Chương 9
Bàn tay anh run rẩy, một cử chỉ được tính toán kỹ lưỡng đến từng milimet, khi anh cầm ống tiêm đầy chất lỏng đục ngầu đưa vào tĩnh mạch cánh tay trái.
Hành động này không phải do bệnh tật hay sự tuyệt vọng, mà là một nghi thức tự hủy hoại có chủ đích.
Trong khi những người xung quanh đang tranh giành từng giọt nước sạch và những gói thức ăn dự trữ cuối cùng với vẻ mặt điên loạn, Trần Vọng lại từ từ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngực phập phồng như một kẻ vừa trải qua một cơn đau đớn tột cùng.
Tiếng thở hổn hển của anh vang lên ngắt quãng, đủ để đánh lừa thính giác của bất kỳ kẻ nào đang rình rập trong bóng tối, nhưng lại đủ rõ để chứng minh sự "yếu đuối" của anh trước mắt những người sống sót còn lại.
Anh nhắm mắt, để cơ thể rơi vào trạng thái co giật giả tạo, trong khi ý thức thì tỉnh táo hơn bao giờ hết, như một con cá mập đang nằm im lìm dưới đáy vực sâu chờ đợi con mồi tự động.
Cảm giác đau nhói từ chất độc tự tiêm vào cơ thể lan tỏa, kích hoạt các phản ứng sinh học cấp thấp, làm cho da anh trở nên nhợt nhạt và lạnh ngắt.
Đây là cách anh kiểm soát tình thế: khi mọi người tin rằng anh là kẻ yếu nhất, dễ bị tổn thương nhất, họ sẽ hạ thấp cảnh giác, và khi đó, mọi dữ liệu, mọi bí mật đều sẽ được phơi bày trước mắt một "nạn nhân" không còn gì để mất.
Trần Vọng biết rằng trong thế giới này, sự sống không được đo bằng sức mạnh, mà bằng khả năng ngụy trang.
Anh không phải là một anh hùng đang hy sinh, mà là một nhà khoa học điên rồ đang thí nghiệm trên chính cơ thể mình để tìm ra công thức của sự tồn tại.
Linh Tâm, người đang ngồi gần đó với vẻ mặt ngây thơ và đầy lo âu, đôi mắt to tròn chứa đựng sự sợ hãi tột độ, nhìn Trần Vọng với ánh mắt thương hại.
Cô không hiểu tại sao một người lại tự tiêm chất độc vào người mình, chỉ biết rằng anh ấy đang rất đau đớn.
Cô đưa tay ra, định chạm vào vai anh để an ủi, nhưng lại rụt tay lại vì sợ làm tổn thương thêm.
Sự ngây thơ của cô là một biến số không thể tính toán trong phương trình sinh tồn của Trần Vọng, một biến số mà anh phải bảo vệ bằng mọi giá, dù là bằng cách làm cho chính mình trở thành mục tiêu tấn công của sự tàn nhẫn.
Anh cảm thấy sự hiện diện của cô như một điểm sáng trong cái đêm tối đen này, nhưng cũng là một gánh nặng, một thứ khiến anh phải giả vờ yếu đuối hơn nữa để không làm cô sợ hãi.
Trần Vọng để cho cơ thể mình "suy kiệt", để cho những sợi cơ co rút lại, để cho nhịp tim chậm lại đến mức gần như dừng hẳn.
Đây là một kỹ thuật sinh học cao cấp, một sự điều chỉnh lại hệ thống miễn dịch để lừa dối cơ thể rằng nó đang đối mặt với một mối đe dọa tử vong, từ đó kích hoạt các cơ chế tự bảo vệ tiềm ẩn.
Anh biết rằng nếu mình mạnh lên, nếu mình thể hiện sức mạnh, thì sự tin tưởng của mọi người sẽ biến mất, và anh sẽ trở thành mục tiêu của sự đố kỵ và sợ hãi.
Trong thế giới này, sự tin tưởng là thứ dễ vỡ nhất, và sự yếu đuối là tấm khiên chắc chắn nhất.
Anh không muốn trở thành lãnh đạo, anh muốn trở thành một cái bóng, một cái bóng có thể quan sát mọi thứ mà không bị phát hiện.
PHẦN 2 Đau đớn.
Cảm giác như có ngàn con giun đang cắn xé từng tế bào trong cơ thể, nhưng Trần Vọng không hề sợ hãi.
Ngược lại, anh cảm thấy một sự say mê kỳ lạ, một thứ "nhiên liệu" đắng cay khiến trái tim anh nóng lên trong sự tĩnh lặng của tâm trí.
Dòng độc tố từ môi trường bên ngoài đang dần xâm nhập qua da, dù anh đã mặc lớp áo bảo hộ, nhưng sự rò rỉ là không thể tránh khỏi trong một thế giới đang phân rã.
Cơ thể anh co giật dữ dội, nhưng đó chỉ là một phản ứng sinh học được kích hoạt bởi chính anh, một cách để làm sạch hệ thống và loại bỏ những tạp chất không cần thiết.
Anh nhớ lại lý do tạo ra vaccine: không phải để cứu nhân loại, mà để bảo vệ một bí mật.
Nếu anh ta mạnh lên, nếu anh ta trở thành một siêu nhân, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của tất cả, của cả quái thú lẫn con người.
Trần Vọng nằm im, để cho cơn đau xé toạc cơ thể, trong khi ý thức thì quan sát mọi thứ xung quanh như một nhà nghiên cứu đang quan sát một thí nghiệm.
Anh thấy Linh Tâm đang khóc, nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô không biết rằng những giọt nước mắt đó là một phần của sự tồn tại của anh.
Anh biết rằng nếu anh chết, cô sẽ mất đi sự bảo vệ, nhưng anh cũng biết rằng nếu anh sống, cô sẽ bị cuốn vào một cuộc chiến mà không ai có thể thắng.
Sự tiến hóa không phải là một món quà, mà là một lời nguyền, một lời nguyền buộc con người phải thay đổi để tồn tại, nhưng cái giá phải trả là nhân tính.
Anh cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình, những tế bào đang tái cấu trúc, đang thích nghi với độc tố, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm, đang đứng ở góc phòng, mắt nhìn chằm chằm vào Trần Vọng với vẻ nghi ngờ.
Cô không tin vào sự yếu đuối của anh, nhưng cô cũng không thể chứng minh điều đó.
Cô biết rằng Trần Vọng đang che giấu một bí mật, nhưng cô không biết đó là gì.
Cô đang tìm kiếm một phương pháp để đảo ngược quá trình tiến hóa, biến con người trở lại trạng thái ban đầu, nhưng cô biết rằng đó là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Cô nhìn Trần Vọng, thấy anh đang run rẩy, nhưng cô cũng thấy sự tỉnh táo trong ánh mắt anh khi anh mở mắt ra.
Cô biết rằng anh đang giả vờ, nhưng cô không biết anh đang giả vờ điều gì.
Sự nghi ngờ của cô là một mối đe dọa, nhưng cũng là một cơ hội để anh kiểm soát tình thế.
Trần Vọng cảm thấy sự hiện diện của Linh, nhưng anh không phản ứng.
Anh để cho cơn đau tiếp tục, để cho cơ thể anh trở nên yếu ớt hơn, để cho mọi người tin rằng anh là một nạn nhân.
Anh biết rằng nếu anh mạnh lên, nếu anh thể hiện sức mạnh, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của sự đố kỵ và sợ hãi.
Trong thế giới này, sự tin tưởng là thứ dễ vỡ nhất, và sự yếu đuối là tấm khiên chắc chắn nhất.
Anh không muốn trở thành lãnh đạo, anh muốn trở thành một cái bóng, một cái bóng có thể quan sát mọi thứ mà không bị phát hiện.
Anh nhớ lại những ngày đầu, khi anh còn là một nhà khoa học, khi anh còn tin vào khoa học và sự tiến bộ.
Nhưng bây giờ, anh chỉ còn lại sự tàn nhẫn và sự giả dối.
PHẦN 3 Mặt trời lặn, nhưng trong thế giới này, hoàng hôn không mang lại bình yên mà là lúc độ độc của không khí tăng vọt gấp đôi.
Ánh sáng đỏ hoe chiếu qua những khe nứt của bức tường sụp đổ, nhuộm đỏ cả không gian, tạo nên một khung cảnh kinh hoàng như một chiến trường địa ngục.
Trần Vọng cảm thấy hơi thở trở nên nặng nề, lồng ngực như có một bàn tay vô hình siết chặt, khiến anh không thể hít thở.
Vaccine của anh đang chống chọi một cách gian nan, nhưng nó không thể ngăn cản sự xâm nhập của độc tố từ môi trường.
Thời gian là kẻ giết người, và nó đang đếm ngược từng giây, từng phút, từng giờ.
Mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa, và con người cũng đang dần biến mất.
Trần Vọng nằm im, cảm thấy sự nóng rát trong phổi, nhưng anh không hề hoảng loạn.
Anh biết rằng đây là một phần của quá trình, một phần của sự thích nghi.
Cơ thể anh đang thay đổi, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Anh cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình, những tế bào đang tái cấu trúc, đang thích nghi với độc tố, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Anh nhớ lại lý do tạo ra vaccine: không phải để cứu nhân loại, mà để bảo vệ một bí mật.
Nếu anh ta mạnh lên, nếu anh ta trở thành một siêu nhân, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của tất cả, của cả quái thú lẫn con người.
Linh Tâm đang ngồi bên cạnh anh, nắm chặt tay anh, nhưng cô không biết rằng anh đang giả vờ.
Cô nghĩ rằng anh đang chết, nhưng cô không biết rằng anh đang sống.
Sự ngây thơ của cô là một biến số không thể tính toán trong phương trình sinh tồn của Trần Vọng, một biến số mà anh phải bảo vệ bằng mọi giá, dù là bằng cách làm cho chính mình trở thành mục tiêu tấn công của sự tàn nhẫn.
Anh cảm thấy sự hiện diện của cô như một điểm sáng trong cái đêm tối đen này, nhưng cũng là một gánh nặng, một thứ khiến anh phải giả vờ yếu đuối hơn nữa để không làm cô sợ hãi.
Trần Vọng biết rằng thời gian là kẻ thù, và nó đang đếm ngược từng giây, từng phút, từng giờ.
Mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa, và con người cũng đang dần biến mất.
Anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
Anh không muốn trở thành lãnh đạo, anh muốn trở thành một cái bóng, một cái bóng có thể quan sát mọi thứ mà không bị phát hiện.
Anh biết rằng nếu anh mạnh lên, nếu anh thể hiện sức mạnh, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của sự đố kỵ và sợ hãi.
Trong thế giới này, sự tin tưởng là thứ dễ vỡ nhất, và sự yếu đuối là tấm khiên chắc chắn nhất.
PHẦN 4 Đột nhiên, một tiếng động nhỏ vang lên từ phía bức tường, khiến Trần Vọng mở mắt ra.
Anh thấy một vết nứt nhỏ trên tường, nơi có dấu hiệu rò rỉ khí độc.
nó ở đây," anh lẩm bẩm, giọng yếu ớt đến mức nghe như tiếng thì thầm, nhưng đủ để khiến Linh run rẩy.
Cô hiểu ngay.
Vết nứt đó là điểm yếu chí mạng của công trình trú ẩn, và nếu không được sửa chữa, cả nhóm sẽ chết trong vài giờ.
Cô nhìn Trần Vọng, thấy anh đang run rẩy, nhưng cô cũng thấy sự tỉnh táo trong ánh mắt anh khi anh mở mắt ra.
Cô biết rằng anh đang giả vờ, nhưng cô không biết anh đang giả vờ điều gì.
Trần Vọng từ từ nâng tay lên, không phải để nhận nước, mà để chỉ vào vết nứt đó.
sửa nó," anh nói, giọng yếu ớt, nhưng đủ rõ để khiến Linh hiểu.
Cô gật đầu, đứng dậy, cầm lấy dụng cụ sửa chữa, và bắt đầu làm việc.
Cô biết rằng nếu cô không sửa chữa, cả nhóm sẽ chết, nhưng cô cũng biết rằng nếu cô sửa chữa, cô sẽ phải đối mặt với nguy hiểm.
Cô nhìn Trần Vọng, thấy anh đang run rẩy, nhưng cô cũng thấy sự tỉnh táo trong ánh mắt anh khi anh mở mắt ra.
Cô biết rằng anh đang giả vờ, nhưng cô không biết anh đang giả vờ điều gì.
Trần Vọng nằm im, cảm thấy sự nóng rát trong phổi, nhưng anh không hề hoảng loạn.
Anh biết rằng đây là một phần của quá trình, một phần của sự thích nghi.
Cơ thể anh đang thay đổi, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Anh cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình, những tế bào đang tái cấu trúc, đang thích nghi với độc tố, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Anh nhớ lại lý do tạo ra vaccine: không phải để cứu nhân loại, mà để bảo vệ một bí mật.
Nếu anh ta mạnh lên, nếu anh ta trở thành một siêu nhân, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của tất cả, của cả quái thú lẫn con người.
Linh Tâm đang ngồi bên cạnh anh, nắm chặt tay anh, nhưng cô không biết rằng anh đang giả vờ.
Cô nghĩ rằng anh đang chết, nhưng cô không biết rằng anh đang sống.
Sự ngây thơ của cô là một biến số không thể tính toán trong phương trình sinh tồn của Trần Vọng, một biến số mà anh phải bảo vệ bằng mọi giá, dù là bằng cách làm cho chính mình trở thành mục tiêu tấn công của sự tàn nhẫn.
Anh cảm thấy sự hiện diện của cô như một điểm sáng trong cái đêm tối đen này, nhưng cũng là một gánh nặng, một thứ khiến anh phải giả vờ yếu đuối hơn nữa để không làm cô sợ hãi.
PHẦN 5 Đêm xuống, không khí lạnh buốt và nặng mùi sắt rỉ, như thể cả thế giới đang thối rữa từ bên trong.
Trần Vọng nằm co ro, vẻ ngoài như một xác chết sắp vỡ vụn, nhưng trong lòng anh, một sự tỉnh táo lạnh lùng đang bùng cháy.
Anh biết rằng mình đã thành công.
Anh đã lừa được mọi người, đã khiến họ tin rằng anh là một nạn nhân, và bây giờ, anh đang kiểm soát tình thế.
Anh biết rằng nếu anh mạnh lên, nếu anh thể hiện sức mạnh, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của sự đố kỵ và sợ hãi.
Trong thế giới này, sự tin tưởng là thứ dễ vỡ nhất, và sự yếu đuối là tấm khiên chắc chắn nhất.
Linh đang bận rộn sửa chữa vết nứt với đôi tay run rẩy, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn người đang "hết hơi" kia với ánh mắt phức tạp: mix giữa sự thương hại, nỗi sợ hãi và một niềm tin mới lạ.
Cô không biết rằng Trần Vọng đang giả vờ, nhưng cô cảm thấy rằng anh đang che giấu một bí mật.
Cô biết rằng anh đang mạnh mẽ hơn vẻ ngoài, nhưng cô không biết anh đang mạnh mẽ đến mức nào.
Sự nghi ngờ của cô là một mối đe dọa, nhưng cũng là một cơ hội để anh kiểm soát tình thế.
Trần Vọng không buồn ngủ.
Anh biết rằng đêm nay là một đêm quan trọng, một đêm mà anh sẽ phải đối mặt với những thử thách mới.
Anh biết rằng nếu anh không tỉnh táo, anh sẽ chết, nhưng anh cũng biết rằng nếu anh tỉnh táo, anh sẽ phải đối mặt với những bí mật mà anh không muốn biết.
Anh cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình, những tế bào đang tái cấu trúc, đang thích nghi với độc tố, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Anh nhớ lại lý do tạo ra vaccine: không phải để cứu nhân loại, mà để bảo vệ một bí mật.
Nếu anh ta mạnh lên, nếu anh ta trở thành một siêu nhân, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của tất cả, của cả quái thú lẫn con người.
Trần Vọng mở mắt, nhìn thấy bóng dáng của một thực thể khổng lồ, trong suốt, hình thành từ chính xác những mảnh vỡ của phòng thí nghiệm và cơ thể Liễu Minh đang dần tái sinh.
Nó không phải là quái vật, mà là một "Thực Thể Quản Lý" mới.
Nó không có mắt, không có miệng, nhưng nó biết cách săn mồi.
Nó là một thực thể được sinh ra từ chính sự suy thoái của thế giới này.
"Nhiệm vụ hoàn thành," một giọng nói vang lên, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của người đã chết.
"Chủ nhân mới đã được tuyển chọn.
Bây giờ, chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết đi." Trần Vọng nhìn thấy bóng dáng của thực thể khổng lồ, và anh biết rằng mình đã đến được nơi này.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa.
Nhưng anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
"Chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và chúng ta sẽ tìm ra nó." Thực thể khổng lồ nhìn anh, và anh biết rằng mình đã đến được nơi này.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa.
Nhưng anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
"Chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và chúng ta sẽ tìm ra nó." Trần Vọng biết rằng mình đã đến được nơi này, nhưng anh cũng biết rằng đây chỉ là một bước đầu.
Anh biết rằng nếu anh không tìm ra nguồn gốc của cái chết, anh sẽ không thể tồn tại.
Anh biết rằng nếu anh không tìm ra nguồn gốc của cái chết, anh sẽ không thể cứu nhân loại.
Anh biết rằng nếu anh không tìm ra nguồn gốc của cái chết, anh sẽ không thể cứu chính mình.
Anh cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình, những tế bào đang tái cấu trúc, đang thích nghi với độc tố, đang trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng tàn nhẫn hơn.
Anh nhớ lại lý do tạo ra vaccine: không phải để cứu nhân loại, mà để bảo vệ một bí mật.
Nếu anh ta mạnh lên, nếu anh ta trở thành một siêu nhân, thì anh sẽ trở thành mục tiêu của tất cả, của cả quái thú lẫn con người.
Trần Vọng nhìn thấy bóng dáng của thực thể khổng lồ, và anh biết rằng mình đã đến được nơi này.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua, thế giới này lại xấu đi một chút, một chút nữa.
Nhưng anh không sợ, vì anh đã biết cách giả vờ, cách giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, cách giả vờ là một nạn nhân để che giấu sức mạnh thực sự của mình.
"Chúng ta đi tìm 'nguồn gốc' của cái chết," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Và chúng ta sẽ tìm ra nó." Thực thể khổng lồ nhìn anh, và anh biết rằng mình đã đến được nơi này.
Anh không biết mình đã ở đây bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận