Chương 11

Căn phòng chỉ huy rung động dữ dội, những vết nứt trên tường bê tông lộ ra như những vết thương hở đang rỉ máu đen.

Tiếng còi báo động tần số thấp vang lên từng hồi, không phải để cảnh báo nguy hiểm, mà giống như tiếng thở gấp gáp của một con quỷ đang bị nhốt trong lồng thép.

Trần Vọng nằm co quắp trên nền bê tông lạnh lẽo, cơ thể anh run rẩy dữ dội, đôi tay trắng bệch cố gắng nâng chiếc bình nước lọc tự chế – thứ duy nhất được lệnh bảo vệ đặc biệt 24/7 bởi những người còn lại trong nhóm.

Nhưng ngay cả nước trong bình cũng đã bắt đầu đổi màu, từ trong suốt sang một màu xám đục, như thể bản thân phân tử nước cũng đang cố gắng thích nghi với sự ô nhiễm của thế giới này.

Linh Tâm, người đang ngồi co ro ở góc phòng với đôi mắt to tròn đầy sợ hãi, nhìn anh với vẻ thương cảm pha lẫn kinh hoàng.

"Trần Vọng, anh sao rồi?

nước đang ăn mòn bình," cô bé thì thầm, giọng run run như lá mùa thu.

Cô bé không hiểu rằng sự run rẩy của anh không phải do bệnh, mà là do cơ bắp đang được tái cấu trúc dưới áp lực của độc tố.

Trần Vọng không đáp, anh chỉ chăm chú nhìn vào những hạt li ti lơ lửng trong nước, đôi mắt anh không hề sợ hãi mà lại ánh lên một vẻ tò mò lạnh lùng, như một nhà sinh học đang quan sát một mẫu vật hiếm gặp.

Anh biết rằng nếu để lộ ra sự bình tĩnh này, Linh Tâm sẽ không còn tin anh là một nạn nhân yếu đuối cần được bảo vệ nữa.

Sự yếu đuối là tấm khiên tốt nhất để che giấu một bản chất đang dần trở thành một vũ khí sinh học hoàn hảo.

Ánh đèn neon trên trần nhà nhấp nháy, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó trên sàn nhà, biến căn phòng chỉ huy thành một phòng mổ vô hình.

Trần Vọng hít một hơi thật sâu, không khí vào phổi mang theo vị kim loại chua chát của thời gian đang phân rã.

Anh cảm nhận được những sợi dây thần kinh trong cơ thể mình đang gửi đi những tín hiệu lạ, không phải là nỗi đau, mà là một loại dữ liệu thô sơ về môi trường xung quanh.

"Chúng ta không thể ở lại đây," anh nói, giọng khàn đặc do cố nén lại một tiếng ho muốn trào ra, nhưng anh biết đó là một cơn ho giả tạo.

"Độc tố đang ăn mòn kết cấu phân tử của nước.

Nếu uống vào, chúng ta sẽ chết ngay lập tức."

Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm với mái tóc đen rối bời, bước tới với đôi mắt sắc lạnh như dao mổ.

Cô cầm lấy chiếc bình từ tay Trần Vọng, đưa nó lên ánh đèn để soi chiếu.

"Không chỉ là ăn mòn," Linh nói, giọng điệu khô khan, thiếu cảm xúc như đang đọc một bản báo cáo tử thi.

"Nước đang bị biến đổi cấu trúc hóa học.

Nó không còn là H2O nữa.

Nó đang trở thành một dung môi sinh học.

Có thứ gì đó trong nước đang cố gắng xâm nhập vào hệ thống." Cô quay sang nhìn Trần Vọng, ánh mắt nghi ngờ như muốn xé toạc lớp da thịt mỏng manh của anh.

"Anh biết trước chuyện này, phải không?

Tại sao anh lại giữ bình này cho đến phút chót?"

Trần Vọng hạ thấp đầu, để cho mái tóc che đi đôi mắt đang tỏa ra ánh sáng xanh nhạt – một dấu hiệu của sự tiến hóa đang diễn ra trong bóng tối.

"Tôi chỉ muốn thử," anh nói, giọng yếu ớt, run rẩy như một đứa trẻ sắp khóc.

"Tôi nghĩ nếu lọc qua than hoạt tính...

nhưng tôi đã sai." Sự dối trá này là một phần của kịch bản anh đã vẽ ra từ lâu.

Nếu anh quá thông minh, quá bình tĩnh, Linh sẽ nghi ngờ.

Nếu anh quá mạnh mẽ, cô sẽ sợ hãi.

Chỉ có sự yếu đuối mới khiến con người cảm thấy an toàn, và chỉ có sự an toàn đó mới khiến họ không để ý đến những gì đang diễn ra trong cơ thể anh.

Căn phòng bắt đầu rung lắc mạnh hơn, bụi bặm từ trần nhà rơi xuống như tuyết trắng, nhưng màu của nó là đen, màu của than cháy.

Linh Tâm hét lên khi một mảng tường nứt ra, để lộ ra những dây dẫn điện bị rỉ sét đang phun ra tia lửa xanh lét.

"Nó đang tấn công chúng ta!" cô bé gào lên, tay nắm chặt lấy tay áo Trần Vọng.

Anh cảm nhận được sự run rẩy của cô bé truyền qua da thịt, một sự kết nối sinh học sơ khai nhưng mạnh mẽ.

Anh không đẩy cô ra, trái lại, anh để cơ thể mình tiếp nhận những rung động đó, phân tích tần số và phản ứng của hệ thần kinh cô bé.

Tất cả chỉ là dữ liệu.

"Chúng ta phải di chuyển," Trần Vọng nói, giọng anh đột ngột trở nên kiên định hơn một chút, đủ để dẫn dắt nhưng không đủ để gây chú ý.

"Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ bị biến đổi thành một thứ gì đó không còn là con người." Anh nói đúng sự thật, nhưng lại là sự thật sai lệch về bản chất.

Anh không sợ bị biến đổi, anh đang mong chờ nó.

Sự biến đổi là chìa khóa.

Nhưng anh không thể nói ra.

Anh phải là người yếu đuối, người cần được bảo vệ, để Linh và Linh Tâm không bao giờ ngờ rằng chính anh là nguyên nhân khiến môi trường xung quanh trở nên độc hại hơn.

Trong cái nhìn lạnh lùng của viên cảnh vệ đang đứng canh ở cửa, Trần Vọng dần nhận ra rằng mình đang mắc kẹt trong một thế giới không còn chỗ cho sự ngây thơ.

Viên cảnh vệ, một người đàn ông với cơ bắp phát triển quá mức do tiêm virus tiến hóa cấp thấp, đang nhìn anh với ánh mắt của một con thú săn mồi.

"Anh ấy đang nói dối," viên cảnh vệ lầm bẩm, giọng thô ráp như đá cuội.

"Tôi cảm thấy nó.

Không khí xung quanh anh ấy...

nó đang thay đổi." Trần Vọng nhắm mắt lại, giả vờ yếu đuối đến mức gần như bất tỉnh.

Anh biết viên cảnh vệ đang cảm nhận sự thay đổi đó, nhưng anh cũng biết viên cảnh vệ không thể hiểu được nó là gì.

Anh không phải là kẻ yếu đuối thực sự; trái lại, cơ thể anh đang trải qua một quá trình tiến hóa ngược – một hiện tượng sinh học kỳ quái khiến tế bào của anh tự chủ động từ bỏ cấu trúc cũ để đón nhận một trật tự mới.

Những tế bào máu của anh không còn vận chuyển oxy theo cách thông thường, mà đang bắt đầu hấp thụ trực tiếp các phân tử độc tố từ không khí, chuyển hóa chúng thành năng lượng.

Da thịt anh đang trở nên dày hơn, cứng hơn, nhưng không phải là vảy hay giáp, mà là một lớp mô sinh học có khả năng tự phục hồi và thích nghi.

Linh, người đang kiểm tra thiết bị đo lường, bỗng nhiên dừng lại.

"Cái quái gì thế này?" cô hét lên, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng.

"Chỉ số độc tố trong phòng đang giảm xuống.

nhưng nó không giảm ở đâu cả.

Nó đang tập trung lại.

Tập trung vào anh, Trần Vọng." Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy sự nghi ngờ và sợ hãi.

"Anh đang hấp thụ nó?

Anh đang ăn độc tố?"

Trần Vọng mở mắt ra, đôi mắt anh giờ đây không còn là màu đen sâu thẳm mà đã chuyển sang một màu xám bạc, như thể có một lớp màng mỏng phủ lên.

"Không," anh nói, giọng điệu vẫn run rẩy nhưng mang theo một sự lạnh lẽo khó tả.

"Tôi đang...

Để bảo vệ mọi người." Một lời nói dối hoàn hảo.

Anh đang lọc độc tố, nhưng không phải để bảo vệ ai, mà để tích lũy năng lượng cho quá trình tiến hóa tiếp theo.

Anh cần đủ năng lượng để kích hoạt gen tiềm ẩn, để trở thành một thực thể có thể đối mặt với "bug" của hệ thống.

Viên cảnh vệ lao tới, tay cầm một thanh sắt gỉ sét.

Đừng lại gần!" anh ta hét lên, nhưng Trần Vọng chỉ ngồi yên, để cho sự yếu đuối giả tạo của mình che giấu sức mạnh đang trào dâng.

Linh Tâm, trong khi đó, đang cố gắng che chở cho anh, không hiểu rằng chính anh là mối đe dọa lớn nhất đối với cô bé.

"Không, đừng làm hại anh ấy!" cô bé khóc thét lên, nhưng nước mắt cô bé không rơi, vì độ ẩm trong không khí đã bị cạn kiệt hoàn toàn do sự biến đổi của Trần Vọng.

Không khí trong căn phòng bắt đầu trở nên dày đặc hơn, mang theo một mùi vị lạ lẫm, giống như mùi của những bông hoa đang héo úa trong rừng sâu, nhưng ngọt ngào và chết người.

Thời gian ở đây không chỉ là đơn vị đo lường, mà là một loại độc tố vô hình đang ăn mòn từng tế bào sống.

Với Trần Vọng, mỗi giây trôi qua đều là một cơ hội để anh thu thập dữ liệu, để hiểu rõ hơn về bản chất của virus và cách nó tương tác với DNA của con người.

Anh cảm nhận được sự thay đổi trong từng tế bào, như thể có một bản thiết kế mới đang được viết lại trong nhân tế bào của anh.

"Thời gian đang chạy," Trần Vọng thì thầm, giọng anh giờ đây không còn run rẩy mà trở nên trầm và sâu hơn.

"Chúng ta không thể chạy trốn.

Chúng ta phải đối mặt." Linh nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự bối rối.

"Đối mặt với cái gì?

Với quái thú?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Không," Trần Vọng đáp, "Với chính bản thân chúng ta.

Với những gì chúng ta đang trở thành."

Anh đứng dậy, không còn dáng vẻ yếu đuối của một nạn nhân.

Cơ thể anh giờ đây tỏa ra một sức mạnh áp đảo, dù anh vẫn cố gắng che giấu nó bằng những bước đi lảo đảo.

"Chúng ta phải đi," anh nói, giọng điệu đầy sự khẩn cấp nhưng lại mang theo một sự chắc chắn đến rùng mình.

"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta sẽ chết.

Nhưng nếu chúng ta đi, chúng ta có thể...

thay đổi." Linh nhìn anh, ánh mắt cô đầy sự nghi ngờ.

"Thay đổi thành cái gì?" cô hỏi, giọng lạnh lùng.

Trần Vọng dừng lại, ánh mắt anh nhìn về phía cửa căn phòng, nơi sương mù xanh đen đang lan rộng.

"Thành thứ gì đó mới," anh nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Thứ gì đó mà virus không thể kiểm soát được." Linh Tâm nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, nhưng cũng có một chút tò mò.

"Anh đang nói gì vậy, Trần Vọng?" cô bé hỏi, giọng run rẩy.

"Tôi đang nói về sự sống," Trần Vọng đáp, "Và cái giá phải trả cho nó."

Trần Vọng đặt tay lên chiếc bình nước bị nhiễm độc, cảm nhận sự rung động của nó.

Dưới da thịt, những tế bào của anh đang biến đổi, trở nên nhạy cảm hơn cả những sinh vật tiến hóa bậc cao nhất.

Anh không phải là nạn nhân của độc tố, mà là một phần của nó.

"Tôi không phải là kẻ yếu," anh nói, giọng bình thản đến đáng sợ.

"Tôi là một thí nghiệm.

Và thí nghiệm này sắp kết thúc." Linh lùi lại một bước, ánh mắt cô đầy sự sợ hãi.

"Thí nghiệm?

Thí nghiệm gì?" cô hỏi, giọng run rẩy.

"Thí nghiệm về sự sống," Trần Vọng đáp, giọng điệu lạnh lùng.

"Và tôi là chủ thể duy nhất còn lại." Anh nhìn Linh, ánh mắt anh không còn sự yếu đuối, mà là sự lạnh lùng của một thực thể đã vượt qua ranh giới của con người.

"Chúng ta phải đi," anh nói, "trước khi quá muộn." Linh Tâm, trong khi đó, đang cố gắng hiểu những gì đang xảy ra, nhưng cô bé chỉ cảm thấy sợ hãi.

anh là ai?" cô bé hỏi, giọng run rẩy.

Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ bước về phía cửa, để lại phía sau những người đang sợ hãi và bối rối.

"Chúng ta sẽ biết," anh nói, giọng điệu đầy sự chắc chắn.

"Khi chúng ta đến nơi." Anh bước ra ngoài, để lại phía sau một căn phòng đầy sự hỗn loạn và sợ hãi.

Nhưng anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng mình không thể quay lại.

Anh đã bước vào một con đường không có lối trở lại.

Trần Vọng dừng lại, ánh mắt nhìn về phía cửa căn phòng.

Sương mù xanh đen đang lan rộng, bao trùm cả không gian.

Viên cảnh vệ đứng yên, không biết nên tin hay không.

"Anh nghĩ rằng đây là cách duy nhất để sống sót," Trần Vọng thì thầm, giọng điệu lạnh lùng.

"Nhưng liệu đó có phải là cách duy nhất không?

Hay chỉ là một trong vô số khả năng?" Anh nhìn viên cảnh vệ, ánh mắt anh đầy sự thách thức.

"Tôi không sợ cái chết," anh nói.

"Tôi sợ sự lặp lại."

Linh và Linh Tâm đứng phía sau, nhìn anh với ánh mắt đầy sự sợ hãi và bối rối.

"Trần Vọng," Linh nói, giọng run rẩy.

"Anh đang nói gì?" Trần Vọng quay lại nhìn họ, ánh mắt anh không còn sự yếu đuối, mà là sự lạnh lùng của một thực thể đã vượt qua ranh giới của con người.

"Tôi đang nói về sự thật," anh đáp, giọng điệu đầy sự chắc chắn.

"Và sự thật này sẽ thay đổi mọi thứ."

Anh bước ra ngoài, để lại phía sau một căn phòng đầy sự hỗn loạn và sợ hãi.

Nhưng anh không quay lại nhìn.

Anh biết rằng mình không thể quay lại.

Anh đã bước vào một con đường không có lối trở lại.

Sương mù xanh đen bao trùm lấy anh, nhưng anh không sợ.

Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.

Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.

"Nếu chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Chúng ta sẽ chết."

Nhưng liệu cái chết đó có phải là kết thúc?

Hay chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới?

Trần Vọng không biết.

Anh chỉ biết rằng mình phải tiếp tục đi, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục đấu tranh.

Vì nếu không, thì ai sẽ là người thay đổi thế giới này?

Ai sẽ là người cứu nhân loại khỏi sự hủy diệt?

Chỉ có anh.

Chỉ có Trần Vọng.

Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra câu trả lời.

Sương mù xanh đen bao trùm lấy anh, nhưng anh không sợ.

Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.

Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.

"Nếu chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Chúng ta sẽ chết."

Nhưng liệu cái chết đó có phải là kết thúc?

Hay chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới?

Trần Vọng không biết.

Anh chỉ biết rằng mình phải tiếp tục đi, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục đấu tranh.

Vì nếu không, thì ai sẽ là người thay đổi thế giới này?

Ai sẽ là người cứu nhân loại khỏi sự hủy diệt?

Chỉ có anh.

Chỉ có Trần Vọng.

Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra câu trả lời.

Sương mù xanh đen bao trùm lấy anh, nhưng anh không sợ.

Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.

Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.

"Nếu chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức.

"Chúng ta sẽ chết."

Nhưng liệu cái chết đó có phải là kết thúc?

Hay chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới?

Trần Vọng không biết.

Anh chỉ biết rằng mình phải tiếp tục đi, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục đấu tranh.

Vì nếu không, thì ai sẽ là người thay đổi thế giới này?

Ai sẽ là người cứu nhân loại khỏi sự hủy diệt?

Chỉ có anh.

Chỉ có Trần Vọng.

Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra câu trả lời.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập