Chương 33

Mùi sắt tanh từ vết thương trên cánh tay Trần Phong chưa kịp khô đã hòa quyện với mùi ẩm mốc của những bức tường bê tông nứt nẻ.

Ánh sáng yếu ớt lọc qua lớp tro bụi dày đặc trên trần nhà, tạo thành những tia xám xịt chiếu xuống sàn nhà đầy rác rưởi và xương cốt vỡ vụn.

Hắn nín thở, cơ thể dán chặt vào góc khuất phía sau một dãy kệ hàng sắt gỉ sét.

Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là nhịp điệu của sự tập trung tuyệt đối, loại cảm giác lạnh lùng mà hắn đã quen thuộc từ những ngày đầu tiên khi thế giới này sụp đổ.

Võ Chi Dao đứng ở phía sau hắn, hơi thở gấp gáp và run rẩy.

Cô gái cầm chặt cây gậy sắt trong tay, ngón tay trắng bệch vì siết chặt quá mức.

"Trần Phong," cô thì thầm, giọng nói rung lên bất an.

"Tại sao chúng lại im lặng như vậy?"

Hắn không quay đầu lại.

Đôi mắt hắn quét qua bóng tối phía trước, nơi những tiếng bước chân nặng nề và ướt át đang vọng lại từ sâu trong kho chứa hàng của siêu thị Central Mall.

Không phải là tiếng bước chân hỗn loạn của đám đông zombie thông thường.

Những âm thanh này có nhịp điệu.

Có chủ đích.

Chúng di chuyển theo một hình thức nào đó mà giác quan sinh tồn bên trong hắn đang cố gắng giải mã.

"Đừng nói," Trần Phong đáp lại, giọng trầm và lạnh băng như đá tảng.

"Chúng không phải là những xác sống thường thấy."

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Những 'Tiếng Vọng' — những tiếng thì thầm ma quái từ linh hồn của người chết bị mắc kẹt tại nơi họ qua đời — ở đây khác biệt hẳn.

Chúng không la hét đau đớn hay khóc than.

Thay vào đó, chúng phát ra một loại âm thanh thấp, đều đặn, giống như tiếng đập nhịp tim khổng lồ vọng từ sâu dưới lòng đất.

Mỗi lần âm thanh ấy vang lên, những bóng đen trong kho hàng dường như co thắt lại, chuẩn bị cho một cú lao về phía trước.

Trần Phong rút con dao gấp từ sau lưng.

Lưỡi dao ánh lên sắc lạnh mờ ảo dưới ánh sáng yếu ớt.

Hắn biết mình đang bước vào vùng nguy hiểm nhất của thành phố Long Môn — khu chợ ngầm bên dưới siêu thị cũ.

Nơi đây là nơi Tôn Vô Kỵ đã từng ra lệnh phong tỏa hoàn toàn, nhưng lý do thực sự vẫn còn là một bí ẩn lớn đối với hắn.

Và bây giờ, khi nguồn cung cấp thuốc men và thức ăn tại căn cứ tạm thời cạn kiệt, hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc mạo hiểm vào đây để tìm kiếm những gì sót lại.

Võ Chi Dao lùi về phía sau thêm nửa bước, mắt cô mở to đầy kinh ngạc trước khung cảnh hỗn loạn xung quanh.

Cô chưa từng thấy điều này trong các tài liệu sinh học mà mình nghiên cứu.

"Cơ thể của chúng.

chúng đang thay đổi," cô thì thầm khi một bóng đen lóe lên ở rìa tầm nhìn.

Đúng như lời Võ Chi Dao nói, thứ bước ra từ bóng tối không phải là những xác thối phân hủy thông thường.

Da thịt của nó đen sạm, cứng lại thành lớp vỏ giáp tự nhiên bao phủ toàn bộ cơ thể.

Những khối u nhô ra trên vai và lưng không còn là mô nhiễm trùng đơn thuần mà đã phát triển thành các gai xương sắc nhọn, giống như vũ khí sinh học được tiến hóa qua hàng triệu năm trong môi trường khắc nghiệt nhất.

Đôi mắt của nó trống rỗng, nhưng lại phát ra một ánh sáng đỏ ngầu mờ ảo — dấu hiệu cho thấy hệ thần kinh trung ương vẫn đang hoạt động ở mức độ cao bất thường.

Con quái vật này dừng lại trước mặt Trần Phong, mũi hít vào mạnh mẽ như thể đang phân tích mùi máu trên cơ thể hắn.

Nó không tấn công ngay lập tức.

Thay vào đó, nó nghiêng đầu, một hành động mang tính tò mò đáng sợ mà chỉ những loài sinh vật thông minh mới có được.

"Đừng di chuyển," Trần Phong ra lệnh cho Võ Chi Dao bằng tâm ý, dù cô đứng cách xa vài mét.

Hắn biết rằng bất kỳ cử động nào cũng sẽ kích hoạt phản ứng săn mồi của kẻ này.

Con quái vật bước tiến thêm một bước nữa.

Tiếng chân nó chạm xuống sàn bê tông tạo ra âm thanh khô khốc, như thể xương cốt đang cọ xát vào nhau dưới lớp da đen sạm đó.

Trần Phong quan sát kỹ lưỡng cơ chế di chuyển của con Hắc Huyết đột biến này.

Nó không dựa vào sự hung bạo mù quáng mà sử dụng sức mạnh cơ bắp tập trung ở phần chân sau để chuẩn bị cho những cú nhảy xa tầm mười mét.

Đây là kết quả của quá trình chọn lọc tự nhiên trong môi trường thiếu oxy và đầy rẫy nguy hiểm dưới lòng đất.

Chỉ những cá thể đủ nhanh, đủ khỏe và đủ thông minh mới có thể sống sót đến giai đoạn biến đổi này.

Hắn nhớ lại lời đồn đại từ Lâm Tử Phong trước khi họ chia tay: *"Tôn Vô Kỵ đang tạo ra một chủng loại mới.

Hắn gọi đó là sự thanh lọc."* Lúc đó, Trần Phong nghĩ đó chỉ là tuyên truyền chính trị nhằm gây sợ hãi cho người dân.

Nhưng giờ đây, đứng trước con quái vật này, hắn nhận ra sự thật đáng kinh khủng hơn nhiều.

Virus Hắc Huyết không đơn thuần là bệnh tật.

Nó đang thúc đẩy một cuộc cách mạng sinh học tàn khốc, loại bỏ những yếu tố kém thích nghi và tạo ra những kẻ thống trị mới của thế giới cũ.

Con quái vật đột ngột lao tới với tốc độ khiến Trần Phong phải nháy mắt để kịp phản ứng.

Hắn nghiêng người sang bên trái, cảm nhận luồng gió lạnh giá từ móng vuốt sắc nhọn lướt qua má mình.

Mảnh vụn bê tông bay tung tóe khi cú đấm của hắn trúng vào cột trụ sắt gần đó.

Sức mạnh của con quái vật này gấp ba lần những zombie thông thường mà hắn từng đối mặt trong tháng đầu tiên của đại dịch.

Trần Phong không lùi bước.

Hắn biết rằng phía sau mình là một bức tường chắn kín, nơi Võ Chi Dao đang đứng run rẩy chờ hỗ trợ.

Nếu hắn lùi lại, cô gái sẽ bị nghiền nát giữa hai người.

Thay vào đó, hắn lao thẳng về phía con quái vật, lợi dụng khoảng trống hẹp trong kho hàng để hạn chế phạm vi tấn công của đối thủ.

Con dao gấp trên tay hắn lóe lên ánh sáng trắng bạc khi nó cắm sâu vào lớp da đen sạm ở cổ con quái vật.

Máu đen phun ra từ vết thương, nhưng không hề có mùi tanh thối như máu người thông thường.

Nó có mùi kim loại nồng nặc và một hương vị ngọt ngào kỳ lạ khiến Trần Phong cảm thấy chóng mặt nhẹ.

Con quái vật gào lên — một âm thanh chói tai xé toạc màng nhĩ — nhưng nó không rút lui.

Thay vào đó, nó dùng hai tay siết chặt lấy cánh tay cầm dao của Trần Phong, cố gắng bẻ gãy xương khớp của hắn bằng sức mạnh khủng khiếp từ những cơ bắp biến dị.

"Trần Phong!" Võ Chi Dao hét lên, tiếng gọi cô vang vọng trong căn phòng kín khiến con quái vật quay đầu lại một phần, tạo ra khoảng trống quý giá cho Trần Phong thoát khỏi vòng siết chặt.

Hắn nhảy lùi về phía sau, thở hồng hộc, cánh tay phải tê dại vì đau đớn tột cùng.

Nhưng hắn không có thời gian để nghỉ ngơi.

Từ bóng tối sâu thẳm hơn trong kho hàng, nhiều cặp mắt đỏ ngầu khác bắt đầu sáng lên.

Chúng đến rồi.

Cả một đàn những chiến binh hai mặt này đang bao vây họ từ mọi phía.

Trận chiến nổ ra dữ dội và hỗn loạn.

Trần Phong di chuyển như một bóng ma giữa không gian chật hẹp, né tránh từng cú tấn công chết người của lũ quái vật.

Hắn dùng tường làm điểm tựa để xoay người, đưa con dao vào cơ thể kẻ thù với những góc cạnh chính xác đến đáng sợ.

Mỗi vết chém đều nhắm vào các khớp nối yếu ớt nhất trên lớp vỏ giáp sinh học — nơi mà tiến hóa chưa kịp củng cố đủ dày để bảo vệ toàn bộ cơ thể.

Máu đen bắn lên mặt Trần Phong, làm mờ tầm nhìn của hắn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng khi nhận ra rằng chúng không chiến đấu ngẫu nhiên.

Chúng đang phối hợp với nhau.

Một con lao từ phía trước để gây áp lực, trong.

khác vòng qua bên hông nhằm mục đích bao vây và tiêu diệt.

Đây là hành vi bầy đàn có tổ chức — điều mà những sinh vật nhiễm virus Hắc Huyết chưa từng thể hiện trước đây.

Võ Chi Dao đứng ở góc phòng, tay cầm cây gậy sắt run rẩy nhưng sẵn sàng lao vào bất cứ khi nào cần thiết để hỗ trợ Trần Phong trong cuộc giao tranh ác liệt đang diễn ra trước mắt họ ngay lúc này.

Cô ấy không can thiệp trực tiếp — cô hiểu rằng mình sẽ chỉ làm rối loạn chiến thuật của hắn mà thôi, một quyết định thông minh dựa trên sự quan sát và phân tích tình hình thực tế hiện tại đầy rẫy những rủi ro tiềm ẩn nguy hiểm khôn lường đang chờ đợi phía trước con đường sinh tồn còn lại của họ.

Con quái vật nhảy lên lần nữa, nhưng Trần Phong đã chuẩn bị sẵn sàng.

Hắn rút một chai axit ăn mòn từ túi áo — thứ mà hắn lấy được từ phòng hóa học bên ngoài trước khi vào đây — và ném nó trực tiếp vào mặt con quái vật đang lao xuống phía dưới sàn nhà bê tông lạnh lẽo ngay bây giờ.

Chai thủy tinh vỡ tan tành, chất lỏng màu vàng nhạt bắn ra khắp nơi.

Con quái vật gào lên đau đớn dữ dội hơn bao giờ hết khi axit ăn

Khi những con Hắc Huyết cuối cùng chết đi, sự im lặng trở lại dày đặc và nặng nề như chì rót vào tai Trần Phong.

Hắn đứng dậy, lau máu đen trên mặt bằng tay áo rách nát.

Cơ thể hắn kiệt sức, từng thớ cơ bắp co rút lại theo bản năng sinh tồn sau trận chiến căng thẳng vừa qua.

Mùi sắt tanh của máu cũ lẫn với mùi ẩm mốc từ những khe nứt trong tường bám vào mũi hắn, gợi nhớ đến cảm giác bất lực của chính mình khi còn là một người thường chưa thức tỉnh.

Hắn quay lại nhìn xác chết mà anh vừa giết.

Trong số chúng, có một thứ khiến máu trong tĩnh mạch Trần Phong đóng băng hoàn toàn.

Con quái vật nằm gần nhất — con đầu tiên hắn đã đâm vào cổ — đang dần phân hủy thành những khối thịt nhão nát dưới tác động của axit và sự suy yếu hệ miễn dịch nội tại sau khi não bộ ngừng hoạt động.

Nhưng điều đáng sợ không phải là cái chết, mà là thứ còn sót lại trên người nó.

Dính chặt bên trong lớp da đen sạm ở ngực con quái vật là một mảnh vải xanh dương cũ kỹ.

Trên đó in rõ ràng logo của bệnh viện Long — nơi Trần Phong đã từng làm việc trước khi đại dịch bùng nổ.

Và ngay cạnh đó, nằm gọn trong lòng bàn tay xương xẩu đang mở ra của xác chết, là một chiếc thẻ nhân viên kim loại với tên 'Tôn Vô Kỵ' được khắc sâu vào bề mặt sáng bóng.

Trần Phong bước tới gần, cúi xuống nhặt lấy tấm thẻ bằng hai ngón tay run rẩy.

Tấm lạnh lẽo truyền nhiệt độ băng giá từ cái chết sang da thịt hắn.

Hắn lật ngược tấm thẻ lại và nhìn thấy dòng chữ nhỏ ở phía sau: *"Dự Án Chìa Khóa — Giai Đoạn 2."*

Tim hắn đập mạnh hơn, nhưng không phải vì sợ hãi mà là vì sự kinh hoàng nhận thức được thực tại tàn khốc đang chờ đợi phía trước.

Tôn Vô Kỵ không chỉ đơn thuần loại bỏ những người yếu kém để bảo vệ nguồn gen sạch cho tương lai nhân loại như ông ta tuyên truyền trong các bài phát thanh toàn thành phố.

Ông ta đang nuôi dưỡng chúng.

Ông ta đang biến con người thành vũ khí sinh học sống, và Trần Phong — với khả năng kháng virus độc nhất vô nhị của mình — không phải là nạn may mắn thoát chết.

Hắn chính là mẫu thử hoàn hảo mà Tôn Vô Kỵ đã săn tìm suốt bấy lâu nay để kích hoạt giai đoạn cuối cùng của dự án này.

Võ Chi Dao bước tới bên cạnh hắn, ánh mắt cô mở to đầy kinh hãi khi nhìn thấy tấm thẻ kim loại nằm trong lòng bàn tay Trần Phong.

người đó?" cô thì thầm, giọng nói nghẹn lại vì shock.

"Tại sao Tôn Vô Kỵ lại liên quan đến những thứ này?

Hắn không phải là lãnh đạo của chúng ta sao?"

Trần Phong không đáp lời ngay lập tức.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng hắn mạnh hơn bất kỳ cơn gió mùa đông nào từng thổi qua Thành Pháo Đài Long.

Giọng nói trong đầu anh im lặng hoàn toàn, nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn còn đó — sâu sắc và dai dẳng như một vết thương cũ không bao giờ lành hẳn.

Anh biết rằng mình không thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Khu chợ này không còn là nơi trú ẩn tạm thời hay kho chứa tài nguyên quý giá; nó đã trở thành phòng thí nghiệm mở của kẻ thù nguy hiểm nhất mà nhân loại từng đối mặt.

Hắn nắm chặt chiếc thẻ kim loại trong lòng bàn tay, cảm giác lạnh lẽo từ vật thể truyền vào da thịt khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Đây không còn là cuộc chiến sinh tồn đơn thuần nữa.

Nó đã trở thành một trò chơi mèo và chuột nơi con mồi biết mình đang bị săn đuổi bởi kẻ nắm giữ bí mật tối thượng về sự tiến hóa của chính loài người.

Trần Phong quay sang nhìn Võ Chi Dao, đôi mắt hắn sắc lạnh như lưỡi dao mới được mài giũa kỹ lưỡng trên đá nhám.

"Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức," hắn nói với giọng điệu không cho phép bất kỳ tranh luận nào từ phía cô gái trẻ đứng bên cạnh.

Võ Chi Dao gật đầu run rẩy, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào xác chết của con quái vật — nơi mà đôi tay xương xẩu đang nắm chặt tấm thẻ kim loại phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ trần nhà cao vút xuống dưới lòng đất sâu thẳm này đúng không bạn?

Cô ấy nhận ra rằng thế giới họ từng biết đã sụp đổ hoàn toàn, và những gì còn lại là một mê cung bí ẩn đáng sợ hơn bất kỳ sinh vật đột biến nào đang rình rập trong bóng tối xung quanh họ vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?

Trần Phong bước nhanh về phía lối đi ngầm dẫn sâu xuống tầng hầm B3 — nơi mà bản đồ cũ của siêu thị cho biết là phòng máy chủ dữ liệu trung tâm.

Hắn cần thông tin.

Cần bằng chứng cụ thể hơn nữa để hiểu rõ mức độ nguy hiểm thực sự đang chờ đợi họ ở bên kia cánh cửa đó.

Nhưng khi hắn đặt chân lên bậc thang đầu tiên, một tiếng động kim loại nặng nề vang lên từ phía dưới sâu thẳm khiến cả hai người dừng lại đột ngột giữa không trung đầy căng thẳng chết chóc này ngay lúc đây đúng không bạn ạ?

Đó không phải là âm thanh của máy móc hoạt động bình thường.

Đó là tiếng khóa an toàn khổng lồ đang được mở ra — và thứ nằm bên trong cánh cửa đó đang nhìn lên trần nhà với đôi mắt đỏ ngầu phát sáng rực rỡ như ngọn đuốc giữa đêm đen dày đặc tro bụi phóng xạ bao phủ bầu trời xám xịt kia vậy đó chứ không hề có con đường thoát nào khác đâu cả phải không bạn?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập