Chương 10
Phản ứng sinh học của cơ thể hắn đã khóa cứng các nhóm cơ, nhưng trí tuệ thì đang vận hành ở tốc độ cực nhanh, phân tích từng mili-giây.
Hai kẻ đối diện — một gã râu ria xồm xàm cầm dao rựa và một phụ nữ mặc áo khoác da rách nát — vẫn giữ nụ cười gượng gạo, mắt họ không nhìn vào Trần Phong mà xuyên qua hắn, hướng về phía bóng tối sâu thẳm phía sau.
Không khí trong căn phòng rộng lớn này nồng nặc mùi formalin và máu cũ.
Trần Phong nhận ra ngay lập tức rằng đây không phải là một căn cứ trú ẩn thông thường.
Sàn nhà được lát bằng kính cường lực, bên dưới là những dãy kệ kim loại lạnh lẽo, chứa đầy những ống nghiệm đang phát ra ánh sáng xanh lờ mờ.
Hai kẻ trước mặt hắn không phải là những tên cướp cơ hội.
Chúng là lính canh.
Và thứ chúng đang bảo vệ, thứ khiến "Tiếng Vọng" của hàng chục linh hồn chết chóc dồn nén lại thành một áp lực nặng nề, chính là bí mật mà Tôn Vô Kỵ đã cố tình che giấu.
Phụ nữ kia, người mà Võ Chi Dao từng nhắc đến với ánh mắt đầy sợ hãi, khẽ nhếch môi.
"Cậu đã đến rồi, Chìa Khóa.
Chúng tôi đã chờ cậu rất lâu.
Không phải để chào đón, mà để kiểm tra xem liệu cậu có đủ can đảm để bước vào địa ngục của chính mình hay không."
Trần Phong không đáp lại.
Thân A trong hắn đang tính toán quỹ đạo tấn công, trong khi Thân B đang lắng nghe những tiếng thì thầm hỗn loạn phát ra từ phía sau lưng hai tên lính canh.
Tiếng thở đều đều.
Không phải của người sống.
Mà là của những thứ đang được bảo quản trong trạng thái ngủ đông.
Hắn không chạy trốn.
Hắn nhận ra hai kẻ này không đơn thuần là bọn cướp.
Chúng đang canh gác thứ gì đó quý giá hơn cả thực phẩm hay đạn dược.
Hắn nhìn chằm chằm vào phía sau lưng gã râu ria, nơi mà "Tiếng Vọng" dày đặc nhất.
Không phải tiếng khóc, mà là tiếng *hít thở* đều đều của hàng chục cơ thể đang được ngâm trong dung dịch đen ngòm.
Trần Phong cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đó không phải là sợ hãi.
Đó là sự công nhận.
Hắn đang đứng trước gương phản chiếu của chính mình.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, bàn tay vẫn cầm súng nhưng đã hạ thấp xuống.
Gã râu ria nghiến răng, lưỡi dao rựa lấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
"Đừng tiến lại gần!
Nếu cậu chạm vào bất kỳ ống nghiệm nào, chúng tôi sẽ xé xác cậu ra làm tám mảnh."
"Anh chị đang bảo vệ những xác chết," Trần Phong nói, giọng trầm lạnh như băng.
"Hay anh chị đang bảo vệ tương lai?"
Phụ nữ kia cười khẩy, một âm thanh khô khan như lá cây mùa thu rơi.
"Tương lai không có chỗ cho những kẻ yếu đuối, Trần Phong.
Tôn Vô Kỵ đúng.
Chỉ có những mẫu vật tinh khiết mới xứng đáng tồn tại.
cậu là mẫu vật hoàn hảo nhất, nhưng cũng nguy hiểm nhất.
Chúng tôi cần biết liệu cậu có thể kiểm soát được 'Nó' hay không.
Nếu không, chúng tôi sẽ tiêu hủy cậu trước khi cậu biến toàn bộ nhân loại thành quái vật."
Trần Phong dừng lại cách họ ba bước chân.
Hắn ngửi thấy mùi ozone từ các thiết bị điện tử cũ kỹ và mùi tanh của sự thối rữa bị che giấu bởi hóa chất.
"Anh chị nghĩ mình đang phán xét tôi?
Anh chị chỉ là những con chó giữ nhà cho một nhà tù mà tù nhân là chính loài người."
"Im lặng!" Gã râu ria gầm lên, bước về phía trước.
Dao rựa vung lên, nhắm vào cổ Trần Phong.
Nhưng Trần Phong không né.
Hắn đứng im như một bức tượng đá.
Lưỡi dao dừng lại ngay trước da thịt hắn, chỉ còn cách vài milimet.
Gã râu ria cố gắng đẩy mạnh thêm, nhưng cánh tay hắn run rẩy.
Hắn không thể hạ lưỡi dao xuống.
Một lực vô hình, một sự áp chế sinh học từ chính cơ thể Trần Phong, đang ngăn cản hắn thực hiện hành động sát nhân.
"Anh không thể làm điều đó," Trần Phong nói, đôi mắt đỏ sẫm của hắn ánh lên một ánh sáng kỳ lạ.
"Vì anh cũng nghe thấy chúng.
Tiếng Vọng của những người trong những ống nghiệm kia.
Chúng đang cầu xin anh.
Chúng đang cầu xin sự giải thoát."
Gã râu ria thét lên, ném con dao xuống sàn và bịt chặt tai.
"Đừng nói với tôi về chúng!
Tôi không nghe thấy gì cả!
Tôi chỉ nghe thấy mệnh lệnh!"
Phụ nữ kia, người duy nhất còn giữ được bình tĩnh, rút khẩu súng lục từ thắt lưng, ngắm thẳng vào đầu Trần Phong.
Gã râu ria thì cầm lại con dao, sẵn sàng bổ xuống.
Họ không còn muốn bắt sống.
Họ muốn tiêu diệt "mẫu vật" này trước khi nó phát triển.
Trần Phong đứng giữa phòng thí nghiệm, tâm trí hắn phân tách thành hai luồng suy nghĩ song song.
Thân A phân tích tình huống: hai kẻ địch, một súng một dao, khoảng cách quá gần để né tránh hoàn toàn.
Thân B cảm nhận được nỗi đau tột cùng của những linh hồn bị giam cầm trong các ống nghiệm.
Chúng không phải là zombie.
Chúng là những người đã bị thử nghiệm, những người đã chết nhưng ý thức vẫn còn mắc kẹt trong cơ thể thối rữa, bị giữ lại bởi virus Hắc Huyết để nghiên cứu.
"Có hai lựa chọn," phụ nữ kia nói, ngón tay cô ta siết chặt cò súng.
"Một là cậu tự nguyện bước vào buồng cách ly ở cuối hành lang.
Chúng tôi sẽ tiêm cho cậu liều thuốc ức chế cuối cùng.
Cậu sẽ mất đi sức mạnh, nhưng cậu sẽ được sống như một con người bình thường.
Hai là..." Cô ta ngừng lại, ánh mắt lạnh lùng.
"Hai là chúng tôi giết cậu ngay bây giờ.
Và lấy não của cậu để phân tích."
Trần Phong nhìn vào những ống nghiệm phía sau họ.
Bên trong mỗi ống nghiệm là một con người, hoặc ít nhất là tàn dư của một con người.
Da họ xanh xám, tĩnh mạch đen ngòm nổi rõ dưới da.
Họ không di chuyển, nhưng đôi mắt họ mở to, trợn ngược, hướng về phía trần nhà.
Tiếng Vọng của họ không phải là tiếng khóc.
Mà là tiếng rên rỉ của sự tuyệt vọng vô hạn.
"Lựa chọn thứ ba," Trần Phong nói.
"Cậu không có lựa chọn thứ ba," gã râu ria hét lên, lao tới.
Trần Phong di chuyển.
Không phải để né tránh, mà để tấn công.
Hắn vung tay phải, một luồng năng lượng đen ngòm bắn ra từ lòng bàn tay, đánh bật khẩu súng của phụ nữ kia khỏi tay.
Cô ta lùi lại, kinh hoàng nhìn bàn tay mình run rẩy.
Gã râu ria vung dao, nhưng Trần Phong đã ở bên cạnh hắn.
Một cú đấm nhẹ vào huyệt đạo cổ, và gã đàn ông nặng trịch ngã xuống, bất tỉnh.
Phụ nữ kia cố gắng rút một con dao găm từ thắt lưng, nhưng Trần Phong đã đứng trước mặt cô ta.
Hắn không đánh cô ta.
Hắn chỉ đặt tay lên vai cô ta.
"Nghe," hắn nói.
Cô ta cố gắng đẩy hắn ra, nhưng không thể.
Và rồi, cô ta nghe thấy.
Tiếng Vọng.
Hàng trăm, hàng ngàn tiếng thì thầm, tiếng khóc, tiếng cầu xin.
Chúng tràn vào đầu cô ta như một trận lũ lụt.
Cô ta quỳ xuống, ôm lấy đầu mình, khóc thét lên.
Làm ơn, dừng lại!"
Trần Phong rút tay ra.
Cô ta nằm gục xuống sàn, thở hổn hển, nước mắt chảy dài trên má.
"Tại sao...
tại sao anh lại làm vậy?" cô ta khản giọng hỏi.
"Vì anh chị cần hiểu," Trần Phong đáp, giọng nói vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng.
"Đây không phải là sức mạnh.
Đây là lời nguyền.
Và tôi không thể kiểm soát nó.
Tôi chỉ có thể chịu đựng nó."
Điện giật không giết chết Trần Phong.
Nó kích hoạt phản ứng dây chuyền trong DNA của hắn.
Hai Body Clock, vốn đang xung đột, đột nhiên đồng bộ hóa.
*Sáng* kiểm soát lý trí, phân tích sơ đồ phòng thí nghiệm, tìm ra điểm yếu của hệ thống dây điện.
*Tối* kiểm soát bản năng, tăng tốc độ phản xạ, là
Trần Phong cảm thấy cơ thể mình nóng lên.
Máu trong tĩnh mạch hắn chảy nhanh hơn, mang theo oxy và năng lượng đến mọi tế bào.
Hắn nhìn thấy những dòng điện chạy qua các dây dẫn trần trên trần nhà.
Hắn nhìn thấy sự rung động của không khí khi phụ nữ kia thở gấp.
Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt cô ta, không phải là sự sợ hãi trước cái chết, mà là sự sợ hãi trước sự thật.
Hắn bước về phía các ống nghiệm.
Gã râu ria vẫn nằm bất động.
Phụ nữ kia không ngăn cản.
Cô ta quá yếu, quá bị choáng ngợp bởi những gì cô ta vừa nghe thấy.
Trần Phong đặt tay lên kính cường lực của ống nghiệm đầu tiên.
Bên trong là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt biến dạng, miệng mở to như đang hét lên nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Trần Phong cảm thấy một luồng năng lượng truyền từ tay hắn vào cơ thể người đàn ông kia.
Và rồi, hắn nghe thấy giọng nói của người đàn ông đó.
*"Con trai tôi...
con trai tôi đang chờ tôi..."*
Trần Phong nhắm mắt lại.
Nỗi đau của người đàn ông đó truyền thẳng vào tâm trí hắn.
Đó không phải là nỗi đau thể xác.
Mà là nỗi đau của sự mất mát, của sự bất lực, của việc bị bỏ lại phía sau khi thế giới sụp đổ.
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng trong đôi mắt hắn đã thay đổi.
Không còn là đỏ sẫm nữa.
Mà là một màu tím thẫm, sâu thẳm như vực sâu.
"Anh là ai?" phụ nữ kia hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi là Trần Phong," hắn đáp.
"Và tôi là Chìa Khóa."
Hắn quay lại nhìn cô ta.
"Căn phòng này không phải là phòng thí nghiệm.
Nó là nhà tù.
Và những người trong đó không phải là thử nghiệm.
Họ là nạn nhân.
Tôn Vô Kỵ đã giết họ để lấy mẫu gen.
Anh chị biết điều đó, đúng không?"
Phụ nữ kia không đáp.
Cô ta chỉ nhìn xuống sàn nhà, nước mắt vẫn rơi.
Trần Phong bước qua cô ta, đi thẳng về phía cuối hành lang.
Ở đó, một cánh cửa kim loại lớn đóng chặt.
Trên cánh cửa là một ký hiệu quen thuộc: biểu tượng của phòng thí nghiệm Long Môn.
Nhưng bên dưới đó, có một dòng chữ khắc nhỏ, gần như bị mờ đi theo thời gian.
*"Dự án Echo: Giai đoạn Cuối."*
Trần Phong đặt tay lên cánh cửa.
Hắn không cần chìa khóa.
Hắn chỉ cần ý chí.
Cánh cửa mở ra với một tiếng rít chói tai.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, chỉ có một chiếc ghế và một máy tính cổ điển vẫn đang hoạt động.
Màn hình máy tính nhấp nháy, hiển thị một dòng chữ đơn giản:
*"Chào mừng trở lại, Trần Phong.
Chúng tôi đã biết anh sẽ đến."*
Trần Phong đứng giữa đống tàn tích của phòng thí nghiệm, thở hổn hển.
Cơ thể hắn đang nguội đi, hai Body Clock trở lại trạng thái tách biệt, để lại cho hắn cảm giác kiệt quệ tột độ.
Hai kẻ địch nằm bất động.
Các ống nghiệm đã vỡ, chất lỏng đen chảy tràn lan, hòa vào đất bụi.
Nhưng điều khiến Trần Phong lạnh toát sống lưng không phải là mùi máu hay tiếng Vọng.
Mà là màn hình máy tính vẫn sáng le lói trong căn phòng nhỏ phía sau.
Dòng chữ đó không phải là thông báo lỗi.
Nó là một lời chào.
Và bên cạnh dòng chữ đó, một đoạn video tự động phát.
Trong video là hình ảnh của Võ Chi Dao, nhưng không phải Võ Chi Dao ngây thơ mà hắn biết.
Cô ta mặc một bộ đồ bảo hộ trắng tinh, đứng trước một bảng điều khiển phức tạp, mỉm cười với camera.
"Cậu đã đến rồi, Trần Phong," giọng nói của Võ Chi Dao vang lên từ loa máy tính, rõ ràng và sắc lạnh.
"Giờ thì, hãy nhìn phía sau lưng cậu."
Trần Phong quay đầu lại.
Phía sau hắn, từ trong đống chất lỏng đen đang chảy tràn, một bàn tay nhô lên.
Nó không phải là bàn tay của một con người.
Nó là bàn tay của một thứ gì đó khác.
Một thứ gì đó đã tiến hóa.
Và nó đang nắm chặt lấy cổ của gã râu ria đang bất tỉnh, kéo hắn chìm dần vào bóng tối.
Tiếng Vọng không còn là tiếng thì thầm nữa.
Chúng đang hát.
Và giai điệu đó, Trần Phong nhận ra, chính là giai điệu của cái chết.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận