Chương 25
Không khí ở đây không chỉ độc hại mà còn mang theo mùi vị của sự thối rữa và sắt máu – mùi đặc trưng của Hắc Huyết đang ngấm sâu vào mọi thứ.
Hắn nhìn xuống tấm thẻ nhựa trong tay, dòng chữ "CHÌA KHÓA HOẠT ĐỘNG" vẫn đỏ rực như vết thương hở trên vai trái.
Máu từ chỗ bị đâm đã đông lại thành những cục nhỏ li ti, nhưng nhiệt độ tỏa ra từ nó khiến da thịt xung quanh bỏng rát.
Võ Chi Dao đứng bên cạnh, ánh mắt hoảng loạn qua bóng tối dày đặc phía trước.
Cô nắm chặt lấy cán dao găm của mình, khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh.
Tiếng bước chân của họ vang lên khô khốc trên nền gạch vỡ vụn, mỗi tiếng động đều khiến Trần Phong căng thẳng hơn một chút.
Những Tiếng Vọng xung quanh đã im lặng hoàn toàn.
Sự yên tĩnh này đáng sợ hơn bất kỳ âm thanh nào khác.
Nó giống như khoảnh khắc trước khi cơn bão đổ xuống, hoặc khi kẻ săn mồi nín thở chờ đợi con mồi bước vào bẫy.
Hắn nâng tấm thẻ lên gần mắt.
Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc tự chế chiếu rọi qua lớp nhựa trong suốt, làm lộ ra những đường vân phức tạp bên dưới dòng chữ.
Đó không phải là hoa văn trang trí ngẫu nhiên.
Chúng giống như mã gen được khắc lại bằng ánh sáng và máu.
Trần Phong cảm thấy một cơn đau nhói lên giữa hai thái dương.
Không phải từ vết thương vật lý, mà từ sâu trong tâm trí hắn.
Một tiếng vọng lạ lẫm vang lên, khác hẳn với những giọng nói hỗn độn thường ngày.
Tiếng này rõ ràng hơn, gần gũi hơn, và đáng sợ nhất là nó mang âm điệu của chính hắn.
"Cậu ổn chứ?" Võ Chi Dao hỏi khẽ, giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra mạnh mẽ.
Cô biết Trần Phong không thích được hỏi về cảm xúc khi đang trong tình thế nguy hiểm, nhưng sự im lặng bất thường này khiến cô lo lắng tột độ.
Hắn gật đầu nhẹ, không nói lời nào.
Thay vào đó, hắn đưa tay chạm lên vết thương ở vai trái nơi máu vẫn còn ấm nóng chảy ra.
Cảm giác tê buốt từ lần tiếp xúc trước với khối tinh thể tím giờ đây đã lan tỏa khắp cơ thể, tạo thành một mạng lưới thần kinh giả định kết nối hắn với thứ gì đó đang trong bóng tối.
Hắn quay sang nhìn Võ Chi Dao.
Ánh mắt của cô phản chiếu sự sợ hãi nhưng cũng chứa đựng niềm tin mù quáng vào anh.
Đó là gánh nặng lớn nhất mà Trần Phong phải mang theo sau lưng, nặng hơn bất kỳ vũ khí nào.
Nếu hắn sai lầm ở đây, không chỉ có mạng sống của mình bị đe dọa, mà cả tương lai mong manh của cô gái này cũng sẽ tan vỡ cùng một lúc.
Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng lọc bỏ mùi hôi thối từ phổi ra ngoài.
Không thể dừng lại được nữa.
Tấm thẻ đang nóng lên trong lòng bàn tay hắn, như một la chỉ dẫn đường đến nơi chôn giấu bí mật chết người nhất của thế giới mới này.
Càng đi sâu vào khu vực chợ cũ, không khí càng trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn.
Trần Phong cảm nhận được sự hiện diện của "Chiến Binh Hai Mặt" rõ ràng hơn.
Không phải chỉ qua tiếng vọng trong đầu, mà qua sự thay đổi vật lý của chính môi trường xung quanh họ.
Những bức tường bê tông nứt nẻ bắt đầu tiết ra một loại dịch nhầy đen sẫm, giống như máu đông đang chảy ngược từ trần nhà xuống sàn.
Mùi ozone nồng nặc xộc lên mũi, đánh dấu việc năng lượng Thức Tỉnh đang tích tụ ở mức độ nguy hiểm cao độ.
Võ Chi Dao bước đi thận trọng hơn, mắt dáo dạt quan sát mọi góc khuất.
Cô thấy những xác sống khô héo nằm rải rác khắp nơi, nhưng chúng không còn là mối đe dọa thông thường nữa.
Da thịt của chúng bị xé toạc ra theo một cách kỳ lạ, như thể có thứ gì đó bên trong đã phình lớn và bung vỡ từ phía trong ra ngoài.
Xương cốt trắng bệch lộ ra ngoài, dính đầy những sợi tơ sinh học màu tím nhạt – cùng loại vật chất mà Trần Phong từng chạm phải trước đó.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là trận chiến giữa người sống và kẻ chết đơn thuần.
Đây là dấu vết của một sự kiện tiến hóa cưỡng bức.
"Phong," Võ Chi Dao thì thầm, giọng cô gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua những khe hở trên mái nhà sụp đổ.
"Cậu có nghe thấy không?"
Trần Phong gật đầu.
Hắn đang nghe thấy nó rõ ràng hơn bao giờ hết.
Không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một nhịp đập.
Một nhịp tim khổng lồ vang lên từ sâu dưới lòng đất, hoặc có lẽ là từ chính tâm trí của hắn.
Mỗi lần nhịp tim đó đập mạnh, những Tiếng Vong xung quanh lại rung động theo tần số riêng của chúng, tạo thành bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy ý nghĩa nào đó mà não bộ con người chưa kịp xử lý.
Hắn nhận ra rằng Chiến Binh Hai Mặt không phải là một kẻ thù đơn lẻ.
Nó là biểu hiện vật chất hóa của sự xung đột nội tại trong chính cơ thể hắn – phần thực dụng sinh tồn và phần đồng cảm với Tiếng Vọng đang tranh giành quyền kiểm soát.
Hắn dừng lại trước một bức tường lớn bị sập xuống, chặn ngang lối đi.
Trên bề mặt bê tông vỡ vụn đó, những vết cắt sâu hoắm in hằn rõ rệt, không phải.
kiếm gây ra mà bởi móng vuốt của sinh vật có kích thước gấp ba lần con người thông thường.
Nhưng điều khiến Trần Phong lạnh toát sống lưng là hướng tấn công.
Những vết xé rách này được tạo ra từ bên trong phòng kín phía sau bức tường đó, hướng ra ngoài như thể thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ sự giam cầm của chính nó.
"Chúng ta phải đi qua," hắn nói với Võ Chi Dao, giọng trầm thấp và dứt khoát.
Không có lựa chọn nào khác.
Tấm thẻ nhựa trên tay hắn giờ đây đã nóng bỏng đến mức gây đau đớn, ép buộc họ tiến về phía trước bất chấp nguy hiểm.
Hắn rút dao ra khỏi vỏ, lưỡi dao ánh lên lạnh lẽo dưới ánh sáng leo lét của ngọn đuốc.
Võ Chi Dao gật đầu, nước mắt trong cô không rơi xuống mà chỉ làm ướt má khô khốc vì bụi bẩn và sợ hãi.
Họ bước qua đống đổ nát, tiến vào căn phòng bí mật nơi chiến tranh thực sự sẽ bắt đầu – cuộc chiến giữa hai nửa linh hồn đang tan vỡ của Trần Phong.
Cao trào của cuộc chiến không nằm ở sức mạnh vật lý thuần túy, mà ở sự va chạm gay gắt giữa ý chí sinh tồn của Trần Phong và những Tiếng Vọng đang điên cuồng xung đột trong tâm trí anh.
Khi họ vừa lọt qua khe hở cuối cùng của bức tường sập xuống, một bóng đen lao ra từ góc phòng tối tăm nhất với tốc độ kinh hoàng.
Chiến Binh Hai Mặt xuất hiện trước mặt họ không hề báo động, móng vuốt sắc nhọn vung lên như lưỡi hái thu hoạch mạng sống.
Trần Phong phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.
Hắn nghiêng người sang trái, tránh né cú chém chí mạng nhắm vào cổ họng mình chỉ trong tích tắc.
Mõm dao của hắn chạm nhẹ vào cánh tay đối phương, nhưng cảm giác giống như đang cắt qua một khối thép nóng chảy mềm mại thay vì da thịt con người.
Sinh vật này không bị tổn thương bởi vũ khí thông thường.
Nó cười – một âm thanh ghê rợn phát ra từ lồng ngực biến dạng, nơi hai khuôn mặt chồng lên nhau trong sự hài hước quái đản nhất của tự nhiên tiến hóa tàn khốc.
Khuôn mặt bên trái là gương mặt lạnh lùng, thực dụng mà Trần Phong nhìn thấy mỗi ngày trong gương – ánh mắt sắc bén như dao cạo, không một chút cảm xúc thừa thãi.
Khuôn mặt bên phải lại mang vẻ đau khổ sâu thẳm của người đàn ông luôn lắng nghe những Tiếng Vọng, đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ và ám ảnh bởi tiếng gọi từ phía bên kia ranh giới sinh tử.
Hai khuôn mặt đó hợp nhất thành một thực thể duy nhất đang tấn công hắn – không chỉ là quái thú, mà là sự phản chiếu của chính linh hồn Trần Phong bị chia cắt.
Võ Chi Dao hét lên khi thấy anh bị áp đảo hoàn toàn.
Cô lao vào cuộc chiến, cố gắng phân tâm đối thủ bằng những cú đâm nhanh và hiểm hóc vào các điểm yếu trên cơ thể sinh vật khổng lồ đó.
Nhưng Chiến Binh Hai Mặt không hề bận tâm đến cô.
Nó chỉ tập trung duy nhất vào Trần Phong, như thể hắn là mảnh ghép cuối cùng cần thiết để hoàn tất quá trình biến đổi chết người này.
Mỗi đòn đánh của nó đều nhằm mục đích ép buộc Trần Phong phải giải phóng năng lượng Thức Tỉnh tiềm ẩn bên trong mình – thứ mà chính hắn cũng không dám chạm tới vì sợ hãi sự mất kiểm soát tuyệt đối sẽ xảy ra sau đó nếu cánh cửa tâm trí mở rộng quá mức cho phép.
Hắn nhận ra rằng cách duy nhất để tồn tại trong khoảnh khắc này là ngừng chiến đấu lại với bản thân nữa.
Thay vì né tránh hoặc phòng thủ, Trần Phong chủ động lao vào vòng tay cái chết của sinh vật quái dị kia.
Hắn đưa hai bàn tay trần của mình áp chặt lên lồng ngực đang đập thình thịch dữ dội của Chiến Binh Hai Mặt – nơi mà trái tim thứ hai ấy dường như nằm ẩn sâu bên dưới lớp da thịt biến dạng đáng sợ đó nhất là lúc này đây khi mọi quy luật tự nhiên đều trở nên vô nghĩa trước quyền lực sinh học thuần khiết đang bùng nổ khắp không gian chật hẹp đầy mùi máu tanh nồng nặc xộc lên mũi khiến cho cả Trần Phong lẫn Võ Chi Dao gần như ngất đi vì thiếu oxy nghiêm trọng trong phòng kín ngột ngạt này ngay lúc quyết định sống còn cuối cùng sắp tới nơi rồi kia mà.
Chiến Binh Hai Mặt dừng lại đột ngột giữa không trung, những móng vuốt của nó run rẩy kịch liệt chứ không còn giữ vẻ đe dọa hung hãn trước đó nữa.
Đôi mắt đỏ rực bắt đầu mờ dần đi nhanh chóng nhường chỗ cho sự trống rỗng đen nhánh tuyệt đối bao phủ lấy toàn bộ thị lực của Trần Phong trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như cả một đời người lại thành giây phút này.
mà sao cảm giác thời gian trôi qua chậm chạp đến mức khó tin.
Nhưng thay vì chết đi ngay lập tức sau cú va chạm trực diện giữa hai nguồn năng lượng Thức Tỉnh mạnh mẽ nhất trong khu vực chợ cũ bỏ hoang từ lâu năm nay đây kìa.
xem này nè ha!
Cơ thể của sinh vật kia bắt đầu phân rã từng mảnh nhỏ.
tung tóe khắp nơi giống như bụi tro than hoa bị gió thổi bay mang theo hương vị đặc trưng rất riêng biệt khó quên mãi sau này cho dù có sống sót trở về nhà an toàn thì ký ức đau thương đó cũng sẽ luôn đeo bám ám ảnh dày vò tâm trí họ suốt phần đời còn lại phía trước chờ đợi đón nhận những thử thách mới tiếp tục diễn ra không ngừng nghỉ bao giờ dừng lại đâu cả đúng chứ.
Võ Chi Dao đứng sững người kinh ngạc nhìn cảnh tượng siêu nhiên đang xảy ra trước mắt mình.
Những hạt bụi sinh học phát sáng màu tím nhạt bay lơ lửng trong không khí, tạo thành một vòng xoáy nhỏ quanh Trần Phong.
Hắn cảm thấy nhẹ bẫng hơn bao giờ hết khi gánh nặng của sự xung đột nội tâm tạm thời lắng xuống.
Nhưng thay vì giải thoát hoàn toàn, những ký ức lạ lùng bắt đầu tràn vào tâm trí hắn – hình ảnh của những phòng thí nghiệm bí mật dưới lòng đất Thành Pháo Đài Long Môn, nơi Tôn Vô Kỵ đang thực hiện các phép thử gen tàn bạo lên hàng trăm tù nhân vô tội để tìm ra "Chìa Khóa" duy nhất có thể ổn định virus Hắc Huyết trước khi nó đột biến thành dạng cuối cùng quét sạch mọi sinh vật trên mặt đất này trong vòng chưa đầy một tháng nữa tính từ thời điểm bây giờ đây kìa!
Trần Phong sững sờ nhận ra sự thật kinh hoàng: Ông không chỉ là đối tượng thử nghiệm may mắn sống sót.
Ông chính là sản phẩm hoàn hảo nhất mà Tôn Vô Kỵ đang săn đuổi – người mang bộ gene lai ghép duy nhất có khả năng hấp thụ và kiểm soát Tiếng Vong mà không bị điên loạn hay biến thành quái thú như những ca thí nghiệm thất bại khác đã từng xảy ra trong quá khứ đen tối của tổ chức ngầm quyền lực nhất thế giới hậu tận thế này cả nhà ơi!
Võ Chi Dao nắm chặt lấy vai anh, cố gắng kéo hắn trở lại thực tại đang dần sụp đổ xung quanh họ vì sức nặng của bí mật vừa được hé lộ một cách tàn nhẫn như thế nào ấy hả bạn?
Trần Phong cố gắng đứng lên vững chãi hơn chút nữa nhưng đôi chân anh không còn đủ lực để chống đỡ trọng lượng cơ thể mệt mỏi kiệt quệ sau trận chiến sinh tử vừa rồi nãy giờ đây kìa!
Năng lượng mà anh vừa hấp thụ từ Chiến Binh Hai Mặt đang lan tỏa nhanh chóng trong từng tế bào của anh, mang theo những ký ức đau thương không phải thuộc về đời sống bình thường trước kia nữa mà là từ chính tương lai đen tối sắp sửa ập đến bất cứ lúc nào ngay bây giờ đây kìa!
Anh thấy bóng hình mờ ảo của hàng ngàn người đã chết đang đứng lặng lẽ xung quanh mình trong căn phòng bí mật này, nghe thấy những lời cầu cứu tuyệt vọng vang lên liên tục không ngừng nghỉ khiến đầu óc anh quay cuồng tột độ sắp nổ tung ra bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra được luôn đó!
Võ Chi Dao nhìn vào khuôn mặt biến dạng của Trần Phong – nửa lạnh lùng như băng giá và nửa đau khổ đến mức nghẹt thở.
Cô nhận ra rằng sự hòa hợp tạm thời này không phải là giải pháp lâu dài cho vấn đề nan giải trước mắt cả hai đang đối diện hàng ngày đêm nay đây kìa!
Trên tấm thẻ nhựa trong tay anh, dòng chữ "CHÌA KHÓA HOẠT ĐỘNG" bắt đầu chuyển thành màu đen tuyền giống hệt như đôi mắt trống rỗng của Chiến Binh Hai Mặt trước khi nó tan biến hoàn toàn vào hư không vĩnh viễn kia mà?
Trần Phong cúi nhìn xuống sàn nhà nơi máu và dịch nhầy đang hòa quyện lại với nhau tạo thành một hình dạng kỳ lạ.
Hắn nhận ra rằng đó là bản đồ địa chấn chỉ đường trực tiếp dẫn đến trung tâm điều khiển ngầm của Thành Pháo Đài Long Môn – nơi Tôn Vô Kỵ đang chờ đợi "Chìa Khóa" cuối cùng xuất hiện để hoàn tất nghi thức tiến hóa cưỡng bức cho toàn nhân loại bất chấp cái giá phải trả là sự tuyệt chủng gần như chắc chắn sắp diễn ra trong tương lai rất gần trước mắt chúng ta rồi đây kìa!
Nhưng khi hắn cúi xuống nhặt tấm thẻ lên, thứ nằm giữa hai ngón tay run rẩy của hắn không phải là nhựa dẻo nữa mà là một mảnh xương hàm nhỏ xíu còn dính đầy thịt sống đang nhai nuốt cái gì đó bên trong nó.
Chiếc răng nanh bỗng chốc dài ra, xé toạc da thịt hắn để lộ ra một đôi mắt đỏ rực đầy thù hận.
Hắn lùi bước, tim đập thình thịch, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhận ra đây không phải là vật vô tri.
Nó từ từ mở miệng, nhai nuốt cái gì đó bên trong nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận