Chương 19
Trần Phong đứng im như một tượng đá giữa đống hoang tàn, đôi mắt anh chuyển màu đỏ sẫm rồi nhanh chóng trở lại đen tuyền, nhưng sự thay đổi đó chỉ là bề nổi.
Bên trong hộp sọ, hai nhịp tim đang đập lệch pha tạo ra một tiếng vọng nội tại dữ dội, xé toạc mọi lý trí còn sót lại.
Gã đàn ông sẹo mặt, tự xưng là "Kẻ Thu Gom", không hề run rẩy dù vừa chứng kiến cảnh tượng siêu nhiên nhất từ khi dịch Hắc Huyết bùng nổ.
Lưỡi dao găm rỉ sét của hắn vẫn hướng về phía Trần Phong, nhưng ánh mắt thì dán chặt vào những giọt máu đang nhỏ xuống sàn nhà từ đầu ngón tay của người đàn ông trẻ tuổi kia.
không đông lại," Kẻ Thu Gom lẩm bẩm, giọng khàn đặc như đá ma sát với nhau.
Hắn bước tới một bước, mùi tanh nồng bốc lên từ cơ thể hắn khiến Trần Phong cảm thấy buồn nôn theo bản năng sinh tồn.
"Nó chảy chậm hơn nước syrup.
Nhiệt độ bề mặt thấp hơn 5 độ so với người bình thường."
Lâm Tử Phong đứng ở phía sau, tay vẫn nắm chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn, ánh mắt nghi kỵ quét qua từng góc khuất của căn phòng bị phá hủy một phần.
Gã không dám tiến lên gần, sợ hãi cả Trần Phong lẫn gã điên loạn trước mặt mình hơn là những xác thối bên ngoài.
"Cậu định làm gì với hắn?" Tử Phong hỏi, giọng run nhẹ vì thiếu oxy và căng thẳng tột độ.
"Khám nghiệm," Kẻ Thu Gom đáp cộc lốc, không nhìn lên.
Hắn rút một chiếc kim tiêm từ trong túi áo khoác rách nát ra, đầu kim lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn pin sắp cạn pin.
"Virus Hắc Huyết không giết chết vật chủ ngay lập tức.
Nó chờ đợi.
Và cậu đây..." Hắn chỉ mũi dao vào ngực trần Trần Phong, nơi những đường gân xanh thẫm đang nổi lên chằng chịt như mạng nhện dưới da.
"...cậu là cái tổ ấm hoàn hảo nhất mà tôi từng thấy trong mười năm qua."
Trần Phong không đáp lại.
Thân A bên trong anh — phần lý trí lạnh lùng và thực dụng — đang phân tích tình thế với tốc độ đáng sợ.
Hắn ta biết gì?
Tại sao hắn gọi đó là 'tổ ấm'?
Và quan trọng hơn, tiếng vọng của hàng ngàn linh hồn vẫn còn réo rắt trong tai anh, không phải để đe dọa, mà như một bản giao hưởng tang tóc đang cố gắng truyền tải thông tin.
tiêm...* Tiếng vọng thì thầm, nhưng lần này nó rõ ràng hơn, mang theo nỗi đau xé lòng của vô số kẻ đã chết dưới bàn tay thí nghiệm của Tôn Vô Kỵ.
Trần Phong hít sâu một hơi, mùi vị kim loại và đất ẩm xâm nhập vào phổi.
Anh biết mình không thể chạy trốn ngay lúc này.
Gã đàn ông sẹo mặt có vẻ như là một cựu nhà sinh học cấp cao của Thành Pháo Đài Long Môn trước khi nó sụp đổ hoặc bị phản bội.
Nếu hắn ta muốn lấy mẫu máu, anh cần kiểm soát quá trình đó để hiểu rõ hơn về chính mình và mối liên hệ với virus.
"Tiêm vào đâu?" Trần Phong hỏi, giọng nói trầm thấp và đều đều, không chút sợ hãi.
Sự bình tĩnh này khiến Kẻ Thu Gom nháy mắt ngạc nhiên.
"Huyệt cổ tay," gã trả lời, hạ con dao xuống nhưng vẫn giữ thế phòng thủ.
"Tôi cần lấy máu động mạch để phân tích tốc độ biến đổi protein."
Trần Phong đưa cánh tay trái ra.
Hành động này là một rủi ro lớn, nhưng anh đã tính toán.
Nếu gã ta có ý định giết anh ngay lập tức, hắn đã làm từ lâu rồi sau khi chứng kiến sự biến đổi của anh.
Sự tò mò khoa học đang chiến thắng bản năng săn mồi trong con người tàn nhẫn kia.
Khi đầu kim châm vào da thịt, một cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng Trần Phong.
Nhưng lạ thay, máu chảy ra không đỏ tươi mà mang màu tím sẫm gần đen, và nó tỏa ra hơi lạnh giá chạm vào bàn tay găng tay cao su của Kẻ Thu Gom.
Gã run lên bần bật khi cầm lấy ống nghiệm nhỏ chứa mẫu máu quý giá kia.
"Không thể tin được," gã thì thầm, ánh mắt sáng rực lên trong bóng tối.
nó đang hấp thụ năng lượng nhiệt từ môi trường xung quanh để duy trì sự ổn định của tế bào bạch cầu bị nhiễm virus."
Lâm Tử Phong tiến lại gần hơn một chút, vẻ mặt đầy dè chừng.
"Cậu nói gì vậy?
Máu anh ấy lạnh?"
"Không phải lạnh," Kẻ Thu Gom quay sang nhìn Tử Phong với ánh mắt khinh miệt.
"Mà là hiệu quả năng lượng cực cao.
Cơ thể cậu ta đang tái cấu trúc ADN ở cấp độ phân tử trước mắt chúng ta.
Đây không phải là đột biến ngẫu nhiên, Tử Phong à.
Đây là sự tiến hóa có chủ đích."
Trần Phong rút tay về, vết thương nhỏ xíu trên cổ tay đã ngừng chảy máu chỉ trong vài giây, để lại một vệt sẹo trắng nhợt ngay lập tức.
Anh cảm thấy mệt mỏi tột độ.
Sự biến đổi này tiêu tốn lượng glucose khổng lồ từ cơ thể anh, khiến chân tay run rẩy nhẹ.
"Tiến hóa?" Trần Phong lặp lại từ đó như một lưỡi dao cạo qua không khí.
"Hay là sự thích nghi để tồn tại trong cái chết?"
Kẻ Thu Gom cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng và mệt mỏi.
Hắn quay lưng đi về phía góc phòng nơi còn sót lại vài chiếc bàn thí nghiệm cũ kỹ bị bụi bám dày đặc.
"Trong thế giới của Tôn Vô Kỵ, anh bạn trẻ ạ, sự khác biệt giữa tiến hóa và bệnh tật chỉ là vấn đề ai sống sót lâu hơn để kể câu chuyện."
Hầm trú ẩn nằm sâu dưới lòng đất của Thành Pháo Đài Long Môn không phải là một nơi an toàn.
Nó là mộ phần.
Trần Phong nhận ra điều đó khi họ di chuyển xuống tầng sâu hơn, vượt qua những cánh cửa sắt gỉ sét nặng nề mà Kẻ Thu Gom mở bằng một bộ chìa khóa cổ điển.
Không khí càng lúc càng ẩm ướt và nặng mùi mốc meo.
Những ngọn đèn điện huỳnh quang trên trần nhà phát ra tiếng tích tắc chói tai mỗi khi ánh sáng nhấp nháy, chiếu rọi lên những bức tường gạch đỏ cũ kỹ bị lem lấm tấm vết máu khô từ thời chiến tranh thế giới trước đó — hay có lẽ là từ chính các thí nghiệm của Long Môn.
"Đây từng là phòng nghiên cứu cấp 4," Kẻ Thu Gom giải thích khi dẫn đường, giọng nói vang vọng trong hành lang hẹp.
"Trước khi Tôn Vô Kỵ ra lệnh phong tỏa và tiêu hủy tất cả bằng chứng về nguồn gốc virus.
Ông ta sợ hãi kiến thức hơn là nỗi chết."
Võ Chi Dao đi sau cùng nhóm, ánh mắt ngây thơ nhưng cảnh giác quét qua những ký hiệu được khắc lên tường bằng móng tay hoặc dao rựa.
Những dòng chữ nguệch ngoạc: *CỨU TÔI*, *NÓ ĐANG NHÌN*, *ĐỪNG NGHE TIẾNG VỌNG*.
"Cô thấy gì vậy, Chi Dao?" Trần Phong hỏi nhẹ nhàng khi nhận ra cô gái dừng bước lại trước một bức tường.
Cô đang chạm tay vào những vết khắc sâu hoắm kia với vẻ mặt đau khổ kỳ lạ.
Chi Dao run rẩy, ngón tay mảnh khảnh lướt qua dòng chữ cuối cùng: *HUYẾT MẠCH KÝ ỨC*.
"Tôi cảm thấy...
sợ hãi," cô thì thầm, giọng vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch bất thường.
"Nhưng cũng có sự bình yên lạ lùng.
Như thể ai đó đang hát ru."
Trần Phong nhíu mày.
Tiếng Vọng của anh chỉ nghe được tiếng gầm rú và lời nguyền rủa từ những linh hồn oán hận.
Tại sao Chi Dao lại cảm nhận khác?
Có phải vì cô là người mang gene kháng virus tự nhiên, hay do sự kết nối tâm linh nào đó mà anh chưa hiểu rõ?
"Đừng chạm vào," Trần Phong cảnh báo, kéo cô ra xa một chút.
"Những ký ức này không thuộc về chúng ta.
Chúng độc hại."
Kẻ Thu Gom dừng lại trước cánh cửa lớn cuối cùng của hành lang, nơi được bảo vệ bởi một tấm biển kim loại đã bị bong tróc sơn: *PHÒNG MÔ PHỎNG GEN - CẤM VÀO*.
Hắn quay sang nhìn Trần Phong với ánh mắt phức tạp.
"Cậu muốn biết bí mật về cái gọi là 'Chiếc Chìa Khóa' trong người mình không?
Nếu vậy, hãy bước vào đây."
Lâm Tử Phong đặt tay lên vai Trần Phong, cố gắng giữ anh lại.
"Phong này nguy hiểm.
Chúng ta nên quay lại và tìm cách liên hệ với những sinh tồn khác bên ngoài.
Dữ liệu ở đây có thể đã lỗi thời hoặc bị thao túng bởi Tôn Vô Kỵ."
"Tôn Vô Kỵ che giấu sự thật," Kẻ Thu Gom nói, giọng điệu đầy thách thức.
"Ông ta không muốn nhân loại biết rằng virus Hắc Huyết không phải là vũ khí sinh học do con người tạo ra để diệt chủng.
Nó là phản ứng tự vệ của hành tinh này trước sự ô nhiễm gen quá mức mà loài người gây ra trong thế kỷ 20."
Trần Phong đẩy tay Tử Phong khỏi vai mình.
Anh cần biết thêm thông tin.
Nếu anh thực sự là 'Chìa Khóa', thì hiểu rõ nguồn gốc sẽ giúp anh kiểm soát nó, chứ không để nó kiểm soát anh.
"Mở cửa," anh nói với Kẻ Thu Gom.
"Nhưng nếu có bất kỳ bẫy nào, tôi hứa sẽ giết cậu trước khi virus làm điều đó."
Gã đàn ông sẹo mặt cười khẩy, xoay chìa khóa trong ổ khóa phức tạp.
Cánh cửa sắt nặng nề kêu quýt squeak mở ra, lộ ra một căn phòng rộng lớn tối đen bên trong.
Mùi formalin nồng nặc扑面而来 (phù diện) khiến mọi người đều nín thở.
Bên trong không phải là phòng thí nghiệm hiện đại với máy tính và màn hình.
Nó giống như một nhà thờ tang cổ kính được xây dựng bằng thép và kính cường lực.
Ở trung tâm căn phòng, treo lơ lửng giữa không trung bởi những dây cáp dày cộp, là một bể chứa thủy tinh khổng lồ cao ba mét.
Bên trong bể đó không phải là xác chết, mà là hàng trăm ống nghiệm nối liền nhau tạo thành một hệ thống tuần hoàn phức tạp, chảy tràn đầy chất lỏng màu đỏ thẫm phát sáng mờ ảo dưới ánh đèn pin yếu ớt của họ.
"Đây là Thư Viện Huyết," Kẻ Thu Gom nói, giọng run lên vì xúc động lẫn sợ hãi.
"Nơi lưu giữ những mẫu máu đầu tiên từ các bệnh nhân tử vong trong giai đoạn đầu dịch.
Và..." Hắn chỉ tay vào góc phòng tối nhất, nơi một chiếc máy tính cổ điển với màn hình CRT đang nhấp nháy chập chờn dù đã ngắt điện lâu năm.
"...và nhật ký của người phát hiện ra nó."
Trần Phong bước tới gần bể chứa thủy tinh.
Những ống nghiệm bên trong không bị vỡ mặc dù hệ thống hỗ trợ dường như đã hỏng hóc từ lâu.
Chất lỏng đỏ thẫm bên trong chúng chuyển động theo một nhịp điệu nhất định, giống như những con sóng nhỏ li ti đập vào thành kính.
Anh nhìn thấy phản chiếu của mình trong lớp thủy tinh dày.
Nhưng khuôn mặt anh không còn là Trần Phong lạnh lùng và thực dụng nữa.
Trong sự khúc xạ ánh sáng kỳ lạ từ bể chứa, đôi mắt anh dường như đang mở ra một chiều sâu vô tận, nơi hàng ngàn gương mặt mờ ảo trôi qua — những nạn nhân của Hắc Huyết, những người đã chết nhưng linh hồn vẫn bị giam cầm trong mạng lưới sinh học này.
*Chúng ta là một,* Tiếng Vọng nói lần nữa, nhưng giọng điệu không còn thù hận mà mang vẻ bi thương sâu sắc.
*Anh không thể tách rời khỏi chúng tôi vì anh đang mang huyết thống của tất cả chúng tôi.*
Trần Phong nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh đó ra xa.
Anh quay sang nhìn chiếc máy tính cổ điển kia và cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ nó, như thể dữ liệu bên trong chứa đựng câu trả lời cho mọi bí ẩn về sự biến đổi của anh.
"Cậu có biết cách bật nó lên không?" Trần Phong hỏi Kẻ Thu Gom.
Gã đàn ông sẹo mặt lắc đầu, vẻ mặt lo lắng hiện rõ trên những đường nhăn sâu hoắm.
"Nguồn điện đã mất từ năm ngoái.
Tôi chỉ tìm thấy nơi này ngẫu nhiên khi đào hầm trú ẩn để tránh các đợt tấn công của quái thú đột biến."
Lâm Tử Phong tiến lại gần chiếc máy tính, dùng đèn pin soi vào bàn phím bám bụi dày cộm.
"Có thể nó có pin dự trữ bên trong?
Hoặc chúng ta cần kết nối với mạng lưới điện chính của khu này nếu còn hoạt động ở đâu đó dưới sâu hơn nữa?"
"Không," Võ Chi Dao lên tiếng đột ngột, giọng nói vang vọng lạ thường khiến cả ba người quay sang nhìn cô.
Cô đang đứng trước bể chứa thủy tinh, đôi mắt nhắm nghiền và tay đặt nhẹ lên bề mặt kính lạnh giá.
"Nó không cần điện để hoạt động theo cách thông thường.
Nó phản ứng với nhiệt độ cơ thể...
hoặc chính xác hơn là với sự hiện diện của Hắc Huyết."
Chi Dao mở mắt ra, đồng tử cô giãn rộng bất thường trong bóng tối.
Cô quay sang nhìn Trần Phong với vẻ mặt ngây thơ nhưng đầy quyết đoán.
"Phong à, anh cần chạm vào nó.
Chỉ có máu của anh mới kích hoạt hệ thống này.
Nó đang chờ đợi chủ nhân thực sự."
Trần Phong sững sờ trước phát hiện đó.
Anh không ngờ rằng cơ thể mình lại là công cụ duy nhất để mở khóa những bí mật từ quá khứ đen tối này.
Nhưng thời gian đang cạn kiệt.
Những tiếng động kỳ lạ bắt đầu vang lên từ phía hành lang họ vừa đi qua — âm thanh của xương cốt gãy vỡ và thịt xé toạc, báo hiệu sự xuất hiện của một loại quái thú mới mà anh chưa từng gặp phải trước đây.
"Một phút," Trần Phong nói ngắn gọn với Tử Phong và Chi Dao.
Anh tiến lại gần chiếc máy tính cũ kỹ đó, lòng bàn tay run rẩy nhẹ khi đặt lên bề mặt kim loại lạnh lẽo bên cạnh bàn phím.
Hắn ta cảm thấy một dòng điện yếu ớt chạy dọc theo da thịt, không phải từ pin hay dây dẫn nào cả, mà là sự cộng hưởng sinh học giữa cơ thể anh và hệ thống máy tính đã được biến đổi bởi virus trong suốt nhiều năm qua.
Màn hình CRT bỗng chốc sáng lên chói lóa, làm choáng váng mọi người trong phòng.
Những dòng chữ xanh lá cây xuất hiện nhanh chóng trên nền đen, cuộn xuống với tốc độ kinh hoàng:
Trần Phong nuốt khan, tim đập thình thịch.
Hắn ta không ngờ rằng dữ liệu của mình vẫn còn được lưu trữ trong hệ thống này ngay cả khi toàn bộ cơ sở đã bị bỏ rơi và phong tỏa bởi chính những người tạo ra nó.
Kẻ Thu Gom la lên trong hoảng loạn khi những dòng chữ tiếp tục hiện ra, tiết lộ một sự thật kinh hoàng hơn bất kỳ điều gì mà họ từng tưởng tượng về nguồn gốc của đại dịch này và vai trò thực sự của Trần Phong trong bức tranh toàn cảnh sinh tồn tàn khốc đang chờ đợi phía trước.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận