Chương 12
Đôi tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là do phản ứng sinh lý của cơ thể đang cố gắng lọc bỏ các phân tử độc hại xâm nhập qua da.
Anh nâng một chiếc bình nước nhỏ, làm bằng nhựa tái chế vụn vỡ, lên miệng.
Chất lỏng bên trong không trong suốt như nước tinh khiết, mà mang màu xanh nhạt đục ngầu, đó là sương mù ngưng tụ từ lớp bụi phóng xạ và virus lơ lửng bên ngoài tàn tích tòa nhà.
Theo quy tắc "Độc hại theo thời gian", chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ, nồng độ virus trong không khí đã tăng lên 15%, biến mỗi hơi thở thành một liều thuốc độc chậm.
Anh nhấp một ngụm nhỏ, cảm giác lạnh lẽo và kim loại lan tỏa xuống cổ họng.
Vị giác của anh, vốn đã bị suy giảm do Bậc 0 tiến hóa chưa kích hoạt, vẫn nhận ra mùi hăng hắc của axit nucleic phân rã.
Đây là nhiên liệu duy nhất còn lại.
Linh Tâm ngồi bên cạnh, lưng dựa vào bức tường bê tông sứt mẻ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Cô không ăn, không uống, chỉ ngồi đó như một bức tượng đá, thần thái ngây thơ nhưng ẩn chứa sự trống rỗng đáng sợ của một thiên tài không hiểu được sự tàn khốc của thực tại.
"Nó đang thay đổi, anh Vọng," Linh Tâm bỗng nhiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như tiếng chuông đồng hồ.
"Tôi có thể nghe thấy nhịp đập của nó.
Không phải tim, mà là mạch năng lượng trong không khí.
Nó đang co rút lại, chuẩn bị cho một cú đấm."
Trần Vọng đóng nắp bình nước lại, ánh mắt anh quét qua khuôn mặt cô.
Trong đầu anh, một chuỗi dữ liệu đang chạy: *Linh Tâm, độ tuổi sinh học 19, mức độ tiếp xúc virus: cao, biểu hiện triệu chứng giai đoạn đầu: tăng cường thính giác và khả năng dự đoán rủi ro dựa trên trực giác.
Nguy cơ tiến hóa tự phát: 87%.* Anh không đáp lại, chỉ gật đầu nhẹ, một cử chỉ vừa đủ để duy trì sự tin tưởng của cô, nhưng không hề tiết lộ bất kỳ suy nghĩ nào.
Anh là một kẻ giả vờ yếu đuối, một con rối đang điều khiển những con rối khác, và Linh Tâm là một trong những dây thừng quan trọng nhất.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn.
Những hạt bụi bay lơ lửng bắt đầu tụ lại thành những cụm nhỏ, giống như những tế bào bạch cầu đang săn đuổi kẻ xâm lược.
Trần Vọng khép mắt lại, tập trung vào nhịp thở.
Mỗi hơi thở là một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Anh không cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi là một phản ứng cảm xúc vô ích, làm lãng phí glucose trong não bộ.
Thay vào đó, anh cảm thấy một sự lạnh lùng tính toán.
Anh đang quan sát sự sụp đổ của một nền văn minh, và anh cần ghi nhớ từng chi tiết, từng biến đổi nhỏ nhất, để tìm ra nguyên nhân gốc rễ.
Anh không phải là nạn nhân.
Anh là một thí nghiệm.
Và thế giới này là phòng thí nghiệm của anh.
Trong khi cơ thể bên ngoài đang run rẩy vì độc tố, trong đầu Trần Vọng lại đang trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội giữa lý trí sinh học và đạo đức con người.
Theo quy luật tiến hóa dựa trên sinh học, khi tiếp xúc với virus và áp lực môi trường, cơ thể con người bắt đầu tích tụ các đột biến ngẫu nhiên.
Những đột biến này không phải là ân sủng, mà là sự thỏa hiệp tàn khốc.
Để sống sót, cơ thể phải hy sinh một phần bản chất con người.
Có những người phát triển lớp da sừng hóa để chống chịu bức xạ, nhưng họ mất đi khả năng cảm nhận nhiệt độ và xúc giác.
Có những người tăng cường mật độ xương để chịu đựng áp lực, nhưng họ trở nên chậm chạp và dễ gãy ở các khớp nối.
Trần Vọng biết rõ điều này.
Anh đã nghiên cứu hàng trăm trường hợp tử vong và đột biến trong những ngày đầu tiên của thảm họa.
Anh hiểu rằng tiến hóa không có mục đích, nó chỉ là sự thích nghi ngẫu nhiên.
Nhưng tại sao anh lại khác?
Tại sao anh vẫn giữ nguyên trạng thái Bậc 0, một con người bình thường, trong khi những người xung quanh đang biến dạng?
Phải chăng đây là một khiếm khuyết di truyền?
Hay đây là một "bug" trong hệ thống, một lỗi chương trình cho phép anh tồn tại như một đối chứng?
Anh nhớ lại lời nói của Tiêu Diêu, kẻ phản diện mà anh từng đối mặt trong một cuộc giao chiến ngắn ngủi.
*"Con người hiện tại là một loài sâu bệnh,"* Tiêu Diêu nói, giọng điệu đầy kiêu hãnh của kẻ tin mình đang mang lại cứu rỗi.
*"Virus là sự thanh lọc.
Nó loại bỏ những kẻ yếu đuối, những kẻ không xứng đáng tồn tại.
Tôi đang tạo ra một chủng loài mới, hoàn hảo hơn, mạnh mẽ hơn, và không còn bị ràng buộc bởi những cảm xúc yếu ớt như lòng thương hại."*
Trần Vọng khịt mũi, một biểu hiện khinh thường hiếm hoi.
Tiêu Diêu sai.
Anh không tạo ra sự hoàn hảo, anh chỉ tạo ra sự biến dạng.
Và quan trọng hơn, Tiêu Diêu không hiểu rằng virus không phải là tự nhiên.
Nó có cấu trúc nhân tạo, có mã nguồn được lập trình sẵn.
Đó là lý do tại sao Trần Vọng không tiến hóa.
Anh không phải là đối tượng mục tiêu.
Anh là một phần của hệ thống kiểm soát.
Một công cụ để đo lường mức độ chịu đựng của loài người trước sự hủy diệt.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Chúng run rẩy, nhưng không phải vì yếu đuối.
Đó là sự rung động của các dây thần kinh đang cố gắng thích nghi với tần số rung động của virus trong không khí.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở ngực, nơi tim anh đập.
Nó đập chậm hơn, đều đặn hơn, như một chiếc máy đo nhịp được hiệu chỉnh chính xác.
Anh không cần phải mạnh mẽ ngay lúc này.
Anh cần phải sống sót.
Và để sống sót, anh phải ẩn mình trong vỏ bọc của sự yếu đuối.
Nếu ai đó nghĩ anh là một kẻ mạnh, họ sẽ tìm cách tiêu diệt anh hoặc lợi dụng anh.
Nhưng nếu họ nghĩ anh là một kẻ yếu, họ sẽ bỏ qua anh, hoặc tệ hơn, coi anh là một món đồ chơi dễ dàng kiểm soát.
Linh Tâm bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh.
Ánh mắt cô trong trẻo, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự tò mò khoa học đáng sợ.
*"Anh không sợ sao?"* cô hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
*"Cơ thể anh đang phản ứng với độc tố, nhưng tâm trí anh...
tĩnh lặng như nước hồ.
Tại sao?"*
Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, đầy vẻ mệt mỏi và bất lực.
*"Vì tôi không có lựa chọn nào khác,"* anh trả lời, giọng khàn khàn.
*"Nếu tôi ngừng suy nghĩ, tôi sẽ chết.
Và nếu tôi chết, em cũng sẽ chết."*
Linh Tâm không đáp lại.
Cô quay mặt đi, nhưng Trần Vọng thấy ánh mắt cô vẫn dõi theo anh, như thể cô đang cố gắng giải mã một phương trình phức tạp.
Anh biết rằng cô nghi ngờ.
Linh, bác sĩ phẫu thuật tiền nhiệm, luôn nghi ngờ mọi thứ, kể cả chính mình.
Và nếu Linh Tâm, với trí tuệ thiên tài nhưng ngây thơ của mình, cũng bắt đầu nghi ngờ, thì thời gian của anh đang đếm ngược.
Thời gian đang đếm ngược.
Đồng hồ sinh học trong đầu Trần Vọng báo hiệu rằng chỉ còn 45 phút nữa, lượng độc tố trong không khí sẽ đạt đến ngưỡng cực đại cho buổi sáng nay.
Mọi thứ xung quanh bắt đầu thay đổi: màu xanh của cây cỏ biến thành màu xám tro, không khí trở nên nặng trĩu, gây khó thở ngay cả với những người đã bắt đầu tiến hóa.
Những con vật nhỏ bé, từng là vật nuôi trong nhà, giờ đây đang biến dạng, lông rụng hết, da thịt phồng rộp và nứt nẻ, tiết ra một loại dịch nhầy xanh lá cây.
Trần Vọng đứng dậy, chân anh hơi chông chông.
Anh giả vờ vịn vào bức tường để giữ thăng bằng, một cử chỉ yếu đuối rõ ràng.
Linh Tâm nhìn anh, trong mắt cô thoáng hiện lên một tia lo lắng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự tò mò.
Cô không hiểu tại sao anh lại yếu đến vậy, trong khi cơ thể anh lại có những phản ứng sinh học kỳ lạ mà cô không thể giải thích.
*"Chúng ta phải di chuyển,"* Trần Vọng nói, giọng điệu yếu ớt.
*"Không khí ở đây đang trở nên độc hại hơn.
Chúng ta cần tìm một nơi kín gió, nơi có nguồn nước sạch."*
Linh Tâm gật đầu, đứng dậy và đi theo anh.
Cô không hỏi thêm, nhưng Trần Vọng biết rằng cô đang quan sát từng bước đi của anh, từng cử chỉ nhỏ nhất.
Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai mình.
Không phải từ độc tố, mà từ sự hiện diện của cô.
Cô là một biến số không thể kiểm soát.
Một thiên tài ngây thơ, nhưng nguy hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào.
Họ bước ra khỏi tàn tích tòa nhà, tiến vào một con hẻm nhỏ, nơi những tòa nhà cao tầng đổ nát che khuất ánh nắng mặt trời.
Bóng tối bao trùm lấy họ, nhưng Trần Vọng không sợ bóng tối.
Anh sợ sự phơi bày.
Anh sợ rằng một ngày nào đó, bức màn giả dối của anh sẽ bị xé toạc, và thế giới sẽ thấy sự thật về con người bên trong anh: một cỗ máy lạnh lùng, không có cảm xúc, chỉ biết tính toán.
Bỗng nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía trước.
Nó không phải là tiếng bước chân, mà là tiếng sột soạt của những thứ gì đó đang di chuyển trên mặt đất.
Trần Vọng dừng lại, tay anh run rẩy nắm chặt lấy cán dao găm bằng kim loại tái chế.
Linh Tâm cũng dừng lại, đôi mắt cô mở to, nhìn vào bóng tối.
*"Có gì đó ở đó,"* cô thì thầm, giọng nói run rẩy.
Trần Vọng gật đầu, giả vờ sợ hãi.
*"Có lẽ là một con thú đột biến.
Chúng ta nên quay lại."*
Nhưng anh không quay lại.
Anh bước tiếp, chậm rãi, thận trọng.
Anh cần phải biết chắc chắn về mối đe dọa.
Nếu đó là một con thú đột biến, anh có thể đánh lạc hướng nó.
Nếu đó là một con người khác, anh có thể giả vờ đầu hàng.
Nhưng nếu đó là một thứ gì đó khác...
một thứ gì đó mà anh chưa từng gặp...
thì anh cần phải quan sát.
Con vật khổng lồ xuất hiện ngay trước mặt Trần Vọng, đôi mắt rực sáng màu đỏ ngầu, miệng há rộng ra một cái bẫy đầy răng nanh sắc lẹm.
Nó gầm lên, tiếng rít xé toạc cả bầu không khí độc hại.
Trần Vọng, với toàn bộ cơ thể run rẩy và ánh mắt mờ đục của kẻ sắp chết, bỗng nhiên thều thào: *"Xin đừng ăn tôi.
Tôi chỉ là một con người bình thường.
Tôi không có thịt ngon.
Tôi chỉ là xương và da."*
Con vật dừng lại, ngửi mùi hương của anh.
Nó không tấn công ngay.
Nó ngửi thấy một mùi lạ, một mùi của sự trống rỗng, của sự không tồn tại.
Nó lùi lại vài bước, vẻ hung tợn chuyển sang cảnh giác.
Nó không hiểu con người trước mặt nó.
Nó không cảm thấy sự sợ hãi, không cảm thấy sự thách thức.
Nó chỉ cảm thấy sự trống rỗng.
Trần Vọng tiếp tục giả vờ run rẩy, nước mắt chảy dài trên má anh.
*"Xin hãy để tôi sống,"* anh khóc năn, giọng nói đầy tuyệt vọng.
*"Tôi sẽ làm mọi thứ để phục vụ ngài.
Tôi sẽ là nô lệ của ngài."*
Con vật gầm lên một tiếng nữa, nhưng lần này, giọng gầm của nó không còn hung dữ.
Nó quay lưng lại, biến mất vào bóng tối, lờ đi một kẻ "nguy hiểm" như vậy.
Trần Vọng thở phào nhẹ nhõm, cơ thể anh run rẩy dần dừng lại.
Nhưng ngay lúc anh định đứng dậy, anh phát hiện ra một điều kỳ lạ: lượng độc tố trong cơ thể mình không những không tăng, mà còn giảm đi đáng kể.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt anh đang tái lại, nhưng không phải vì mất máu.
Đó là sự tái tạo tế bào.
Virus trong cơ thể anh không đang giết chết anh.
thay đổi anh.
Nhưng không phải theo cách mà những người khác trải qua.
Nó đang làm cho anh trở nên...
Không phải vô hình về mặt thị giác, mà vô hình về mặt sinh học.
Cơ thể anh đang học cách không kích hoạt phản ứng miễn dịch của virus.
Nó đang trở thành một phần của virus.
Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sự thỏa mãn.
Anh đã tìm ra manh mối đầu tiên.
Virus không phải là kẻ thù.
Nó là một công cụ.
Và anh đang học cách sử dụng nó.
Nhưng câu hỏi vẫn còn đó: Ai đã tạo ra nó?
Và tại sao anh lại được chọn?
Linh Tâm bước lại gần, nhìn anh với ánh mắt đầy nghi ngờ.
*"Anh ổn chứ?"* cô hỏi.
Trần Vọng gật đầu, giấu nụ cười của mình trong bóng tối.
*"Tôi ổn,"* anh nói, giọng điệu bình thản.
*"Chỉ là một con thú hoang.
Chúng ta nên tiếp tục đi."*
Nhưng trong đầu anh, một ý nghĩ đen tối đang nảy nở.
Nếu anh có thể kiểm soát virus, anh có thể kiểm soát những người khác.
Anh có thể tạo ra một xã hội mới, một xã hội nơi anh là thần linh, và những người khác là những con rối.
Nhưng để làm được điều đó, anh cần phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của virus.
Và anh biết rằng, chìa khóa nằm ở Tiêu Diêu.
Trần Vọng nhìn về phía trước, nơi bóng tối đang nuốt chửng con đường.
Anh không sợ.
Anh biết rằng mình đang đi vào một cạm bẫy, nhưng đó là một cạm bẫy mà anh tự đặt ra.
Và anh sẽ bước vào đó, với đôi mắt mở to, và một trái tim lạnh lùng như băng.
Vì nếu không, thì ai sẽ là người thay đổi thế giới này?
Ai sẽ là người cứu nhân loại khỏi sự hủy diệt?
Chỉ có anh.
Chỉ có Trần Vọng.
Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra câu trả lời.
Nhưng liệu cái chết đó có phải là kết thúc?
Hay chỉ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới?
Trần Vọng không biết.
Anh chỉ biết rằng mình phải tiếp tục đi, tiếp tục tìm kiếm, tiếp tục đấu tranh.
Vì nếu không, thì ai sẽ là người thay đổi thế giới này?
Ai sẽ là người cứu nhân loại khỏi sự hủy diệt?
Chỉ có anh.
Chỉ có Trần Vọng.
Và anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra câu trả lời.
Sương mù xanh đen bao trùm lấy anh, nhưng anh không sợ.
Anh biết rằng mình đang ở trong một thế giới nơi sự thật là một thứ nguy hiểm, nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
Anh phải tìm ra nguồn gốc của virus, phải tìm ra cách để đảo ngược quá trình tiến hóa, phải tìm ra cách để cứu nhân loại.
"Jika chúng ta không tìm ra sự thật," Trần Vọng nói, giọng điệu đầy sự thách thức, nhưng không ai nghe thấy.
"Chúng ta sẽ chết."
Và trong bóng tối, một bóng hình khác đang quan sát anh.
Không phải là con thú.
Không phải là Linh Tâm.
Mà là một bóng hình quen thuộc, một bóng hình mà anh đã nghĩ rằng đã chết.
Và anh đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận