng nổ trong đầu.

Hàng ngàn giọng nói, hàng ngàn nỗi đau, hàng ngàn ký ức của những người chết xung quanh anh đổ ập vào tâm trí.

Anh thấy anh trai mình, thấy những thí nghiệm thất bại, thấy Tôn Vô Kỵ cười nhạo sự yếu đuối của nhân loại.

Và anh thấy Võ Chi Dao, đứng trong bóng tối, nhìn anh với ánh mắt đầy sợ hãi và tò mò.

Thân A của anh cố gắng giữ ý thức tỉnh táo.

*Tập trung.

Kiểm soát.* Nhưng Thân B của anh đang tan rã, hòa vào dòng chảy của Tiếng Vọng.

Anh cảm thấy mình đang trở thành một phần của thế giới chết.

Anh không còn là Trần Phong.

Anh là tiếng thì thầm trong gió, là bóng tối trong góc phòng, là nỗi kinh hoàng trong tim những kẻ sống sót.

Cơ thể anh bắt đầu biến đổi.

Da thịt trở nên xám xịt, gân xanh nổi lên như những con rắn dưới da.

Đôi mắt anh chuyển từ đen sang đỏ, rồi sang một màu trắng đục, không có con ngươi.

Những con Hunter bên ngoài ngừng đập cửa.

Chúng lùi lại, run rẩy.

Chúng cảm thấy được sự hiện diện của một kẻ mạnh hơn, một kẻ đáng sợ hơn chúng.

Trần Phong đứng dậy, chân anh chòng chành.

Anh nhìn vào bàn tay mình.

Máu và Huyết Nguyên đã khô lại, tạo thành một lớp vỏ đen cứng.

Anh cảm thấy sức mạnh tuôn chảy trong cơ thể, nhưng nó là sức mạnh của sự hủy diệt.

Anh không còn kiểm soát được nó.

Anh chỉ là một phương tiện, một công cụ của virus.

***

Cơn bùng nổ nhỏ nhưng dữ dội quét sạch màn hình, bản ghi chép và một phần sàn nhà.

Khói bụi mù mịt.

Những con Hunter, bị mất phương hướng và đau đớn bởi sự cộng hưởng tần số từ cơ thể Trần Phong, lùi lại, rên rỉ trước khi rút lui vào bóng tối, tìm nơi an toàn hơn.

Khi khói tan, Trần Phong ngồi bệt xuống sàn, thở hổn hển.

Vết thẹo đen từ lòng bàn tay lan rộng lên cánh tay, như một mạng lưới rễ cây đang bám chặt vào da thịt.

Anh nhìn vào nó, không còn sợ hãi, mà là một sự chấp nhận lạnh lùng.

Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng thí nghiệm.

Cánh cửa thép đã bị biến dạng, nhưng vẫn mở được.

Hành lang phía trước tối om, nhưng Tiếng Vọng giờ đây không còn ồn ào.

Chúng trở nên êm dịu, như một bản giao hưởng buồn bã.

Trần Phong biết mình đã thay đổi.

Anh không còn là con người thuần túy.

Anh cũng không phải là quái vật.

Anh là thứ gì đó ở giữa, một sinh vật lai tạp, một hiện thân của sự tiến hóa tàn khốc.

Anh quay lại nhìn vào phòng thí nghiệm một lần cuối.

Cuốn sổ tay vẫn nằm đó, nhưng những trang giấy đã bị cháy đen, không thể đọc được.

Bí mật của Huyết Nguyên giờ đã nằm trong máu anh.

Và anh biết, Tôn Vô Kỵ sẽ đến.

Lâm Tử Phong sẽ đến.

Võ Chi Dao sẽ đến.

Tất cả họ sẽ đến để lấy thứ mà anh đang mang.

Trần Phong bước vào bóng tối,步伐坚定.

Anh không còn chạy trốn.

Anh đang đi tìm nguồn gốc của tất cả.

Và khi anh tìm thấy nó, anh sẽ phá hủy nó, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Trên tay anh, vết thẹo đen bắt đầu phát sáng nhẹ, một ánh sáng xanh lá cây mờ ảo, giống như ánh sáng của rừng sâu trong những giấc mơ xa xưa.

Và từ xa, từ phía chân trời bị che khuất bởi tro bụi, một tiếng còi báo động vang lên, dài và kéo dài.

Đó không phải là tiếng còi của Long Môn.

Đó là tiếng còi của một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn.

Một thứ gì đó đang thức tỉnh.

Trần Phong dừng bước, nhìn về phía tiếng còi.

Tiếng Vọng trong đầu anh bỗng im bặt.

Chỉ còn lại một giọng nói duy nhất, rõ ràng và sắc bén, vang lên trong tâm trí anh: *“Chào mừng trở lại, Chìa Khóa.”*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập