Chương 5

Máu không chảy.

Nó bốc hơi.

Trần Phong đứng giữa phòng thí nghiệm đổ nát, cơ thể anh run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự biến đổi dữ dội đang xé toạc từng thớ thịt từ bên trong.

Những ngón tay của anh, vốn dĩ chỉ là những bộ phận mềm mại để cầm nắm, giờ đây đang trải qua quá trình tái cấu trúc sinh học tàn khốc.

Da thịt nứt ra, lộ ra những mảng xương đen nhánh, cứng cáp hơn thép.

Móng tay dài ra, nhọn hoắt, xuyên thủng lòng bàn tay của chính anh.

Không có tiếng rên rỉ.

Anh nghiến chặt hàm, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối, hòa lẫn với máu đen đặc quánh chảy từ những vết thương tự gây ra.

Nhưng đó là loại đau đớn của sự sinh tồn.

Võ Chi Dao lùi lại, mắt mở to đầy kinh hoàng nhưng không rời khỏi anh.

Cô không hét lên.

Trong thế giới này, tiếng ồn là cái chết.

Cô chỉ đứng đó, tay siết chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn, như thể sự hiện diện của cô là唯一的 neo giữ Trần Phong với nhân tính còn sót lại.

"Đừng nhìn," giọng nói của Thân A lạnh lùng vang lên trong đầu Trần Phong, át đi tiếng gào thét của bản năng.

"Nhìn vào đau đớn.

Kiểm soát nó."

Thân B, phần con người triết gia và cô độc, lại chìm sâu vào dòng chảy của Tiếng Vọng.

Những tiếng thì thầm xung quanh không còn là tiếng khóc của người chết nữa.

Chúng trở thành một bản giao hưởng hỗn loạn, hướng về phía bàn tay biến dị của anh.

Trần Phong cảm nhận được sự kết nối.

Virus Hắc Huyết không phải là kẻ thù.

Nó là một công cụ.

Và anh là người thợ rèn.

Anh hạ bàn tay xuống, những móng tay silic-cacbon sắc lẹm cào vào sàn bê tông.

Tiếng cạo xát kim loại vang lên chói tai, nhưng đối với Trần Phong, đó là âm thanh của sự giải phóng.

Anh hít một hơi sâu, không khí đầy bụi phóng xạ và mùi thối rữa tràn vào phổi, nhưng anh không ho.

Phổi anh đã thích nghi.

Nó lọc sạch độc tố, chuyển hóa chúng thành năng lượng.

Lâm Tử Phong bước ra từ bóng tối, khẩu súng lục đã lên nòng.

Ánh mắt anh ta không còn kiêu ngạo như trước.

Nó đầy sợ hãi và nghi ngờ.

"Trần Phong, anh đang trở thành một trong *chúng*," anh ta gầm lên, giọng khàn đặc.

"Đặt tay xuống.

Chúng ta sẽ quay về Long Môn.

Tôn Vô Kỵ sẽ có cách chữa trị."

Trần Phong quay đầu, đôi mắt anh giờ đây có một vệt đen chạy ngang qua tròng trắng, giống như vết nứt trên kính vỡ.

"Long Môn là mộ phần," anh trả lời, giọng nói vang vọng lạ lùng, như thể phát ra từ nhiều hướng cùng lúc.

"Và anh không bao giờ hiểu điều đó cho đến khi quá muộn."

Lâm Tử Phong rút cò.

Trần Phong không né.

Viên đạn lao thẳng vào ngực anh.

Nhưng thay vì xuyên thủng, nó nảy ra khỏi lớp da đen bóng đã bao phủ phần lớn cơ thể anh.

Tiếng va chạm kim loại vang lên khô khan.

Trần Phong nhìn viên đạn rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi dừng lại.

Anh nhìn Lâm Tử Phong, không có sự thù hận, chỉ có một nỗi buồn vô tận.

"Anh vừa lãng phí một viên đạn quý giá," anh nói.

"Và anh vừa tiết lộ vị trí của chúng ta."

Từ phía xa, trong màn đêm bao trùm bởi lớp tro bụi, những tiếng sủa rên rỉ bắt đầu vang lên.

Chúng gần hơn.

**

Phòng thí nghiệm rộng lớn nằm trước mắt anh.

Ánh sáng đỏ yếu ớt từ các đèn khẩn cấp chiếu rọi khắp nơi.

Ở trung tâm phòng là một chiếc bàn mổ lớn, xung quanh là các thiết bị y tế đã bị phá hủy.

Và ở đó, ngồi trên sàn nhà, là xác chết của một nhà nghiên cứu.

Người đàn ông mặc áo blouse trắng, cổ họng bị cắt đứt.

Nhưng điều khiến Trần Phong dừng bước không phải là cái chết của anh ta, mà là thứ đang nằm trong tay người đàn ông.

Một ống nghiệm nhỏ, chứa đầy chất lỏng màu đen óng ánh.

Huyết Nguyên.

Tiếng Vọng trong đầu Trần Phong bỗng trở nên rõ ràng hơn.

Nó không còn là tiếng hét hỗn loạn của hàng ngàn linh hồn mắc kẹt.

Nó tập trung vào một điểm.

Vào xác chết trước mặt anh.

*“Nó không phải là thuốc,”* giọng nói thì thầm.

Giọng nói của nhà nghiên cứu tự tử.

*“Nó là lời mời.”*

Trần Phong bước tới.

Anh cúi xuống, nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông.

Đôi mắt của anh ta vẫn mở, nhìn chằm chằm vào trần nhà.

Không có sợ hãi.

Chỉ có sự chấp nhận.

Trần Phong nhặt lấy ống nghiệm.

Nó lạnh lẽo.

Nhưng khi anh chạm vào nó, một luồng điện tim chạy khắp người anh.

Biến dị ngừng lại.

Cơn đau dịu đi.

Nhưng Tiếng Vọng trở nên ồn ào hơn.

Chúng bao quanh anh, như những con ruồi đói khát.

*“Uống nó,”* giọng nói dụ dỗ.

*“Và ngươi sẽ hiểu.

Ngươi sẽ thấy sự thật.

Không còn chiến tranh.

Không còn nỗi đau.

Chỉ có sự hòa hợp.”*

Trần Phong nhìn vào ống nghiệm.

Chất lỏng bên trong chuyển động, như thể nó có ý thức riêng.

Anh nhớ lại lời của Tôn Vô Kỵ.

"Loại bỏ người yếu." Anh nhớ lại sự kiêu ngạo của Lâm Tử Phong.

"Quyền lực bảo vệ." Và anh nhớ lại ánh mắt ngây thơ của Võ Chi Dao.

Nếu anh uống nó, anh sẽ trở thành gì?

Một vị thần?

Một quái vật?

Hay chỉ là một cái loa phát ra Tiếng Vọng của hàng triệu người chết?

Không có lựa chọn đúng.

Chỉ có lựa chọn sống sót.

Trần Phong đưa ống nghiệm lên môi.

Anh không uống.

Anh chỉ ngửi.

Mùi hương của nó ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự đắng chát của cái chết.

Anh bỏ ống nghiệm vào túi áo.

Anh cần nó.

Nhưng không phải bây giờ.

Đột nhiên, tất cả các Tiếng Vọng im bặt.

Sự tĩnh lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng hét nào.

***

Không khí trong phòng thí nghiệm trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Trần Phong quay người, lưng dựa vào bàn mổ.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của thứ gì đó.

Không phải zombie.

Không phải con người.

Từ trần nhà tối tăm, một bóng đen lao xuống.

Nó rơi xuống sàn với tiếng va chạm nặng nề, làm rung chuyển cả căn phòng.

Trần Phong nhảy lùi lại, hai bàn tay biến dị sẵn sàng chiến đấu.

Bóng đen đứng dậy.

Nó có hình dáng giống một con người, nhưng bị biến dạng hoàn toàn.

Da thịt của nó đen bóng, giống như của Trần Phong, nhưng không có khuôn mặt.

Chỉ có một cái miệng rộng mở, đầy những hàng răng nhọn hoắt, giống như của cá mập.

Hai cánh tay dài bất thường, với những móng vuốt sắc nhọn, quật vào không khí.

Kẻ Săn Âm Thanh.

Nó không có mắt.

Nó săn mồi bằng cách nghe.

Nghe nhịp tim.

Nghe hơi thở.

Nghe Tiếng Vọng.

Và Trần Phong là nguồn phát ra Tiếng Vọng lớn nhất mà nó từng gặp.

Con quái vật gầm lên, một âm thanh không phải từ cổ họng, mà từ chính không khí xung quanh.

Nó lao về phía Trần Phong với tốc độ kinh hoàng.

Trần Phong né tránh.

Những móng vuốt của quái vật cào vào không khí, tạo ra những vết xé nhỏ trong không gian.

Trần Phong phản công.

Anh đấm vào ngực con quái vật.

Cú đấm mạnh mẽ, nhưng chỉ làm nó lùi lại một bước.

Da thịt của nó cứng như kim loại.

Con quái vật quay lại, quay người với tốc độ không tưởng, và quật một cú vào mặt Trần Phong.

Trần Phong bay ngược lại, đập vào tường kính.

Kính vỡ vụn.

Anh ngã xuống sàn, máu chảy từ khóe miệng.

Nhưng anh không hề hấn gì.

Chỉ là một cú va chạm nhẹ so với sức mạnh mới của anh.

Anh đứng dậy.

Thân A kiểm soát cơ thể.

Thân B phân tích đối thủ.

*Kẻ Săn Âm Thanh không nhìn thấy,* Thân B nhận ra.

*Nó dựa vào âm thanh.

Và Tiếng Vọng.*

Trần Phong nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào Tiếng Vọng.

Thay vì cố gắng ngăn chặn chúng, anh để chúng tràn ngập tâm trí anh.

Anh trở thành một phần của Tiếng Vọng.

Anh trở thành sự im lặng.

Con quái vật dừng lại.

Nó ngước đầu lên, cái miệng rộng mở, như thể đang cố gắng nghe thấy gì đó.

Nhưng không có gì.

Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Trần Phong mở mắt.

Anh lao về phía con quái vật, không một tiếng động.

Anh nhảy lên, dùng hai bàn tay biến dị siết chặt lấy cổ của nó.

Không có tiếng hét.

Không có tiếng rên rỉ.

Chỉ có tiếng xương gãy.

Con quái vật giãy giụa, những móng vuốt cào vào vai Trần Phong, xé toạc da thịt, chảy máu đen.

Nhưng Trần Phong không buông.

Anh siết chặt hơn.

Cột sống của con quái vật bị bẻ gãy.

Nó mềm nhũn ra, rơi xuống sàn.

Trần Phong đứng đó, thở gấp.

Máu đen chảy từ những vết thương trên vai anh.

Nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi.

***

Trần Phong nhặt lấy ống nghiệm Huyết Nguyên từ túi áo.

Anh nhìn vào xác con quái vật đang nằm trên sàn.

Nó không còn cử động.

Nhưng đôi mắt không có con ngươi của nó vẫn mở, nhìn vào trần nhà.

Khi ngón tay anh chạm vào ống nghiệm lần nữa, một luồng điện tim chạy khắp người.

Biến dị ngừng lại.

Cơn đau dịu đi.

Anh uống một ngụm nhỏ chất lỏng.

Ngon ngọt, nhưng đắng chát ở cuối họng.

Khi anh quay lại nhìn xác con quái vật, anh nhận ra điều kinh khủng.

Trên ngực con quái vật, nơi da thịt đã bị xé toạc, có một ký hiệu.

Không phải là vết thương.

Mà là một hình xăm.

Một hình xăm cũ kỹ, mờ nhạt, nhưng vẫn nhận ra được.

Đó là logo của Thành Pháo Đài Long Môn.

Trần Phong đứng đơ người.

Tim anh đập thình thịch.

Kẻ Săn Âm Thanh không phải là đột biến tự nhiên.

Nó được tạo ra.

Được huấn luyện.

Và nó được gửi đến đây.

Từ Long Môn.

Từ Tôn Vô Kỵ.

Trần Phong nhìn vào ống nghiệm trong tay.

Chất lỏng đen óng ánh.

Huyết Nguyên.

Tôn Vô Kỵ không chỉ muốn loại bỏ người yếu.

Ông ta đang tạo ra quân đội của riêng mình.

Và Trần Phong...

Trần Phong không phải là nạn nhân.

Anh là mẫu mã đầu tiên.

Và bây giờ, ông ta đã biết anh còn sống.

Tiếng Vọng trong đầu anh bỗng trở nên ồn ào hơn.

Hàng ngàn giọng nói hét lên cùng một lúc.

*“Chạy.”*

Trần Phong quay lại nhìn cánh cửa hành lang.

Bóng tối đang tràn vào.

Nhiều bóng đen hơn.

Nhiều Kẻ Săn Âm Thanh hơn.

Và từ phía xa, từ trên mặt đất, anh nghe thấy tiếng động cơ xe bọc thép.

Chúng đang đến.

Trần Phong nhìn vào ống nghiệm, rồi nhìn vào bóng tối.

Anh không còn lựa chọn.

Anh phải chạy.

Nhưng không phải để trốn tránh.

Anh phải tìm ra cách tiêu diệt nguồn gốc của tất cả.

Trước khi nó tiêu diệt anh.

Và trước khi nó tiêu diệt Võ Chi Dao.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập