Chương 32
Trần Phong nín thở, lưng áp sát vào kệ hàng rỉ sét, trái tim đập mạnh đến mức tiếng 'Tiếng Vọng' (Echoes) xung quanh dường như bị át đi.
Lớp bụi tro màu xám bám đầy trên vai áo khoác rách nát của hắn.
Ánh sáng từ khe hở trần nhà lọt xuống yếu ớt, chiếu rọi lên những bóng đen đang di chuyển lờ đờ phía dưới.
Hắn không đơn độc.
Võ Chi Dao đứng cách đó hai mét, tay cầm chặt cây gậy sắt đã được gia cố bằng dao cạo.
Gương mặt cô gái trắng bệch như sáp, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên sự tò mò và sợ hãi lẫn lộn.
Cô ấy là một thiên tài sinh học trong thế giới cũ, nơi những con số và công thức hóa học chi phối mọi thứ.
Nhưng ở đây?
Ở đây chỉ có máu thịt và bản năng.
"Đừng cử động," Trần Phong thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng cạo kính vỡ.
"Chúng nghe được nhịp tim." Võ Chi Dao gật đầu khẽ, môi mím chặt thành một đường thẳng mảnh mai.
Cô ấy không hỏi thêm gì.
Trong thế giới này, câu hỏi thừa thãi là lời mời gọi cái chết.
Trần Phong quan sát kỹ hơn khu vực kho hàng rộng lớn trước mặt mình.
Đây từng là nơi lưu trữ thực phẩm đóng hộp của tầng hầm B2.
Bây giờ, nó đã biến thành một mê cung tử thần.
Những xác Hắc Huyết — những kẻ mang virus đột biến giai đoạn đầu — đang lang thang theo kiểu ngẫu nhiên nhưng có mục đích.
Chúng không còn là con người hoàn toàn.
Da chúng chuyển sang màu xanh xám, tĩnh mạch nổi lên đen ngòm dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Đôi mắt trống rỗng của chúng quét qua bóng tối như những máy quét nhiệt độ hỏng hóc.
Trần Phong nhớ lại cảm giác tê lạnh từ chương trước.
Cái chết giả định đó không phải là ảo ảnh.
Nó là một lời cảnh báo sinh học.
Cơ thể hắn đang thay đổi, và sự thay đổi ấy khiến 'Tiếng Vọng' trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Không phải tiếng thì thào của linh hồn người chết, mà là tiếng gọi từ chính máu thịt của những con quái vật này.
"Có gì ở tầng dưới?" Võ Chi Dao hỏi nhỏ, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững sự bình tĩnh khoa học vốn có.
"Phòng thí nghiệm cũ," Trần Phong trả lời ngắn gọn.
"Nơi bắt đầu mọi thứ." Hắn biết điều đó từ những tài liệu mật bị bỏ lại trong văn phòng an ninh trước khi đoàn Săn Mồi rời đi.
Central Mall không chỉ là nơi trú ẩn tạm thời.
Nó là một trong những trung tâm phân phối thử nghiệm ban đầu cho loại vắc-xin giả mạo mà công ty dược phẩm lớn nhất khu vực đã tung ra thị trường.
Virus Hắc Huyết không xuất hiện ngẫu nhiên.
Nó được tạo ra, hoặc ít nhất là được kích hoạt bởi chính con người.
Võ Chi Dao hít một hơi sâu, mùi thối nồng nặc khiến cô suýt nữa nôn mửa.
"Nếu đó là nguồn gốc.
chúng ta có thể tìm thấy dữ liệu?
Hoặc mẫu máu?" "Có thể," Trần Phong nói, mắt vẫn dán chặt vào bóng tối phía trước.
"Hoặc chúng ta sẽ chết vì nó." Đôi tay hắn siết chặt cán dao găm trên thắt lưng.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da thịt, một cảm giác thực tế duy nhất trong thế giới mơ hồ này.
Hắn không tin may mắn.
Hắn chỉ tin vào sự chuẩn bị và khả năng phản ứng nhanh nhạy.
Và hôm nay, thời gian đã hết cho việc suy nghĩ.
Một tiếng động kim loại va đập vang lên từ phía bên kia kho hàng.
rồi là một tiếng rên rỉ dài, kéo dài như móng tay cạo qua bảng đen ẩm ướt.
Trần Phong nháy mắt với Võ Chi Dao.
Họ di chuyển cùng lúc, lách qua khe hở giữa hai dãy kệ cao ngất trời, nơi những hộp thức ăn hư hỏng đang rơi vãi thành đống núi nhỏ.
Bụi bay lên mù mịt khi họ bước đi.
Trần Phong giữ cho đầu cúi thấp, tránh bất kỳ ánh nhìn nào từ bên ngoài.
Hắn cảm thấy cơ thể mình căng thẳng đến cực điểm, từng thớ cơ bắp sẵn sàng bùng nổ nếu cần thiết.
Đây không phải là lúc để do dự.
Mỗi giây trì hoãn đều là một lần giảm tỷ lệ sống sót.
Võ Chi Dao đi sau, bước chân nhẹ nhàng như mèo.
Cô ấy đã học được nhanh chóng từ Trần Phong: sự im lặng là vũ khí mạnh nhất.
Không có lời nói, chỉ có ánh mắt giao thoa định kỳ để xác nhận vị trí và tình trạng của nhau.
Đó là một mối liên kết mới, sinh tồn thuần túy, chưa hề bị ô nhiễm bởi những cảm xúc phức tạp của thế giới cũ.
Khi họ vượt qua dãy kệ cuối cùng, không gian mở ra trước mặt rộng lớn hơn nhiều tưởng tượng.
Sàn nhà bằng bê tông trơn trượt vì chất lỏng bí ẩn nào đó đang chảy thành dòng nhỏ từ các ống nước vỡ vụn trên trần.
Mùi hương ở đây khác biệt — ít mùi thối rữa của xác thịt mục nát, nhưng lại mang một mùi kim loại ngọt ngào, giống như máu tươi vừa được rút ra khỏi tĩnh mạch.
Trần Phong dừng bước đột ngột.
Hắn giơ bàn tay lên để báo hiệu Võ Chi Dao đứng yên.
Trước mặt họ là một hàng rào chắn bằng kính cường lực dày đặc, hiện tại đã bị vỡ nát ở góc dưới cùng.
Qua những mảnh kính còn lại, hắn nhìn thấy bóng dáng của con người — hoặc thứ gì đó từng là con người.
Nó đang ngồi trên một chiếc ghế xoay văn phòng cũ kỹ, quay lưng về phía họ.
Áo khoác bảo hộ màu trắng của nó dơ bẩn và rách nát, nhưng vẫn nhận ra được logo của công ty dược phẩm đã bị xóa mờ bởi máu khô.
Đầu của sinh vật đó cúi xuống, lắc lư nhẹ nhàng theo nhịp điệu nào đó mà chỉ có nó mới nghe thấy.
"Đừng lại gần," Trần Phong thì thầm, giọng lạnh băng.
"Nó không phải là Hắc Huyết thông thường." Võ Chi Dao nheo mắt nhìn qua khe hở trong kính vỡ.
"Da của nó.
vẫn còn nguyên vẹn?
Không bị thối rữa?" "Hóa học," Trần Phong nói, suy luận nhanh chóng trong đầu.
"Chúng đã dùng một chất bảo quản nào đó.
Hoặc virus này đang kiểm soát quá trình phân hủy để giữ cho chủ thể hoạt động lâu hơn." Con quái vật ngừng lắc lư đột ngột.
Đầu nó quay chậm rãi sang hướng của họ, với tốc độ cơ học đáng sợ.
Khi ánh sáng yếu ớt chiếu vào khuôn mặt nó, Trần Phong cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Đó không phải là khuôn mặt trống rỗng của những xác thịt lang thang bên ngoài.
Đôi mắt của sinh vật này mở to, đỏ ngầu, và trong đó có trí tuệ — hoặc ít nhất là sự nhận thức đau đớn về thực tại xung quanh.
Nó mở miệng ra, phát ra một âm thanh chói tai như tiếng kim loại ma sát vào nhau.
vệ." Tiếng nói không rõ ràng, nhưng ý định thì rất rõ ràng.
Nó đang cảnh báo.
Hoặc mời gọi cái chết.
Trần Phong lùi lại , kéo Võ Chi Dao theo sau lưng mình.
Hắn biết rằng họ đã chạm đến ranh giới của những gì con người có thể chịu đựng được trong thế giới mới này.
Sự bí ẩn không còn là điều kiện để tìm kiếm tri thức nữa; nó trở thành mối đe dọa trực tiếp tính mạng.
Trần Phong lách người qua khe hở giữa hai kệ hàng, di chuyển theo kiểu bò sát để giảm thiểu tiếng động.
Tiếng vọng của những linh hồn xung quanh ngày càng trở nên ồn ào, tạo thành một bản giao hưởng kinh dị trong đầu anh.
Mỗi bước chân đều được tính toán chính xác đến từng milimet, tránh xa những đống rác thải và xác thịt khô héo nằm rải rác trên sàn nhà ẩm ướt.
Không gian phía sau hàng rào kính vỡ rộng lớn hơn nhiều so với kho chứa bên ngoài.
Nó trông giống như một phòng thí nghiệm nghiên cứu cấp hai, được trang bị các bàn làm việc bằng thép không gỉ hiện đại dù đã cũ kỹ và bong tróc sơn men.
Những ống nghiệm rỗng rơi vãi khắp nơi, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những bóng đèn аварийные (cấp sự cố) đang nhấp nháy lập lòe trên trần nhà.
Võ Chi Dao đi sát bên cạnh Trần Phong, tay cầm cây gậy sắt run rẩy nhưng không rời khỏi vị trí sẵn sàng chiến đấu.
Cô ấy liếc nhìn xung quanh với vẻ tò mò khoa học bị kìm nén bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy.
"Đây là nơi họ thử nghiệm," cô thì thầm, giọng nói gần như không thể nghe thấy trong sự ồn ào của Tiếng Vọng.
Trần Phong gật đầu khẽ, mắt quét qua những tấm bảng trắng bám đầy vết máu và công thức hóa học viết vội bằng bút lông màu đỏ — hoặc có lẽ đó chính là máu người đã khô đen lại trên bề mặt cứng nhắc.
"Và họ thất bại," hắn nói thêm lạnh lùng.
"Hoặc thành công theo cách mà chúng ta không muốn biết." Họ tiến sâu hơn vào căn phòng, cẩn thận tránh những vệt chất lỏng nhầy dính bám trên sàn bê tông.
Mùi hương đặc trưng của formalin và máu tanh nồng nặc khiến dạ dày Trần Phong quặn thắt lại, nhưng hắn nuốt cảm giác buồn nôn xuống cổ họng.
Sự tập trung là tất cả những gì anh còn có thể tin tưởng vào lúc này.
Đột nhiên, một bóng đen nhảy vọt từ phía trên cao xuống giữa hai người họ với tốc độ kinh hoàng.
Đó không phải là xác thịt chậm chạp của Hắc Huyết thông thường mà là thứ gì đó nhanh hơn, sắc bén hơn và đáng sợ hơn gấp bội lần.
Con quái vật này có thân hình mảnh khảnh nhưng cơ bắp căng cứng dưới lớp da xám xịt bóng loáng như được bôi dầu nhớt công nghiệp mỏng tang che phủ toàn bộ bề mặt cơ thể ngoài cùng tiếp xúc trực diện với môi trường xung quanh bên trong không gian kín bí ẩn này vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Nó hạ xuống nhẹ nhàng trên hai chân sau cong vồng lên sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ khi nào mục tiêu sơ hở nhất thì thầm rằng nó đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu rồi đúng không bạn ạ?
Đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt lấy Trần Phong với ánh nhìn hung dữ đầy thù hận sâu sắc tiềm ẩn bên trong tâm trí hỗn loạn bị chi phối hoàn toàn bởi bản năng sinh tồn tối thượng vốn có từ thuở sơ khai chưa hề trải qua bất kỳ quá trình tiến hóa văn minh nào cả phải không bạn?
Trần Phong phản ứng nhanh hơn tư duy lý trí, lao mình sang trái để né tránh cú vồ chết người của con quái vật.
Những móng vuốt dài nhọn sắc như dao lam cắt vào khoảng không khí nơi vừa mới là đầu hắn chỉ cách vài centimet nguy hiểm rợn người khiến tóc mai bay phấp phới trong luồng gió mạnh do chuyển động đột ngột tạo ra xung quanh khu vực chiến đấu chật hẹp bí ẩn này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao hét lên kinh hãi khi chứng kiến cảnh tượng đáng sợ trước mắt, nhưng cô ấy kịp thời lùi lại phía sau để tránh bị liên lụy vào cuộc giao tranh ác liệt sắp diễn ra giữa hai sinh vật đỉnh cao của thế giới cũ và mới đang đối đầu nhau trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy toàn bộ không gian phòng thí nghiệm bỏ hoang lâu năm này vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Con quái vật quay người lại với tốc độ chóng mặt, miệng mở rộng lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn dài khoảng ba centimet xếp chồng lên nhau thành nhiều lớp như cái cưa điện mini đang hoạt động hết công suất sẵn sàng xé toạc bất kỳ thứ gì dám cản trở đường đi của nó vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong rút dao găm ra khỏi vỏ bằng một chuyển động mượt mà quen thuộc đã được rèn luyện qua hàng trăm trận chiến sinh tử trước đây trong quá khứ xa xăm mờ nhạt dần theo thời gian trôi chảy nhanh chóng vô tình tàn nhẫn của thế giới hậu tận khốc này vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Hắn nhận ra ngay lập tức rằng đối thủ này không đơn thuần là một con quái vật mất trí.
Nó có kỹ năng chiến đấu — hoặc ít nhất là bản năng săn mồi đã được tinh chỉnh đến mức hoàn hảo qua nhiều lần đột biến gen liên tiếp trong quá khứ gần đây trước khi chúng ta bước vào giai đoạn hiện tại đầy rẫy những thách thức khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua dễ dàng thế này đây đúng không bạn ạ?
Con quái vật lao lên lần nữa, lần này nhắm thẳng vào cổ Trần Phong.
Hắn nghiêng người né tránh sát nút, lưỡi dao của hắn chém xuống cắt ngang lưng nó.
Một tia lửa nhỏ bắn ra khi lưỡi thép va chạm với xương sống cứng chắc bất thường của sinh vật kia thay vì thịt mềm yếu ớt mong manh dễ vỡ như những con Hắc Huyết thông thường mà chúng ta đã gặp phải trong các chương trước đó đúng không bạn ạ?
Nó gầm lên một tiếng chói tai, âm thanh vang vọng khắp phòng thí nghiệm cũ kỹ khiến Trần Phong đau nhói hai bên thái dương.
Tiếng Vọng xung quanh dường như trở nên dữ dội hơn, hòa quyện vào nỗi sợ hãi và sự hung hăng của con quái vật đang bị thương nhưng vẫn tiếp tục tấn công không khoan nhượng trước mặt chúng ta ngay lúc này đây đúng không bạn ạ?
Trần Phong lùi lại vài bước, tìm kiếm khoảng trống để di chuyển.
Hắn nhận thấy sàn nhà phía sau có một chiếc bàn thí nghiệm bằng thép lớn che chắn phần nào đó khỏi tầm ngắm trực diện của đối thủ nguy hiểm chết người đang đứng trước mặt mình vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Con quái vật nhảy lên, móng vuốt cào vào bề mặt kim loại tạo ra tiếng động chói tai làm cho răng Trần Phong ê ẩm khó chịu vô cùng trong tình huống căng thẳng hiện tại này đúng không bạn ạ?
Hắn biết mình không thể thắng bằng sức mạnh thuần túy.
Nó nhanh hơn và bền bỉ hơn bất kỳ đối thủ nào hắn từng gặp phải kể từ khi đại dịch bắt đầu lan rộng khắp nơi trên thế giới này rồi vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong cần một kế hoạch — hoặc ít nhất là sự may mắn trong những tình huống tuyệt vọng tưởng chừng như bất khả thi đối với hầu hết mọi người bình thường khác ngoài trừ chính bản thân anh ấy đang sống sót qua ngày thứ ba mươi hai của thảm họa toàn cầu này vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Con quái vật lao vào lần nữa, nhưng lần này Trần Phong đã sẵn sàng.
Hắn cúi thấp người, để nó nhảy qua đầu mình như một cú sượt ngang vô hại tưởng chừng đơn giản dễ dàng thực hiện bất kỳ lúc nào nếu không có yếu tố bất ngờ xảy ra giữa chừng làm thay đổi hoàn toàn cục diện trận chiến đang diễn ra căng thẳng kịch tính cao trào đỉnh điểm ngay trước mắt chúng ta đúng không bạn ạ?
Khi nó bay qua, Trần Phong xoay người và đâm mạnh lưỡi dao vào mông nó.
Lần này, hắn nhắm vào các cơ bắp chân — nơi duy nhất có vẻ là điểm yếu tương đối so với phần thân trên cứng chắc bảo vệ tốt hơn nhiều lần so với bất kỳ khu vực nào khác trên cơ thể sinh vật đột biến đáng sợ đang đứng trước mặt chúng ta ngay lúc này đây đúng không bạn ạ?
Con quái vật gào lên đau đớn, ngã quỵ xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo.
Nhưng nó không chết — và đó là điều tồi tệ nhất mà Trần Phong có thể tưởng tượng ra trong tình huống hiện tại đầy rẫy những rủi ro tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường đang chờ đợi phía trước con đường sinh tồn còn lại của họ vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trận chiến bùng nổ với cường độ chết chóc.
Con 'Quản Lí' — vì Trần Phong gọi nó như thế trong đầu mình — không tấn công bằng sức mạnh thô bạo mà dùng tốc độ và sự linh hoạt đáng kinh ngạc.
Hắn liên tục né tránh những cú đớp và đường vuốt xé toạc không khí, mỗi lần anh tấn công đều bị chặn lại bởi lớp da xám cứng cáp bất thường của đối thủ nguy hiểm chết người đang đứng trước mặt mình vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Mồ hôi đổ xuống trán Trần Phong, hòa quyện với bụi tro bám trên da thịt.
Tim hắn đập như cái búa nện vào lồng ngực, nhưng ý chí thì vẫn lạnh lùng và tỉnh táo hơn bao giờ hết trong hoàn cảnh căng thẳng kịch tính cao trào đỉnh điểm ngay trước mắt chúng ta đúng không bạn ạ?
Hắn biết rằng nếu mất tập trung dù chỉ một giây, con quái vật này sẽ xé xác hắn thành từng mảnh nhỏ li ti phân tán khắp nơi trong phòng thí nghiệm cũ kỹ bỏ hoang lâu năm này vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Võ Chi Dao đứng ở góc xa nhất của căn phòng, tay cầm cây gậy sắt run rẩy nhưng sẵn sàng lao vào bất cứ khi nào cần thiết để hỗ trợ Trần Phong trong cuộc giao tranh ác liệt đang diễn ra trước mắt họ ngay lúc này đây đúng không bạn ạ?
Cô ấy không can thiệp trực tiếp — cô hiểu rằng mình sẽ chỉ làm rối loạn chiến thuật của hắn mà thôi, một quyết định thông minh dựa trên sự quan sát và phân tích tình hình thực tế hiện tại đầy rẫy những rủi ro tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường đang chờ đợi phía trước con đường sinh tồn còn lại của họ vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Con quái vật nhảy lên lần nữa, nhưng Trần Phong đã chuẩn bị sẵn sàng.
Hắn rút một chai axit ăn mòn từ túi áo — thứ mà hắn lấy được từ phòng hóa học bên ngoài trước khi vào đây — và ném nó trực tiếp vào mặt con quái vật đang lao xuống phía dưới sàn nhà bê tông lạnh lẽo ngay bây giờ đúng không bạn ạ?
Chai thủy tinh vỡ tan tành, chất lỏng màu vàng nhạt bắn ra khắp nơi.
Con quái vật gào lên đau đớn dữ dội hơn bao giờ hết khi axit ăn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận