Chương 28
Trần Phong đứng giữa đống đổ nát của lối thoát hiểm, mũi áo sơ mi rách rưới dính đầy máu khô của những kẻ đột kích.
Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở, nặng mùi ozone và sắt gỉ từ những đường ống vỡ vụn phía trên cao.
Ánh sáng xanh lục yếu ớt từ các tấm pin năng lượng dự phòng chiếu xuống tạo thành những vùng bóng tối dài ngoằng, biến mọi thứ xung quanh trở nên méo mó như trong một giấc mơ ác mộng.
Hắn cúi người tránh một mảnh bê tông rơi xuống, mắt quét nhanh qua khu vực sụp đổ.
Tiếng Vọng ở đây khác biệt hoàn toàn so với bên ngoài.
Chúng không còn là những tiếng thì thào hỗn loạn hay tiếng khóc than của linh hồn lạc lối nữa.
Thay vào đó, chúng tạo thành một nhịp điệu đều đặn, giống như tim đập chậm rãi trong bóng tối sâu thẳm.
Mỗi lần "đập", Trần Phong cảm thấy áp lực lên lồng ngực mình tăng thêm một chút, như thể không khí đang cố gắng ép buộc cơ thể hắn chấp nhận sự thực tại này.
Võ Chi Dao đứng sau lưng anh, hơi thở gấp gáp và run rẩy.
Cô nắm chặt lấy thanh kiếm ngắn đã gỉ sét trong tay, ngón tay trắng bệch vì sức siết mạnh.
chúng ta nên quay lại," cô thì thầm, giọng nói vỡ vạc giữa tiếng vọng lạ lùng ấy.
"Nơi này không ổn.
Cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chúng ta."
Trần Phong đưa tay ra, đặt lên vai cô để trấn an – một cử động hiếm hoi thể hiện sự quan tâm của Thân A lạnh lùng kia.
Nhưng khi bàn tay hắn chạm vào áo khoác của.
nhận thấy da thịt mình tê rân kỳ lạ.
Những đường vân trên lòng bàn tay bắt đầu phát sáng mờ nhạt, phản ứng với nguồn năng lượng sinh học tập trung dày đặc trong khu vực này.
"Không thể quay lại," Trần Phong nói, giọng trầm và không chút do dự.
"Cơn địa chấn xuất phát từ phía dưới nữa.
Nếu chúng ta bỏ đi, toàn bộ cấu trúc tầng hầm sẽ sụp đổ hoàn toàn sau vài giờ.
Chúng ta phải tìm hiểu xem cái gì đã gây ra điều này."
Hắn bước xuống những bậc thang bị gãy vỡ, dẫn vào lòng đất sâu hơn.
Mỗi bước chân đều vang lên rõ ràng trong không gian kín mít đó, nhưng tiếng vọng lại trả về một âm thanh méo mó, như thể có ai đó đang bắt chước nhịp điệu của họ từ phía bên kia bức tường vô hình nào đó.
Trần Phong cảm thấy sự hiện diện của Thân B – phần ý thức triết gia và nhạy cảm với Tiếng Vọng – đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc bình thường để kiểm soát tình thế.
Anh cần dữ liệu, không phải là trực giác hoang mang.
Hành lang tầng hầm sâu hơn giống như một phòng thí nghiệm sinh học bị bỏ quên giữa thời kỳ chiến tranh.
Những tủ kính chứa đầy ống nghiệm và mẫu vật đã vỡ vụn nằm la liệt trên sàn nhà, tràn ra những chất lỏng màu tím sẫm đang bốc hơi nhẹ dưới ánh sáng mờ ảo Trần Phong bước đi cẩn thận, tránh dẫm vào các đốm mực đen bóng loáng – dấu hiệu của sự phân hủy nhanh chóng do virus Hắc Huyết gây ra.
Ánh mắt anh dừng lại trước một cánh cửa kim loại nặng có gắn biển hiệu "Khu Vực Cách Ly Cấp Độ Alpha".
Cửa đã bị phá tung từ bên trong, để lộ những vết cào xé sâu hoắm trên thép dày như thể chúng được tạo bởi móng vuốt của loài thú vật khổng lồ.
Nhưng điều khiến Trần Phong ngừng bước không phải là sự tàn phá đó mà là mùi hương.
Mùi máu tươi trộn lẫn với mùi ngọt ngào kỳ lạ của các loại enzyme tiêu hóa mạnh – thứ chỉ xuất hiện khi một sinh khối đang trong quá trình chuyển hóa dữ dội.
Chi Dao đi sát bên anh, ánh mắt sợ hãi nhưng tò mò dẫu cho nỗi kinh hoàng đang chiếm lấy tâm trí cô.
"Đây là nơi cha tôi từng nhắc đến," cô nói khẽ, giọng run rẩy.
"Phòng thí nghiệm ngầm của Project Echo.
Ông ấy nói rằng họ không chỉ nghiên cứu cách chữa trị virus.
mà còn tìm cách kiểm soát nó."
Trần Phong gật đầu nhẹ, tiến vào qua khung cửa bị biến dạng.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn hình tròn, với những bức tường được bao phủ bởi các màn hình hiển thị dữ liệu cũ kỹ đã tắt ngúm từ lâu.
Ở trung tâm căn phòng là một cấu trúc kính khổng lồ cao khoảng ba mét, bên trong chứa đầy chất lỏng đục màu sữa trắng.
Và nổi giữa bể đó không phải là một con người hay quái thú thông thường mà là một khối thịt sống đang co thắt liên tục.
Khối thịt ấy có kích thước bằng một chiếc xe hơi nhỏ, với hàng chục sợi dây thần kinh phát sáng màu đỏ tươi chui ra từ bề mặt và cắm sâu vào các thiết bị điện tử xung quanh.
Nó không có mắt, không miệng, nhưng lại tỏa ra sóng nhiệt đáng sợ khiến Trần Phong cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu nhổm trên lưng mình.
"Tại sao nó vẫn còn sống?" Chi Dao hỏi, giọng nghẹn ngào trước sự ghê tởm của cảnh tượng trước mặt.
"Nó đã ở trong đó bao nhiêu năm rồi?
Nguồn dinh dưỡng đâu?"
Trần Phong tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc bén phân tích từng chi tiết nhỏ nhất trên bề mặt kính bể chứa.
Anh thấy những vết nứt li ti xuất hiện quanh mép tiếp xúc giữa chất lỏng và kính – dấu hiệu của áp lực nội bộ cực lớn đang cố gắng phá vỡ sự giam cầm này.
"Không phải dinh dưỡng," Trần Phong đáp, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự kinh ngạc sâu sắc trong lòng.
"Mà là tiêu thụ năng lượng trực tiếp từ lưới điện địa phương thông qua các cuộn cảm ứng sinh học dưới đáy bể.
Và quan trọng hơn." Hắn chỉ tay vào những sợi dây thần kinh màu đỏ đang pulsing theo nhịp điệu cùng với Tiếng Vọng mà họ nghe thấy bên ngoài.
".nó không tự duy trì sự sống.
Nó là một anten."
Chi Dao nhíu mày, vẻ mặt bối rối nhưng cố gắng hiểu ý anh.
Để làm gì?"
"Để kết nối," Trần Phong nói, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi Thân B trong hắn bắt đầu giao tiếp với những rung động tần số thấp phát ra từ khối thịt kia.
"Nó không chỉ là một thí nghiệm thất bại.
Nó là trung tâm điều khiển cho tất cả Tiếng Vọng xung quanh khu vực này."
Đột nhiên, âm thanh kỳ lạ vang lên – giống như tiếng kim loại bị uốn cong đến giới hạn chịu đựng trước khi gãy vỡ.
Khối thịt trong bể kính bắt đầu co thắt mạnh mẽ hơn, những sợi dây thần kinh đỏ rực sáng lên dữ dội và bắn ra tia lửa điện xanh lè vào các thiết bị xung quanh.
Trần Phong lùi lại một bước, nhận thức rõ ràng rằng họ đã kích hoạt cơ chế phòng vệ của thứ này chỉ bằng sự hiện diện gần nó.
"Phá vỡ bể kính!" anh hét lớn với Chi Dao, đồng thời rút khẩu súng lục ra khỏi thắt lưng – dù biết điều đó hầu như vô nghĩa trước sức mạnh sinh học khủng khiếp đang thức tỉnh bên kia lớp bảo vệ trong suốt ấy.
Nhưng hắn cần tạo đủ khoảng trống để lùi xa hơn nếu xảy ra rò rỉ chất lỏng độc hại từ bên trong.
Chi Dao chần chừ một giây, rồi lao về phía góc bể kính nơi có nhiều vết nứt nhất trước đó và dùng hết sức lực đập thanh kiếm vào chỗ yếu điểm ấy.
Tiếng vỡ vang lên chói tai khi lớp kính dày bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn xuống sàn nhà, làm tung toé những giọt chất lỏng trắng đục bắn ra khắp mọi hướng.
Trần Phong cúi người né tránh kịp thời nhưng vẫn bị vài tia nhỏ bắn trúng cánh tay trái – nơi ngay lập tức bốc cháy như lửa đốt và ăn sâu vào da thịt anh với tốc độ đáng sợ.
Khối thịt trong bể kính giờ đã hoàn toàn tự do, rơi xuống sàn nhà với một âm thanh nặng nề ướt át khiến cả căn phòng rung chuyển dữ dội hơn lần nữa.
Nó bắt đầu biến hình trước mắt họ – những khối cơ bắp mềm mại cứng lại thành lớp vỏ bọc ngoài giống như giáp trụ sinh học; các sợi dây thần kinh đỏ trở nên dài hơn và sắc nhọn như lưỡi dao kiếm nhỏ li ti chĩa ra từ bề mặt thân thể nó để chuẩn bị tấn công bất cứ thứ gì dám xâm phạm lãnh địa của mình.
Trần Phong rút khẩu súng lục, bắn một phát vào trung tâm khối thịt – quả đạn xuyên thủng lớp vỏ bọc bên ngoài nhưng chỉ làm tăng thêm sự hung hãn của sinh vật này thay vì gây tổn thương nghiêm trọng cho nó.
Sinh vật quay lại hướng về phía anh với tốc độ đáng kinh ngạc bất chấp kích thước khổng lồ của mình, vung những sợi dây thần kinh dài ra như roi đánh vào Trần Phong khiến hắn phải né tránh nhanh chóng sang một bên để không bị trúng đòn chí mạng từ đầu tiên đó.
Chi Dao cũng tham gia chiến đấu bằng cách dùng thanh kiếm ngắn cắt đứt vài sợi dây thần kinh đang vươn tới gần cô – nhưng mỗi lần chạm vào chúng đều khiến tay cô tê rân như điện giật mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể người nữ kỹ sư thiên tài ấy.
Sinh vật này không chỉ là quái thú thông thường; nó mang tính chất độc hại sinh học cao độ qua tiếp xúc trực tiếp với bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể mình dù nhỏ nhất cũng đủ gây nguy hiểm chết người cho con người chưa tiến hóa hoàn toàn trước virus Hắc huyết đang hoành hành khắp nơi trên thế giới này rồi.
Trận chiến diễn ra trong chớp mắt, nhưng lại kéo dài theo cảm giác như một cơn ác mộng không có điểm kết thúc rõ ràng nào cả.
Trần Phong không thể đối đầu trực tiếp với sức mạnh vật lý của sinh vật đột biến – gọi tạm là "Họng Kèn" vì cách nó phát ra âm thanh kỳ lạ mỗi khi di chuyển cơ bắp khổng lồ ấy – nên anh chọn chiến thuật đánh lén và lợi dụng môi trường xung quanh nhiều hơn là dựa vào hỏa lực súng ống thông thường nữa rồi.
Anh lao vào phía sau sinh vật, nhắm thẳng vào những sợi dây thần kinh phát sáng nằm lộ rõ trên lưng nó – nơi dường như tập trung hệ thống dẫn truyền tín hiệu chính cho toàn bộ cơ thể quái dị này hoạt động trơn tru từng giây phút sống còn trong phòng thí nghiệm ngầm bị bỏ quên từ lâu đời trước kia của loài người chúng ta đây mà thôi.
Chi Dao hỗ trợ bằng cách gây phân tâm liên tục với những cú đâm mạnh vào chân trước sinh vật khiến nó phải quay lại tấn công cô thay vì tập trung hoàn toàn tiêu diệt Trần Phong đang ẩn nấp phía sau lưng nó lúc này nữa rồi cả hai cùng phối hợp nhịp nhàng như một cỗ máy chiến đấu hiệu quả cao độ bất chấp nguy hiểm chết người đang rình rập từng giây phút sống còn của họ trong căn phòng tối tăm ngột ngạt ấy.
Một cú đâm chính xác vào trung tâm cụm dây thần kinh đỏ rực khiến sinh vật gào lên – không phải bằng giọng nói con người mà là một tần số âm thanh siêu cao làm vỡ tan những mảnh kính còn lại trên bể chứa phía sau nó và gây chóng mặt cho cả hai chiến binh đang tham gia trận đấu tử thần này tiếp tục diễn ra căng thẳng hơn bao giờ hết trong căn phòng tối tăm ngột ngạt ấy.
Trần Phong nhân cơ hội đó lao vào, dùng toàn bộ sức mạnh của Thân A lạnh lùng để giữ chặt sinh vật lại không cho nó thoát khỏi tầm kiểm soát tạm thời nữa rồi anh rút dao rựa từ thắt lưng và cắt đứt hoàn toàn cụm dây thần kinh chính nối liền giữa não bộ sơ khai với phần thân dưới còn sót lại của quái thú đột biến đáng sợ này.
Họng Kèn sụp đổ, cơ thể khổng lồ của nó tan thành những khối thịt đen ngòm và mùi hôi thúi lan tỏa khắp không gian kín mít căn phòng thí nghiệm ngầm bị bỏ quên từ lâu đời trước kia của loài người chúng ta đây mà thôi khiến Trần Phong quỵ xuống thở hồng hộc mồ hôi và máu trộn lẫn trên khuôn mặt.
vừa trải qua một trận chiến sinh tử gần như tuyệt vọng nhất trong cuộc sống tàn khốc tận thế này rồi.
Anh chờ đợi sự tĩnh lặng trở lại, nhưng điều đến không phải là im lặng mà là một luồng dữ liệu khổng lồ xâm nhập vào tâm trí anh thông qua những vết thương hở đang tiếp xúc trực tiếp với chất lỏng từ cơ thể sinh vật vừa chết đi trước mặt họ ngay lúc này đây cả hai đều cảm nhận rõ ràng sự khác biệt đáng kể so với bất kỳ trải nghiệm Tiếng Vọng nào mà họ từng chứng kiến hoặc nghe thấy trong quá khứ dài đằng đẵng của mình nữa rồi.
Trần Phong đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng ý chí kiên định hơn bao giờ hết trước những khám phá chấn động vừa xảy ra bên dưới lòng đất sâu thẳm nơi con người tưởng rằng đã kiểm soát được mọi thứ từ thuở ban đầu tạo nên đại dịch Hắc huyết đáng sợ này rồi.
Anh nhìn xuống bàn tay mình, những đường vân tay giờ đây có những vết phát sáng mờ nhạt giống như mạch năng lượng sinh học đang tích tụ dần trong cơ thể anh sau lần tiếp xúc trực tiếp với mẫu vật gốc của Project Echo vừa qua đó khiến cho Thân B trong hắn trở nên mạnh mẽ hơn hẳn so với trước kia nhiều lần nữa rồi.
Anh biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu khi sự thật về nguồn gốc thực sự của virus Hắc huyết dần lộ diện rõ ràng trước mắt toàn thế giới tận thế này mà thôi – và anh chính là Chìa Khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa dẫn đến tương lai tươi sáng hoặc hủy diệt hoàn toàn nhân loại khỏi mặt trái đất xinh đẹp nọ nếu không cẩn trọng xử lý đúng cách những bí mật kinh hoàng đang chực chờ nổ tung bất cứ lúc nào sắp tới đây nữa rồi cả hai đều hiểu rõ điều đó sâu sắc trong tim mình ngay bây giờ này.
Chi Dao nhìn anh với ánh mắt phức tạp – vừa sợ hãi vừa tôn kính trước sự thay đổi đáng kể ở người đàn ông từng đứng bên cạnh cô suốt những ngày tháng khó khăn nhất của họ từ lúc bắt đầu cuộc hành trình sinh tồn đầy gian nan vất vả ấy cho đến hiện tại rồi cả hai cùng im lặng lắng nghe Tiếng Vọng vang lên lần nữa – nhưng giờ đây nó không còn là tiếng thì thào hỗn loạn hay khóc than bi ai nữa mà trở thành một giai điệu hài hòa đáng sợ giống như bản nhạc tử thần của chính sự sống đang tái sinh mạnh mẽ hơn bao giờ hết dưới lớp tro bụi phóng xạ và sinh học dày đặc che phủ bầu trời đen tối u ám khắp nơi trên thế giới này rồi.
Trần Phong cúi đầu xuống nhìn vào đống thịt nát bươm còn sót lại từ cơ thể Họng Kèn vừa bị tiêu diệt trước mặt họ – và anh nhận thấy thứ nằm giữa hai lớp vỏ bọc sinh học cứng rắn kia không phải là não bộ hay tim phổi thông thường nào cả mà là một khối tinh thể trong suốt nhỏ xíu đang phát ra ánh sáng xanh lè yếu ớt nhưng đủ để làm cho toàn bộ căn phòng tối tăm ngột ngạt ấy trở nên rực rỡ hơn hẳn trước đây nhiều lần nữa rồi khi nó bắt đầu xoay tròn chậm rãi trên lòng bàn tay run rẩy của anh giống như trái tim thu nhỏ của chính đại dịch Hắc huyết đang chực chờ được giải phóng tự do hoàn toàn khỏi sự giam cầm hà khắc quá mức từ lâu đời nay vậy đó.
Ánh sáng đen kịt bỗng xé toạc lòng bàn tay anh, phun trào dòng máu sôi sục mang theo ý chí hủy diệt.
Anh cố gắng hét lên cảnh báo nhưng cổ họng khô khốc, chỉ còn lại tiếng nghẹn ngào chết chóc.
Thứ bóng tối ấy đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận