Chương 2

Cơn đau không đến từ da thịt, mà từ sâu trong tủy sống, như những sợi dây thép gai đang từ từ leo lên cột sống.

Trần Phong mở mắt, nhưng không phải là ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng thí nghiệm.

Anh đang đứng giữa một thành phố đổ nát, bầu trời màu xám chì, tro bụi rơi xuống như tuyết bẩn.

Đây là ký ức, hay thực tại?

Đồng hồ sinh học thứ hai – cái đồng hồ chỉ hoạt động khi bóng tối bao trùm – đang báo hiệu sự chuyển đổi.

Cơ thể anh rung lên, từng tế bào dường như đang gào thét trong sự phản kháng và chấp nhận.

Tiếng Vọng xung quanh anh không còn là những tiếng rên rỉ hỗn độn.

Chúng trở nên rõ ràng, có cấu trúc.

Một giọng nói phụ nữ đang hát một bài ru con, nhưng giai điệu méo mó, đứt quãng.

Một giọng nam trầm đang đọc những con số vô nghĩa.

Trần Phong nhắm mắt lại, hít thở sâu.

Không khí ở đây có mùi gỉ sét và máu khô.

Anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình, chậm rãi và nặng nề.

Đây là Thân A, phiên bản lạnh lùng và thực dụng.

Nhưng sâu thẳm bên trong, Thân B đang quan sát, phân tích từng tần số âm thanh trong không gian.

"Chúng đang chờ đợi," một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ chính bộ não đang bị virus Hắc Huyết xâm chiếm.

Trần Phong mở mắt.

Trước mặt anh là một xác zombie đang ngồi trên nền bê tông vỡ vụn.

Đôi mắt của nó không còn màu trắng đục nữa.

Chúng chuyển sang màu đen nhánh, giống như hốc mắt của một con cú.

Nó không tấn công.

Nó chỉ nhìn anh.

Và trong ánh mắt đó, Trần Phong thấy sự nhận thức.

Zombie này đã tiến hóa.

Hoặc có lẽ, nó đang thức tỉnh.

Trần Phong bước tới, từng bước chân nặng nề trên mảnh kính vỡ.

Anh không sợ hãi.

Sợ hãi là một cảm xúc xa xỉ mà anh không thể chi trả.

Anh rút con dao găm từ thắt lưng, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên trần nhà sụp đổ.

"Em nói đúng," anh thì thầm, giọng khàn đặc.

"Anh không thể cứu em.

Nhưng anh có thể hiểu được chúng."

Con zombie đứng dậy.

Cơ bắp của nó co giãn, phát ra những tiếng lách cách khô khốc.

Nó không gầm rú.

Nó chỉ nghiêng đầu, như thể đang lắng nghe một âm thanh mà chỉ nó và Trần Phong mới nghe thấy.

Tiếng Vọng của những người chết xung quanh bắt đầu đồng điệu, tạo thành một bản hòa tấu kinh hoàng.

Trần Phong giơ cao con dao.

Nhưng anh không chém.

Anh đang chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc khi sự tiến hóa sinh học của quái vật gặp gỡ với sự tiến hóa của chính anh.

Đây là cuộc đối đầu đầu tiên giữa kẻ săn mồi và kẻ bị săn, nhưng ranh giới đó đang bị xóa nhòa.

***

Trần Phong giật mình tỉnh dậy trong phòng thí nghiệm.

Cơ thể anh ướt đẫm mồ hôi, nhịp tim đập mạnh như trống trận.

Ông trùm của dự án, Giáo sư Lin, đang đứng trước kính cách ly, tay cầm bảng ghi chép, ánh mắt sắc lẹm.

"Phản ứng thú vị," Lin nói, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết.

"Tần số não sóng Gamma của bạn tăng vọt trong giai đoạn ngủ sâu.

Bạn đang giao tiếp với Tiếng Vọng, Trần Phong.

Không phải nghe chúng.

Mà là *lắng nghe* chúng."

Trần Phong ngồi dậy, lưng dựa vào tường lạnh lẽo.

Anh lau mồ hôi trên trán, ánh mắt sắc bén quét qua gương mặt Lin.

"Tôi không muốn nghe chúng, Giáo sư.

Chúng ồn ào.

Chúng làm tôi mất trí."

"Đó là vì bạn đang cố gắng phân loại chúng," Lin cười nhạt, bước lại gần kính cách ly.

"Tiếng Vọng không phải là ma quỷ.

Chúng là dữ liệu.

Dữ liệu sinh học còn sót lại từ những bộ não bị hủy hoại.

Virus Hắc Huyết không giết chết con người.

Nó tái cấu trúc họ.

Và bạn, Trần Phong, là cầu nối duy nhất giữa hai thế giới."

Trần Phong nhíu mày.

"Cầu nối để làm gì?

Để trở thành quái vật?"

"Để trở thành lãnh đạo," Lin sửa lại.

"Tôn Vô Kỵ muốn loại bỏ những yếu tố ô nhiễm.

Nhưng tôi tin rằng tương lai nằm ở sự thích nghi.

Bạn là Chìa Khóa.

Bộ gene của bạn chứa đựng trình tự mã hóa để kiểm soát virus.

Nếu bạn chết, virus sẽ đột biến tự do, tạo ra một chủng loại mới không thể kiểm soát.

Nếu bạn sống, bạn có thể điều khiển chúng."

Trần Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Những tĩnh mạch màu đen vẫn còn đó, nhưng chúng đang mờ dần khi Thân A chiếm ưu thế.

"Và nếu tôi từ chối?"

Lin không đáp.

Anh chỉ quay lưng lại,走向 cửa ra vào.

"Bạn không có quyền từ chối.

Bạn là tài sản của Đoàn Săn Mồi.

Và Tôn Vô Kỵ không bao giờ để tài sản của mình ra đi."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Tiếng khóa xoay.

Trần Phong ngồi một mình trong bóng tối.

Tiếng Vọng bắt đầu quay trở lại, nhưng lần này, chúng không còn đáng sợ.

Chúng giống như những lời thì thầm đầy诱惑.

"Chúng ta cùng nhau," một giọng nói vang lên.

"Chúng ta sẽ thống trị."

Trần Phong nhắm mắt lại, đẩy những lời thì thầm đó ra xa.

Anh biết rằng Lin đang nói dối.

Hoặc có lẽ, Lin chỉ nói ra một phần sự thật.

Nhưng dù là gì đi nữa, Trần Phong không còn là một nạn nhân.

Anh là một vũ khí.

Và vũ khí thì không có lựa chọn.

**

Những phát súng nổ.

Nhưng viên đạn không bắn trúng mục tiêu.

Trần Phong đã di chuyển.

Không phải bằng tốc độ siêu nhiên của thể xác B, mà bằng sự dự đoán.

Anh nghe thấy tiếng gió của viên đạn, nghe thấy nhịp tim của kẻ bắn, nghe thấy tiếng bước chân của Lin.

Anh tránh né như một bóng ma.

Một tên lính bị trượt chân, viên đạn bắn trúng trần nhà, làm rơi xuống một mảng bê tông.

Trần Phong lao tới, con dao găm trong tay anh sáng lên dưới ánh đèn huỳnh quang.

Anh không giết chúng.

Anh chỉ vô hiệu hóa chúng.

Một nhát dao vào khớp gối.

Một cú đấm vào cổ họng.

Một cái đá vào sườn.

Tất cả đều chính xác, tàn nhẫn và hiệu quả.

Đây là chiến đấu của một kẻ sinh tồn, không phải của một anh hùng.

Ba tên lính ngã gục, quằn quại trong đau đớn.

Lin lùi lại, mặt tái mét.

bạn không phải là con người."

Trần Phong đứng trước Lin, con dao găm kề vào cổ ông ta.

"Tôi là con người, Giáo sư.

Chỉ là con người đã tiến hóa."

Lin run rẩy.

"Bạn sẽ không thoát được.

Thành Pháo Đài Long Môn đã bị bao vây.

Tôn Vô Kỵ biết bạn đã thức tỉnh.

Anh ta sẽ gửi Đội Săn Đầu để giết bạn."

Trần Phong rút con dao ra.

"Để anh ta thử."

Anh quay lại, nhìn vào cánh cửa kính cách ly.

Phía sau đó là hàng trăm mẫu vật khác, những người như anh, nhưng không may mắn.

Họ đang ngồi yên, mắt mở to, không hề nhúc nhích.

Họ đã bị thuốc an thần.

Họ là những thí nghiệm thất bại.

Trần Phong phá vỡ kính cách ly.

Thủy tinh vỡ vụn, rơi xuống sàn nhà.

Anh bước vào phòng chứa mẫu vật.

Tiếng Vọng ở đây dày đặc, suffocating.

Hàng trăm giọng nói đang gào thét trong im lặng.

"Đừng sợ," anh thì thầm, chạm vào vai một cô gái trẻ đang ngồi co ro.

"Tôi sẽ đưa các anh chị ra ngoài."

Nhưng anh biết rằng mình không thể cứu tất cả.

Nguồn lực khan hiếm.

Thời gian khan hiếm.

Và lòng tốt là một thứ xa xỉ.

Trần Phong nhìn vào gương mặt của cô gái.

Cô ấy giống như Võ Chi Dao.

Ngây thơ, vô tội, và hoàn toàn bất lực.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Nhưng anh đẩy nó đi.

Cảm xúc là điểm yếu.

Và điểm yếu sẽ giết chết anh.

Anh rời khỏi phòng thí nghiệm, bước vào hành lang tối tăm.

Tiếng bước chân của anh vang vọng trong không gian trống rỗng.

Phía trước là sự tự do.

Nhưng cũng là cái chết.

***

Trần Phong bước ra khỏi tòa nhà, hòa vào biển người tị nạn đang di chuyển về phía vùng an toàn giả định.

Tro bụi rơi xuống vai anh.

Anh cảm thấy sự mệt mỏi tột độ.

Đồng hồ sinh học thứ hai đang tắt dần, nhường chỗ cho thể xác A yếu ớt.

Nhưng rồi, anh nghe thấy một tiếng thì thầm.

Không phải từ Tiếng Vọng của kẻ chết.

Mà từ phía sau anh.

"Anh chạy thật nhanh, Trần Phong."

Trần Phong dừng lại.

Anh quay đầu lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối và tro bụi.

Nhưng giọng nói đó quá rõ ràng.

Quá quen thuộc.

"Em?" anh thì thầm.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió hú qua những tòa nhà đổ nát.

Trần Phong nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xa đang hiện ra trong màn sương mù.

Đó là hướng của Thành Pháo Đài Long Môn.

Nơi Tôn Vô Kỵ đang chờ đợi.

Và nơi Võ Chi Dao đang ở.

Trần Phong nắm chặt con dao găm.

Anh không biết mình đang chạy trốn khỏi cái gì, hoặc đang chạy về phía cái gì.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: cuộc sống bình yên của anh đã kết thúc.

Và giờ đây, anh là kẻ săn mồi trong một rừng thú dữ, nơi chính anh cũng đang dần trở thành một con thú.

Anh bước tiếp, hòa vào dòng người.

Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi lớn hơn đang hình thành.

Nếu anh là Chìa Khóa, thì ổ khóa ở đâu?

Và nếu anh mở nó ra, thế giới này sẽ trở thành thiên đường hay địa ngục?

Tiếng Vọng trong đầu anh bắt đầu hát một bài hát mới.

Một bài hát về sự hủy diệt.

Và Trần Phong biết rằng, anh không thể ngừng nghe nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập