Chương 18

Cánh cửa thang máy khép lại với một tiếng kêu kim loại ghê rợn, cắt đứt sự kết nối với thế giới bên trên.

Trần Phong đứng giữa không gian kín, mùi thối rữa của xác thịt và ozone tràn ngập mũi.

Anh nhắm mắt, hít thở sâu để cố gắng lọc bỏ cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt phổi.

Ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, chiếu bóng dài của anh lên tường kim loại gỉ sét.

Lâm Tử Phong đứng đối diện, tay vẫn siết chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn.

Gã không nói gì, chỉ quan sát Trần Phong với ánh mắt phức tạp—phần nào là thù địch, phần nào là sự kính sợ tột độ trước thứ sức mạnh mà gã vừa chứng kiến.

Không khí trong thang máy nặng nề như chì.

Mỗi giây trôi qua đều mang theo âm thanh của những tiếng thì thầm xa xăm từ bên ngoài lớp vỏ kim loại dày cộp đó.

Trần Phong mở mắt ra, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ xíu dưới ánh sáng mờ ảo.

Cơ thể anh rung lên nhẹ nhàng, không phải vì lạnh hay sợ hãi, mà là phản ứng sinh học của virus đang hoạt động trong mạch máu.

Anh cảm nhận được nhịp đập của chính mình—nhanh hơn, mạnh hơn, và nguy hiểm hơn bao giờ hết.

Đây không còn là cơ thể con người thuần túy nữa.

Nó là một công cụ chiến tranh đang được đánh thức.

"Chúng ta đi xuống," Trần Phong nói, giọng trầm thấp vang lên trong không gian hẹp.

"Đừng cố cản tôi."

Lâm Tử Phong nhếch mép cười khẩy, nhưng tay anh run rẩy khi chạm vào cò súng.

Gã biết rằng ở đây, vũ khí thông thường trở nên vô nghĩa trước sự biến đổi của Trần Phong.

Nhưng gã cũng hiểu rõ hơn ai hết: nếu không đi theo, cả hai đều sẽ chết trong bóng tối này.

Sự lựa chọn không có đúng sai, chỉ còn lại sinh tồn hay diệt vong.

Thang máy bắt đầu hạ xuống với tốc độ chậm chạp, tạo ra tiếng rít刺耳 của bánh răng ma sát.

Trần Phong đóng mắt lại lần nữa, tập trung vào những rung động kỳ lạ đang lan tỏa từ đáy lòng anh.

Tiếng Vọng không còn là những lời thì thầm hỗn loạn như trước kia.

Chúng có cấu trúc, có nhịp điệu—như một bản giao hưởng bi thương được dàn dựng bởi hàng ngàn linh hồn mắc kẹt trong mê cung ngầm của Thành Pháo Đài Long Môn.

Trong khoảnh khắc sinh tử khi thang máy vượt qua ranh giới giữa tầng B1 và B2, ý thức Trần Phong chia làm hai thực thể tách biệt.

Một phần chìm sâu vào vực thẳm ký ức, nơi bóng ma em gái nhỏ đang chờ đợi với ánh mắt vô tội nhưng đầy đau khổ; phần còn lại tỉnh táo hoàn toàn, quan sát cơ thể mình từ góc nhìn của một nhà khoa học lạnh lùng phân tích hiện tượng sinh học kỳ lạ này.

Đây là lúc "Body Clock" kép của anh hoạt động đồng thời—ban ngày và ban đêm hòa quyện thành một trạng thái thức ngủ duy nhất.

Trần Phong cảm nhận được sự xung đột dữ dội giữa hai bản tính: Thân A muốn tiêu diệt mọi thứ cản trở, trong khi Thân B khao khát hiểu rõ nguồn gốc của nỗi đau này để tìm ra cách chữa trị cho thế giới đang chết dần vì chính những kẻ tạo ra nó.

Em gái anh—Võ Chi Dao?

Không, không phải cô ấy.

Đó là ký ức về một đứa trẻ khác, nạn nhân đầu tiên của thí nghiệm Hắc Huyết mà Tôn Vô Kỵ từng thực hiện trên người dân vô tội trước khi đại dịch bùng nổ toàn cầu.

Hình ảnh đó xuất hiện rõ ràng trong tâm trí Trần Phong: bé gái nằm bất động trên bàn phẫu thuật, đôi mắt mở to nhìn trần nhà với vẻ kinh hoàng tuyệt vọng.

"Nhanh lên..." Giọng nói của em vang lên trong đầu anh, yếu ớt nhưng kiên quyết.

"Em không muốn đau nữa."

Trần Phong cắn chặt môi đến mức chảy máu.

Anh biết rằng mình đang đứng trước ngã rẽ quan trọng nhất đời mình—tiếp tục con đường trở thành quái vật hay tìm cách lấy lại nhân tính còn sót lại?

Virus trong cơ thể anh dường như cũng hiểu điều này, nó kích thích tuyến thượng thận giải phóng adrenaline cùng lúc với serotonin—một hỗn hợp hóa chất điên cuồng khiến anh vừa cảm thấy sức mạnh phi thường vừa trải qua nỗi cô đơn sâu thẳm chưa từng có.

Lâm Tử Phong nhìn chằm chằm vào Trần Phong khi gã thấy ánh mắt của đối phương thay đổi—từ sắc lạnh chuyển sang vẻ mơ màng xa xăm, rồi lại trở về sự tập trung cao độ.

"Cậu ổn chứ?" Gã hỏi, giọng run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì kinh ngạc trước khả năng chịu đựng tuyệt vời của con người đang đứng trước mặt mình.

Trần Phong mở mắt ra hoàn toàn—đôi giờ đồng tử đen tối hơn bình thường, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ đèn huỳnh quang phía trên.

"Tôi luôn ổn," anh trả lời ngắn gọn, nhưng giọng nói có chút khác biệt—vừa lạnh lùng vừa mang theo sự bi thương khó tả.

Cơ thể anh bắt đầu tỏa hơi ấm nhẹ nhàng, làm tan chảy lớp băng giá của nỗi sợ hãi đang bao trùm không gian nhỏ hẹp này.

Thang máy dừng lại ở tầng B2 với một cú hất mạnh khiến cả hai người suýt ngã xuống sàn.

Cửa mở ra chậm chạp, dẫn vào một hành lang dài tối om được chiếu sáng bởi những ngọn đèn neon đỏ mờ ảo treo lơ lửng trên trần nhà cao vút.

Tiếng vọng của đứa trẻ đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn khác—những giọng nói chồng chéo lên nhau tạo thành bản giao hưởng kinh dị không ngừng nghỉ.

Trần Phong bước ra khỏi thang máy đầu tiên, cảm giác bất an dâng cao trong lồng ngực anh.

Hành lang này giống hệt như những gì anh từng thấy trong ký ức của virus—nơi mà Tôn Vô Kỵ đã thực hiện hàng trăm thí nghiệm trên con người trước khi đưa ra chính sách "Loại bỏ người yếu".

Những vết máu khô bám đầy hai bên tường, một số còn giữ nguyên hình dạng bàn tay và chân in lên bề mặt kim loại lạnh lẽo.

Lâm Tử Phong đi sau, tay vẫn siết chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn nhưng sẵn sàng lao vào bất cứ thứ gì xuất hiện từ bóng tối.

Gã liếc nhìn Trần Phong với ánh mắt nghi ngờ—sự bình tĩnh quá mức của đối phương khiến gã cảm thấy không an toàn hơn là tin tưởng.

Trong thế giới tàn khốc này, sự điềm tĩnh thường đi kèm với nguy hiểm tiềm ẩn lớn nhất.

"Nghe có vẻ như chúng ta đang bước vào địa ngục," Lâm Tử Phong thì thầm, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững lập trường kiêu ngạo của mình.

"Hay ít nhất là phòng chờ trước đó."

Trần Phong không đáp lại.

Anh tập trung hoàn toàn vào việc phân tích môi trường xung quanh—mùi hôi thối từ xác thịt đã mục nát hòa quyện với mùi ozone và sắt gỉ tạo thành hỗn hợp độc hại khiến anh khó thở nhưng đồng thời kích thích khứu giác nhạy bén hơn bao giờ hết.

Virus trong cơ thể anh đang phản ứng mạnh mẽ với sự hiện diện của những sinh vật sống—hoặc từng là sống—vẫn còn tồn tại ở đây dưới dạng linh hồn hoặc xác ướp khô.

Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện phía trước góc hành lang.

Trần Phong dừng lại ngay lập tức, tay phải đưa lên cầm sẵn dao găm thép không gỉ đã mài sắc từ chuyến đi xuống.

Bóng tối di chuyển chậm chạp nhưng có chủ đích—không giống như zombie thường thấy mà mang đặc điểm của quái vật đột biến thông minh hơn hẳn.

Lâm Tử Phong rút khẩu súng ngắn ra khỏi holster, dù biết rõ nó gần như vô dụng trước mối đe dọa hiện tại.

"Đừng làm gì ngu ngốc," gã cảnh báo Trần Phong bằng giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vẻ tự tin giả tạo của mình.

Cả hai đều hiểu rằng họ đang đứng trước ranh giới giữa sự tò mò khám phá bí ẩn và cái chết chắc chắn nếu sai lầm một bước nhỏ nhất trong môi trường nguy hiểm này.

Trần Phong lao về phía cánh cửa trái mà không do dự, tay phải cầm dao găm vẫn giơ sẵn phòng thủ.

Ngay khi anh chạm vào tay nắm cửa lạnh lẽo, ba tên sống sót xuất hiện từ bóng tối hai bên—vũ khí chỉa thẳng vào ngực anh với vẻ mặt hung hãn nhưng ánh mắt sợ hãi lộ rõ qua từng đường nét khuôn mặt biến dạng bởi virus Hắc Huyết nhẹ đang ăn mòn dần nhân tính của họ.

"Đừng di chuyển!" Người đứng đầu, một gã đàn ông sẹo mặt ra lệnh bằng giọng khàn khàn vang vọng trong hành lang hẹp.

Gã cầm khẩu súng lục cũ kỹ nhưng vẫn còn đủ đạn để giết chết bất kỳ ai xâm nhập lãnh thổ của nhóm sống sót này—những kẻ đã biến tầng B2 thành khu vực kiểm soát riêng sau khi Tôn Vô Kỵ bỏ mặc nơi đây cho số phận tự nhiên của nó.

Trần Phong dừng lại ngay lập tức, tay không rời khỏi dao găm nhưng cơ thể thư giãn một cách đáng ngạc nhiên trước tình thế nguy hiểm hiện tại.

Anh biết rằng những kẻ này không phải là mối đe dọa thực sự—họ chỉ là sản phẩm phụ của chính sách tàn bạo mà Tôn Vô Kỵ áp đặt lên nhân loại: "Loại bỏ người yếu" để bảo vệ nguồn gen sạch cho tương lai giả định sẽ đến sau đại dịch Hắc Huyết.

Lâm Tử Phong đứng phía sau Trần Phong, tay vẫn siết chặt khẩu súng ngắn đã hết đạn nhưng sẵn sàng lao vào nếu cần thiết.

Gã nhìn chằm chằm vào gã đàn ông sẹo mặt với ánh mắt đầy khinh miệt—sự yếu đuối và sợ hãi của đối phương khiến gã cảm thấy vừa thất vọng vừa thương hại trước số phận bi thảm của những kẻ chọn con đường sinh tồn bằng cách trở thành nạn nhân thứ hai sau virus Hắc Huyết.

"Các anh không hiểu," Trần Phong nói chậm rãi, giọng trầm thấp vang lên trong hành lang hẹp tạo hiệu ứng âm thanh kỳ lạ khiến tất cả mọi người đều cảm thấy bất an.

"Chúng ta đang tìm kiếm điều gì đó quan trọng hơn sự sống hay cái chết của những cá nhân đơn lẻ."

Gã đàn ông sẹo mặt nghiến răng đáp lại: "Quan trọng?

Cậu nghĩ mình là ai để quyết định điều gì quan trọng trong thế giới này?" Gã giơ khẩu súng lục lên cao hơn, tay run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì virus Hắc Huyết nhẹ đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến hệ thần kinh của gã.

Trần Phong mỉm cười bi thương—một nụ cười đầy sự thông cảm nhưng cũng mang theo nỗi đau sâu thẳm cho những kẻ đã chọn con đường sai lầm trong cuộc chiến sinh tồn này.

"Tôi không quyết định điều gì cả," anh trả lời nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Tôi chỉ đơn giản là chìa khóa mở ra cánh cửa mà các anh chưa bao giờ dám bước qua."

Lâm Tử Phong nhìn chằm chằm vào Trần Phong với ánh mắt phức tạp—phần nào là thù địch, phần nào là sự kính sợ tột độ trước thứ sức mạnh tâm lý phi thường mà đối phương đang thể hiện ngay cả trong tình thế nguy hiểm nhất.

Gã biết rằng đây không còn đơn thuần là cuộc chiến sinh tồn nữa—mà là trận đấu trí giữa những người đã chấp nhận trở thành quái vật và những kẻ vẫn cố gắng giữ lại nhân tính cuối cùng của mình trước khi virus Hắc Huyết hoàn toàn nuốt chửng họ.

Căn phòng rung chuyển dữ dội khi Trần Phong đẩy mạnh cánh cửa sắt vào bên trong—bể chứa mẫu bệnh phẩm đầu tiên nứt vỡ dưới áp lực tác động từ ngoài ra, chất lỏng đỏ thẫm tràn ra hòa lẫn với máu của anh do vết thương mới ở vai trái không ngừng chảy.

Anh ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, cơ thể co giật dữ dội khi virus Hắc Huyết phản ứng mạnh mẽ với sự tiếp xúc trực tiếp giữa hai loại mẫu vật khác nhau trong cùng một không gian kín hẹp này.

Bên ngoài hành lang, cánh cửa sắt bị bửa tung bởi nhóm sống sót xông vào nhưng họ dừng lại ngay lập tức—kinh hoàng trước cảnh tượng trần mắt thịt đang diễn ra trước mặt mình: Trần Phong nằm bất động trên sàn nhà đầy máu và chất lỏng đỏ thẫm từ bể chứa vỡ vụn, cơ thể co giật không kiểm soát khi những linh hồn mắc kẹt trong không gian xung quanh bắt đầu tụ tập lại thành hình dạng người rõ ràng hơn bao giờ hết.

Lâm Tử Phong đứng sững sờ ở cửa phòng—ánh mắt kinh hãi nhưng đồng thời mang theo sự tò mò khoa học thuần túy về hiện tượng sinh học kỳ lạ đang xảy ra trước mặt gã.

Gã không thể rời mắt khỏi cảnh tượng đó: Trần Phong đang biến đổi thành thứ gì đó hoàn toàn mới—không còn là con người thuần túy nữa mà cũng chưa phải quái vật thực thụ, giống như một phiên bản chuyển tiếp giữa hai trạng thái tồn tại khác biệt của nhân loại sau đại dịch Hắc Huyết.

đây không thể xảy ra," Lâm Tử Phong thì thầm run rẩy nhưng giọng nói đầy kinh ngạc thay vì sợ hãi thuần túy.

Gã biết rằng mình đang chứng kiến khoảnh khắc lịch sử quan trọng nhất từ khi virus Hắc Huyết xuất hiện—sự kết hợp giữa chìa khóa mở gene gốc và mẫu bệnh phẩm nguyên bản tạo ra phản ứng sinh học chưa từng được ghi nhận trước đây trong bất kỳ tài liệu nghiên cứu nào của Tôn Vô Kỵ.

"Lâm Tử Phong," Trần Phong gọi tên gã với giọng nói trầm thấp vang lên trong căn phòng nhỏ hẹp tạo hiệu ứng âm thanh kỳ lạ khiến tất cả mọi linh hồn xung quanh đều im lặng lắng nghe cùng lúc.

"Cậu đã bao giờ tự hỏi vì sao chúng ta lại phải chịu đựng nỗi đau này chưa?"

Gã đàn ông sẹo mặt đứng sững ở cửa hành lang—ánh mắt kinh hãi nhưng đồng thời mang theo sự tò mò khoa học thuần túy về hiện tượng sinh học kỳ lạ đang xảy ra trước mặt gã.

Gã không thể rời mắt khỏi cảnh tượng đó: Trần Phong đang biến đổi thành thứ gì đó hoàn toàn mới—không còn là con người thuần túy nữa mà cũng chưa phải quái vật thực thụ, giống như một phiên bản chuyển tiếp giữa hai trạng thái tồn tại khác biệt của nhân loại sau đại dịch Hắc Huyết.

Và rồi, từ sâu thẳm trong bóng tối phía sau bể chứa vỡ vụn, một giọng nói thứ ba vang lên—không phải của Trần Phong, không phải của Lâm Tử Phong, mà là tiếng vọng tổng hợp của hàng ngàn linh hồn mắc kẹt nơi đây suốt nhiều năm qua dưới sự kiểm soát tàn bạo của Tôn Vô Kỵ.

Giọng nói đó mang theo sức mạnh áp đảo khiến cả căn phòng rung chuyển thêm một lần nữa trước khi sụp đổ hoàn toàn thành tro bụi cùng với những bí mật chôn sâu nhất mà Thành Pháo Đài Long Minh đã cố gắng che giấu từ ngày đầu tiên virus Hắc Huyết xuất hiện trên thế giới này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập