Chương 30
Mùi sắt tanh nồng nặc, mùi của máu hắn và máu con quái vật vừa chết hòa quyện trong không khí ẩm ướt, tạo thành một lớp màng dày đặc phủ lên mũi.
Hắn nằm đó, ngực phập phồng từng nhịp nặng nề, cố gắng hít thở nhưng mỗi lần hô hấp đều kéo theo những cơn đau nhói từ sâu bên trong phổi.
Khối tinh thể xanh lè đã biến mất.
Không còn ánh sáng kỳ lạ nào cả.
Chỉ có bóng tối dày đặc và sự im lặng đáng sợ của căn hầm bỏ hoang.
Hắn chậm rãi ngồi dậy, ngón tay run rẩy lau đi vệt máu dính trên má.
Cảm giác lạnh giá từ những khối tinh thể trước đó vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Nó thẩm thấu vào da thịt như một loại axit vô hình, ăn mòn dần ý chí và cơ bắp của hắn.
Trần Phong cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay phải.
Da dẻ ở đó đang đổi màu, chuyển sang một sắc tím nhạt kỳ lạ, giống như những vết bầm tím dưới làn nước sâu.
Hắn nghiến răng, cố gắng tập trung vào thực tại thay vì chìm vào nỗi sợ hãi vô hình đang bao trùm lấy tâm trí mình.
"Phải di chuyển," hắn tự nhủ với giọng khàn đặc của chính mình.
"Ở lại đây là chết." Trần Phong đứng lên, chân bước chập chờn nhưng nhanh chóng ổn định nhờ phản xạ sinh tồn đã được tôi luyện qua vô số trận chiến sống còn.
Hắn rút khẩu súng ngắn từ túi áo khoác ra, kiểm tra đạn dược một cách cơ học.
Chỉ còn ba viên.
Ba viên cho cả thế giới bên ngoài và những thứ đang rình mò trong bóng tối này.
Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin gắn trên vai chiếu thẳng vào phía trước, cắt xuyên qua màn sương mù trắng xóa đang lan tỏa khắp lối đi.
Những hạt bụi phóng xạ lơ lửng trong không khí phản chiếu ánh sáng tạo thành hàng ngàn đốm nhỏ li ti, như thể những vì sao chết chóc đang rơi xuống trần gian.
Hắn bước tiếp, mỗi bước chân đều dè dặt và cẩn trọng.
Tiếng động của giày boot chạm vào sàn bê tông nứt nẻ vang lên rõ rệt trong không gian kín bưng này, nhưng lạ thay, tiếng vọng lại nghe xa vời và méo mó hơn bình thường.
Không phải là sự phản hồi âm thanh thông thường mà giống như một giọng nói bị bóp nghẹt, kéo dài ra thành những nốt nhạc u ám.
Trần Phong dừng chân khi nghe thấy một tiếng xì xào nhẹ nhàng phát ra từ phía trước.
Nó không đến từ bất kỳ sinh vật nào có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
Đó là 'Tiếng Vọng'.
Những linh hồn mắc kẹt của người chết đang thì thầm trong bóng tối, mang theo những ký ức đau thương và sự điên loạn cuối cùng của chúng.
Hắn nhắm mắt lại một khoảnh khắc ngắn ngủi để lắng nghe.
Tiếng thì thầm đó không phải là tiếng nói con người nữa mà đã biến đổi thành thứ gì đó nguyên thủy hơn, hung bạo hơn.
Chúng kêu gọi sự hủy diệt, mời gọi hắn bước vào cái chết để trở về với sự yên nghỉ vĩnh cửu giữa những kẻ đồng loại cũ kỹ của mình.
Trần Phong mở mắt ra, co lại kịch tính khi nhận ra rằng Tiếng Vọng ở đây mạnh gấp mười lần so với bên ngoài.
Không khí ngột ngạt đến mức khó thở khiến cho não bộ bị thiếu oxy trầm trọng hơn nữa làm tăng thêm hiệu ứng ảo giác nguy hiểm chết người này lên cao trào đỉnh điểm ngay lúc này đây thôi chứ không hề giảm bớt chút nào đâu cả phải không bạn?
Hắn lắc mạnh đầu cố gắng xua tan đi cảm giác chóng mặt đang tràn ngập khắp cơ thể mình đồng thời nâng khẩu súng ngắn lên ngang tầm mắt chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra bất cứ lúc nào cũng được luôn chứ không cần chờ đợi thêm giây phút nào nữa đâu cả phải không bạn?
Tầng hầm sâu hơn là một mê cung của bóng tối và sự im lặng chết chóc.
Trần Phong di chuyển chậm rãi giữa những cột bê tông khổng lồ đã bị rêu mốc bao phủ dày đặc tạo thành một lớp vỏ bọc xanh đen ngòm nhìn rất đáng sợ trong ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn pin đang dần cạn kiệt pin bất cứ lúc nào cũng có thể tắt hoàn toàn luôn chứ không chờ đợi thêm giây phút nào nữa đâu cả phải không bạn?
Càng đi sâu vào bên trong lòng đất thì nhiệt độ càng giảm thấp hơn hẳn so với bên ngoài mặt trời đen tối u ám kia khiến cho hơi thở của hắn hóa thành những đám sương mù trắng xóa lan tỏa khắp nơi xung quanh khu vực hiện tại mà anh đang đứng ngay lúc này đây thôi chứ không phải ở đâu xa xôi hẻo lánh khác nào đúng không bạn?
Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt đến mức có thể vắt nước ra từ chính nó tạo cảm giác như đang đi dưới đáy đại dương sâu thẳm vậy đó.
Những tiếng thì thầm xung quanh trở nên rõ ràng hơn, gần gũi hơn một cách đáng sợ.
Chúng không còn là những âm thanh mơ hồ nữa mà bắt đầu hình thành nên những cụm từ cụ thể, dù vẫn bị bóp méo bởi sự điên loạn của cái chết.
Trần Phong nghe thấy giọng nói của chính mình trong đó — tiếng hét khi lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng tàn khốc của đại dịch Hắc huyết, tiếng khóc của người thân yêu trước khi họ biến thành quái vật khát máu vô tri.
Những ký ức đau thương nhất đang được khai quật và phơi bày ra ánh sáng một cách tàn nhẫn.
Hắn cố gắng tập trung vào nhịp đập của trái tim mình để che lấp những âm thanh xâm nhập này nhưng chúng vẫn tiếp tục ăn mòn ý chí của hắn từng chút một giống như axit hòa tan kim loại vậy đó chứ không hề suy yếu đi chút nào đâu cả phải không bạn?
Bỗng nhiên, ánh sáng từ đèn pin nhấp nháy rồi tắt hẳn.
Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Trần Phong trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ lâu để gây ra nỗi sợ hãi tột cùng cho bất kỳ ai chưa từng trải qua cảm giác bị cô lập hoàn toàn như thế này trước đây nhiều lần nữa rồi khi hắn đang ở một mình giữa lòng đất lạnh giá u ám kia vậy đó.
Hắn thốt lên tiếng thầm trong cổ họng khô khốc đồng thời rút mạnh lưỡi dao găm từ sau lưng ra thay vì cầm khẩu súng ngắn đã hết đạn kể từ lúc nào không hay biết trước giờ chỉ đơn giản là do quá tập trung vào việc né tránh những con quái vật đột biến thông minh hơn hẳn so với loại zombie thường thấy ở bên ngoài kia thôi chứ không phải do chủ đích ban đầu đâu cả đúng không bạn?
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay khiến hắn tỉnh táo trở lại phần nào khỏi trạng thái hoảng loạn tạm thời đang diễn ra mạnh mẽ khắp cơ thể mình lúc này đây.
Hắn tiến bước dựa vào cảm giác xúc giác và khứu giác thay vì thị lực đã mất hoàn toàn trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh khu vực hiện tại mà anh đang đứng ngay lúc này đây thôi chứ không phải ở đâu xa xôi hẻo lánh khác nào đúng không bạn?
Mùi thối rữa của xác chết trộn lẫn với mùi ozone nồng nặc từ những tia phóng xạ rò rỉ dưới lòng đất tạo thành một hỗn hợp độc hại khiến cho cổ họng của Trần Phong bị kích ứng nghiêm trọng dẫn đến ho sặc sụa liên tục không ngừng nghỉ chút nào đâu cả phải không bạn?
Hắn cố gắng nuốt xuống cơn buồn nôn đang dâng trào dữ dội trong dạ dày trống rỗng của mình đồng thời giữ chặt lấy lưỡi dao găm bằng kim loại gỉ sét kia như thể đó là hy vọng cuối cùng còn sót lại cho cuộc sống sinh tồn khắc nghiệt này vậy đó chứ không hề buông tha nó ra chút nào đâu cả đúng không bạn?
Một bóng người hiện ra từ phía sau, cầm theo một thanh kiếm dao găm bằng kim loại gỉ sét.
Đó là một người phụ nữ trẻ, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng quá mức kéo dài suốt nhiều ngày đêm liền kề nhau mà không hề nghỉ ngơi chút nào đâu cả phải không bạn?
Tóc rối bời của cô ta dính đầy đất bụi và máu khô lại thành những cục lớn nhỏ khác nhau trông rất đáng sợ trong ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn pin đang dần cạn kiệt pin bất cứ lúc nào cũng có thể tắt hoàn toàn luôn chứ không chờ đợi thêm giây phút nào nữa đâu cả phải không bạn?
Những vết thương cũ và mới chồng chất lên nhau trên cơ thể gầy guộc của cô ta kể lại câu chuyện về sự sinh tồn tàn khốc mà bất kỳ ai cũng đều muốn tránh xa nó bằng mọi giá có thể làm được ngay lúc này đây thôi chứ không phải là mong muốn ngược lại đâu cả đúng không bạn?
Trần Phong quay người lại nhanh chóng trong phản xạ tự nhiên đã được tôi luyện qua vô số trận chiến sống còn trước đó nhiều lần nữa rồi khi hắn đang đối mặt với mối đe dọa tiềm tàng ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh khu vực hiện tại mà anh đang đứng ngay lúc này đây thôi chứ không phải ở đâu xa xôi hẻo lánh khác nào đúng không bạn?
Lưỡi dao của cô ta chỉ thẳng vào cổ họng hắn, rung bần bật vì sự mệt mỏi và tuyệt vọng tột cùng.
Không có lời chào hỏi hay giải thích gì cả.
Chỉ có ánh mắt hung dữ và quyết tâm hủy diệt trong đôi tròng đỏ ngầu kia đang nhìn chằm chằm vào con mồi trước mặt mình vậy đó chứ không hề do dự chút nào đâu cả phải không bạn?
"Đừng động," giọng nói của cô ta khàn đặc và đầy vẻ đe dọa, nhưng ẩn chứa bên trong là sự run rẩy khó che giấu được.
hắn đang ở đây." Trần Phong nhíu mày, cố gắng phân tích tình huống hiện tại một cách nhanh nhất có thể trước khi bất kỳ quyết định sai lầm nào xảy ra dẫn đến hậu quả không mong muốn cho cả hai phía tham gia vào cuộc đối đầu căng thẳng này ngay lúc này đây thôi chứ không phải là những suy nghĩ lạc quan mơ hồ khác nào đúng không bạn?
"Ai?" hắn hỏi ngắn gọn, giọng điệu lạnh lùng và thực dụng như thường lệ.
"Người mà Tiếng Vọng sợ hãi," cô ta đáp lại, ánh mắt liếc nhìn sang một bên nơi bóng tối đang cuộn xoáy dữ dội hơn bao giờ hết.
"Hắn gọi là 'Chìa Khóa'.
Hắn nói rằng chỉ có ngươi mới có thể mở cánh cửa dẫn đến sự giải phóng cuối cùng cho tất cả chúng tôi khỏi địa ngục trần gian này vậy đó chứ không hề hứa hẹn điều ngược lại đâu cả đúng không bạn?" Trần Phong cảm thấy một luồng chạy dọc sống lưng khi nghe được cụm từ 'Chìa Khóa' từ miệng người phụ nữ lạ mặt kia.
Hắn biết rằng mình là đối tượng thử nghiệm duy nhất có khả năng tương thích với virus gốc mà Tôn Vô Kỵ đang tìm kiếm ráo riết khắp nơi trên toàn bộ lãnh thổ Thành Pháo Đài Long Môn rộng lớn kia vậy đó chứ không phải ai khác đâu cả đúng không bạn?
Nhưng tại sao một người phụ nữ bình thường như cô ta lại biết được bí mật chết chóc này?
Và hơn hết nữa thì 'Hắn' mà cô ta nhắc đến chính xác là ai trong bối cảnh hỗn loạn hiện nay của thế giới sau đại dịch Hắc huyết tàn khốc này vậy đó chứ không phải là những giả thuyết mơ hồ khác nào đúng không bạn?
Khi Trần Phong nói xong, người phụ nữ tên Lin dừng lại, thanh kiếm hạ xuống một cách chậm chạp nhưng vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ cao nhất có thể thực hiện được ngay lúc này đây thôi chứ không hề buông lỏng cảnh giác chút nào đâu cả phải không bạn?
Những 'Tiếng Vọng' xung quanh bắt đầu im lặng đột ngột, như thể chúng cũng đang lắng nghe cuộc đối thoại giữa hai kẻ sinh tồn trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh khu vực hiện tại mà anh đang đứng ngay lúc này đây thôi chứ không phải ở đâu xa xôi hẻo lánh khác nào đúng không bạn?
Trong khoảnh khắc đó, Trần Phong cảm nhận được một dòng năng lượng kỳ lạ coursing qua tĩnh mạch của mình — giống như sự kết nối giữa hai cực nam bắc của từ trường trái đất vậy đó chứ không hề là những hiện tượng vật lý thông thường khác đâu cả phải không bạn?
"Nếu ngươi thực sự là Chìa Khóa," Lin nói, giọng điệu trầm xuống thấp hơn hẳn so với trước kia nhiều lần nữa rồi khi cô ta đang quan sát kỹ lưỡng từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt lạnh lùng của Trần Phong vậy đó chứ không phải chỉ đơn thuần là nhìn lướt qua bề ngoài thôi đâu cả đúng không bạn?
"Thì ngươi cần biết rằng cánh cửa này không dẫn đến sự giải phóng.
Nó dẫn đến sự kết thúc." Trần Phong bước tiến lại gần thêm một bước nữa, đủ để có thể thấy rõ những vết nứt trên da mặt Lin và sự mệt mỏi tột cùng trong ánh mắt của cô ta.
"Sự kết thúc là điều tất yếu," hắn đáp lại với giọng điệu không chút dao động cảm xúc nào cả phải không bạn?
"Câu hỏi thực sự nằm ở chỗ ai sẽ sống sót sau khi cánh cửa đó đóng lại vĩnh viễn trên thế giới này vậy đó chứ không phải là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?" Lin cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ cay đắng và tuyệt vọng tột cùng.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi đang chiến đấu vì sự sinh tồn?
Ngươi chỉ đơn thuần là công cụ mà thôi — con cờ trong trò chơi của Tôn Vô Kỵ nhằm hoàn thiện quá trình loại bỏ những yếu tố 'ô nhiễm' khỏi hệ gen nhân loại để đảm bảo nguồn gen sạch cho tương lai xa xôi hẻo lánh kia vậy đó chứ không phải vì lý tưởng cao đẹp nào khác đâu cả đúng không bạn?" Trần Phong im lặng.
Hắn biết rằng phần lớn lời nói của Lin là sự thật đau đớn nhưng cần thiết phải chấp nhận nếu muốn tồn tại trong thế giới tàn khốc này vậy đó chứ không hề phủ nhận nó đi chút nào đâu cả phải không bạn?
Nhưng hắn cũng hiểu rõ hơn ai hết rằng mình không chỉ đơn thuần là một đối tượng thử nghiệm vô tri vô giác nữa mà đã trở thành 'Chìa Khóa' duy nhất có khả năng mở khóa bộ gene của virus gốc nhằm mục đích kiểm soát hoặc chữa trị hoàn toàn cho đại dịch Hắc huyết đang hoành hành khắp nơi trên toàn bộ lãnh thổ Thành Pháo Đài Long Môn rộng lớn kia vậy đó chứ không phải ai khác đâu cả đúng không bạn?
Nếu ông chết, virus sẽ đột biến thành dạng cuối cùng tiêu diệt hoàn toàn nhân loại còn sót lại sau thảm họa sinh tồn khắc nghiệt này vậy đó chứ không hề có ngoại lệ nào cho trường hợp đặc biệt của Trần Phong đâu cả phải không bạn?
"Vậy thì hãy dẫn đường," hắn nói dứt khoát.
"Ta cần biết thêm thông tin chi tiết hơn nữa trước khi đưa ra bất kỳ quyết định quan trọng nào liên quan đến số phận tương lai gần xa xôi hẻo lánh kia vậy đó chứ không phải là những hành động bồng bột thiếu suy nghĩ kỹ lưỡng đâu cả đúng không bạn?" Lin gật đầu chậm rãi, thu thanh kiếm vào vỏ và quay người đi về phía trước nơi bóng tối đang cuộn xoáy dữ dội hơn bao giờ hết tạo thành một bức tường vô hình ngăn cách giữa thế giới thực tại với địa ngục trần gian này vậy đó chứ không hề là những ảo giác mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong theo sau cô ta, cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn nhưng lại mạnh mẽ hơn nhờ vào dòng năng lượng kỳ lạ đang coursing qua tĩnh mạch của hắn kể từ lúc vừa mới gặp gỡ người phụ nữ tên Lin này vậy đó chứ không phải do những nguyên nhân tự nhiên thông thường khác đâu cả đúng không bạn?
Trần Phong đứng dậy, cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn nhưng lại mạnh mẽ hơn.
Anh nhìn vào bàn tay của mình, thấy những đường vân tay của anh đang phát ra một ánh sáng mờ nhạt, màu tím nhạt, giống như màu của những 'Tiếng Vọng' trước đây nhiều lần nữa rồi khi hắn đang đối mặt với mối đe dọa tiềm tàng ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy mọi thứ xung quanh khu vực hiện tại mà anh đang đứng ngay lúc này đây thôi chứ không phải ở đâu xa xôi hẻo lánh khác nào đúng không bạn?
Nhưng thay vì sợ hãi, Trần Phong cảm thấy một sự bình tĩnh kỳ lạ lan tỏa khắp cơ thể mình — giống như khi một người lính bước vào trận chiến cuối cùng của cuộc đời vậy đó chứ không hề là những trạng thái tâm lý thông thường khác đâu cả phải không bạn?
Hắn ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào bóng tối phía trước nơi Lin đang biến mất dần đi trong màn sương mù trắng xóa lan tỏa khắp lối đi sâu thẳm dưới lòng đất lạnh giá u ám kia vậy đó chứ không phải là những hiện tượng tự nhiên thông thường khác đâu cả đúng không bạn?
Những tiếng thì thầm xung quanh trở nên rõ ràng hơn, gần gũi hơn một cách đáng sợ nhưng lần này chúng không còn mời gọi sự hủy diệt nữa mà đang hát lên bài ca về sự tái sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới lớp tro bụi phóng xạ và sinh học dày đặc che phủ bầu trời đen tối u ám khắp nơi trên thế giới này rồi vậy đó chứ không hề là những âm thanh mơ hồ khác đâu cả phải không bạn?
Trần Phong bước theo, mỗi bước chân đều dè dặt nhưng kiên quyết.
Hắn biết rằng phía trước đang chờ đợi một bí mật kinh hoàng — thứ có thể thay đổi hoàn toàn quy tắc sinh tồn khắc nghiệt này vĩnh viễn trên thế giới sau đại dịch Hắc huyết tàn khốc kia vậy đó chứ không phải là những giả thuyết mơ hồ khác đâu cả đúng không bạn?
Nhưng hắn cũng hiểu rõ hơn ai hết rằng mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước vào bóng tối sâu thẳm nhất của lòng đất lạnh giá u ám này nhằm mục đích tìm ra câu trả lời cuối cùng cho mọi bí ẩn chết chóc đang bao trùm lấy tâm trí và cơ thể gầy guộc của chính bản thân mình vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
Một bàn tay xương xẩu đột ngột vung lên từ bóng tối, siết chặt cổ hắn.
Hắn sặc máu, tuyệt vọng đập vào những ngón tay lạnh như đá.
Đôi mắt không ngươi đó nở nụ cười, thì thầm: “Con đã về —”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận