Chương 3
Bầu trời vẫn là một mảng xám xịt, dày đặc bởi lớp tro bụi phóng xạ và các bào tử sinh học lơ lửng, che khuất vĩnh viễn ánh sáng của mặt trời.
Nhưng với Trần Phong, "đêm" là một trạng thái sinh lý.
Là khoảnh khắc mà hệ thần kinh ngoại vi của Thân A — thể xác lạnh lùng, thực dụng — bắt đầu tê liệt, nhường chỗ cho sự trỗi dậy của Thân B.
Cơ thể anh co giật dữ dội.
Những mạch máu dưới da nổi lên, chuyển từ màu xanh nhạt sang một sắc tím thẫm, gần như đen ngòm.
Đó là dấu hiệu của virus Hắc Huyết đang hoạt động mạnh mẽ, rewriting mã di truyền trong từng tế bào.
Nỗi đau không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái cấu trúc.
Nó xé toạc ý thức cũ, lắp ghép vào đó một lăng kính mới — một lăng kính có thể nhìn thấy những thứ mà mắt thường không bao giờ tiếp cận được.
Trần Phong thở hổn hển, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Anh nằm trên sàn bê tông lạnh lẽo của kho chứa dược phẩm bị bỏ hoang, mùi thuốc sát trùng cũ kỹ và mùi mốc meo xâm nhập vào khứu giác nhạy bén hơn gấp mười lần so với ban ngày.
Anh cố gắng giữ bình tĩnh.
Sự hoảng loạn là kẻ thù lớn nhất của sự sinh tồn.
Nếu Thân B mất kiểm soát, nó sẽ tiêu thụ hết năng lượng của cơ thể, để lại Thân A một xác sống rỗng tuếch vào sáng hôm sau.
"Im lặng," anh thì thầm với chính mình.
Giọng nói trầm thấp, vang vọng trong khoang ngực trống rỗng.
Anh mở mắt.
Thế giới thay đổi.
Những bóng tối không còn là khoảng trống.
Chúng trở thành một chất lỏng đặc quánh, chảy loáng qua các kệ thuốc đổ nát.
Và trong chất lỏng đó, có âm thanh.
Không phải tiếng gió, không phải tiếng cào cấu của quái thú bên ngoài.
Mà là Tiếng Vọng.
Chúng bắt đầu như tiếng thì thầm xa xăm, mơ hồ, rồi dần dần trở nên rõ ràng, sắc bén như lưỡi dao cạo.
Tiếng khóc của một đứa trẻ.
Tiếng cầu nguyện của một người già.
Tiếng gầm gừ đầy tức giận của những kẻ chết trong đau đớn.
Tất cả chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của nỗi đau.
Đối với người thường, đó là sự im lặng chết chóc.
Đối với người Thức Tỉnh, đó là tiếng ồn ào điên loạn.
Nhưng với Trần Phong, Thân B, đó là dữ liệu.
Anh ngồi dậy, chậm rãi, từng cử động một.
Cơ bắp của anh co duỗi theo một nhịp điệu khác, mềm mại hơn, nhưng tiềm ẩn sức mạnh bùng nổ.
Anh không nhìn thấy linh hồn.
Sinh học không cho phép điều đó.
Anh chỉ "nghe" thấy sự cộng hưởng của sóng điện từ còn sót lại trong não bộ của những người đã chết, bị mắc kẹt trong trường năng lượng yếu ớt của virus Hắc Huyết.
"Đừng sợ," một giọng nói vang lên gần đó, trong góc tối của kho hàng.
"Em ở đây."
Trần Phong cứng đờ.那不是 Tiếng Vọng.
Tiếng Vọng không có ý định.
Chúng chỉ là bản ghi lặp lại của ký ức cuối cùng.
Giọng nói này có chủ đích.
Có sự hiện diện.
Anh quay người, tay vô thức đưa về phía con dao găm ở thắt lưng.
Nhưng anh không rút nó ra.
Trong bóng tối, một bóng dáng nhỏ bé hiện ra.
Võ Chi Dao.
Cô gái đứng đó, đôi mắt mở to, nhìn anh với vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi.
Cô không nghe thấy Tiếng Vọng.
Cô chỉ nhìn thấy một người đàn ông đang run rẩy, với đôi mắt đỏ ngầu, máu chảy từ khóe mắt do áp lực nội sọ tăng cao.
"Anh..." Võ Chi Dao lắp bắp, bước tới một bước.
"Anh ổn chứ?
nó đỏ quá."
Trần Phong nuốt nước bọt.
Cổ họng anh khô khốc.
Virus đang đốt cháy đường huyết.
Anh cần glucose.
Anh cần nước.
Nhưng trước mắt, anh cần che giấu sự thật.
Nếu cô ấy biết anh là gì, cô ấy sẽ sợ.
Hoặc tệ hơn, cô ấy sẽ báo cáo cho Tôn Vô Kỵ.
"Tôi ổn," anh nói, giọng điệu lạnh lùng, nhưng mang theo một sự mệt mỏi sâu thẳm.
cảm lạnh."
Võ Chi Dao nhíu mày, nhưng không nghi ngờ.
Cô ấy quá ngây thơ, quá tin tưởng vào thế giới mà cô ấy đã biết trước khi tận thế.
Cô ấy nghĩ rằng con người vẫn là con người, dù da thịt có bị xé toạc.
"Chúng ta cần tìm thuốc," cô ấy nói, chỉ vào những thùng carton rách nát xung quanh.
"Lâm Tử Phong nói rằng khu vực này có thể còn sót lại một vài lọ kháng sinh mạnh.
Nếu anh bị nhiễm trùng..."
"Nhiễm trùng?" Trần Phong ngắt lời, một nụ cười mỉa mai hiện trên môi.
"Em nghĩ đây là nhiễm trùng sao?"
Võ Chi Dao im lặng.
Cô ấy nhìn anh, ánh mắt thoáng qua sự bối rối.
Cô ấy không hiểu.
Cô ấy chưa bao giờ trải qua sự chuyển hóa của virus.
Với cô ấy, sự thức tỉnh là một món quà, là sức mạnh.
Với Trần Phong, đó là một lời nguyền.
Trần Phong đứng dậy, chân anh chạm vào sàn nhà.
Anh cảm thấy sự rung động của mặt đất.
Dưới lớp bê tông, sâu dưới lòng đất, có thứ gì đó đang di chuyển.
Không phải zombie.
Chúng di chuyển quá chậm, quá vô định.
Đây là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó thông minh hơn.
"Đừng chạm vào bất cứ thứ gì," anh ra lệnh, giọng nói của Thân B vang lên, mang theo một uy quyền tự nhiên khiến Võ Chi Dao lùi lại một bước.
"Kho này...
nó không trống."
Võ Chi Dao nhìn quanh, sợ hãi.
"Anh nói gì vậy?
Tôi không thấy gì cả."
"Em không thể thấy," Trần Phong đáp.
"Nhưng em có thể nghe."
Anh hướng tai về phía góc tối nhất của kho hàng.
Tiếng Vọng ở đó dày đặc hơn.
Chúng không phải là tiếng khóc.
Chúng là tiếng...
Một tiếng cười khô khốc, không có cảm xúc, vang lên từ những bức tường.
"Chạy đi," anh nói với Võ Chi Dao.
"Ra khỏi đây.
Bây giờ."
Nhưng đã quá muộn.
Từ trong bóng tối, một bóng dáng lao ra.
Không phải là một con người.
Không phải là một con thú.
Đó là một sinh vật biến dị, da thịt sần sùi, mọc đầy những khối u giống như sừng.
Đôi mắt của nó không có tròng trắng, chỉ toàn màu đen thăm thẳm.
Và xung quanh nó, không khí rung lên bởi những tiếng thì thầm điên loạn.
Võ Chi Dao hét lên, lùi về phía sau, vấp phải một chồng hộp thuốc.
Cô ấy ngã xuống, tay chới với.
Trần Phong không suy nghĩ.
Thân B phản ứng nhanh hơn ý thức.
Anh lao tới, không phải để tấn công, mà để che chắn.
Anh dùng cơ thể mình làm khiên, đẩy Võ Chi Dao ra xa.
Sinh vật biến dị lao vào anh, móng vuốt sắc nhọn cào xé qua lớp áo khoác, cắm sâu vào vai trái của anh.
Nỗi đau xé toạc.
Nhưng không phải là nỗi đau vật lý.
Đó là nỗi đau của Tiếng Vọng.
Khi móng vuốt của sinh vật chạm vào da thịt anh, hàng trăm giọng nói xâm nhập vào đầu anh.
Những ký ức của nạn nhân mà sinh vật này đã giết.
Những lời nguyền rủa.
Những lời cầu xin tha thứ.
Trần Phong gầm lên, không phải vì đau, mà vì sự quá tải.
Anh đấm vào ngực sinh vật, lực lượng từ Thân B bùng nổ, làm vỡ xương sườn của nó.
Sinh vật lùi lại, rên rỉ, nhưng không chết.
Nó quay lại, đôi mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào anh.
Và trong khoảnh khắc đó, Trần Phong nghe thấy một giọng nói rõ ràng, xuyên qua hỗn độn của Tiếng Vọng.
*"Chìa Khóa..."*
Sinh vật đó không nói bằng miệng.
Nó nói bằng Tiếng Vọng.
Nó biết anh là ai.
Trần Phong nhìn vào sinh vật, rồi nhìn vào Võ Chi Dao đang nằm bất động trên sàn.
Cô ấy đã ngất đi vì sợ hãi.
Anh phải đưa cô ấy ra khỏi đây.
Nhưng anh không thể bỏ lại sinh vật này.
Nếu nó chạy đi, nó sẽ gọi thêm đồng loại.
Và nếu nó chết ở đây, Tiếng Vọng của nó sẽ lan tỏa, gây ô nhiễm tinh thần cho bất kỳ ai ở gần.
Một lựa chọn không có đúng.
Giết nó, anh sẽ phải chịu đựng cơn bão Tiếng Vọng trong vài giờ, có thể làm anh mất trí.
Bỏ nó, anh sẽ đặt Võ Chi Dao và chính mình vào nguy cơ bị bao vây.
Trần Phong nhìn xuống vai mình.
Máu chảy ra, đen ngòm.
Virus đang cố gắng chữa lành vết thương, nhưng nó cũng đang mở rộng cánh cổng cho Tiếng Vọng xâm nhập sâu hơn.
Anh hít một hơi sâu.
Thân B kiểm soát hoàn toàn.
Anh không sợ hãi.
Anh chỉ tính toán.
Anh rút con dao găm.
Không phải để đâm vào tim sinh vật.
Mà để cắt đứt dây thần kinh chính của nó.
Một cái chết nhanh, giảm thiểu sự giải phóng sóng não cuối cùng.
Anh lao tới, di chuyển như một bóng ma.
Sinh vật quay lại, nhưng chậm hơn.
Trần Phong trượt qua bên hông nó, con dao lóe sáng trong bóng tối.
Anh cắt vào cổ sinh vật, sâu và chính xác.
Sinh vật ngã xuống,抽搐.
Tiếng Vọng xung quanh nó bắt đầu tan biến, như khói trong gió.
Nhưng không hoàn toàn.
Một phần nhỏ của nó vẫn còn lại, bám vào da thịt của Trần Phong.
*"Cảm ơn..."* giọng nói thì thầm.
*"Chúng tôi...
nhớ..."*
Trần Phong đứng đó, thở hổn hển.
Máu anh chảy ròng ròng.
Anh cảm thấy sự lạnh lẽo xâm nhập vào xương tủy.
Không phải vì nhiệt độ.
Mà vì sự cô đơn.
Võ Chi Dao tỉnh dậy.
Cô ấy nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: Trần Phong đứng trên xác một quái vật biến dị, máu đen chảy từ vai anh, và khuôn mặt anh...
trống rỗng.
Không có cảm xúc.
Không có sự sợ hãi.
Chỉ có một sự tĩnh lặng đáng sợ.
"Anh..." cô ấy lắp bắp, giọng run rẩy.
"Anh là gì?"
Trần Phong nhìn cô ấy.
Đôi mắt anh vẫn đỏ ngầu, nhưng ánh sáng trong đó đã tắt đi.
Anh không trả lời.
Anh chỉ cúi xuống, nhặt lấy một lọ thuốc kháng sinh từ trên sàn, và ném nó cho cô ấy.
"Uống nó," anh nói.
"Rồi chúng ta đi."
Võ Chi Dao cầm lấy lọ thuốc, tay cô ấy run rẩy.
Cô ấy nhìn anh, như thể nhìn một người lạ.
Có một khoảng cách vô hình vừa được xây dựng giữa họ.
Không phải bởi vì sự xa cách vật lý.
Mà bởi vì sự khác biệt về bản chất.
Cô ấy vẫn là con người.
anh đang trở thành thứ gì đó khác.
Trần Phong quay đi, bước về phía cửa ra vào.
Anh không nhìn lại.
Anh không thể.
Nếu anh nhìn lại, anh sẽ thấy sự sợ hãi trong mắt cô ấy.
Và sự sợ hãi đó sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc mà anh đã xây dựng.
Bên ngoài, tiếng gió hú mạnh hơn.
Tro bụi rơi xuống dày đặc.
Thành Pháo Đài Long Môn vẫn ở xa, nhưng cảm giác bị theo dõi ngày càng rõ rệt.
Lâm Tử Phong biết anh sống.
Tôn Vô Kỵ biết anh sống.
Và giờ đây, ngay cả những kẻ chết cũng biết anh sống.
Trần Phong bước vào bóng tối.
Thân B đang dần rút lui, nhường chỗ cho Thân A.
Nỗi đau vật lý trở lại, dữ dội hơn bao giờ hết.
Vai trái của anh sưng to, nóng bỏng.
Virus đang chiến đấu với nhiễm trùng.
Và anh đang chiến đấu với chính mình.
Khi anh bước vào hành lang, anh nghe thấy một tiếng động nhỏ phía sau.
Võ Chi Dao đang chạy theo anh.
Cô ấy không bỏ lại anh.
Dù sợ hãi, cô ấy vẫn ở lại.
Trần Phong dừng lại.
Anh quay đầu, nhìn cô ấy từ xa.
Cô ấy đứng đó, nhỏ bé và mong manh giữa những đống đổ nát.
Cô ấy nhìn anh, không còn sự sợ hãi ban đầu, mà là một sự quyết tâm yếu ớt.
"Chúng ta đi cùng nhau," cô ấy nói, giọng vang lên trong không gian trống rỗng.
Trần Phong không trả lời.
Anh chỉ gật đầu nhẹ, rồi tiếp tục bước đi.
Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi mới nảy sinh.
Tại sao cô ấy ở lại?
Là vì lòng tốt?
Hay vì cô ấy cảm nhận được thứ gì đó mà anh không thể nói ra?
Và quan trọng hơn, nếu anh là Chìa Khóa, thì Võ Chi Dao có phải là Ổ Khóa không?
Hay cô ấy chỉ là một nạn nhân khác, sắp bị cuốn vào dòng chảy hủy diệt mà anh đang mang theo?
Tiếng Vọng trong đầu anh bắt đầu hát một bài hát mới.
Không phải về sự hủy diệt.
Mà về sự kết nối.
Một sự kết nối đau đớn, đầy rủi ro, nhưng không thể từ chối.
Trần Phong nắm chặt con dao găm.
Anh không biết tương lai sẽ ra sao.
Anh chỉ biết rằng, mỗi bước chân anh đặt xuống, anh đang đi sâu hơn vào địa ngục.
Và không có lối thoát.
Trước mặt anh, hành lang tối đen như mực.
Nhưng ở cuối hành lang, anh nhìn thấy một ánh sáng yếu ớt.
Không phải ánh sáng mặt trời.
Mà là ánh sáng của một ngọn đèn dầu.
Và bên cạnh nó, một bóng dáng đứng đó, chờ đợi.
Lâm Tử Phong.
Trần Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sự nhận thức.
Cuộc trò chuyện này sẽ không kết thúc tốt đẹp.
Và một trong hai người họ sẽ phải trả giá bằng mạng sống.
Anh bước tiếp.
Tiếng bước chân vang vọng, hòa cùng Tiếng Vọng của kẻ chết.
Và trong sự im lặng đó, anh nghe thấy tiếng tim mình đập.
Và đầy tuyệt vọng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận