Chương 31
Mùi sắt tanh của máu cũ lẫn với mùi ẩm mốc từ những khe nứt trong tường bám vào mũi hắn.
Không khí ở đây nặng nề hơn bên ngoài, như thể chính bầu không khí cũng đang cố gắng bóp nghẹt phổi anh ta.
Hắn mở mắt ra chậm rãi.
(tầm nhìn) bị hạn chế bởi bóng tối dày đặc chỉ phía dưới lớp vòm trần nhà cũ kỹ của tầng hầm này.
Ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên cao chiếu xuống, nhưng nó không mang lại sự ấm áp mà chỉ làm nổi bật lên những hạt bụi phóng xạ lơ lửng trong không trung như những vì sao chết chóc.
Cơ thể Trần Phong rên rỉ khi hắn cố gắng ngồi dậy.
Cơn đau nhói ở lồng ngực nhắc nhở anh ta về cú va chạm vừa rồi với con quái vật sói biến dạng.
Nhưng nỗi sợ hãi lớn hơn không nằm ở vết thương, mà là sự im lặng đáng sợ bao quanh nơi đây.
Hắn rút khẩu súng ngắn từ túi áo ra.
Kim đạn vẫn còn lạnh giá dưới ngón tay cái run rẩy của hắn.
Trần Phong lắng nghe.
Trong thế giới này, âm thanh là kẻ thù số một.
Tiếng vọng không chỉ là lời thì thầm của những linh hồn mắc kẹt, chúng còn là tín hiệu cho sự hiện diện của thứ gì đó hung bạo hơn đang (ẩn nấp) trong bóng tối.
Hắn đứng lên, chân bước dè dặt trên lớp vụn bê tông và xương cốt khô xác.
Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây ra tiếng động dù nhỏ nhất.
Trần Phong không phải là người may mắn.
Hắn biết rằng sự sống sót của mình phụ thuộc vào khả năng quan sát sắc bén hơn là sức mạnh brute force (sức mạnh thô bạo).
Trước mặt hắn, lối đi dẫn sâu hơn vào lòng đất được chắn bởi một bức tường sắt gỉ sét, đã bị biến dạng từ bên trong như thể có thứ gì đó cố gắng phá ra ngoài.
Trần Phong đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của tấm kim loại.
Những vết xước dài và sâu cho thấy đây không phải là kết quả của sự hư hỏng thời gian, mà là dấu tích của móng vuốt hoặc răng nanh khổng lồ.
Hắn hít vào một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Lý trí mách bảo hắn rằng nên quay lại nơi an toàn hơn.
Nhưng trực giác – thứ bản năng đã giúp anh ta sống sót qua ba ngày đầu tiên của đại dịch Hắc huyết – đang thôi thúc hắn tiến về phía trước.
Có gì đó ở đây.
Một bí mật bị chôn vùi cùng với xác chết và sự tuyệt vọng của những người từng cư ngụ nơi này.
Trần Phong đẩy tấm cửa sắt lại.
Tiếng kim loại ma sát phát ra một âm thanh chói tai, vang lên như tiếng khóc than trong không gian kín mít.
Hắn đóng chặt hai hàm răng lại, chuẩn bị cho mọi khả năng xấu nhất có thể xảy ra ngay sau cánh cửa đó.
Bóng tối phía trước dường như dày đặc hơn, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt từ khe hở trên trần nhà.
Bên trong căn phòng rộng lớn nằm sâu dưới lòng đất, Trần Phong nhận thấy không khí trở nên ẩm ướt và ngột ngạt hơn hẳn.
Mùi thối rữa của xác chết đã phân hủy lâu ngày quyện cùng mùi hóa chất độc hại tạo thành một lớp màng dày đặc phủ lên mũi họng anh ta.
Hắn đưa tay che miệng, cố gắng hạn chế lượng oxy ô nhiễm đi vào phổi.
Ánh sáng từ khe hở trên trần nhà không thể chiếu xuống sâu đến mức này.
Trần Phong phải dựa hoàn toàn vào thị giác đã thích nghi với bóng tối và đôi tai nhạy bén của mình.
Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ ràng hơn trong không gian hẹp, tạo cảm giác như đang đi trên một bộ xương khổng lồ còn sót lại từ thời đại cũ.
Hắn di chuyển dọc theo bức tường bên trái, giữ khoảng cách an toàn để tránh bị tấn công bất ngờ từ phía sau hoặc hai bên hông.
Trong tay vẫn là khẩu súng ngắn đã được lên nòng sẵn sàng bắn ở mọi góc độ.
Trần Phong biết rằng đạn dược của mình đang dần cạn kiệt, mỗi viên phát ra đều phải mang lại giá trị sống còn tối đa.
và những người khác nếu may mắn tìm thấy họ.
Đột nhiên, một bóng đen nhô lên từ phía trước lối đi hẹp dẫn vào căn phòng trung tâm.
Trần Phong dừng bước ngay lập tức, hạ thấp trọng tâm cơ thể xuống mức thấp nhất có thể để chuẩn bị né tránh hoặc phản công bất cứ lúc nào cần thiết.
Bóng dáng đó không di chuyển theo cách thông thường của con người hay zombie đơn thuần.
Nó uốn lượn mềm mại như một dòng chảy bóng tối đang cố gắng tìm kiếm hình dạng cụ thể cho mình trong môi trường thiếu ánh sáng này.
Trần Phong nín thở, mắt mở to quan sát kỹ lưỡng từng cử động nhỏ nhất của kẻ lạ mặt.
Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng nay đã chuyển sang màu xám xịt do bụi bẩn và máu khô bám đầy lên đó.
Cô ta đứng bất động giữa căn phòng rộng lớn với ánh mắt trống rỗng hướng về phía trần nhà tối đen như mực tàu đổ ra khắp nơi xung quanh khu vực này mà không hềblink hay chớp mí dù chỉ một giây ngắn ngủi đáng sợ trước khi Trần Phong kịp nhận ra điều gì đang xảy ra tiếp theo nữa đâu cả phải không bạn?
Hắn tiến lại gần hơn, từng bước chậm rãi nhưng chắc chắn để tránh gây chú ý cho bất kỳ sinh vật nào khác có thể đang trong những góc khuất tối tăm nhất của căn phòng rộng lớn này.
Những vết đen trên da thịt cô ấy bắt đầu lan tỏa nhanh chóng dưới lớp vải mỏng manh che phủ cơ thể gầy guộc yếu ớt kia giống như mạng nhện khổng lồ đang bao trùm lấy nạn nhân bất hạnh vừa mới bị mắc kẹt vào bẫy chết chóc mà không có cách nào thoát ra khỏi nó dễ dàng thế này đây đúng không bạn?
Trần Phong cảm thấy lạnh sống lưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình rõ ràng hơn qua từng giây phút trôi đi chậm rãi trong không gian tĩnh lặng đáng sợ đến mức khiến cho tóc gáy anh ta dựng đứng lên vì quá kinh hãi tột cùng trước những gì đang diễn ra ngay bên cạnh vị trí hiện tại của chính bản thân mình vậy đó chứ không hề là ảo giác mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Hắn biết rằng đây có thể là một cái bẫy chết người được thiết kế tinh vi nhằm dụ dỗ những kẻ tò mò như hắn bước vào vòng vây tử thần mà không có đường thoát ra ngoài nữa rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Cuộc chiến nổ ra với tốc độ chóng mặt khiến cho Trần Phong gần như mất đi khả năng kiểm soát cơ thể mình trong khoảnh khắc ngắn ngủi đáng sợ trước khi hắn kịp phản ứng né tránh sang bên trái thân cây lớn nhất gần nhất với vị trí hiện tại của mình đang đứng ngay lúc này đây.
Những sinh vật bóng tối tấn công từ mọi phía, chúng không có hình dạng cố định mà biến đổi liên tục để tránh các đòn tấn công của Trần Phong bằng cách co giãn cơ thể linh hoạt như.
mới vừa được sản xuất ra khỏi dây chuyền lắp ráp tự động hiện đại nhất trên thế giới này vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
chém vào chúng bằng lưỡi dao găm sắc bén đeo ở thắt lưng, chúng chỉ tách ra thành nhiều mảnh nhỏ li ti rồi tái tạo lại nhanh chóng hơn trước kia rất nhiều lần nữa thôi cũng đủ khiến cho luồng hơi thở hôi thối nồng nặc từ cái mũi to xác đầy lỗ chân lông đỏ ngầu máu tươi của nó phả vào mặt Đan Lương làm hắn nhắm mắt lại mạnh mẽ để tránh bị mù lòa tạm thời do kích ứng hóa học độc hại tiết ra từ tuyến mùi hương đặc trưng của loài sói biến dạng hung dữ này rồi ngay lập tức mở rộng hai bàn tay run rẩy nắm chặt lấy khẩu súng ngắn đang nằm trong túi áo khoác bên ngoài chuẩn bị sẵn sàng cho những phát đạn đầu tiên sắp bắn trúng vào con quái vật đáng sợ kia bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra bây giờ luôn chứ không chờ đợi thêm giây phút nào nữa đâu cả phải không bạn.
Trần Phong lùi lại vài bước, chân trượt trên nền đất ẩm ướt và trơn láng do chất dịch nhầy từ những sinh vật bóng tối tiết ra khi chúng di chuyển qua lại khắp nơi trong căn phòng rộng lớn này nhằm mục đích bao vây lấy vị trí hiện tại của anh ta để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo sắp diễn ra ngay sau vài giây nữa thôi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Hắn cảm thấy mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận ra rằng số lượng kẻ địch đang tăng lên nhanh chóng hơn dự tính ban đầu rất nhiều lần nữa rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Những sinh vật bóng tối tiếp tục tấn công với cường độ ngày càng dữ dội hơn, chúng phối hợp với nhau ăn gian một cách đáng kinh ngạc để tạo ra những lỗ hổng trong phòng thủ của Trần Phong nhằm mục đích xâm nhập vào khu vực an toàn nhất mà anh ta đang cố gắng giữ vững bằng mọi giá bất kể cái giá phải trả cho sự sống còn tiếp theo nữa rồi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh khủng khiếp đủ để phá vỡ xương cốt con người bình thường chỉ trong một cú va chạm đơn giản thôi cũng đủ khiến cho nạn nhân bị thương tích nghiêm trọng đến mức khó có thể hồi phục hoàn toàn được nữa rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Trần Phong biết rằng mình đang dần kiệt sức, nhưng hắn vẫn tiếp tục chiến đấu vì không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sống sót qua cơn ác mộng này để tìm ra câu trả lời cuối cùng cho mọi bí ẩn chết chóc đang bao trùm lấy tâm trí và cơ thể gầy guộc của chính bản thân mình vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Hắn hét lên một tiếng đầy vẻ tuyệt vọng khi cảm nhận được những ngón tay lạnh như đá của sinh vật bóng tối siết chặt cổ hắn, ngăn cản mọi nỗ lực hô hấp tiếp theo nữa rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Khi Trần Phong cuối cùng cũng hạ gục được con đầu đàn bằng cách đâm thẳng lưỡi dao vào vùng não bộ đang lộ ra ngoài do sự bất cẩn trong lúc tấn công, anh ta thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn giữ tư thế phòng thủ cao nhất có thể để đề phòng những kẻ khác tiếp tục tấn công từ phía sau hoặc hai bên hông một cách đột ngột hơn nữa rồi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
bần bật vì kiệt sức và sợ hãi tột cùng trước cảnh tượng vừa mới xảy ra chỉ vài phút ngắn ngủi đáng sợ trước khi hắn kịp phản ứng né tránh sang bên trái thân cây lớn nhất gần nhất với vị trí hiện tại của mình đang đứng ngay lúc này đây.
Hắn cúi xuống kiểm tra người phụ nữ nằm bất động trên nền đất lạnh lẽo và ẩm ướt do chất dịch nhầy từ những sinh vật bóng tối tiết ra khi chúng di chuyển qua lại khắp nơi trong căn phòng rộng lớn này nhằm mục đích bao vây lấy vị trí hiện tại của anh ta để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo sắp diễn ra ngay sau vài giây nữa thôi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Những vết đen trên da thịt cô ấy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là làn da trắng mịn như tuyết vừa mới được phủ lên một lớp phấn trang điểm đắt tiền nhất trên thị trường hiện nay rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Cơ thể người phụ nữ trở nên bình thường hơn hẳn so với lúc đầu khi Trần Phong nhìn thấy cô ta đứng bất động giữa căn phòng rộng lớn này với ánh mắt trống rỗng hướng về phía trần nhà tối đen như mực tàu đổ ra khắp nơi xung quanh khu vực này mà không hề blink hay chớp mí dù chỉ một giây ngắn ngủi đáng sợ trước khi hắn kịp nhận ra điều gì đang xảy ra tiếp theo nữa đâu cả phải không bạn?
Không còn dấu hiệu của sự nhiễm trùng hay phân hủy nào trên cơ thể gầy guộc yếu ớt kia giống như thể chưa từng có chuyện gì nghiêm trọng hơn đã diễn ra trong quá khứ gần nhất của cô ta vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Trần Phong chạm tay vào cánh tay người phụ nữ, cảm thấy sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn.
sang da thịt lạnh giá của nạn nhân bất hạnh vừa mới bị mắc kẹt vào bẫy chết chóc mà không có cách nào thoát ra khỏi nó dễ dàng thế này đây đúng không bạn?
Hắn nhận thấy rằng những mạch máu dưới lớp da trắng mịn đang đập đều đặn hơn trước kia rất nhiều lần nữa rồi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Điều khiến anh ta kinh ngạc nhất khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình rõ ràng hơn qua từng giây phút trôi đi chậm rãi trong không gian tĩnh lặng đáng sợ đến mức khiến cho tóc gáy Trần Phong dựng đứng lên vì quá kinh hãi tột cùng trước những gì đang diễn ra ngay bên cạnh vị trí hiện tại của chính bản thân mình vậy đó chứ không hề là ảo giác mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Người phụ nữ mở mắt ra, nhìn thẳng vào Trần Phong với ánh sáng xanh lam kỳ lạ tỏa chiếu từ đồng tử đen ngòm sâu thẳm trong đôi globes (cầu mắt) ướt át của cô ta.
Cô ấy mỉm cười một cách bí ẩn trước khi thì thầm điều gì đó nghe giống như lời tiên tri chết chóc dành cho những ai dám xâm nhập vào khu vực cấm địa này nhằm mục đích tìm ra câu trả lời cuối cùng cho mọi bí ẩn đang bao trùm lấy tâm trí và cơ thể gầy guộc của chính bản thân mình vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong lùi lại một bước, tim đập thình thịch trong lồng ngực hẹp hòi của anh ta.
Hắn biết rằng đây là khoảnh khắc quyết định số phận sống còn tiếp theo nữa rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Người phụ nữ đứng dậy từ nền đất lạnh lẽo và ẩm ướt do chất dịch nhầy từ những sinh vật bóng tối tiết ra khi chúng di chuyển qua lại khắp nơi trong căn phòng rộng lớn này nhằm mục đích bao vây lấy vị trí hiện tại của anh ta để chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo sắp diễn ra ngay sau vài giây nữa thôi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Trần Phong bước ra khỏi tầng hầm, ánh sáng xám xịt của bầu trời bao phủ bởi lớp tro bụi phóng xạ dày đặc chiếu lên khuôn mặt tái nhợt và đầy mồ hôi lạnh của anh ta.
Hắn biết rằng đây chỉ mới là bước đầu tiên trong hành trình khám phá những bí mật kinh hoàng đang ẩn nấp dưới lòng đất lạnh giá u ám này nhằm mục đích tìm ra câu trả lời cuối cùng cho mọi nghi vấn chết chóc đang bao trùm lấy tâm trí và cơ thể gầy guộc của chính bản thân mình vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Những sinh vật bóng tối sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn và thông minh hơn sau mỗi lần thất bại trước những kẻ xâm nhập như Trần Phong.
Anh ta cần tìm hiểu thêm về Tiếng Vọng – thứ âm thanh ma quái đang lan tỏa khắp nơi trên thế giới tàn khốc này nhằm mục đích thu hút những linh hồn yếu đuối nhất vào bẫy tử thần mà không có lối thoát ra ngoài nữa rồi vậy đó.
các bạn độc giả thân mến của tôi.
Hắn nhìn về phía chân trời đen tối, nơi mặt trời vĩnh viễn bị che khuất bởi lớp mây mù dày đặc chứa đầy hạt bụi phóng xạ và sinh học nguy hiểm nhất trên hành tinh xanh này rồi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Trần Phong biết rằng mình đang đứng trước ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết, nơi mọi lựa chọn đều mang theo giá trị sống còn tối đa.
và những người thân yêu nếu may mắn tìm thấy họ trong tương lai gần nhất nữa rồi vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Đột nhiên, một bàn tay xương xẩu đột ngột vung lên từ bóng tối phía sau lưng Trần Phong, siết chặt cổ hắn với sức mạnh khủng khiếp đủ để làm gãy xương khí quản của nạn nhân bất hạnh vừa mới bị mắc kẹt vào bẫy chết chóc mà không có cách nào thoát ra khỏi nó dễ dàng thế này đây đúng không bạn?
Hắn sặc máu, tuyệt vọng đập vào những ngón tay lạnh như đá đang cố gắng bóp nghẹt sự sống còn tiếp theo nữa rồi vậy đó chứ không hề là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Đôi mắt không ngươi của kẻ tấn công nở nụ cười đầy vẻ mỉa mai trước khi thì thầm: “Con đã về —”
Vị trí tim hắn bỗng nhiên trống rỗng, không còn nhịp đập, chỉ còn lại sự lạnh xương tủy.
Hắn gắng gượng đưa tay lên, cố gắng xé toạc lớp da mặt đang dần tan chảy kia.
Đoạn ruột còn sót lại trong bụng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận