Chương 13

Trần Vọng nằm ngửa trên chiếc giường xếp kim loại gỉ sét, lưng dán chặt vào tấm nệm mỏng manh đang thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn khẽ run rẩy, hai tay ôm chặt lấy đầu, cơ thể gầy guộc co lại như một con thú nhỏ bé vừa bị dồn vào đường cùng.

Tiếng nổ rung chuyển từ tầng hầm dưới đất vang lên như tiếng sấm rền, làm rung chuyển cả khung xương của hắn, nhưng đó chỉ là một phần của kịch bản.

Trong khi những người khác trong căn cứ tạm thời B-7 hoảng loạn, la hét và tìm kiếm nơi trú ẩn, Trần Vọng đóng vai trò của một nạn nhân yếu đuối, dễ vỡ.

Hắn hít thở gấp gáp, mỗi hơi thở đều mang theo mùi ẩm mốc và mùi kim loại tanh tưởi của máu khô.

Nhưng bên trong lồng ngực đó, trái tim hắn đập đều đặn, chậm rãi, như một chiếc đồng hồ đo thời gian chính xác đến từng giây.

Hắn không sợ hãi.

Hắn đang quan sát.

Thực tế thì khác xa với vẻ ngoài mong manh ấy.

Trong bốn giờ qua, Trần Vọng đã uống một lượng nước lớn từ bể chứa bị nghi ngờ nhiễm độc – một nguồn nước mà Linh, bác sĩ phẫu thuật của nhóm, vừa mới cảnh báo là có chỉ số độc tố vượt ngưỡng an toàn.

Đối với một người bình thường, đó là liều thuốc chết người.

Nhưng đối với Trần Vọng, đó là nhiên liệu.

Virus tiến hóa trong cơ thể hắn không phải là kẻ thù, mà là một cỗ máy sinh học đang chờ đợi dữ liệu đầu vào.

Hắn cảm nhận được những chuỗi DNA lạ lẫm đang bám vào tế bào gan, phân giải độc tố và chuyển hóa chúng thành năng lượng tiềm ẩn.

Da thịt hắn không bị hoại tử; ngược lại, các mô đang tái cấu trúc ở cấp độ phân tử, chuẩn bị cho một bước nhảy vọt sinh học.

Hắn giả vờ yếu đuối để kiểm soát tình thế, để khiến mọi người hạ thấp cảnh giác, để họ xem hắn là gánh nặng cần được bảo vệ thay vì một mối đe dọa tiềm tàng.

Sự yếu đuối là áo giáp tốt nhất trong thế giới nơi sức mạnh thô bạo là thứ duy nhất được tôn sùng.

Lão Lý, đội trưởng đội phòng vệ, bước vào phòng với khuôn mặt nhăn nhúm vì lo âu.

Lão cầm theo một khẩu súng lục cũ kỹ, nòng súng còn nóng hổi sau một loạt đạn vừa bắn.

"Vọng ơi, em ổn chứ?" Lão Lý hỏi, giọng run rẩy nhưng cố tỏ ra vững chãi.

Lão là một người tốt, theo cách hiểu của những kẻ còn giữ lại chút nhân tính hão huyền.

Lão tin vào trật tự, tin vào việc bảo vệ người yếu, và tin rằng con người vẫn có thể thống nhất trước thảm họa.

Trần Vọng mở mắt, đôi mắt đỏ ngầu vì "sốc", nhìn lão Lý với ánh mắt cầu cứu.

tôi sợ quá..." Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, nước mắt lưng tròng.

Lão Lý thở phào nhẹ nhõm, đặt tay lên vai Trần Vọng, một cử động đầy thiện chí nhưng lại vô tình tiết lộ vị trí yếu điểm của lão.

Trần Vọng ghi nhớ lại cử chỉ đó.

Không phải vì tình cảm, mà vì dữ liệu.

Lão Lý là biến số không ổn định.

Sự tốt bụng của lão là một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ.

Và trong một hệ thống có bug, lỗ hổng chính là nơi kẻ tấn công sẽ xâm nhập.

***

Bên trong tĩnh lặng giả tạo của căn phòng, dòng suy nghĩ của Trần Vọng sắc bén như lưỡi dao mổ cắt ngang qua màn kịch bi kịch vừa diễn ra.

Hắn nhớ đến lời dặn dò cuối cùng của người cha, trước khi cơ thể ông bị virus ăn mòn hoàn toàn, trở thành một khối thịt nhão không hình dạng.

*"Trong thế giới này, cái chết không đến từ kẻ thù, mà từ sự tin tưởng mù quáng."* Câu nói đó không phải là triết lý, mà là một định luật sinh học.

Trong tự nhiên, con mồi tin tưởng vào sự an toàn của bẫy sẽ chết.

Kẻ săn mồi tin tưởng vào sức mạnh của bản thân mà bỏ qua cảnh giác cũng sẽ chết.

Chỉ có những kẻ hiểu rõ bản chất của sự tiến hóa – sự thích nghi liên tục, không ngừng nghỉ – mới tồn tại.

Trần Vọng nhắm mắt lại, hình dung về lão Lý.

Người đàn ông ấy không xấu.

Trái lại, lão luôn bảo vệ nhóm như con ong bảo vệ tổ, sẵn sàng hy sinh bản thân vì tập thể.

Nhưng chính sự hy sinh đó là vấn đề.

Trong thế giới mới, sự hy sinh vô điều kiện là sự lãng phí tài nguyên sinh học.

Lão Lý nghĩ rằng mình đang cứu mạng mọi người, nhưng thực tế, lão đang kéo cả nhóm vào một cái bẫy chết người bằng cách duy trì một trật tự xã hội lỗi thời.

Trần Vọng nhìn bàn tay của lão Lý vẫn còn đặt trên vai mình.

Lão không biết rằng, dưới lớp da mỏng manh của Trần Vọng, các mạch máu đang đổi màu xanh đen, mang theo dòng máu giàu oxy và virus biến đổi.

Trần Vọng không ghét lão Lý.

Hắn chỉ xem lão là một mẫu vật thí nghiệm về sự sụp đổ của đạo đức con người.

Khi áp lực sinh tồn vượt quá ngưỡng chịu đựng, lão Lý sẽ vỡ vụn.

Và khi đó, Trần Vọng sẽ là người dọn dẹp tàn局.

Hắn nhớ đến Linh Tâm, cô gái ngây thơ đang ngồi ở góc phòng, ôm chặt lấy con búp bê rách nát.

Cô ấy không hiểu gì về sự tàn khốc này.

Cô ấy tin vào tình bạn, tin vào sự kết nghĩa, tin vào những lời hứa suông.

Trần Vọng cảm thấy một sự trống rỗng lạnh lẽo trong dạ dày, không phải vì đói, mà vì sự xa cách tuyệt đối giữa hắn và loài người.

Hắn không phải là nạn nhân đầu tiên.

Hắn là một 'thí nghiệm' từ một thế giới khác, được gửi xuống đây không phải để cứu rỗi, mà để quan sát.

Để xem liệu loài người có thể tiến hóa vượt qua ranh giới của nhân tính hay không.

Nếu họ không thể, thì họ sẽ bị xóa sổ.

Và Trần Vọng, với tư cách là người quan sát, sẽ ghi lại toàn bộ quá trình đó.

Hắn không có cảm xúc với bất kỳ ai.

Linh Tâm, Linh, lão Lý...

tất cả đều là dữ liệu.

Và dữ liệu thì không có quyền sống hay chết, nó chỉ có giá trị hoặc vô giá trị.

**

Đột nhiên, tiếng động cơ phía dưới vang lên mạnh hơn, kèm theo mùi sắt máu nồng nặc lan tỏa qua các khe hở của căn cứ.

Không phải là tiếng nổ của đạn dược, mà là tiếng gầm gừ của một thứ gì đó khổng lồ đang di chuyển.

Một cơn động đất nhân tạo?

Hay là một sinh vật tiến hóa đang tấn công?

Trần Vọng nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp điệu của tiếng bước chân nặng nề dưới nền đất.

Đó không phải là con người.

Đó là một thứ gì đó có cấu trúc xương khác biệt, bước đi với sự cân bằng của một kẻ săn mồi đỉnh cao.

Lão Lý gào thét, mất đi kiểm soát, lao về phía cửa ra vào để chặn đứng một thứ gì đó bên ngoài.

"Mọi người!

Đóng cửa lại!

Nó đang phá vỡ lớp chắn!" Lão Lý hét lên, giọng vỡ vạc vì hoảng loạn.

Trần Vọng vẫn nằm trên giường, nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn đã ngừng giả vờ.

Hắn đứng dậy, nhẹ nhàng như một con mèo, không một tiếng động.

Cơ thể hắn không còn run rẩy.

Những đốm xanh trên da hắn bắt đầu tỏa sáng mờ ảo, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn.

Hắn nhìn về phía cửa, nơi lão Lý đang cố gắng dùng thân mình để chặn cánh cửa sắt đang bị biến dạng.

Một cánh tay khổng lồ, phủ đầy lông rậm và những mảng xương nhô ra sắc nhọn, xuyên thủng tấm chắn kim loại như thể nó chỉ là giấy mỏng.

Lão Lý hét lên khi bị đâm thủng bụng.

Máu phun ra, bắn lên tường, tạo thành một bức tranh bi thảm.

Trần Vọng không chạy đến giúp.

Hắn đứng yên, quan sát.

Hắn cần xem xét phản ứng của sinh vật này.

Nó không tấn công ngay lập tức.

Nó đứng đó, ngửi không khí, như thể đang phân tích mùi máu.

Đó là một đặc điểm của loài săn mồi thông minh.

Trần Vọng bước tiến lên, chậm rãi.

Hắn không cầm vũ khí.

Hắn không cần.

Cơ thể hắn đã là vũ khí.

Khi sinh vật quay lại, đôi mắt vàng rực rỡ, không có tròng đen, nhìn chằm chằm vào lão Lý, Trần Vọng bước ra từ bóng tối.

Hắn không la hét.

Hắn không run sợ.

Hắn chỉ đứng đó, với một nụ cười lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhìn vào đôi mắt của quái vật.

Sinh vật dừng lại.

Nó ngửi thấy mùi virus trong cơ thể Trần Vọng – mùi của một kẻ mạnh hơn, một kẻ thống trị.

Nó lùi lại, gầm gừ một tiếng thấp, đầy sự dè chừng.

Trần Vọng bước tới, nhặt lên một mảnh xương từ cánh tay của sinh vật vừa bị lão Lý bắn trúng.

Mảnh xương đó không cứng như xương người, mà mềm dẻo, có khả năng phục hồi.

Hắn nhìn vào lão Lý, người đang nằm trên sàn, mắt mở to, nhìn Trần Vọng với ánh mắt đầy kinh hoàng.

Không phải vì quái vật, mà vì Trần Vọng.

Lão Lý vừa nhận ra rằng, người mà lão đã bảo vệ, người mà lão xem là gánh nặng, mới là mối đe dọa thực sự.

Trần Vọng cúi xuống, nhặt lấy khẩu súng của lão Lý, rồi đặt nó xuống cạnh xác lão Lý.

"Anh không cần nó nữa," Trần Vọng nói, giọng bình thản như thể đang đọc một bản báo cáo thời tiết.

Lão Lý không đáp lại.

Hắn chỉ nhìn, với sự tuyệt vọng cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm.

***

Bầu không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng đến kinh dị.

Chỉ còn tiếng thở hổn hển của Linh Tâm và tiếng rên rỉ yếu ớt của lão Lý đang hấp hối.

Trần Vọng quay lưng lại, giả vờ như vừa hoàn thành một hành động bình thường, nhưng trên tay hắn đang cầm một mẫu vật lạ – một mảnh xương người đã bị biến đổi hoàn toàn thành một dạng chất lỏng trong suốt, phát ra ánh sáng xanh.

Đó không phải là xương của quái vật.

Đó là xương của một con người, một người đã tiến hóa sai hướng, bị virus ăn mòn từ bên trong.

"Lão Lý," Trần Vọng gọi nhẹ, giọng điệu đầy sự thương cảm giả tạo, nhưng ánh mắt hắn thì lạnh băng.

Hắn nhìn vào mảnh xương lỏng trong tay, quan sát cách nó chuyển động, như thể nó có sự sống riêng.

"Anh không biết là mình đã nhiễm phải loại virus nào," Trần Vọng nói, như thể đang giải thích cho một đứa trẻ.

"Nhưng giờ thì quá muộn." Hắn không nhìn lão Lý.

Hắn nhìn vào Linh Tâm, người đang nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi lẫn tò mò.

Cô ấy không hiểu gì đang xảy ra.

Cô ấy chỉ biết rằng Trần Vọng vừa giết chết – hoặc để mặc chết – người bảo vệ của họ.

Và cô ấy không biết rằng, Trần Vọng đang chuẩn bị cho cô ấy một bài học mới.

Một bài học về sự tàn khốc của thế giới mới.

Trần Vọng bước tới gần Linh Tâm, đặt tay lên vai cô bé.

Da tay hắn lạnh như băng.

"Đừng sợ," hắn thì thầm, giọng nói vang vọng trong căn phòng nhỏ hẹp.

"Mọi thứ sẽ ổn thôi.

chúng ta cần phải thay đổi." Hắn nhìn vào đôi mắt trong veo của Linh Tâm, và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một tia sáng hy vọng.

Không phải hy vọng cho sự cứu rỗi, mà là hy vọng cho sự kiểm soát.

Hắn đã có một đồng minh mới.

Một con rối mới.

Và trò chơi mới bắt đầu.

Nhưng ở đâu đó, sâu trong bóng tối của căn cứ, một bóng hình khác đang quan sát.

Không phải là con thú.

Không phải là Linh Tâm.

Mà là một bóng hình quen thuộc, một bóng hình mà Trần Vọng đã nghĩ rằng đã chết.

Và bóng hình đó đang cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập