Chương 4

Trần Phong nằm ngửa trên sàn bê tông lạnh lẽo, mồ hôi mặn chát thấm vào áo khoác rách nát.

Tay phải anh vẫn siết chặt khẩu súng lục M1911, nòng súng còn nóng hổi, tỏa ra mùi thuốc súng pha lẫn mùi hôi thối của xác thịt phân hủy.

Nhưng nỗi đau thực sự không đến từ vết thương ngoài da.

Nó đến từ bên trong, từ sâu thẳm những tế bào đang gào thét.

Hai "đồng hồ sinh học" bên trong cơ thể anh đang xung đột gay gắt như hai con thú đói khát tranh giành nhau một miếng mồi cuối cùng.

Đồng hồ A, thuộc về Thân A ban ngày, đòi hỏi sự tĩnh lặng tuyệt đối, sự phục hồi có trật tự và kiểm soát cảm xúc để duy trì lý trí.

Trong khi đó, Đồng hồ B, thuộc về Thân B ban đêm, lại khao khát sự hỗn loạn, sự hòa tan vào dòng chảy vô thức của Tiếng Vọng.

Cơn đau xé toạc lồng ngực anh.

Anh có thể nghe thấy tim mình đập, nhưng không phải một nhịp.

Đó là hai nhịp tách biệt, lệch pha, tạo nên một âm thanh chói tai giống như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

thịch...* Mỗi nhịp đập của Thân A là một lời nhắc nhở về sự sống còn thực dụng.

Mỗi nhịp đập của Thân B là một lời mời gọi từ sự hủy diệt.

Tiếng Vọng của những kẻ chết xung quanh bắt đầu ồn ào hơn, chúng không còn là những tiếng thì thầm mơ hồ nữa mà trở thành những tiếng gào khóc rõ ràng, chất vấn anh.

Tại sao anh còn sống?

Tại sao anh lại là người duy nhất nghe thấy chúng?

Võ Chi Dao quỳ bên cạnh, đôi tay run rẩy cố gắng băng bó vết thương ở vai anh.

Ánh mắt cô không còn sự ngây thơ hồn nhiên của một cô bé chưa trải qua gian nan.

Nó đã được tôi luyện bởi sợ hãi và sự mất mát.

Cô nhìn Trần Phong với vẻ kinh hãi lẫn tò mò.

Cô thấy da thịt anh đang thay đổi màu sắc, chuyển từ trắng bệch sang một sắc tím đen nhạt, như thể máu trong tĩnh mạch đang bị nhiễm độc bởi thứ gì đó cổ xưa và nguy hiểm.

"Trần Phong, anh ổn chứ?" giọng cô vỡ vạc, nhỏ đến mức gần như bị chìm trong tiếng gầm rú của Tiếng Vọng.

Anh không trả lời.

Anh chỉ nhắm mắt lại, cố gắng tập trung ý chí để kìm nén Đồng hồ B.

Nếu để nó kiểm soát, anh sẽ không còn là Trần Phong nữa.

Anh sẽ trở thành một con quái vật, một cái loa phát ra nỗi đau của hàng triệu linh hồn bị mắc kẹt.

Lâm Tử Phong đứng ở cửa sổ, tay chống hông, ánh mắt sắc lẹm quét qua căn phòng đổ nát.

Anh ta không giúp đỡ.

Anh ta đang tính toán.

Với Lâm Tử Phong, Trần Phong không còn là một đồng đội, mà là một tài sản chiến lược hoặc một mối đe dọa tiềm tàng.

"Đừng chết vào lúc này," Lâm Tử Phong lạnh lùng nói, giọng điệu đầy khinh miệt nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu thẳm.

"Nếu anh chết, em gái tôi sẽ không có ai bảo vệ.

Và tôi sẽ không để cho bất kỳ ai, kể cả một con quái vật, làm hại cô ấy." Câu nói đó vang lên như một lời đe dọa hơn là một lời hứa.

Trần Phong mở mắt, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Tử Phong.

Anh hiểu rõ động cơ của kẻ này.

Kiêu ngạo che giấu sự bất an.

Quyền lực là cách duy nhất Lâm Tử Phong biết để đối mặt với nỗi sợ bị bỏ lại phía sau.

Nhưng trong khoảnh khắc này, cả hai đều nhận ra rằng họ đang đứng trước vực thẳm.

Và vực thẳm đó không dành cho kẻ yếu.

Không khí trong hành lang tầng hầm B nặng nề như chì.

Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin của Võ Chi Dao cắt ngang màn tro bụi dày đặc, tạo ra những tia sáng mờ ảo như những sợi chỉ bạc treo lơ lửng trong không gian chết chóc.

Trần Phong đứng dậy, bước đi với những bước chân nặng nề nhưng vững chãi.

Cơ thể anh vẫn đau đớn, nhưng lý trí của Thân A đang chiếm ưu thế.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của sự xung đột này.

Công ty dược phẩm "Aetheris" trước đây là nơi phát triển các loại thuốc tăng cường miễn dịch, nhưng sau khi đại dịch Hắc Huyết bùng nổ, nơi đây đã trở thành một ma quốc.

Những cánh cửa kim loại nặng nề bị bong tróc sơn, để lộ ra những vết gỉ sét màu đỏ sẫm, giống như máu đã khô từ lâu.

Họ đi sâu hơn vào tầng hầm, nơi không khí lạnh lẽo và ẩm ướt.

Mùi mốc meo lẫn mùi hóa chất cũ kỹ扑鼻而来.

Trần Phong dẫn đầu, tay luôn sẵn sàng cầm súng.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của Tiếng Vọng ở đây mạnh hơn bất kỳ nơi nào khác.

Chúng không còn là tiếng thì thầm rời rạc mà hòa quyện thành một bản giao hưởng đau thương, một dòng chảy liên tục của ký ức và nỗi đau.

Võ Chi Dao đi sát sau lưng anh, ánh mắt cô dán chặt vào những màn hình máy tính cũ kỹ còn sót lại.

"Đây là phòng thí nghiệm chính," cô nói, giọng run rẩy.

"Theo sơ đồ tôi tìm thấy trước đó, đây là nơi họ thử nghiệm giai đoạn cuối của virus."

Lâm Tử Phong đi cuối cùng, mắt liếc nhìn四周.

Anh ta không tin vào may mắn.

"Nếu đây là nơi virus được tạo ra, thì có thể có dữ liệu về cách ngăn chặn nó," anh ta nói, giọng điệu thực dụng.

"Hoặc cách tận dụng nó." Trần Phong quay lại, nhìn Lâm Tử Phong với ánh mắt lạnh băng.

"Anh muốn tận dụng nỗi đau của hàng triệu người chết sao?" Câu hỏi đó khiến Lâm Tử Phong im bặt.

Không khí giữa họ căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Họ tiếp tục đi, cho đến khi một cánh cửa lớn bằng thép xuất hiện trước mặt.

Trên đó là biển hiệu: "PHÒNG CỐT LÕI – CẤM VAO TRỪ KHI CÓ PHÉP CỦA GIÁM ĐỐC".

Trần Phong nhìn vào ổ khóa điện tử đã bị phá hủy.

Anh dùng vai đấm mạnh vào cánh cửa.

Cánh cửa kêu lên một tiếng rên rỉ, rồi bật mở.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, với những hàng tủ lạnh đông lạnh xếp thành hàng dài.

Và ở giữa phòng, một ống nghiệm khổng lồ chứa đầy chất lỏng màu đen sẫm, vẫn còn phát ra một luồng ánh sáng mờ ảo.

Nhóm của họ chưa kịp phản ứng thì những bước chân nặng nề vang lên từ phía sau.

Không phải zombie.

Những bước chân đó quá nhịp nhàng, quá có chủ đích.

Từ bóng tối, một nhóm người bước ra, mặc những bộ đồ da rách nát, đeo mặt nạ bằng xương động vật.

Họ là băng đảng "Săn Echo".

Những kẻ tin rằng việc tiêu thụ linh hồn của kẻ chết sẽ mang lại sức mạnh vĩnh cửu.

Leader của họ, một gã đàn ông cao lớn với mái tóc trắng xóa và đôi mắt đỏ ngầu, bước ra trước.

Hắn ta gọi mình là Sói.

"Trần Phong," giọng Sói khàn khàn, đầy vẻ khoái trá.

"Chúng tôi đã nghe nói về anh.

Người mang Chìa Khóa.

Hãy giao nó cho tôi.

Tôi sẽ cho anh một cái chết nhanh chóng."

Trần Phong không đáp.

Anh nâng khẩu súng lên, nhắm vào tim Sói.

Nhưng Sói chỉ cười.

"Anh nghĩ anh có thể bắn chết tôi?

Tôi đã ăn thịt linh hồn của năm mươi người Thức Tỉnh.

Cơ thể tôi đã được biến đổi.

Bắn tôi, và anh chỉ làm tôi mạnh hơn." Võ Chi Dao lùi lại, mặt tái mét.

Lâm Tử Phong rút dao, nhưng tay anh ta run rẩy.

Họ bị bao vây.

Không có lối thoát.

Sói ra lệnh cho thuộc hạ tiến tới.

Những kẻ Săn Echo này không sợ chết.

Chúng khao khát sự hủy diệt.

Trần Phong nhìn vào ống nghiệm màu đen phía sau.

Anh hiểu ra.

Đó không phải là thuốc chữa bệnh.

Đó là chất xúc tác.

Và anh là người duy nhất có thể kích hoạt nó.

Nhưng để làm vậy, anh phải chấp nhận rủi ro lớn nhất.

Sói vung tay ra hiệu.

Những tên thuộc hạ lao tới.

Trần Phong bắn phát súng đầu tiên.

Viên đạn xuyên qua ngực một tên, nhưng hắn ta không ngã.

Hắn ta chỉ rên lên, rồi tiếp tục chạy, máu đen tuôn ra nhưng nhanh chóng đông lại.

"Tôi đã nói rồi," Sói hét lên.

"Họ không thể chết!" Trần Phong lùi lại, va phải bàn làm việc của phòng thí nghiệm.

Tay anh chạm vào ống nghiệm.

Chất lỏng bên trong rung động, phản ứng với sự hiện diện của anh.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cánh tay.

Đồng hồ A và B trong cơ thể anh bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo ra một áp lực khủng khiếp.

Anh không còn lựa chọn nào khác.

Trần Phong không hét lên.

Anh im lặng nhấc ống nghiệm lên và uống cạn.

Chất lỏng đen sẫm trôi xuống cổ anh, lạnh như băng nhưng lại nóng như lửa đốt khi chạm vào dạ dày.

Cơn đau xé toạc từng thớ cơ như lửa đốt.

Đồng hồ A và B không còn xung đột nữa mà bắt đầu *xoắn ốc* vào nhau, tạo ra một nhịp đập thứ ba – nhịp đập của một sinh vật mới, một sự tiến hóa vượt quá giới hạn của con người.

Mắt anh mở to, đồng tử co lại thành những đường thẳng mảnh.

Da thịt anh bắt đầu nứt ra, nhưng không phải để chảy máu, mà để lộ ra một lớp da mới, cứng như kim loại, với những mạch máu phát sáng màu tím.

Tiếng Vọng xung quanh đột ngột im bặt.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm.

Sói và thuộc hạ của hắn ta dừng lại, kinh hãi trước sự biến đổi này.

Trần Phong đứng dậy.

Cơ thể anh cao lớn hơn, cơ bắp săn chắc và đầy sức mạnh tiềm tàng.

Anh nhìn Sói với ánh mắt không còn là của một con người.

Đó là ánh mắt của một vị thần chết, lạnh lùng và tàn nhẫn.

"Anh nói đúng," giọng anh vang lên, trầm thấp và đa âm, như thể có nhiều người đang nói cùng lúc.

"Họ không thể chết.

Nhưng tôi có thể làm cho họ ngừng tồn tại." Anh vung tay ra.

Một sóng xung kích vô hình bắn ra từ cơ thể anh, quét ngang căn phòng.

Những tên thuộc hạ của Sói bị thổi bay, va vào tường và ngã gục, bất tỉnh.

Sói lùi lại, mặt đầy sợ hãi.

"Anh là gì?" hắn ta run rẩy hỏi.

Trần Phong không trả lời.

Anh chỉ bước tới, mỗi bước chân đều làm rung chuyển sàn nhà.

Anh nắm lấy cổ Sói, nhấc hắn ta lên khỏi mặt đất dễ dàng như một con búp bê.

"Tôi là kết thúc của anh," anh nói, rồi bóp chặt tay.

Cột sống của Sói gãy_snap_.

Hắn ta ngã xuống, chết lặng.

Khi Sói bất tỉnh, không khí trong phòng thí nghiệm đột ngột thay đổi.

Tiếng thì thầm của các Echo đột ngột im bặt.

Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm, dày đặc đến mức khiến tai ù đi.

Trần Phong nhìn vào tường đá phía sau máy tính.

Những vết nứt nhỏ đang xuất hiện, không phải do động đất, mà từ *bên trong* bức tường.

Chúng lan rộng, tạo thành một mạng lưới phức tạp, giống như những mạch máu.

Từ những vết nứt đó, một thứ ánh sáng xanh nhạt bắt đầu len lỏi ra.

Nó không phải là ánh sáng của đèn pin, cũng không phải là ánh sáng của màn hình.

Đó là ánh sáng của một chiều không gian khác.

Võ Chi Dao nhìn Trần Phong với vẻ kinh hoàng.

"Trần Phong...

anh đang làm gì?" cô hỏi, giọng run rẩy.

Trần Phong quay lại, nhìn cô.

Ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng có một sự đau đớn sâu thẳm ẩn sau đó.

"Tôi đang mở cánh cửa," anh nói.

"Và bên kia cánh cửa...

không còn là thế giới này nữa." Lâm Tử Phong bước tới, mắt mở to.

"Đừng làm điều ngốc nghếch đó," anh ta hét lên.

"Chúng ta không biết bên kia là gì!" Trần Phong không nghe.

Anh bước về phía bức tường nứt.

Những vết nứt ngày càng rộng, và từ đó, một tiếng vọng mới vang lên.

Không phải tiếng khóc.

Không phải tiếng gào thét.

Mà là tiếng hát.

Một bài hát cổ xưa, buồn bã và đẹp đẽ đến mức kinh dị.

Nó gọi tên anh.

Nó gọi anh trở về.

Trần Phong đưa tay ra, chạm vào bức tường.

Chất liệu đá mềm đi dưới tay anh, như thể nó đang tan chảy.

Một lỗ hổng mở ra, dẫn vào một khoảng không vô tận, đầy sao và bóng tối.

Và từ khoảng không đó, một bóng dáng bước ra.

Không phải zombie.

Không phải quái thú.

Mà là một người phụ nữ, với đôi mắt giống hệt Võ Chi Dao, nhưng đầy bí ẩn và xa cách.

Cô ấy nhìn Trần Phong, mỉm cười.

"Cuối cùng anh cũng đến," cô ấy nói, giọng vang vọng trong tâm trí anh.

"Chìa Khóa đã được mở.

chúng ta bắt đầu lại từ đầu." Trần Phong nhìn Võ Chi Dao, rồi nhìn vào bóng dáng đó.

Anh hiểu ra.

Đây không phải là sự cứu rỗi.

Đây là một bẫy.

Một bẫy đã được đặt ra từ hàng ngàn năm trước.

Và anh vừa bước vào nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập