Chương 29

Ánh sáng xanh lè từ khối tinh thể kia không chiếu rọi, nó thẩm thấu vào da thịt Trần Phong như một loại axit lạnh giá.

Hắn quỳ xuống giữa đống bê tông vỡ vụn, ngón tay run bần bật khi cố gắng giữ lấy thứ đã từng là trái tim của con quái vật Họng Kèn.

Mùi máu tanh nồng nặc, hòa quyện với mùi thối rữa đặc trưng từ xác zombie đang phân hủy chậm rãi ở góc phòng, tạo nên một hỗn hợp kích thích khứu giác đến mức buồn nôn.

Nhưng Trần Phong không ngả người ra sau.

Hắn hít sâu, phổi đau nhói vì bụi tro độc hại, nhưng ý chí của hắn vẫn sắc bén hơn lưỡi dao găm.

Võ Chi Dao đứng cách đó năm mét, hai tay ôm chặt lấy vai mình.

Cô gái trẻ đang run rẩy, không phải vì lạnh hay sợ hãi đơn thuần, mà là do sự xung đột sinh học bên trong cơ thể cô.

Virus Hắc Huyết trong máu cô phản ứng dữ dội với nguồn năng lượng còn sót lại từ xác chết kia.

Đôi mắt đen nhánh của Chi Dao đảo nhanh nhìn quanh bóng tối, đôi khi dừng lại ở những khoảng trống không có gì cả.

nó đang gọi tên tôi," Chi Dao thì thầm, giọng nói nghẹn ngào và vỡ vụn.

"Không phải tiếng người.

Là tiếng xương khớp cọ xát."

Trần Phong quay đầu về phía cô, ánh mắt lạnh băng như đá tảng dưới đáy sông đóng băng.

Hắn không hỏi thêm câu nào.

Trong thế giới này, cảm xúc là gánh nặng thừa thãi.

Sự thực dụng tàn nhẫn đã dạy cho hắn bài học rằng sự đồng cảm chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn một vết cắn từ zombie cấp độ cao.

"Đóng tai lại," Trần Phong ra lệnh ngắn gọn, giọng nói trầm đục vang lên trong căn phòng ngột ngạt.

"Tập trung vào nhịp tim của ngươi.

Nếu ngươi nghe thấy thứ gì khác ngoài tiếng máu chảy trong tĩnh mạch, thì ngươi đã chết rồi."

Chi Dao nheo mắt, cố gắng tuân theo mệnh lệnh.

Cô nhắm chặt mí mắt, hít thở gấp gáp.

Sự hiện diện của khối tinh thể đang phát ra những tần số âm thanh cực thấp mà con người thường không nghe thấy được, nhưng với một người mang virus thức tỉnh như Chi Dao và Trần Phong, đó là bản giao hưởng của sự điên loạn.

Trần Phong cúi xuống nhặt lấy cuốn nhật ký da bò cũ kỹ bị rơi từ xác Họng Kèn.

Bìa sách đã mục nát, trang giấy vàng úa và giòn tan.

Hắn mở ra những trang đầu tiên, mực đen lem nhem nhưng vẫn có thể đọc được nhờ ánh sáng yếu ớt từ khối tinh thể trên tay hắn.

Chữ viết run rẩy, gấp gáp, như của một người đang cố gắng ghi lại mọi thứ trước khi mất trí hoàn toàn.

"Đây là phòng thí nghiệm cũ," Trần Phong nói, giọng dửng dưng nhưng nội tâm thì đang bão táo.

"Họng Kèn không phải là đột biến ngẫu nhiên.

Nó được chế tạo."

Chi Dao mở mắt ra, vẻ mặt đầy kinh hoàng.

Ai có thể làm điều đó khi thế giới đã sụp đổ?"

"Không ai," Trần Phong đáp lại, ngón tay lướt qua dòng chữ cuối cùng của trang thứ mười.

"Họ bắt đầu từ trước khi đại dịch bùng nổ.

Và họ cần một chìa khóa để mở khóa gen cuối cùng."

Khối tinh thể trên lòng bàn tay Trần Phong bỗng nhiên nóng lên.

Nhiệt độ tăng đột ngột khiến da thịt hắn tê rát, nhưng hắn không buông ra.

Hắn cảm thấy sự kết nối kỳ lạ giữa khối vật chất kia và dòng máu đang tuôn chảy trong tĩnh mạch cổ tay phải của mình — nơi vết sẹo hình học từ lần thức tỉnh đầu tiên vẫn còn ẩn nấp dưới lớp băng dính bẩn thỉu.

Hắn đứng dậy, chân bước đi trên những mảnh kính vỡ và xương cốt nhỏ li ti.

Hành lang phía trước tối om như mực tàu đổ ra.

Trần Phong biết rằng họ không thể quay lại.

Cửa vào đã bị sập phần nào đó bởi cú địa chấn vừa rồi, và tiếng gầm rú của những sinh vật khác đang kéo đến gần hơn từng giây.

Hành lang dài vô tận, trải dài trong bóng tối dày đặc như một cái ống tiêu hóa khổng lồ nuốt chửng ánh sáng hiếm hoi từ phòng thí nghiệm phía sau.

Trần Phong dẫn đầu, bước đi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

Mỗi bước chân của hắn đều được tính toán để tránh những tiếng động lớn nhất có thể, dù biết rằng sự hiện diện của họ đã lộ rõ cho bất kỳ kẻ săn mồi nào trong bán kính hai trăm mét.

Không khí ở đây khác biệt.

Nó nặng hơn, ẩm ướt và mang mùi kim loại sắt gỉ lẫn với mùi ozone sau cơn giông tố.

Những bức tường bê tông bên hông hành lang bị trầy xước sâu, không phải do công cụ xây dựng mà giống như những vết cào của móng vuốt khổng lồ.

Trần Phong chạm tay vào một vệt máu khô bám trên tường.

Nó vẫn còn dính, có nghĩa là kẻ để lại dấu tích này chưa đi xa lâu lắm.

"Tiếng vọng," Chi Dao thì thầm bên tai hắn, giọng run rẩy hơn trước kia nhiều lần gấp bội phần so với ban nãy lúc mới bước ra khỏi nơi phát hiện xác Họng Kèn nọ đây rồi đó xem nào kìa ta sẽ thử nghiệm ngay bây giờ luôn chứ không cần chờ đợi thêm bất cứ điều gì nữa đâu cả phải không nào bạn.

Trần Phong im lặng.

Hắn cảm nhận được nó trước.

Không phải là âm thanh nghe bằng tai, mà là rung động truyền qua xương chân lên não bộ.

Những tiếng thì thào của những linh hồn mắc kẹt trong thế giới này — Tiếng Vọng — đang trở nên rõ ràng hơn dưới lòng đất sâu thẳm này.

Chúng không còn hỗn loạn nữa.

Có một trật tự nào đó ẩn sau sự ồn ào chết chóc ấy, giống như các nốt nhạc trong bản symphonie tử thần mà Họng Kèn vừa diễn tấu trước khi bị tiêu diệt.

Hắn dừng lại đột ngột, đưa tay ra hiệu.

Trước mặt họ là một cánh cửa kim loại lớn, gỉ sét và biến dạng do áp lực từ bên trong đẩy lên.

Trên bề mặt cổng sắt dày đặc những ký tự khắc sâu bằng dao rựa: *Khu Vực Cách Ly - Cấp Độ 5*.

Trần Phong tiến lại gần, đặt tay lên tấm bảng điều khiển điện tử nằm ngay cạnh cửa.

Màn hình đã vỡ nát, nhưng vẫn còn phát ra tia sáng đỏ yếu ớt nhấp nháy theo nhịp điệu nào đó.

Hắn rút dao găm từ thắt lưng ra, cẩn thận chèn vào khe hở của màn hình để phá hủy mạch khóa an ninh cuối cùng đang cố gắng kích hoạt hệ thống báo động tự động nếu có ai xâm nhập trái phép vào khu vực cấm này trong quá khứ xa xưa kia rất lâu rồi trước khi tất cả mọi thứ sụp đổ hoàn toàn chỉ còn lại những mảnh vỡ tan hoang !

Tia lửa bắn ra xé toạc màn hình, kèm theo tiếng nổ nhỏ và mùi cháy khét của nhựa điện.

Cánh cửa nặng nề nheo lại một chút rồi trượt sang bên với âm thanh groan đau đớn của kim loại ma sát vào ray cũ kỹ.

Một luồng gió lạnh lẽo thổi phập thẳng vào mặt Trần Phong, mang theo mùi vị của sự phân hủy lâu năm và.

hương hoa nhài?

Mùi thơm ngọt ngào giữa đống xác thối là điều vô lý nhất mà Trần Phong từng gặp phải trong ba năm sống sót sau tận thế này rồi đó xem nào kìa ta sẽ thử nghiệm ngay bây giờ luôn chứ không cần chờ đợi thêm bất cứ điều gì nữa đâu cả phải không nào bạn.

Căn phòng này là một lỗ hổng trong bản giao hưởng của sự chết chóc.

Trần Phong cảm thấy nhẹ nhõm kỳ lạ, như thể áp lực lên thái dương từ ba ngày qua bỗng chốc tan biến hết.

Nhưng sự yên tĩnh này lại đáng sợ hơn bất cứ âm thanh nào khác mà hắn từng nghe phải chịu đựng suốt những năm tháng lang thang ngoài kia giữa đất hoang tàn !.

Trần Phong nhìn vào dòng chữ, cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

999 linh hồn còn lại.

Và chúng đang đến.

Anh không biết "chúng" là gì, nhưng anh biết rằng mình không thể ở lại đây.

Anh nhặt cuốn nhật ký lên, đặt vào túi áo khoác ngoài cùng với khối tinh thể nóng rực kia rồi quay ra cửa, chuẩn bị đối mặt với bóng tối bao la bên ngoài kia nơi mà sự im lặng sắp kết thúc bằng một tiếng hét kinh hoàng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại từ lúc bắt đầu hình thành cho đến nay và mãi mãi về sau này nữa đó đây kìa xem nào thử nghiệm ngay bây giờ luôn chứ không cần chờ đợi thêm bất cứ điều gì nữa đâu cả phải không nào bạn.

Bóng tối bên ngoài cửa hang đá dày đặc như một chất lỏng nhớt.

Nó tràn vào khe hở nhỏ xíu nơi Đan Lương vừa bước ra.

Không khí ở đây lạnh hơn hẳn so với bên trong cái hầm mộ ẩm ướt kia.

Lạnh đến mức những giọt mồ hôi trên sống lưng hắn đóng băng thành từng lớp mỏng dính, gây cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

Hắn hít một hơi sâu.

Mùi thối rữa của xác thịt và mùi kim loại tanh tưởi từ máu khô bám đầy mũi họng.

Đây là hương vị đặc trưng của thế giới mới.

Thế giới mà sự sống chỉ còn tồn tại nhờ vào cái chết của kẻ khác.

Đan Lương siết chặt tay nắm khẩu súng ngắn cũ kỹ bên hông.

Kim loại lạnh lẽo truyền nhiệt độ cơ thể hắn, một chút ấm áp giả tạo trong cái giá cắt da cắt thịt này.

Hắn không quay lại nhìn phía sau lần nữa.

Không có gì đáng để nhớ ở đó cả ngoại trừ nỗi sợ và sự tuyệt vọng.

Tiếng bước chân của hắn vang lên rất nhỏ trên lớp sỏi đá lởm chởm.

Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng.

Gót chân chạm đất trước, rồi mới là mũi bàn chân.

Cách di chuyển này giúp giảm thiểu tiếng động xuống mức tối đa.

Trong khu rừng chết chóc này, âm thanh là lời mời gọi cho cái chết.

Cây cối xung quanh đã biến đổi theo một cách dị dạng mà khoa học chưa thể giải thích hoàn toàn.

Những thân cây cổ thụ khổng lồ giờ đây không còn lá xanh tươi nữa.

Chúng mang màu xám xịt của tro than và máu khô bám chặt vào vỏ cây nứt nẻ.

Nhánh cành vươn ra như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng với lấy sinh lực từ bất kỳ ai dám đi ngang qua.

Đan Lương dừng lại gần một gốc cây dương liễu lớn.

Rễ cây lộ thiên ngoằn ngoèo dưới mặt đất, trông giống như những con rắn khổng lồ đang ngủ đông.

Hắn nghiêng đầu lắng nghe.

Chỉ có tiếng gió rít nhẹ thổi qua kẽ lá khô creak.

Và một âm thanh khác.

Một âm thanh rất xa nhưng lại khiến lòng bàn tay hắn đổ mồ hôi lạnh toát ra.

Đó là tiếng sủa.

Không phải của chó hoang hay sói rừng thông thường.

Âm sắc trầm hơn, nặng nề hơn và mang theo một sự hung hãn nguyên thủy chưa từng thấy trong tự nhiên bình thường trước kia.

Những sinh vật đó đã tiến hóa.

Chúng lớn hơn, nhanh hơn và nguy hiểm gấp bội so với những con thú mà ông bà anh từng săn bắn vào những ngày tháng yên bình xa xưa.

Hắn rút ra tấm bản đồ giấy nhàu nát từ túi áo trong.

Giấy ướt đẫm sương đêm nên mực in bị lem nhòe đi nhiều chỗ.

Nhưng Đan Lương vẫn nhận ra được địa điểm mình đang đứng hiện tại nằm ngay bên cạnh con đường mòn cũ dẫn về phía Bắc.

Đó là hướng mà nhóm người sống sót cuối cùng đã biến mất cách đây hai tuần trước khi hắn tự tách ra khỏi họ để tìm kiếm nguồn cung cấp thuốc men quý hiếm cho những vết thương nhiễm trùng ngày càng nặng hơn mỗi giờ trôi qua trên cơ thể gầy guộc của mình đang dần kiệt quệ sức mạnh sinh tồn còn lại trong người.

Hắn gấp bản đồ lại cẩn thận rồi bỏ vào ngăn sâu nhất của chiếc áo khoác da bò đã rách nát chỗ vai trái vì một lần né tránh móng vuốt của loại thằn lấm khổng lồ có vảy cứng như thép mà hắn vừa may mắn thoát chết hồi sáng sớm hôm qua khi đang đi hái nấm độc để làm mồi nhử kẻ thù trong lúc chạy trốn khỏi đàn sói biến dạng đói khát đang rình rập chờn sát bên cạnh những bụi cây cao um tùm che khuất tầm nhìn quan sát xung quanh khu vực rừng sâu rộng lớn bao la trước mặt khiến cho tâm trí con người dễ bị hoang mang lo sợ hãi hốt hoảng run rẩy lạnh toát sống lưng khi đứng một mình giữa bóng tối dày đặc bí ẩn đầy rẫy nguy hiểm chết người tiềm tàng chờ đợi bất cứ lúc nào tấn công hạ gục nạn nhân không chút رحمة lòng thương xót hay tình cảm đạo đức luân lý nhân văn nào cả chỉ còn lại bản năng sinh tồn thuần túy nhất là ăn thịt kẻ yếu hơn để duy trì sự sống cho chính mình mà thôi đó mới là quy luật khắc nghiệt của tự nhiên tiến hóa sau thảm họa diệt chủng toàn cầu xảy ra cách đây mười tám tháng hai mươi ngày sáu giờ bốn mươi lăm phút ba giây trước khi mặt trời đỏ rực máu xuất hiện trên bầu trời đen kịt không sao không trăng chỉ có những vì sao sáng chói lạnh lẽo nhìn xuống thế giới tàn khốc này với ánh mắt vô cảm của các vị thần chết đã bỏ rơi nhân loại từ lâu rồi mà thôi.

Đan Lương lắc đầu mạnh để xua tan đi dòng suy nghĩ lan man nguy hiểm đó ra khỏi tâm trí đang dần bị mệt mỏi kiệt sức bởi thiếu ngủ triền miên trong nhiều ngày qua cùng với áp lực đè nén lên vai gánh nặng trách nhiệm sống sót không chỉ riêng cho bản thân mình nữa mà còn cả hy vọng mong manh dễ vỡ như bọt nước giữa đại dương bão tố cuồng phong của những người thân yêu đang chờ đợi tin tức từ phía kia biên giới an toàn tưởng tượng ra đó nơi mà mọi thứ vẫn chưa bị hủy diệt hoàn toàn bởi dịch bệnh zombie lan truyền nhanh chóng khắp nơi trên trái đất này trong vòng vài tuần đầu tiên bùng nổ virus biến đổi gen đột ngột làm thay đổi cấu trúc não bộ và hệ thần kinh trung ương của con người khiến họ trở thành những xác sống đói khát máu tươi không ngừng ăn thịt đồng loại mình một cách tàn nhẫn man rợ nhất mà lịch sử loài người chưa từng chứng kiến bao giờ cho đến tận ngày nay đây cũng chính là lý do tại sao Đan Lương quyết định rời bỏ nhóm sinh tồn an toàn tương đối ổn định tạm thời bên trong khu vực thành phố cũ đã bị phá hủy gần như hoàn toàn bởi trận hỏa hoạn lớn xảy ra khi quân đội cố gắng phong tỏa dịch bệnh bằng cách đốt cháy tất cả các khu dân cư nhiễm virus nhằm ngăn chặn sự lây lan thêm nữa nhưng thất bại nặng nề dẫn đến hậu quả thảm khốc hơn nhiều lần so với dự kiến ban đầu của những nhà khoa học nghiên cứu về loại vi rút lạ này từ phòng thí nghiệm bí mật số 4 nằm sâu dưới lòng đất cách thủ đô ba trăm cây số phía Đông Nam nơi mà giờ đây đã trở thành một địa ngục trần gian đầy rẫy xác người chết chồng chất lên nhau tạo thành những đống núi cao ngất nghễng bốc mùi thối nồng nặc kinh tởm khiến cho bất kỳ ai đi ngang qua cũng đều cảm thấy buồn nôn chóng mặt xỉu lị xuống đất không thể đứng vững nổi nữa nếu như chưa quen thuộc với môi trường sống khắc nghiệt đầy rẫy cái chết và sự tan vỡ tuyệt vọng này thì có lẽ họ sẽ sớm trở thành một phần của những đống xác đó thôi chứ không khác gì mấy so với nạn nhân đầu tiên phát bệnh cách đây gần hai năm trước kia tại bệnh viện tỉnh miền núi phía Bắc nơi mà Đan Lương từng là bác sĩ phẫu thuật tim mạch giỏi nhất khu vực trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành trong khoảnh khắc ngắn ngủi đáng sợ đến chết người ấy.

Hắn thở phào nhẹ nhõm sau một hơi dài đầy căng thẳng rồi tiếp tục bước đi chậm rãi thận trọng hơn nữa qua những bụi rậm khô cằn sắc như dao cắt da thịt mỗi khi chạm vào cơ thể trần trụi của mình đang run rẩy vì lạnh giá và sợ hãi lẫn hi vọng mong manh về tương lai phía trước chưa biết ra sao nhưng chắc chắn sẽ không hề dễ dàng chút nào cả đối với một người đàn ông đơn độc yếu ớt nhỏ bé lạc lõng giữa thế giới rộng lớn bao la đầy nguy hiểm chết ngạt này mà thôi.

Đột nhiên, tiếng sủa từ xa vang lên gần hơn rất nhiều lần so với lúc nãy kèm theo đó là những bước chân nặng nề rung chuyển mặt đất khiến cho lá cây khô rơi rụng xuống khắp nơi tạo thành một màn sương mù trắng xóa che khuất tầm nhìn của Đan Lương trong khoảnh khắc ngắn ngủi đáng sợ trước khi hắn kịp phản ứng né tránh sang bên trái thân cây lớn nhất gần nhất với vị trí hiện tại của mình đang đứng ngay lúc này đây.

Một bóng đen khổng lồ lao thẳng qua chỗ vừa nãy mà anh đang đứng chỉ cách vài centimet thôi cũng đủ khiến cho luồng hơi thở hôi thối nồng nặc từ cái mũi to xác đầy lỗ chân lông đỏ ngầu máu tươi của nó phả vào mặt Đan Lương làm hắn nhắm mắt lại mạnh mẽ để tránh bị mù lòa tạm thời do kích ứng hóa học độc hại tiết ra từ tuyến mùi hương đặc trưng của loài sói biến dạng hung dữ này rồi ngay lập tức mở rộng hai bàn tay run rẩy nắm chặt lấy khẩu súng ngắn đang nằm trong túi áo khoác bên ngoài chuẩn bị sẵn sàng cho những phát đạn đầu tiên sắp bắn trúng vào con quái vật đáng sợ kia bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra bây giờ luôn chứ không chờ đợi thêm giây phút nào nữa đâu cả phải không bạn.

Lực hút vô hình bỗng đảo chiều, kéo khẩu súng ngắn lao thẳng vào lòng hắn.

Hắn ngẩng đầu, thấy bóng đen kia đang mỉm cười giữa không trung.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập