Chương 16

Chương 16 — Hắc Huyết: Chiến Binh Hai Mặt

Trần Phong hít một hơi thật sâu, mùi hôi thối của xác thối và gỉ sét xộc lên mũi, nặng nề như một lớp bụi dày phủ lên màng nhĩ.

Anh nắm chặt cuốn nhật ký của Lâm Hà và thiết bị phát sóng trong tay.

Thiết bị này vẫn nóng hổi, như một trái tim nhỏ bé đập trong lòng bàn tay anh, truyền đi những nhịp điệu không đều, giống như sự hoảng loạn đang lan tỏa trong không khí.

Tiếng vọng từ bức tường bên trái bỗng nhiên tăng âm lượng, không còn là tiếng thì thầm mơ hồ mà trở thành những tiếng kêu cứu rít lên, xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo mà anh vừa tạo ra.

Anh di chuyển chậm rãi, từng bước một, ánh mắt quét qua những bóng tối dày đặc ở tầng hầm B3.

Đây là nơi sâu nhất của Thành Pháo Đài Long Môn, nơi mà ngay cả những kẻ săn mồi cũng e ngại bước vào.

Trần Phong cảm thấy sự hiện diện của "Thân B" — phần con người triết gia, nhạy cảm với Tiếng Vọng — đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Những ký tự đen ngòm trên da anh không còn phát sáng rực rỡ như trước, mà chuyển sang màu đỏ sẫm, giống hệt chất lỏng anh vừa uống.

Chúng dường như đang sống, đang bò dưới lớp da, tìm kiếm một lối thoát.

"Im lặng," anh lẩm bẩm, không phải để trấn an bản thân, mà để ra lệnh cho những linh hồn đang gào thét trong đầu.

Tiếng vọng đáp lại bằng một loạt những tiếng cười khẩy, lạnh lẽo và đầy chế giễu.

Chúng biết anh đang ở đây.

Chúng biết anh là gì.

Và chúng đang chờ đợi.

Trần Phong dừng lại trước một cánh cửa sắt cũ kỹ, gỉ sét bám đầy khắp bề mặt.

Trên cánh cửa, một biểu tượng quen thuộc hiện ra: vòng tròn với đường chéo.

Cùng ký hiệu trên chiếc hộp anh đã tìm thấy.

Trực giác của Thân A — phần chiến binh thực dụng — cảnh báo anh rằng phía sau cánh cửa này là cái bẫy.

Nhưng sự tò mò của Thân B lại kéo anh tiến tới.

Anh cần biết thêm.

Anh cần hiểu rõ hơn về thứ đang sống trong máu anh.

Anh đặt tay lên cánh cửa.

Lạnh đến mức có thể làm đóng băng máu.

Khi anh đẩy cửa ra, một luồng khí lạnh lẽo tràn ra, mang theo mùi của ozone và máu khô.

Bên trong là một hành lang hẹp, được chiếu sáng bởi những ngọn đèn neon nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên tường.

Trần Phong bước vào, đóng cửa lại phía sau lưng.

Sự im lặng ở đây khác biệt.

Nó không phải là sự vắng lặng của cái chết, mà là sự im lặng của sự chờ đợi.

Như thể không gian đang nín thở, chờ đợi một cú sốc.

Anh tiến sâu hơn, ánh mắt sắc bén quét qua những chi tiết nhỏ nhất.

Những vết máu bám trên sàn nhà không thuộc về zombie.

Chúng quá tươi, quá gần đây.

Và chúng dẫn đến một căn phòng rộng lớn hơn ở cuối hành lang.

Trần Phong rút dao găm từ thắt lưng, ngón tay đặt nhẹ lên cán dao.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự kích thích kỳ lạ, như thể anh đang đi vào trung tâm của một cơn bão.

Và anh, Trần Phong, chính là con mắt của cơn bão đó.


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cầu thang, phá vỡ sự im lặng mà Trần Phong vừa tạo ra.

Không phải zombie.

Là con người.

Trần Phong dừng lại, cơ thể anh绷紧 như một cung tên đã giương.

Ba bóng người bước vào ánh sáng yếu ớt của hành lang, cầm súng laser đã bíp sẵn.

Leader là một người phụ nữ mặc quân phục rách nát, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự căm ghét.

Cô ta nhìn Trần Phong với vẻ thù hận tột độ, như thể anh là nguyên nhân của mọi đau khổ trên thế giới này.

"Đồ thí nghiệm bỏ trốn," cô ta nói, giọng nói khàn khàn, đầy sự đe dọa.

"Chúng tôi tìm anh từ lâu.

Tôn Vô Kỵ sẽ không tha cho anh.

Và chúng tôi cũng vậy."

Trần Phong không đáp.

Anh đứng yên, như một bức tượng đá.

Ánh mắt anh quét qua ba người đàn ông kia.

Họ không phải là lính canh thông thường.

Họ là những kẻ săn mồi, những người đã chấp nhận sự biến đổi để trở nên mạnh hơn.

Da của họ có những vết sẹo đen ngòm, giống hệt những ký tự trên da anh.

Họ đã uống thứ đó.

Hoặc một thứ gì đó tương tự.

"Giao ra máu, hoặc chúng tôi xẻ ngươi ra," người phụ nữ nói, tay cô ta run run, nhưng cô ta cố gắng giữ vững sự tự tin.

Trần Phong nhìn vào cuốn nhật ký trong tay.

Trang đầu tiên ghi một dòng chữ: *Chìa Khóa không mở cửa.

Chìa Khóa mở lòng.* Anh hiểu rồi.

Đây không phải là một cuộc đối đầu vật lý.

Đây là một cuộc đối đầu tâm lý.

Và anh, Trần Phong, là người duy nhất có thể kiểm soát nó.

"Anh không muốn giết tôi," anh nói, giọng nói của anh trầm ấm, đầy sự tự tin.

"Anh sợ tôi.

Anh sợ những gì tôi mang trong mình."

Người phụ nữ nhíu mày.

"Ngươi điên rồi.

Chúng tôi sẽ giết ngươi."

"Không," Trần Phong nói, bước tiến về phía trước.

"Anh sẽ không giết tôi.

Vì nếu tôi chết, virus sẽ đột biến.

Và tất cả chúng ta sẽ chết cùng nhau."

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Ba người đàn ông kia nhìn nhau, sự nghi ngờ hiện lên trên khuôn mặt họ.

Họ biết điều đó là đúng.

Họ đã nghe tin đồn về "Chìa Khóa".

Nhưng họ không tin rằng Trần Phong là người đó.

"Đừng đùa," người phụ nữ nói, nhưng tay cô ta đã hạ súng xuống một chút.

Trần Phong không nói thêm gì.

Anh chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

Và trong ánh mắt của anh, cô ta thấy một sự trống rỗng đáng sợ.

Một sự trống rỗng mà cô ta không thể hiểu được.

Nhưng cô ta cảm thấy sợ hãi.

Và sự sợ hãi đó là thứ duy nhất có thể cứu sống cô ta trong thế giới này.


Người phụ nữ ném cuốn nhật ký cho Trần Phong.

*"Lấy nó đi.

Đừng bao giờ quay lại đây.

Chúng tôi sẽ không tha cho anh lần sau."*

Hai đồng đội của cô ta đã chết, bị Vô Hình xé nát.

Cô ta bước ra ngoài, ánh mắt lạnh băng.

*"Trần Phong.

Hãy nhớ lấy.

Khi nào anh trở thành quái vật thật sự, chúng tôi sẽ đến để..."*

Lời nói của cô ta bị cắt ngang bởi một tiếng động lớn từ phía dưới.

Trần Phong nhìn xuống cầu thang.

Và anh thấy một bóng hình đang đứng đó.

Không phải zombie.

Không phải Vô Hình.

Mà là một người đàn ông.

Một người đàn ông mà anh đã gặp trước đó.

Lâm Tử Phong.

Và trên tay anh ta là một khẩu súng đang chỉ thẳng vào Trần Phong.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập