Chương 10
Ông ta không kháng cự, để cho hai tay bị còng lại phía sau lưng, để cho cơ thể gầy guộc của mình run rẩy dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Đó là một màn diễn xuất hoàn hảo, một bản giao hưởng của sự yếu đuối được dàn dựng tỉ mỉ đến từng nhịp tim.
Trên mặt bàn, chiếc cốc nước lọc mà bà Vương, Giám đốc phụ trách y tế, đưa cho anh đang tỏa ra một lớp màng mỏng, xanh nhạt – dấu hiệu đầu tiên của quá trình Time Decay, khi chính chất lỏng cũng bắt đầu nuốt chửng sự sống.
Trần Vọng đưa tay run rẩy lên cầm chiếc cốc, ngón tay cái cạo nhẹ vào thành thủy tinh, tạo ra một âm thanh rít lên sắc bén như tiếng cào móng vuốt, nhưng anh không uống.
Anh biết rằng nếu uống vào, hệ thống miễn dịch của anh sẽ phải kích hoạt phản ứng tự vệ quá mức, tiết lộ sự thật rằng cơ thể anh đã không còn là của một con người bình thường.
"Trần Vọng, con đường dẫn đến sự sống còn của chúng ta không nằm ở việc chạy trốn," Lâm Phong nói, giọng điệu trầm đục nhưng ẩn chứa sự kích động của một kẻ đã bước vào Bậc 1, đôi mắt ông ta bắt đầu đổi màu, tròng đen lan rộng ra thành một vòng tròn đồng tử không đồng đều.
"Nó nằm ở việc chấp nhận sự thay đổi.
Chấp nhận cái virus này không phải là kẻ thù, mà là người thầy." Trần Vọng cúi đầu, để cho mái tóc dài rũ xuống che khuất ánh mắt lạnh lẽo đang quan sát mọi thứ như một nhà khoa học đang nhìn vào mẫu bệnh phẩm.
Anh cảm nhận được sự thay đổi trong không gian, nồng độ ozon đang tăng lên, ăn mòn niêm mạc đường hô hấp của những người xung quanh, nhưng cơ thể anh lại đang hấp thụ độc tố đó, chuyển hóa nó thành năng lượng cho các tế bào gốc.
"Anh nói đúng, Lâm Phong," Trần Vọng đáp, giọng khàn đặc do cố tình ho sặc sụa.
Tôi sợ mình sẽ biến thành quái vật.
Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác." Bà Vương, người phụ nữ luôn tin rằng khoa học là chân lý tuyệt đối, tiến lại gần, cầm lấy chiếc bút thử nghiệm sắc nhọn.
"Chúng ta cần lấy mẫu máu ngay lập tức, Trần Vọng.
Virus đang đột biến nhanh hơn dự tính, và nếu bạn là một trong những 'bug' của hệ thống, chúng ta cần biết liệu bạn có thể là chìa khóa hay là mối nguy hiểm." Trần Vọng nhìn xuống ngón tay của mình, nơi da thịt đang bắt đầu có những vệt đen loang lổ – một dấu hiệu tiến hóa giả tạo mà anh đã kích hoạt để đánh lừa họ.
"Máu của tôi...
có thể đang ăn mòn kim loại," anh thì thầm, giọng đầy sự tuyệt vọng giả tạo.
"Nếu cô châm vào, có thể cả phòng này sẽ bị nhiễm độc." Bà Vương do dự, ánh mắt sắc sảo của một bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm quét qua vẻ ngoài yếu đuối của anh, nhưng nỗi sợ hãi về sự lây lan đã khiến bà rút tay lại.
"Chúng ta sẽ làm thủ tục an toàn.
Trần Vọng, đừng cố gắng lừa dối tôi.
Tôi biết cơ thể con người, và tôi biết khi nào một sinh vật đang cố gắng giấu giếm một biến dị." Trần Vọng cười nhạt, một nụ cười gượng gạo khiến cơ mặt anh co lại, để lộ những đường nét đau khổ của một nạn nhân.
"Tôi không lừa dối ai, bà Vương.
Tôi chỉ là một con người bình thường đang cố gắng sống sót trong một thế giới đang chết dần." Trong khi nói, anh đang quan sát những thay đổi vi mô trong phòng.
Các bức tường kính đang bắt đầu mờ đi, không phải do bụi bẩn, mà do chính cấu trúc vật chất đang bị virus tấn công ở cấp độ nguyên tử.
Đây là quy luật Time Decay: mọi thứ đều mục ruỗng theo thời gian, không có ngoại lệ.
Trần Vọng biết rằng mình đang ở trong một phòng thí nghiệm khổng lồ, nơi con người là chuột bạch và anh là một biến thể đặc biệt được tạo ra để kiểm tra giới hạn chịu đựng của loài người.
Anh không phải là nạn nhân, anh là thí nghiệm số 001 từ một thế giới khác, nơi sự hủy diệt đã xảy ra từ lâu và anh là người mang theo 'mã nguồn' của sự sống để tìm cách sửa chữa nó.
"Chúng ta đang nói về sự sống còn của nhân loại," Lâm Phong hét lên, giọng điệu đột ngột trở nên gay gắt, tay ông ta bắt đầu biến đổi, những ngón tay dài ra, khớp xương phát ra tiếng lách cách khô khốc khi chúng sắp xếp lại theo cấu trúc mới.
"Cái virus này đang loại bỏ những yếu tố yếu đuối, những thứ không cần thiết.
Tại sao chúng ta lại cố gắng bảo vệ một cơ thể đang mục nát?
Hãy để nó tiến hóa!" Trần Vọng nhìn thấy sự thay đổi trong cơ thể Lâm Phong, đó là Bậc 1, nhưng nó không ổn định.
Da của ông ta đang nứt ra, để lộ những mô cơ màu đỏ tươi bên dưới, không phải là máu, mà là một dạng chất lỏng sinh học mới.
"Sự tiến hóa không phải là cứu rỗi, Lâm Phong," Trần Vọng nói, giọng điệu vẫn run rẩy nhưng mang một sự tỉnh táo đáng sợ.
"Đó là sự thay đổi cấu trúc.
Nếu bạn không kiểm soát được nó, bạn sẽ trở thành một khối thịt sống, không có ý thức, chỉ còn bản năng sinh tồn." Lâm Phong gầm lên, một âm thanh không còn mang tính chất con người, mà giống như tiếng gầm của một loài thú cổ đại.
"Tôi không cần ý thức!
Tôi cần sức mạnh!
Sức mạnh để tồn tại trong địa ngục này!" Ông ta lao về phía Trần Vọng, bàn tay biến dạng của ông ta vung lên, nhưng Trần Vọng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Anh không né tránh, mà để cho bàn tay của Lâm Phong chạm vào vai mình, và ngay lập tức, một phản ứng sinh học cực kỳ phức tạp xảy ra.
Da của Trần Vọng không bị xé rách, mà nó cứng lại, trở thành một lớp giáp sinh học tạm thời, hấp thụ toàn bộ lực đánh và phân tán nó vào các tế bào xung quanh.
"Đây không phải là sự tiến hóa, Lâm Phong," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng hơn một chút, làm cho bà Vương nhíu mày.
"Đây là sự hủy hoại.
Bạn đang trở thành một sinh vật đơn bào, một khối u đang lan rộng." Bà Vương hét lên, ra lệnh cho các bảo vệ đứng ở cửa, nhưng họ đã quá muộn.
Căn phòng bắt đầu rung lắc, không phải do động đất, mà do chính cấu trúc của tòa nhà đang bị virus tấn công.
Các cột bê tông bắt đầu nứt vỡ, không phải do áp lực cơ học, mà do sự phân rã của liên kết phân tử.
"Time Decay," bà Vương thì thầm, ánh mắt đầy kinh hoàng.
"Nó đang xảy ra nhanh hơn chúng ta dự tính.
Nếu chúng ta không rời khỏi đây ngay lập tức, cả tòa nhà sẽ sụp đổ." Trần Vọng đứng dậy, không còn vẻ run rẩy, nhưng anh vẫn giữ dáng vẻ yếu đuối, bước đi chập chững.
"Chúng ta cần di chuyển," anh nói, giọng điệu vẫn đầy sự bất an.
"Nhưng không phải để chạy trốn.
Chúng ta cần tìm nơi có nồng độ virus thấp hơn, nơi Time Decay chưa kịp lan tỏa." Lâm Phong nhìn Trần Vọng với đôi mắt đầy nghi ngờ, nhưng sự thay đổi trong cơ thể anh ta đang làm cho ông ta mất kiểm soát.
"Anh không sợ sao?
Anh không sợ mình sẽ biến mất?" Trần Vọng nhìn vào mắt Lâm Phong, và trong khoảnh khắc đó, anh không còn là một nạn nhân.
Anh là một nhà khoa học đang quan sát một thí nghiệm thất bại.
"Tôi sợ," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự chân thành giả tạo.
"Nhưng tôi không sợ cái chết.
Tôi sợ sự vô nghĩa.
Nếu chúng ta biến thành quái vật, thì sự tồn tại của chúng ta có còn ý nghĩa gì?" Câu nói đó như một nhát dao đâm vào tâm lý của Lâm Phong, khiến ông ta chựng lại.
"Ý nghĩa?" Lâm Phong lặp lại, giọng điệu đầy sự hoang mang.
"Ý nghĩa là sống sót!
Là tồn tại!" "Không," Trần Vọng lắc đầu, bước tới gần, đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào vai Lâm Phong.
"Ý nghĩa là giữ lại nhân tính.
Nếu bạn mất đi nhân tính, bạn chỉ là một sinh vật sống trong một thế giới chết." Lâm Phong đẩy tay anh ra, nhưng sự tiếp xúc đó đã kích hoạt một phản ứng trong cơ thể Trần Vọng.
Anh đã cấy một lượng nhỏ virus biến đổi vào cơ thể Lâm Phong, không phải để giết ông ta, mà để làm chậm quá trình tiến hóa, để giữ cho ông ta ở trạng thái Bậc 1, một trạng thái không ổn định nhưng có thể kiểm soát.
"Bạn đang làm gì?" Lâm Phong hét lên, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc theo cột sống.
"Bạn đang làm chậm tôi?
Bạn đang giết tôi?" "Không," Trần Vọng nói, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
"Tôi đang cứu bạn.
Nếu bạn tiếp tục tiến hóa, bạn sẽ mất đi ý thức.
Bạn sẽ trở thành một con quái vật, một sinh vật chỉ biết ăn thịt và giết chóc.
Tôi không muốn điều đó xảy ra." Bà Vương nhìn cảnh tượng này với ánh mắt đầy kinh ngạc, nhưng cũng đầy sự nghi ngờ.
"Trần Vọng, bạn là ai?
Bạn đang làm gì với virus này?" Trần Vọng quay lại nhìn bà, ánh mắt lạnh lùng như một tảng băng trôi.
"Tôi là người duy nhất hiểu rõ bản chất của virus này, bà Vương.
Và tôi là người duy nhất có thể kiểm soát nó." Căn phòng bắt đầu sụp đổ, các mảng bê tông rơi xuống, tạo ra một đám bụi mù mịt.
Trong bóng tối, Trần Vọng cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình.
Các tế bào đang tái cấu trúc, thích nghi với môi trường độc hại, nhưng anh không để cho sự thay đổi đó làm mất đi lý trí.
Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi thời gian là kẻ thù, nơi mỗi giây trôi qua đều là một bước tiến gần hơn đến sự hủy diệt.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không phải là nạn nhân.
Anh là người cầm lái, người đang điều khiển con tàu của nhân loại trong một cơn bão dữ dội.
"Chúng ta phải đi," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự khẩn cấp.
"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ chết." Lâm Phong, vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, lao ra cửa, nhưng anh ta bị một đám khói độc bao vây.
"Đây là cái gì?" ông ta hét lên, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.
"Đây là Time Decay," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Nó đang ăn mòn mọi thứ.
Không có nơi nào an toàn." Bà Vương, với tư cách là một bác sĩ, bắt đầu phân tích tình hình.
"Nồng độ độc tố đang tăng lên nhanh chóng.
Nếu chúng ta không tìm được nơi trú ẩn ngay lập tức, chúng ta sẽ chết trong vòng vài phút." Trần Vọng nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát.
Anh biết rằng mình đã dẫn họ đến đây, không phải để tìm sự sống, mà để tìm ra nguồn gốc của virus.
"Chúng ta cần đến tầng hầm," anh nói, giọng điệu đầy sự chắc chắn.
"Ở đó, nồng độ virus thấp hơn." "Đây là một bẫy," bà Vương nói, ánh mắt sắc sảo.
"Bạn đang dẫn chúng ta vào một cái bẫy." Trần Vọng cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai.
"Không, bà Vương.
Đây là một cơ hội.
Một cơ hội để tìm ra sự thật." Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.
"Nếu chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Chúng ta sẽ chết." Lâm Phong, vẫn còn trong trạng thái tiến hóa, lao về phía Trần Vọng, nhưng anh ta bị chặn lại bởi một hàng rào vô hình.
"Đây là gì?" ông ta hét lên, giọng điệu đầy sự sợ hãi.
"Đây là một hàng rào sinh học," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Tôi đã tạo ra nó để ngăn chặn sự lây lan của virus." Bà Vương nhìn cảnh tượng này với ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Bạn có thể làm được điều đó?
Bạn là ai?" Trần Vọng nhìn vào mắt bà, ánh mắt lạnh lùng như một tảng băng trôi.
"Tôi là người duy nhất hiểu rõ bản chất của virus này, bà Vương.
Và tôi là người duy nhất có thể kiểm soát nó." Căn phòng bắt đầu sụp đổ hoàn toàn, các mảng bê tông rơi xuống, tạo ra một đám bụi mù mịt.
Trong bóng tối, Trần Vọng cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình.
Các tế bào đang tái cấu trúc, thích nghi với môi trường độc hại, nhưng anh không để cho sự thay đổi đó làm mất đi lý trí.
Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi thời gian là kẻ thù, nơi mỗi giây trôi qua đều là một bước tiến gần hơn đến sự hủy diệt.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không phải là nạn nhân.
Anh là người cầm lái, người đang điều khiển con tàu của nhân loại trong một cơn bão dữ dội.
"Chúng ta phải đi," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự khẩn cấp.
"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ chết." Lâm Phong, vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, lao ra cửa, nhưng anh ta bị một đám khói độc bao vây.
"Đây là cái gì?" ông ta hét lên, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.
"Đây là Time Decay," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Nó đang ăn mòn mọi thứ.
Không có nơi nào an toàn." Bà Vương, với tư cách là một bác sĩ, bắt đầu phân tích tình hình.
"Nồng độ độc tố đang tăng lên nhanh chóng.
Nếu chúng ta không tìm được nơi trú ẩn ngay lập tức, chúng ta sẽ chết trong vòng vài phút." Trần Vọng nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát.
Anh biết rằng mình đã dẫn họ đến đây, không phải để tìm sự sống, mà để tìm ra nguồn gốc của virus.
"Chúng ta cần đến tầng hầm," anh nói, giọng điệu đầy sự chắc chắn.
"Ở đó, nồng độ virus thấp hơn." "Đây là một bẫy," bà Vương nói, ánh mắt sắc sảo.
"Bạn đang dẫn chúng ta vào một cái bẫy." Trần Vọng cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai.
"Không, bà Vương.
Đây là một cơ hội.
Một cơ hội để tìm ra sự thật." Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.
"Nếu chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Chúng ta sẽ chết." Lâm Phong, vẫn còn trong trạng thái tiến hóa, lao về phía Trần Vọng, nhưng anh ta bị chặn lại bởi một hàng rào vô hình.
"Đây là gì?" ông ta hét lên, giọng điệu đầy sự sợ hãi.
"Đây là một hàng rào sinh học," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Tôi đã tạo ra nó để ngăn chặn sự lây lan của virus." Bà Vương nhìn cảnh tượng này với ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Bạn có thể làm được điều đó?
Bạn là ai?" Trần Vọng nhìn vào mắt bà, ánh mắt lạnh lùng như một tảng băng trôi.
"Tôi là người duy nhất hiểu rõ bản chất của virus này, bà Vương.
Và tôi là người duy nhất có thể kiểm soát nó." Khi các mảnh vỡ của trần nhà rơi xuống, Trần Vọng cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong não bộ của mình, như thể một thông điệp mã hóa đang được giải mã.
Đó không phải là tiếng nói của con người, mà là một tín hiệu sinh học, một mã gen từ một thế giới khác.
"Đã đến lúc," một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng trực tiếp truyền dẫn ý nghĩ.
"Bạn đã sẵn sàng để biết sự thật chưa?" Trần Vọng nhắm mắt lại, để cho dòng dữ liệu đó tràn vào tâm trí mình.
Anh biết rằng mình không còn là một con người bình thường.
Anh là một công cụ, một thí nghiệm, một chìa khóa để mở cánh cửa của sự hủy diệt.
"Tôi sẵn sàng," anh nói, giọng điệu đầy sự quyết tâm.
"Cho tôi biết sự thật." Trong bóng tối của tầng hầm, Trần Vọng cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể mình.
Các tế bào đang tái cấu trúc, thích nghi với môi trường độc hại, nhưng anh không để cho sự thay đổi đó làm mất đi lý trí.
Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi thời gian là kẻ thù, nơi mỗi giây trôi qua đều là một bước tiến gần hơn đến sự hủy diệt.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không phải là nạn nhân.
Anh là người cầm lái, người đang điều khiển con tàu của nhân loại trong một cơn bão dữ dội.
"Chúng ta phải đi," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự khẩn cấp.
"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ chết." Lâm Phong, vẫn còn trong trạng thái hỗn loạn, lao ra cửa, nhưng anh ta bị một đám khói độc bao vây.
"Đây là cái gì?" ông ta hét lên, giọng điệu đầy sự tuyệt vọng.
"Đây là Time Decay," Trần Vọng nói, giọng điệu lạnh lùng.
"Nó đang ăn mòn mọi thứ.
Không có nơi nào an toàn." Bà Vương, với tư cách là một bác sĩ, bắt đầu phân tích tình hình.
"Nồng độ độc tố đang tăng lên nhanh chóng.
Nếu chúng ta không tìm được nơi trú ẩn ngay lập tức, chúng ta sẽ chết trong vòng vài phút." Trần Vọng nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát.
Anh biết rằng mình đã dẫn họ đến đây, không phải để tìm sự sống, mà để tìm ra nguồn gốc của virus.
"Chúng ta cần đến tầng hầm," anh nói, giọng điệu đầy sự chắc chắn.
"Ở đó, nồng độ virus thấp hơn." "Đây là một bẫy," bà Vương nói, ánh mắt sắc sảo.
"Bạn đang dẫn chúng ta vào một cái bẫy." Trần Vọng cười nhạt, một nụ cười đầy sự mỉa mai.
"Không, bà Vương.
Đây là một cơ hội.
Một cơ hội để tìm ra sự thật." Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.
"Nếu chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.
"Chúng ta sẽ chết." Lâm Phong, vẫn còn trong trạng thái tiến hóa, lao về phía Trần Vọng,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận