Chương 1
Không khí nặng mùi thối rữa và kim loại gỉ sét, một hỗn hợp độc hại của xác chết phân hủy và tàn dư công nghiệp từ thời đại cũ.
Anh thở khẽ, mỗi hơi thở đều là một sự đấu tranh vì lớp vải lọc không khí tự chế trên mặt chỉ lọc được phần lớn bụi mịn, nhưng hoàn toàn bất lực trước "Tiếng Vọng".
Ở độ cao tầng năm của tòa nhà chung cư bỏ hoang, ánh sáng mặt trời thực sự là một khái niệm xa xỉ.
Bầu trời được che phủ bởi một lớp mây đen đặc quánh, pha lẫn tro phóng xạ và các bào tử sinh học, tạo nên một màn đêm vĩnh cửu.
Trần Phong di chuyển chậm rãi, từng bước chân đều đặn và vô cùng thận trọng.
Anh không phải là một chiến binh thức tỉnh với sức mạnh phi thường, mà chỉ là một người thường với bản năng sinh tồn được mài giũa đến mức tàn nhẫn.
Tiếng vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh.
Chúng không phải là âm thanh vật lý mà là những rung động trực tiếp vào thùy thái dương, như những chiếc kim nhọn đâm vào vỏ não.
*"Tại sao...
tại sao lại là tôi..."* Một giọng nữ yếu ớt thì thầm từ góc khuất của hành lang.
tôi cần nước..."* Tiếng khóc của một đứa trẻ vang lên từ phía cầu thang xuống.
Những âm thanh đó không có nguồn gốc vật lý, chúng là dư âm của những linh hồn bị mắc kẹt, những mảnh vỡ ý thức của những người đã chết trong đau đớn và tuyệt vọng.
Trần Phong siết chặt nắm đấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay để giữ lấy sự tỉnh táo.
Nếu để ý, người ta sẽ thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm trán anh, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lẽo như băng.
Anh không phản ứng lại với những lời cầu xin.
Trong thế giới này, sự đồng cảm là thứ hàng hóa nguy hiểm nhất, đắt giá hơn cả đạn dược và thực phẩm.
Mỗi lần anh để Tiếng Vọng xâm nhập sâu hơn, chỉ số "Điên loạn" (Insanity) trong não bộ anh lại tăng lên, đẩy anh closer đến ngưỡng mất kiểm soát.
Anh dừng lại trước cửa một căn hộ bị phá hủy.
Cửa kính vỡ vụn, những mảnh thủy tinh sắc lẹm lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn pin hóa học còn sót lại.
Bên trong, mùi hôi thối nồng nặc hơn bao giờ hết.
Trần Phong không do dự, anh bước vào, chân dẫm lên những vệt máu khô đã chuyển sang màu đen tuyền.
Anh đang tìm kiếm thứ gì đó cụ thể: pin dự phòng hoặc bất kỳ loại thức ăn nào chưa bị nhiễm độc.
Nguồn lực khan hiếm là quy luật bất di bất dịch, và anh không thể để bản thân trở thành một phần của Tiếng Vọng chỉ vì đói khát.
Khi anh bước vào phòng khách, một bóng đen chợt nhúc nhích từ góc tối.
Trần Phong dừng lại, cơ thể anh cứng đờ trong một phần giây.
Đó không phải là một con zombie thông thường.
Bóng dáng đó đứng thẳng, hai tay treo lửng lơ, đầu nghiêng về một phía với một góc độ không tự nhiên.
Con quái vật này có da thịt xám xịt, gân xanh nổi cộm dưới lớp da mỏng như giấy, và những chiếc răng nanh nhọn hoắt chìa ra khỏi hàm dưới.
Nó không rít lên.
Nó im lặng.
Sự im lặng đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm nào.
Trần Phong từ từ rút con dao găm từ sau lưng áo khoác.
Lưỡi dao bằng thép không gỉ phản chiếu lại khuôn mặt biến dạng của con quái vật.
Anh nhận ra rằng con vật này đang quan sát anh, không phải với sự hung bạo mù quáng, mà với một sự tò mò bệnh hoạn.
Đây là dấu hiệu của một đột biến mới, một dạng sinh vật đang tiến hóa vượt ra ngoài vòng kiểm soát của tự nhiên.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian như chậm lại.
Trần Phong nhìn thấy trong đôi mắt trắng bệch của con Zombie một tia sáng kỳ lạ – không phải sự điên cuồng, mà là sự đau đớn.
Và tiếng thì thầm trong đầu anh trở nên ồn ào hơn, chồng chéo lên nhau thành một bản giao hưởng hỗn độn: *"Giúp tôi...
hãy giúp tôi..."*
Đây không phải là lời cầu xin của một nạn nhân vô tội.
Trần Phong nhận ra sự bất thường ngay lập tức.
Con zombie trước mặt anh không tấn công.
Thay vào đó, nó lùi lại một bước, mở rộng hai tay như thể đang mời gọi.
Tiếng vọng trong đầu anh đột ngột chuyển hướng, không còn là những lời than vãn mơ hồ mà trở thành những mệnh lệnh rõ ràng: *"Đến đây...
chạm vào tôi...
sự im lặng đang chờ đợi..."*
Lòng bàn tay Trần Phong run lên nhẹ.
Bản năng sinh tồn gào thét trong anh, cảnh báo rằng đây là một cạm bẫy tinh thần.
Virus Hắc Huyết không chỉ biến đổi cơ thể; nó tấn công ý thức, lợi dụng những lỗ hổng trong tâm lý con người để thao túng họ.
Nếu anh chạm vào con quái vật này, anh có thể sẽ bị đồng hóa, trở thành một phần của mạng lưới ý thức tập thể đầy ác mộng đó.
Nhưng nếu anh không hành động, con quái vật sẽ gọi những đồng loại khác đến.
Tiếng vọng của nó lan tỏa như sóng radio, thu hút những kẻ đói khát từ khắp nơi trong tòa nhà.
Trần Phong nhìn quanh.
Ở bên kia hành lang, anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, nhiều bước chân, đang tiến lại gần.
Anh bị bao vây.
Anh phải chọn.
Chạy trốn và đối mặt với đám đông zombie đang kéo đến, hoặc tiêu diệt con vật này ngay lập tức, chấp nhận tiếng vọng sẽ bùng nổ mạnh mẽ hơn trong đầu anh khi nó chết đi.
Một lựa chọn không có đúng.
Chạy có nghĩa là hy sinh cơ hội thu thập tài nguyên và có thể bị bao vây ở khu vực mở.
Tiêu diệt có nghĩa là chịu đựng cơn đau tinh thần dữ dội, có thể khiến anh mất ý thức tạm thời và dễ bị tổn thương hơn.
Trần Phong hít một hơi sâu, không khí lạnh lẽo cháy rát trong phổi.
Anh chọn sự chủ động.
Trong thế giới này, thụ động là cái chết.
Anh lao về phía trước, không phải để chạy trốn, mà để tấn công.
Con dao găm trong tay anh vung lên với tốc độ tối đa, nhắm thẳng vào cổ con quái vật.
Con zombie dường như không ngờ đến hành động này.
Nó vẫn giữ tư thế mời gọi, đôi mắt trắng bệch mở to.
Lưỡi dao xuyên qua lớp da cứng như da thú, cắt đứt động mạch cổ.
Máu đen sẫm phun ra, bắn lên mặt nạ vải của Trần Phong, mang theo mùi tanh nồng nặc.
Con quái vật ngã xuống,抽搐 (co giật) dữ dội.
Nhưng thay vì im lặng, Tiếng Vọng trong đầu Trần Phong bùng nổ như một quả bom.
TẠI SAO?!"* Tiếng hét của hàng trăm linh hồn vang lên đồng loạt, xé toạc sự yên tĩnh.
Trần Phong quỳ xuống, ôm lấy đầu, ngón tay cào vào da đầu anh.
Cảm giác như có hàng ngàn kim châm vào não.
Anh nghiến răng, hàm răng kêu lách cách, cố gắng giữ lấy ý thức.
Anh không thể dừng lại.
Những bước chân từ hành lang đang đến gần hơn.
Anh đứng dậy, gạt bỏ cơn đau, và nhìn xuống xác con quái vật vừa chết.
Trong ánh sáng mờ ảo, anh thấy điều gì đó làm anh sững sờ.
Trên ngực con zombie, dưới lớp da bị xé rách, một vết sẹo cũ kỹ nổi bật lên – hình dạng một con rắn quấn quanh thanh kiếm.
Trần Phong sững sờ.
Anh nhận ra hình xăm đó.
Đó là hình xăm của anh trai anh, Trần Long, người đã biến mất vào ngày đại dịch bắt đầu, được cho là đã chết trong đợt tấn công đầu tiên của quân đội.
Tim anh đập thình thịch, mạnh đến mức đau đớn.
Không thể nào.
Trần Long đã chết.
Anh đã nhìn thấy thi thể anh trai mình trong danh sách tử vong được công bố trên truyền hình trước khi mọi thứ sụp đổ.
Nhưng hình xăm này...
nó quá đặc biệt, quá quen thuộc.
Nó không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Tiếng vọng trong đầu anh đột ngột im bặt.
Một sự im lặng tuyệt đối, đáng sợ hơn bất kỳ tiếng ồn nào.
Trần Phong cúi xuống, đặt tay lên ngực con Zombie.
Một cú sốc điện chạy dọc sống lưng anh.
Thị giác anh mờ đi, và thế giới xung quanh biến mất.
Anh thấy mình đứng trong một phòng thí nghiệm tối tăm.
Trên màn hình, một dòng chữ nhấp nháy:
Và trong bóng tối, một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc vang lên từ phía sau anh.
"Chào mừng trở lại, Chìa Khóa."
Trần Phong quay đầu lại.
Đứng đó là Tôn Vô Kỵ, người thống trị Thành Pháo Đài Long Môn, với nụ cười đầy vẻ khinh miệt và một ánh mắt đầy tham vọng.
Nhưng không phải là Tôn Vô Kỵ hiện tại.
Đây là phiên bản của ông ta từ quá khứ, hoặc có lẽ là một ký ức bị cấy ghép.
"Em trai tôi..." Trần Phong lắp bắp, giọng nói của anh vang lên trong không gian ảo, méo mó và xa xôi.
"Không, Trần Phong," Tôn Vô Kỵ nói, bước lại gần, bàn tay đặt lên vai anh.
"Anh ấy không còn là con người nữa.
Và em cũng vậy.
Em là cầu nối duy nhất giữa quá khứ và tương lai.
Giữa sự hủy diệt và sự tái sinh."
Trần Phong cố gắng rút tay ra, nhưng anh không thể di chuyển.
Cơ thể anh bị đóng băng trong ký ức.
"Tôi muốn biết sự thật."
"Sự thật là đau đớn," Tôn Vô Kỵ thì thầm.
"Và em chưa sẵn sàng để chịu đựng nó.
Nhưng thời gian đang hết hạn.
Virus đang tiến hóa.
em là biến số duy nhất có thể ngăn chặn hoặc thúc đẩy sự sụp đổ hoàn toàn."
Trần Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở đỉnh đầu.
Ký ức vỡ vụn.
Anh thấy hình ảnh anh trai mình, Trần Long, đang mặc bộ đồ bảo hộ của nhà nghiên cứu, đang tiêm một loại chất lỏng đen tuyền vào cổ mình.
"Phong à," Trần Long nói, ánh mắt đầy đau khổ.
"Nếu anh không thể cứu mình, hãy cứu em.
Đừng để anh trở thành quái vật."
Sau đó, màn hình tối đen.
Trần Phong giật mình tỉnh lại.
Anh đang quỳ trên sàn nhà bẩn thỉu, mồ hôi ướt đẫm người.
Xác con zombie vẫn nằm dưới tay anh, nhưng mùi tanh đã phai nhạt.
Tiếng vọng trong đầu anh lại trở về, nhưng lần này, chúng khác đi.
Chúng không còn là những lời than vãn hỗn độn.
Chúng có trật tự.
Chúng đang chờ đợi.
Anh đứng dậy, chân run rẩy.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da anh đang chuyển sang màu xám nhẹ, và những tĩnh mạch dưới da bắt đầu hiện rõ màu đen, giống như mạng lưới rễ cây.
Virus đang hoạt động.
Nó đang thay đổi anh.
Trần Phong lau sạch máu trên mặt nạ, ánh mắt anh trở nên sắc bén hơn, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi sợ hãi tột cùng.
Anh không còn chỉ là một kẻ sinh tồn.
Anh là một phần của bí ẩn lớn hơn, một bí ẩn mà Tôn Vô Kỵ đang săn lùng, và có lẽ, chính anh trai anh đã để lại cho anh.
Anh nhìn về phía hành lang, nơi những bước chân zombie đang dừng lại, như thể chúng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong anh.
Chúng không tấn công.
Chúng chỉ đứng đó, quan sát.
Trần Phong nắm chặt con dao găm.
Anh không biết mình đang chạy trốn khỏi cái gì, hoặc đang chạy về phía cái gì.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: cuộc sống bình yên của anh đã kết thúc.
Và giờ đây, anh là kẻ săn mồi trong một rừng thú dữ, nơi chính anh cũng đang dần trở thành một con thú.
Anh bước ra khỏi căn hộ, không nhìn lại.
Phía trước là bóng tối dày đặc, và trong bóng tối đó, tiếng vọng của quá khứ đang chờ đợi để kể lại câu chuyện của nó.
Một câu chuyện mà anh không muốn nghe, nhưng không thể tránh khỏi.
Trần Phong đi vào bóng tối, và lần đầu tiên, anh cảm thấy rằng mình không đơn độc.
Nhưng sự hiện diện đó không phải là sự an ủi.
Nó là một lời nguyền.
Và anh biết, sớm muộn gì, anh cũng sẽ phải đối mặt với nó.
Với chính bản thân mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận