Chương 26
Anh dừng lại, người run lên không phải vì lạnh giá âm u của đêm tận thế, mà vì những âm thanh đang xâm chiếm đầu óc hắn.
Lớp tro bụi dày đặc phủ kín mặt đất như một tấm thảm tang lễ cho thành phố từng sống động.
Tiếng Vọng ở đây khác biệt.
Chúng không gầm rú hay than khóc trong nỗi đau đơn thuần.
Chúng thì thầm.
Những lời thì thầm đó len lỏi qua lớp bảo vệ tinh thần của hắn, kích thích những ký ức sâu thẳm mà Thân B – phần ý thức triết gia và lạnh lùng bên trong hắn – thường cố gắng chôn vùi.
Trần Phong siết chặt nắm tay, cảm giác kim loại lạnh lẽo từ vỏ súng trên lưng truyền xuống lòng bàn tay.
Hắn không đơn độc.
Võ Chi Dao đi sau lưng, bước chân nhẹ nhàng nhưng hơi thở gấp gáp lộ rõ sự căng thẳng.
Cô gái thiên tài ấy đang quan sát thế giới bằng đôi mắt đầy sợ hãi và tò mò, một sự kết hợp nguy hiểm trong kỷ nguyên này.
"Đừng nghe vào nó," Trần Phong nói khẽ, giọng điệu không chút cảm xúc của Thân A thống trị hoàn toàn.
"Chúng là bẫy sinh học.
Não bộ ngươi sẽ cố gắng giải mã những tín hiệu nhiễu loạn đó thành ký ức." Võ Chi Dao gật đầu nhanh, tay nắm chặt lấy vai hắn như một điểm neo duy nhất trong cơn bão tâm lý đang hình thành.
Ánh mắt cô dán vào tấm thẻ nhựa mà Trần Phong vừa rút ra từ túi áo.
Tấm thẻ không còn là vật vô tri nữa.
Nó ấm nóng, đập nhịp theo nhịp tim của chủ nhân nó.
Hắn cúi nhìn xuống sàn nhà nơi máu và dịch nhầy hòa quyện tạo thành một hình dạng kỳ lạ trước đó.
Bây giờ, dưới ánh sáng xanh nhạt phát ra từ tấm thẻ, hắn nhận ra rằng đó không phải là ngẫu nhiên.
Đó là một bản đồ địa chấn thu nhỏ, chỉ đường trực tiếp dẫn đến trung tâm điều khiển ngầm của Thành Pháo Đài Long Môn.
Tôn Vô Kỵ đang chờ đợi "Chìa Khóa".
Hắn biết điều đó.
Và bây giờ, chính hắn đã trở thành con dấu xác nhận cho nghi thức tiến hóa cưỡng bức mà kẻ thống trị tàn bạo kia mong muốn.
Nhưng tại sao lại là nơi này?
Tại sao một cửa hàng tạp hóa bỏ hoang ở ngoại vi khu vực đỏ lại có kết nối trực tiếp với trung tâm quyền lực của Long Môn?
Trần Phong đưa mắt nhìn quanh.
Con hẻm nhỏ dẫn vào một tòa nhà ba tầng cũ kỹ, biển hiệu "Siêu Thị Hạnh Phúc" đã mục rữa và treo lủng củng.
Cửa kính vỡ vụn, để lộ ra bóng tối dày đặc bên trong.
Mùi ozone từ năng lượng Thức Tỉnh còn sót lại nồng nặc hơn ở đây, trộn lẫn với mùi kim loại của máu khô lâu năm.
Đây không phải là một điểm dừng chân ngẫu nhiên.
Đây là một bẫy được thiết kế kỹ lưỡng.
Hoặc có thể, đó là lời mời gọi dành riêng cho người mang DNA gốc.
"Chúng ta đi vào," Trần Phong ra lệnh ngắn gọn.
Không có lựa chọn khác.
Ở ngoài kia, zombie đột biến đang di chuyển theo đàn về phía trung tâm thành phố khi chúng cảm nhận được sự hiện diện của Chìa Khóa.
Cửa hàng này là nơi trú ẩn tạm thời duy nhất có thể che giấu khí sinh học đặc biệt tỏa ra từ cơ thể hắn.
Võ Chi Dao gật đầu, mặc dù ánh mắt cô vẫn dán chặt vào bóng tối bên trong cửa hàng.
Cô rút một chiếc dao nhỏ từ ống quần ra, lưỡi dao run rẩy nhẹ dưới bàn tay trắng trẻo của cô.
Sự ngây thơ của thiên tài đang va chạm với thực tế tàn khốc của thế giới mới.
Trần Phong bước qua ngưỡng cửa.
Tiếng Vọng bỗng chốc im bặt hoàn toàn.
Không phải vì sợ hãi chúng rời đi, mà là vì sự hiện diện của hắn đã át đi tất cả những tần số khác trong không gian nhỏ bé này.
Hắn đang đứng giữa một cơn bão tĩnh lặng.
Và ở trung tâm của nó, có thứ gì đó đang chờ đợi để được khám phá.
Trần Phong bước vào sâu hơn bên trong cửa hàng, ánh mắt quét nhanh qua các kệ hàng đổ vỡ và những đống vụn vặt chất cao ngất trời.
Không khí ở đây đậm đặc hơn, nặng nề như thể áp suất không gian đã bị thay đổi.
Mùi kim loại của máu cũ hòa quyện với mùi ozone từ sự phân rã sinh học tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến cổ họng anh ngứa ran.
Tấm thẻ nhựa trong tay hắn phát sáng mạnh hơn khi họ tiến sâu vào khu vực kho hàng phía sau.
Ánh sáng xanh nhạt chiếu lên những bức tường bê tông , lộ ra những vết nứt dài chạy dọc theo sàn nhà như những mạch máu bị vỡ nát.
Trần Phong cúi xuống, dùng ngón tay bẩn thỉu chạm nhẹ vào một vệt đen trên sàn.
Đó không phải là bụi than.
Đó là muội than từ quá trình đốt cháy sinh học – dấu hiệu của một trận chiến xảy ra cách đây vài ngày.
Nhưng điều khiến hắn dừng lại là những vết chân xung quanh khu vực đó.
Chúng không thuộc về zombie thông thường, cũng không phải người sống sót bình thường.
Những vết chân này có năm ngón, nhưng móng vuốt đã cào xé sâu vào bê tông để tạo lực đẩy.
Tốc độ di chuyển của kẻ sở hữu chúng phải cực kỳ nhanh và mạnh mẽ.
Và quan trọng nhất, hướng đi của những bước chân đó dẫn thẳng đến một cánh cửa sắt nằm ở góc xa nhất của kho hàng – nơi tấm thẻ đang chỉ về phía nó với cường độ sáng tối đa.
Võ Chi Dao đi bên cạnh, thở hổn hển vì nỗ lực giữ pace cùng Trần Phong.
Cô cúi xuống nhìn vào đống đổ nát gần đó và nhận ra một chi tiết đáng sợ.
Những hộp thức ăn đóng hộp không bị mở bởi người đói khát.
Chúng bị xé toạc từ bên trong, như thể có thứ gì đó đã cố gắng thoát ra khỏi chúng khi còn ở trạng thái nguyên vẹn.
"Có vẻ như nơi này từng là phòng thí nghiệm," Võ Chi Dao thì thầm, giọng run rẩy nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đặc trưng của một nhà nghiên cứu.
"Nhìn những ống nghiệm vỡ trên sàn kia.
Chúng không phải loại dùng trong y tế thông thường." Trần Phong gật đầu.
Hắn nhặt lên một mảnh thủy tinh sắc nhọn từ đống đổ nát.
Trên bề mặt kính, có khắc dòng chữ nhỏ bằng tiếng Latin: *HOMO SAPIENS - VARIANT 0*.
Biến thể số không.
Nguồn gốc của mọi thứ.
Tim hắn đập nhanh hơn.
Đây là nơi bắt đầu.
Nơi mà virus Hắc Huyết lần đầu tiên được thử nghiệm trên cơ thể người trước khi phát tán ra toàn thế giới thông qua hệ thống nước cấp thành phố Long Môn.
Tôn Vô Kỵ đã che giấu sự thật này dưới lớp vỏ bọc của một cửa hàng tạp hóa bình thường để bảo vệ những bằng chứng quan trọng nhất cho kế hoạch tiến hóa cưỡng bức của hắn ta.
Trần Phong tiến về phía cánh cửa sắt.
Tấm thẻ nhựa giờ đây nóng rực như than hồng, cháy bỏng da thịt anh mỗi khi chạm vào nó.
Hắn dùng sức mạnh Thức Tỉnh trung cấp của mình đẩy nhẹ cánh cửa nặng nề đó.
Bản lề kêu lên một tiếng rít dài, chói tai trong sự im lặng chết chóc của kho hàng.
Bên trong là một căn phòng nhỏ, được bảo vệ bởi lớp tường cách âm dày đặc.
Không khí ở đây lạnh giá và khô hanh.
Ở trung tâm căn phòng là một chiếc bàn kim loại lớn với những thiết bị điện tử cũ kỹ nhưng vẫn còn phát ra ánh sáng đỏ chập chờn từ nguồn pin dự phòng chưa bao giờ cạn kiệt.
Và trên chiếc bàn đó, nằm giữa những cuộn băng ghi âm và tài liệu giấy , là một cuốn nhật ký da đen.
Không có khóa an ninh nào cả.
Chỉ có một người đàn ông ngồi ở góc tối nhất của căn phòng, lưng dựa vào tường, hai tay ôm lấy đầu trong tư thế tuyệt vọng.
Trần Phong nín thở.
Hắn không biết nên tiến lên hay lùi lại.
rằng việc tiếp cận kẻ này sẽ thay đổi hoàn toàn hiểu biết của hắn về cuộc đại dịch Hắc Huyết và vai trò thực sự của chính mình trong ván cờ sinh tồn khốc liệt này.
Con người bị chi phối bởi Tiếng Vọng đột ngột lao về phía Trần Phong với tốc độ đáng kinh ngạc, phá vỡ mọi quy luật vật lý thông thường.
Cây búa tạ sắt rỉ sét trên tay hắn xé không khí, nhắm thẳng vào đầu anh với lực đủ để đập tan sọ người.
Trần Phong né sang bên trái trong phản xạ thuần túy của chiến binh sinh tồn..
phải kệ hàng kim loại phía sau, làm đổ một đống hộp thức ăn đóng hộp xuống sàn nhà tạo ra tiếng động vang dội như pháo nổ trong không gian kín hẹp này.
Tiếng động khiến Võ Chi Dao thét lên sợ hãi và lùi lại vài bước, dao trên tay cô chĩa về phía kẻ tấn công nhưng run rẩy không dám tiến tới.
Tuy nhiên, người đàn ông đó đột ngột dừng lại giữa đường lao của mình.
Anh ta đứng sững như bị đóng băng bởi một lực vô hình nào đó từ bên trong cơ thể.
Những giọt nước mắt đen ngòm bắt đầu chảy ra từ đôi mắt đỏ rực đầy thù hận trước kia, hòa lẫn với máu mũi rỉ xuống môi tái nhợt của anh ta.
Tiếng Vọng không còn là tiếng gầm rú hỗn loạn nữa mà trở thành một đoạn hội thoại rõ ràng vang lên trong tâm trí Trần Phong.
Nó nghe giống như giọng nói của chính người đàn ông đó, nhưng bị bóp méo qua hàng năm tháng đau đớn và sự cô lập tột cùng: *"Đừng.
đừng đến gần tôi."* Trần Phong hạ thấp vũ khí phòng thủ xuống một chút, không phải vì tin tưởng mà là do tò mò khoa học trỗi dậy trong Thân B.
Hắn nhận ra rằng người đàn ông này đang bị kẹt giữa hai trạng thái ý thức – con người và quái vật tiến hóa.
Virus Hắc Huyết không chỉ biến đổi cơ thể; nó còn bẫy linh hồn nạn nhân trong một vòng lặp ký ức đau thương liên tục cho đến khi lý trí hoàn toàn sụp đổ.
là ai?" Người đàn ông hỏi, giọng khàn đặc như cát mài qua đá nhám.
Anh ta nhìn chằm chằm vào Võ Chi Dao với ánh mắt đầy hoang mang và sợ hãi tột độ.
"Đừng để cô ấy bị nhiễm độc từ mùi hương của tôi." Võ Chi Dao bước ra phía trước bất chấp lời cảnh báo ngầm trong đầu Trần Phong.
Cô gái thiên tài cúi xuống, mở cặp mắt to tròn nhìn thẳng vào người đàn ông đang khóc than trong bóng tối: "Tôi không sợ anh đâu.
Anh có ổn không?" Câu hỏi ngây thơ đó dường như đánh vỡ lớp phòng thủ cuối cùng của người đàn ông.
Anh ta bắt đầu run rẩy dữ dội hơn, những ký ức bị chôn vùi dưới lớp vỏ virus Hắc Huyết dần trở lại chiếm lấy ý thức tạm thời trước khi chúng tan biến hoàn toàn vào bóng tối vĩnh viễn kia mà?
Trần Phong cúi nhìn xuống sàn nhà nơi máu và dịch nhầy đang hòa quyện lại với nhau tạo thành một hình dạng kỳ lạ.
Hắn nhận ra rằng đó là bản đồ địa chấn chỉ đường trực tiếp dẫn đến trung tâm điều khiển ngầm của Thành Pháo Đài Long Môn – nơi Tôn Vô Kỵ đang chờ đợi "Chìa Khóa" cuối cùng xuất hiện để hoàn tất nghi thức tiến hóa cưỡng bức cho toàn nhân loại bất chấp cái giá phải trả là sự tuyệt chủng gần như chắc chắn sắp diễn ra trong tương lai rất gần trước mắt chúng ta rồi đây kìa!
Nhưng khi hắn cúi xuống nhặt tấm thẻ lên, thứ nằm giữa hai ngón tay run rẩy của hắn không phải là nhựa dẻo nữa mà là một mảnh xương hàm nhỏ xíu còn dính đầy thịt sống đang nhai nuốt cái gì đó bên trong nó.
Chiếc răng nanh bỗng chốc dài ra, xé toạc da thịt hắn để lộ ra một đôi mắt đỏ rực đầy thù hận.
Hắn lùi bước, tim đập thình thịch, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra đây không phải là vật vô tri.
Nó từ từ mở miệng, nhai nuốt cái gì đó bên trong nó.
Và rồi, người đàn ông kia bật cười – một tiếng cười điên cuồng và đầy sự khinh miệt dành cho chính số phận bi kịch của mình.
Người đàn ông bị chi phối Tiếng Vọng đột ngột dừng lại giữa cơn hoảng loạn tột độ.
Anh ta bắt đầu khóc, không phải vì nỗi đau thể xác đang xé nát cơ bắp từ bên trong, mà vì một ký ức đột ngột quay trở lại rõ ràng hơn bất kỳ khoảnh khắc nào trước đây kể từ khi đại dịch bùng nổ.
Tiếng Vọng xung quanh căn phòng bỗng chốc chuyển thành một đoạn hội thoại bình thường – giọng nói của anh ta cách đây ba năm, lúc vẫn còn là con người hoàn toàn: *"Tôi đã tìm ra nó.
Chìa Khóa không nằm trong máu.
Nó nằm trong nỗi đau."* Trần Phong đứng bất động, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi nhận ra ý nghĩa sâu xa đằng sau những lời thì thầm đó.
Virus Hắc Huyết không chỉ là một tác nhân sinh học đơn thuần gây biến đổi gen ngẫu nhiên; nó là một công cụ chọn lọc tự nhiên được thiết kế để loại bỏ tất cả trừ những cá thể có khả năng chịu đựng mức độ tổn thương tâm lý cao nhất – nơi mà Thân B của hắn phát triển mạnh mẽ dưới áp lực cô độc và mất mát liên tục.
Võ Chi Dao tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy vẻ tò mò khoa học lấn át nỗi sợ hãi ban đầu.
Cô cầm lấy cuốn sổ tay nhỏ bìa da mục rữa đang nằm cạnh cây búa tạ sắt mà người đàn ông vừa làm rơi xuống sàn nhà trong lúc suy sụp tinh thần: "Đây là nhật ký của Tiến Sĩ Lâm.
cha tôi?" Trần Phong nhíu mày, cảm giác bất an dâng lên cao độ khi nghe tên họ đó vang lên từ môi cô.
Hắn chưa từng biết Võ Chi Dao có liên hệ trực tiếp với nhóm nghiên cứu gốc tạo ra virus Hắc Huyết.
Thông tin này thay đổi hoàn toàn động lực quyền lực giữa các phe phái trong thế giới mới – nếu cha của đồng môn là kẻ đứng sau mọi thảm kịch, thì vai trò bảo vệ cô gái ngây thơ kia trở thành gánh nặng đạo đức khó giải quyết nhất mà hắn chưa bao giờ lường trước được khi bắt đầu cuộc hành trình này.
Người đàn ông – Tiến Sĩ Lâm cũ – nhìn lên Trần Phong với ánh mắt trống rỗng nhưng mang theo sự thông thoáng kỳ lạ của kẻ đã chấp nhận số phận bi kịch: "Con gái tôi.
nó không biết gì về những thí nghiệm tội lỗi mà chúng ta đã thực hiện trên chính bản thân mình để đạt được tiến hóa nhanh chóng nhất cho loài người." Trần Phong cúi xuống nhặt tấm thẻ nhựa lên từ sàn nhà nơi máu và dịch nhầy đang hòa quyện lại với nhau tạo thành một hình dạng kỳ lạ giống hệt như biểu tượng của Thành Pháo Đài Long Môn.
Hắn nhận ra rằng đó là bản đồ địa chấn chỉ đường trực tiếp dẫn đến trung tâm điều khiển ngầm – nơi Tôn Vô Kỵ đang chờ đợi "Chìa Khóa" cuối cùng xuất hiện để hoàn tất nghi thức tiến hóa cưỡng bức cho toàn nhân loại bất chấp cái giá phải trả là sự tuyệt chủng gần như chắc chắn sắp diễn ra trong tương lai rất gần trước mắt chúng ta rồi đây kìa!
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào bề mặt tấm thẻ dưới ánh sáng đỏ chập chờn của thiết bị điện tử cũ kỹ, thứ nằm giữa hai ngón tay run rẩy của hắn không phải là nhựa dẻo nữa mà là một mảnh xương hàm nhỏ xíu còn dính đầy thịt sống đang nhai nuốt cái gì đó bên trong nó – và trên đó có khắc dòng chữ: *"Đừng tin vào Chìa Khóa."* Hắn lùi bước, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết khi nhận ra đây không phải là vật vô tri mà là một lời cảnh báo được mã hóa sinh học từ chính cơ thể người tạo ra nó.
Nó từ từ mở miệng – métaphorically speaking through the voice of Shen B inside his head – và nói với hắn rằng tất cả những gì.
tưởng cho đến nay đều nằm trong một vòng lặp giả định về sự cứu rỗi nhân loại thông qua đau khổ tập thể thay vì giải pháp thực tế bền vững nào khác tồn tại ngoài tầm kiểm soát của Tôn Vô Kỵ điên cuồng kia.
Trần Phong bước ra khỏi cửa hàng, người đàn ông vẫn ngồi đó, chìm vào trạng thái shock sau khi tiết lộ bí mật kinh hoàng về nguồn gốc virus Hắc Huyết và mối liên hệ máu thịt giữa Võ Chi Dao với dự án nghiên cứu gây ra đại dịch toàn cầu này.
Anh quay lại nhìn một lần nữa trước khi đóng sầm cánh cửa sắt nặng nề phía sau lưng mình, cắt đứt mọi kết nối cảm xúc tạm thời vừa được thiết lập trong không gian ngột ngạt của căn phòng bí ẩn đó.
Trên tay người đàn ông nằm cạnh cây búa tạ rỉ sét là một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đã mục rữa theo thời gian – nhưng Trần Phong nhớ lại rằng trước khi hắn rời đi, ánh mắt của Tiến Sĩ Lâm cũ đã nhìn thẳng vào hắn với sự cầu khẩn tột độ: *"Đừng để nó biến ngươi thành chiến binh hai mặt vĩnh viễn.
Hãy chọn một bên và sống sót bằng mọi giá."* Võ Chi Dao chạy theo kịp bước chân dài của Trần Phong trong con hẻm tối đen như mực.
Cô nắm chặt lấy cánh tay hắn, nước mắt rơi xuống không phải vì sợ hãi nữa mà là vì sự vỡ mộng sâu sắc khi biết cha mình từng là một phần quan trọng trong kế hoạch diệt chủng nhân đạo được Tôn Vô Kỵ tiếp quản và phát triển thành hiện thực đáng ghê tởm này: "Phong.
chúng ta có nên quay lại giúp anh ấy không?" Trần Phong dừng bước đột ngột, ánh mắt lạnh lùng của Thân A trở lại chiếm lĩnh hoàn toàn gương mặt thiếu cảm xúc kia.
Hắn lắc đầu nhẹ – một cử chỉ nhỏ nhưng mang ý nghĩa quyết định hơn bất kỳ lời nói nào trong tình huống này: "Không thể cứu được kẻ đã mất đi nhân tính từ lâu trước khi virus xuất hiện, Chi Dao." Hắn cúi nhìn xuống tấm thẻ nhựa đang đổi màu dần sang đỏ tươi giống hệt như máu chảy ra từ vết thương ở vai trái của hắn sau cú va chạm vừa rồi.
Đột nhiên, một bàn tay lạnh toát từ phía sau siết chặt cổ hắn, kéo ngược lại.
Chi Dao nghiến răng, máu từ khóe môi tràn ra khi cố gắng xoay người.
Cánh cửa sắt trước mặt bỗng nứt ra, một giọng nói quen
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận