Chương 17

Cánh cửa phòng thí nghiệm sắt thép đóng sầm lại, cắt đứt giọng nói lạnh lùng của kẻ địch, nhưng tiếng vọng (Echoes) của họ vẫn còn vang vọng trong không khí, như những con rắn vô hình quấn lấy cổ Trần Phong.

Anh đứng trước tấm gương vỡ, mảnh kính sắc lẹm bám đầy máu khô trên má.

Trong khoảnh khắc yên tĩnh chết chóc, ánh mắt anh phản chiếu sự trống rỗng của căn phòng.

Không phải sự trống rỗng của không gian, mà là sự trống rỗng của ý nghĩa.

Tiếng vọng của những linh hồn chết không ngừng rít lên trong tai anh, một bản giao hưởng hỗn loạn của nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Chúng không còn là những tiếng thì thầm xa xôi; chúng là những ngón tay vô hình cào vào da thịt anh, vào ý thức anh.

Thân A – phần con người lạnh lùng, thực dụng – thúc giục anh phá vỡ mọi thứ, tiêu diệt nguồn gốc của tiếng ồn này.

Nhưng Thân B – phần triết gia, phần nhạy cảm – lại nghe thấy sự cầu cứu trong những tiếng gào thét đó.

Trần Phong chạm tay vào bề mặt gương vỡ.

Anh nhìn thấy mình trong từng mảnh vỡ đó.

Một người đàn ông bị chia cắt.

Một kẻ mang trong mình hai linh hồn.

Và cả hai đều đang khao khát điều khác nhau.

Thân A muốn tiêu diệt.

Muốn xóa bỏ Tiếng Vọng bằng bạo lực.

Muốn trở thành kẻ mạnh nhất để không ai có thể chạm vào anh.

Thân B muốn hiểu.

Muốn kết nối.

Muốn tìm ra cách để những linh hồn kia tìm được sự giải thoát.

"Anh là ai?" anh tự hỏi, giọng nói của anh vang lên trong căn phòng trống vắng, tạo thành tiếng vang nhỏ.

Tiếng vọng đáp lại bằng một loạt những tiếng thì thầm, nhưng lần này, chúng không phải là tiếng của kẻ chết.

Chúng là tiếng của chính anh.

Những ký ức đen tối nhất của anh trỗi dậy, không phải dưới dạng hình ảnh, mà dưới dạng cảm xúc.

Nỗi đau khi em gái anh chết.

Sự hối hận khi anh bỏ mặc một người vô tội.

Và sự lạnh lùng khi anh giết một người bạn để sống sót.

Những cảm xúc đó tràn vào anh, không phải để hủy diệt, mà để kết nối.

Trần Phong nhận ra rằng anh không thể chạy trốn khỏi chúng.

Anh không thể phủ nhận chúng.

Chúng là một phần của anh.

Và nếu anh muốn kiểm soát Tiếng Vọng, anh phải chấp nhận tất cả những gì chúng đại diện.

Anh nhắm mắt lại, để những cảm xúc đó tràn vào.

Và trong sự hỗn loạn đó, anh tìm thấy một sự bình tĩnh lạnh lẽo.

Một sự chấp nhận.

Khi anh mở mắt ra, tấm gương trước mặt anh không còn phản chiếu hình ảnh méo mó nữa.

Nó phản chiếu một người đàn ông hoàn chỉnh.

Một người đàn ông mang trong mình cả sự tàn bạo và sự đồng cảm.

Một người đàn ông đã sẵn sàng đối mặt với những gì đang chờ đợi anh ở phía trước.

Trần Phong bước ra khỏi phòng thí nghiệm, cuốn nhật ký và thiết bị phát sóng vẫn trong tay.

Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở tầng sâu hơn.

Nhưng anh biết rằng, dù có là gì đi nữa, anh sẽ không chạy trốn.


Cánh cửa thép bị bung ra, không phải bởi sức mạnh của con người, mà bởi một lực lượng vô hình.

Những "Vô Hình" – những sinh vật đã hấp thụ quá nhiều tiếng vọng đến mức thể xác tan biến, chỉ còn lại bóng tối và tiếng gầm rú – tràn vào căn phòng.

Chúng không có hình dạng cụ thể.

Chúng là sự hỗn loạn được nhân hóa.

Là nỗi sợ hãi tột cùng của nhân loại.

Người phụ nữ và hai đồng đội của cô ta bắn phát súng laser.

Tia laser xuyên qua bóng tối, nhưng không có tác dụng.

Những tia sáng đó chỉ làm cho những sinh vật Vô Hình trở nên mạnh hơn.

Chúng hấp thụ năng lượng từ tia laser, và trở nên lớn hơn, mạnh hơn.

Tiếng gầm rú của chúng xé toạc không khí, làm cho những người lính run rẩy.

Trần Phong không di chuyển.

Anh đứng yên, như thể anh đang chờ đợi một điều gì đó.

Và rồi, anh cảm thấy sự kết nối.

Những Tiếng Vọng trong đầu anh không còn là tiếng thì thầm.

Chúng trở thành một bản giao hưởng.

Một bản giao hưởng của sự chết chóc và sự tái sinh.

Anh mở mắt ra.

Và trong đôi mắt anh, những ký tự đen ngòm đang phát sáng rực rỡ, chiếu sáng cả căn phòng.

Anh không chiến đấu với chúng bằng vũ khí.

Anh chiến đấu với chúng bằng chính sự hiện diện của mình.

Anh để Tiếng Vọng tràn vào cơ thể anh, và anh trở thành trung tâm của cơn bão.

Những sinh vật Vô Hình dừng lại, như thể chúng bị thu hút bởi nguồn năng lượng mà anh đang phát ra.

Và rồi, chúng bắt đầu tan biến.

Không phải bị tiêu diệt, mà là hòa nhập vào anh.

Người phụ nữ nhìn cảnh tượng đó với vẻ kinh hãi.

"Ngươi là gì?"

Trần Phong không đáp.

Anh chỉ nhìn vào cuốn nhật ký trong tay.

Và rồi, anh bước qua những sinh vật Vô Hình, tiến về phía cầu thang.

Anh không quay lại.

Anh không có thời gian cho sự thương cảm.

Anh cần đi sâu hơn.

Anh cần tìm ra sự thật.

Và anh biết rằng, dù có là gì đi nữa, anh sẽ không dừng lại.


Hầm ngầm sâu thẳm dưới Thành Pháo Đài Long Môn không phải là nơi dành cho những kẻ yếu đuối.

Không khí ở đây nặng nề, mùi hôi thối của sự phân hủy và kim loại gỉ sét hòa quyện thành một thứ mùi đặc trưng của cái chết.

Trần Phong và Lâm Tử Phong đi trong bóng tối, chỉ dẫn đường bởi ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn pin cũ kỹ.

Tiếng vọng ở đây mạnh hơn gấp bội.

Chúng không còn là những tiếng thì thầm xa xôi; chúng là những tiếng gào thét, những lời cầu cứu, những lời nguyền rủa.

Chúng tấn công ý thức của họ, cố gắng phá vỡ sự kiên cường của họ.

Trần Phong cảm thấy sự hiện diện của Thân B mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh nghe thấy từng linh hồn, từng nỗi đau, từng sự tuyệt vọng.

Và anh hiểu.

Anh hiểu rằng những linh hồn này không phải là kẻ thù.

Chúng là nạn nhân.

Nạn nhân của một thí nghiệm tàn bạo, một sự tham vọng điên cuồng của nhân loại.

"Chúng ta đang đi đâu?" Lâm Tử Phong hỏi, giọng nói của anh ta run rẩy.

"Đến nơi bắt đầu," Trần Phong trả lời.

"Đến nơi kết thúc."

Họ đi sâu hơn, qua những hành lang dài vô tận, qua những căn phòng trống rỗng, qua những xác chết khô héo.

Và rồi, họ đến nơi.

Một căn phòng lớn, được bảo vệ bởi một cánh cửa thép dày.

Trên cánh cửa là biểu tượng của dự án "Hắc Huyết".

"Đây là nơi," Trần Phong nói.

"Nơi mà tất cả bắt đầu."

Lâm Tử Phong nhìn vào cánh cửa, khuôn mặt anh ta trắng bệch.

"Mở nó ra."

Trần Phong đặt tay lên cánh cửa.

Và anh cảm thấy sự rung động.

Sự rung động của những linh hồn bị mắc kẹt bên trong.

Sự rung động của sự thật.

"Chúng ta không thể quay lại," anh nói.

"Không," Lâm Tử Phong trả lời.

"Chúng ta không thể."

Và rồi, cánh cửa mở ra.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập