Chương 27

Mưa axit rơi xuống không theo nhịp điệu tự nhiên nào cả.

Những giọt nước màu xám đục, nặng chịch và ăn mòn, đập vào lớp bê tông vỡ vụn của mái nhà cũ kỹ với tiếng xé rách kim loại nhỏ bé nhưng liên hồi.

Không khí ở đây nồng nặc mùi ôi thiu của xác thịt phân hủy lẫn mùi gỉ sét từ những cấu trúc thép bị oxy hóa sau nhiều năm bỏ hoang.

Đan Lương nằm sấp trên nền đất lạnh lẽo, mặt áp sát vào lớp bụi dày đặc phủ kín sàn nhà xưởng cũ.

Hơi thở của hắn ngắn và gấp gáp, mỗi lần hít vào đều cảm thấy như có kim châm chích trong phổi.

Cánh tay trái vẫn đau nhói từng cơn sau cú va chạm với con quái vật biến dị loại 3 vừa rồi.

Da thịt nơi đó đã bị xé toạc, lộ ra phần cơ bắp đỏ sẫm đang co giật nhẹ dưới lớp băng gạc bẩn thỉu tự chế.

Hắn không dám đứng dậy ngay.

Trong bóng tối của căn nhà xưởng rộng lớn này, ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên mái chỉ đủ để chiếu rọi từng mảng bụi bay lơ lửng trong không khí.

Những hạt bụi ấy phản chiếu lại màu xanh lục bệnh hoạn từ phía ngoài kia – dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy nồng độ độc tố trong không khí đang tăng lên đáng kể.

Chi Dao đứng cách hắn năm mét, lưng dựa vào bức tường gạch nứt nẻ.

Cô gái trẻ cầm chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn trong tay phải, ngón cái vẫn đặt hờ trên báng súng như một phản xạ sinh tồn cơ bản nhất.

Ánh mắt cô dán chặt vào bóng tối phía trước lối đi chính – nơi mà họ vừa nghe thấy tiếng bước chân nặng nề kéo lê qua lớp rác thải.

“Nó không chạy,” Đan Lương thì thầm, giọng khàn đặc vì mất nước và đau đớn.

“Đúng hơn là nó đang dẫn đường.”

Chi Dao quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua khuôn mặt nhợt nhạt của hắn.

Máu từ vết thương ở vai trái đã đông cục lại thành những mảng đỏ sẫm trên áo khoác quân sự cũ kỹ của cô.

“Ý cậu là gì?

Con thứ đó vừa mới bị chúng ta bắn vào tim.”

“Tim nó không còn đập theo cách mà con người hiểu,” Đan Lương đáp, chậm rãi ngồi dậy bằng hai tay, đẩy cơ thể nặng nề lên khỏi mặt đất.

Khóe môi hắn nhếch lên thành một nụ cười chua chát đầy mệt mỏi.

“Virus này không giết chết vật chủ hoàn toàn.

Nó tái cấu trúc chúng ta.

Biến chúng ta thành thứ gì đó.

khác.”

Hắn đứng dậy, chân trái hơi run rẩy nhưng vẫn giữ được thăng bằng.

Trước mặt họ là một hành lang dài dẫn sâu vào lòng tòa nhà – nơi từng là trung tâm nghiên cứu sinh học cấp 4 của thành phố trước khi thế giới sụp đổ ba năm về trước.

Những tấm biển chỉ đường đã bị bong tróc, để lại những chữ cái mờ nhạt khó đọc trên nền kim loại gỉ sét: *Khu Vực Cách Ly*, *Phòng Thí Nghiệm A7*.

Chi Dao nghiến răng, bước đi đầu tiên trong hành động mạo hiểm này.

Cô không tin vào lời giải thích của Đan Lương – hay đúng hơn là cô chọn cách giả vờ tin để giữ được sự tỉnh táo cần thiết cho cuộc sống sinh tồn ngày qua ngày.

Nhưng sâu thẳm bên trong, một nỗi sợ hãi mơ hồ đang lan tỏa khắp cơ thể cô khi nhìn thấy những dấu chân nhỏ bé in hằn trên lớp bụi dày đặc phía trước.

Những vết chân đó không thuộc về bất kỳ loại quái vật nào họ từng gặp phải.

Chúng quá nhỏ – chỉ bằng bàn tay của đứa trẻ hai tuổi – nhưng lại có năm ngón với móng vuốt sắc nhọn khắc sâu vào bê tông cứng rắn như thể được tạo ra bởi một lực lượng siêu nhiên nào đó.

“Cậu thấy chưa?” Đan Lương hỏi, giọng trầm xuống khi ánh mắt hắn dán chặt vào những dấu vết kỳ lạ kia.

“Chúng không còn là con người nữa.”

Chi Dao dừng bước lại đột ngột, bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên thành tường phía bên trái để giữ thăng bằng.

Cô cúi nhìn kỹ hơn vào những chiếc chân nhỏ bé đó và nhận ra một chi tiết đáng sợ: chúng đi theo hướng ngược lại với lối thoát hiểm duy nhất của khu vực này.

Nghĩa là kẻ tạo ra chúng đã chủ động tiến sâu vào lòng tòa nhà – nơi được coi là ‘vùng cấm’ ngay cả trước khi đại dịch xảy ra.

“Nếu vậy thì tại sao nó lại dẫn chúng ta đến đây?” Chi Dao hỏi, giọng rung lên nhẹ vì lo lắng nhưng cố gắng giữ cho nó nghe bình tĩnh nhất có thể.

“Tại sao không giết chúng ta luôn ở bên ngoài?”

Đan Lương im lặng trong vài giây dài đằng đng.

Hắn nhìn xung quanh căn phòng rộng lớn với ánh mắt của một người đàn ông đã từng chứng kiến đủ loại bi kịch để biết rằng đôi khi câu trả lời đơn giản nhất lại là đáng sợ nhất.

“Vì nó cần chúng ta,” cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian kín mít này.

“Nó cần những gì còn sót lại từ con người bên trong mỗi chúng ta.”

Chi Dao cảm thấy lạnh sống lưng khi nghe câu trả lời đó.

Không phải vì nội dung của nó – mà là vì cách Đan Lương diễn đạt nó: như thể hắn đã biết điều này từ lâu rồi và chỉ chờ đợi thời điểm thích hợp để nói ra.

Cô quay sang nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng cũng không giấu được sự tò mò đang dấy lên trong lòng mình.

Họ tiếp tục di chuyển sâu hơn vào hành lang tối tăm, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng động nhỏ vang vọng khắp nơi như những lời thì thầm của quá khứ trở về ám ảnh hiện tại.

Ánh sáng từ điện thoại thông minh cũ kỹ mà Chi Dao mang theo chiếu rọi lên những bức tường phủ đầy mạng nhện và các vết tích của cuộc sống trước kia – poster quảng cáo đã phai màu, bảng tin với những tờ giấy bay lả tả, và cả một chiếc xe đẩy chở hàng bị bỏ lại giữa đường như thể người lái nó vừa mới rời đi vài phút trước.

Nhưng không ai ở đây cả.

Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lên mọi thứ – trừ ngoại lệ duy nhất là tiếng thở dốc của họ và những âm thanh kỳ lạ phát ra từ phía sâu trong hành lang: một loại tiếng rít kéo dài, giống như hai mảnh kim loại cạ vào nhau nhưng lại mang theo giai điệu gần gũi với giọng nói con người.

“Đừng chạm vào bất cứ thứ gì,” Đan Lương cảnh báo khi họ đi ngang qua một cánh cửa mở hé để lộ căn phòng bên trong tối om.

“Đây là nơi mà những thí nghiệm cuối cùng được thực hiện trước khi mọi thứ sụp đổ.”

Chi Dao gật đầu, mặc dù cô không hiểu rõ ý nghĩa của lời nói đó lắm.

Nhưng kinh nghiệm sống sót ba năm qua đã dạy cho cô một bài học quan trọng: đừng hỏi quá nhiều câu trong tình huống nguy hiểm – chỉ cần tuân thủ những gì người khác bảo là đủ để còn sống thêm vài ngày nữa thôi cũng may mắn rồi.

Họ tiếp tục đi sâu hơn, vượt qua hàng loạt cánh cửa đóng chặt với ổ khóa bị gỉ sét và các biển cảnh báo bức xạ đã phai mờ theo thời gian.

Không khí trở nên nặng nề hơn khi họ tiến gần đến trung tâm của tòa nhà – nơi mà những tia sáng xanh lục từ bên ngoài hoàn toàn biến mất thay vào đó là bóng tối dày đặc như thể đang nuốt chửng mọi thứ xung quanh nó.

Và rồi, đột ngột, hành lang kết thúc.

Trước mặt họ là một cánh cửa lớn bằng thép được gia cố thêm nhiều lớp khóa an ninh – loại thường thấy trong các phòng thí nghiệm chứa vật liệu nguy hiểm cấp cao nhất.

Trên đó vẫn còn nguyên tấm biển đồng khắc dòng chữ: *PHÒNG TRỌNG TÂM - CẤM XUYÊN QUA*.

“Đây là nơi,” Đan Lương nói, giọng thấp hơn so với bình thường như thể đang cố gắng không làm phiền đến ai đó hoặc cái gì đó ẩn nấp trong bóng tối phía sau cánh cửa kia.

“Nơi mà tất cả bắt đầu.”

Chi Dao nhìn hắn chằm chằm, mắt mở to vì kinh ngạc lẫn lo sợ pha trộn lại thành một cảm xúc phức tạp khó diễn tả bằng lời.

“Cậu biết nơi này từ trước?”

Đan Lương lắc đầu chậm rãi, ánh mắt vẫn dán chặt vào tấm biển đồng đã mờ đi theo thời gian nhưng vẫn đủ để nhận diện được những ký tự quan trọng nhất trên đó.

“Không,” hắn đáp thẳng thắn.

“Nhưng DNA trong máu tôi thì biết.”

Chi Dao nín lặng trước câu trả lời mơ hồ đầy bí ẩn ấy.

Cô không muốn hỏi thêm vì sợ rằng nếu làm vậy sẽ phá vỡ sự cân bằng mong manh giữa niềm tin và nghi ngờ đang tồn tại trong mối quan hệ của họ – thứ duy nhất còn sót lại để giữ cho cả hai cùng sống sót qua đêm nay mà thôi.

Thay vào đó, cô bước tới phía trước và dùng sức mạnh toàn bộ cơ thể kéo chiếc cửa sắt nặng nề về phía mình.

Tiếng kim loại ma sát với sàn nhà vang lên chói tai trong không gian yên tĩnh như một bản giao hưởng của sự hủy diệt đang đến gần.

Khi cánh cửa mở ra hoàn toàn, ánh sáng xanh lục từ bên ngoài chiếu rọi vào căn phòng rộng lớn phía sau – và những gì họ nhìn thấy khiến cả hai đồng thời quên cả thở.

Ở giữa căn phòng là một bể kính khổng lồ cao ba mét chứa đầy chất lỏng màu trắng đục phát sáng mờ ảo dưới bóng tối.

Bên trong đó, lơ lửng theo dòng chảy nhẹ nhàng của dung dịch nuôi cấy sinh học, là hình dáng giống hệt một con người – ngoại trừ việc nó không có da thịt mà chỉ còn lại bộ xương trần trụi với những sợi dây thần kinh bị kéo dài ra thành những tua nhỏ li ti nối vào các thiết bị điện tử xung quanh.

Nhưng điều khiến Chi Dao cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả chính là khuôn mặt của ‘đứa trẻ’ nằm trong bể kính kia: nó giống hệt Đan Lương – ngoại trừ đôi mắt nhắm nghiền lại với màu da xanh tái chết chóc và những vết sẹo hình học kỳ lạ khắc trên trán như một loại ký hiệu nào đó.

“Đây là.,” Chi Dao bắt đầu nói nhưng không thể hoàn thành câu vì shock quá mức khiến cổ họng cô bị khô khốc đi hẳn.

Đan Lương bước tiến lại gần bể kính, ánh mắt hắn mờ đi khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong chất lỏng trắng đục phía trước.

Giọng nói của hắn trở nên xa xôi lạ lùng như thể đang kể chuyện cho một người khác nghe thay vì tự nhắc nhở bản thân về quá khứ đau đớn nhất mà hắn luôn cố gắng quên lãng suốt ba năm qua:

“Đây là phiên bản đầu tiên,” cuối cùng hắn cũng lên tiếng, giọng trầm đục vang vọng trong căn phòng rộng lớn này.

“Và nó chưa bao giờ chết.”
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập