Chương 14

Không khí trong lều tập kết tạm bợ giống như một cục bông gòn ẩm ướt, bịt kín mũi và họng.

Ngày thứ 45 của Đại Dịch Tiến Hóa, chỉ số độc tố trong không khí đã vượt quá ngưỡng an toàn của loài người bình thường, biến mỗi hơi thở thành một cuộc đấu tranh sinh tử.

Trần Vọng nằm ngửa trên bàn phẫu thuật bằng kim loại gỉ sét, ngực phập phồng dữ dội.

Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo sơ mi, dính chặt vào da thịt tái nhợt.

Hắn thở hổn hển, âm thanh khò khè vang lên trong không gian chật hẹp, tạo nên một bức tranh tuyệt vọng hoàn hảo.

Tuy nhiên, dưới lớp vải băng gạc che khuất, đôi tay của Trần Vọng không hề run rẩy vì sợ hãi.

Ngược lại, chúng di chuyển với độ chính xác của một máy móc phẫu thuật.

Hắn đang dùng ngón tay đeo găng tay y tế đã qua khử trùng khẩn cấp, nhẹ nhàng chạm vào vết thương hở trên cánh tay của người bệnh nhân đang hôn mê bên cạnh.

Vết thương đó không phải do cào rách, mà là một lỗ hổng sinh học, nơi mô cơ đang bị virus ăn mòn và tái cấu trúc.

Trần Vọng quan sát qua khe hở của băng gạc.

Máu từ vết thương không chảy ra, mà ngược lại, đang bị hút vào da thịt hắn.

Một lượng nhỏ dịch nhầy trong suốt, phát ra ánh sáng xanh nhạt – dấu hiệu của biến dị giai đoạn đầu – đang di chuyển từ cơ thể nạn nhân vào mạch máu của hắn.

Đây không phải là sự cứu chữa.

Đây là sự thu thập dữ liệu.

"Nhịp tim ổn định," hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt, run rẩy như một đứa trẻ sắp khóc.

Nhưng trong đầu hắn, một luồng thông tin sinh học đang được giải mã với tốc độ chóng mặt.

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong cấu trúc tế bào của nạn nhân, cách virus đang cố gắng viết lại mã di truyền.

Hắn ghi nhớ từng biến đổi nhỏ nhất, lưu trữ nó vào vùng não đã được tăng cường khả năng xử lý thông tin từ những lần "thí nghiệm" trước đó.

Linh Tâm ngồi ở góc phòng, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to nhìn cảnh tượng trước mắt.

Cô không hiểu tại sao Trần Vọng lại có thể tiếp xúc trực tiếp với vết thương nhiễm độc mà không bị phản ứng tức thì.

Cô chỉ thấy sự yếu đuối, sự sợ hãi, và sự hy sinh.

Cô không thấy được ánh mắt lạnh lẽo, phân tích từng milimôét của mô bệnh lý đang lướt qua khuôn mặt Trần Vọng khi hắn nghĩ rằng không ai đang chú ý.

Hắn nhắm mắt lại, giả vờ kiệt sức.

Nhưng thực tế, hắn đang tận hưởng cảm giác quyền lực tuyệt đối.

Hắn đang kiểm soát tình thế bằng cách trở thành nạn nhân.

Hắn đang trở thành trung tâm của sự chú ý, nơi mọi ánh mắt nghi ngờ đều hướng về sự yếu đuối của hắn, thay vì sự nguy hiểm tiềm tàng.

Và trong khi họ bận tâm đến sự sống còn của mình, hắn đang ăn cắp bí mật của virus.

**

Bữa ăn trưa diễn ra trong im lặng nặng nề.

Những chiếc hộp khẩu phần ăn khẩn cấp, vốn đã bị oxy hóa một phần, được phân phát cho từng người.

Nguồn nước trong thùng chứa lớn ở giữa phòng bắt đầu đổi màu, từ trong suốt sang đỏ sẫm, như máu loãng.

Đây là dấu hiệu của sự ô nhiễm thứ cấp – virus không chỉ tấn công sinh vật, mà còn xâm nhập vào chu trình nước, biến môi trường sống thành một lò phản ứng sinh học độc hại.

Trần Vọng ngồi cách xa nhất, tay run rẩy cầm ly nước.

Hắn đưa ly lên môi, nhưng chỉ uống một ngụm nhỏ.

Ngay lập tức, hắn ho sặc sụa, nước bắn ra khắp nơi.

Hắn lau miệng, vẻ mặt đau đớn.

nước có vị kim loại," hắn nói, giọng khàn đặc.

"Mọi người đừng uống," Linh cảnh báo, giọng nói lạnh lẽo cắt ngang không khí.

"Tôi vừa kiểm tra mẫu nước.

Nồng độ độc tố đã tăng 15% so với sáng nay.

Nếu uống nhiều, gan và thận sẽ bị suy kiệt trong vòng 24 giờ."

Sự hoảng loạn lan tỏa như một làn sóng.

Những người còn lại nhìn nhau, ánh mắt đầy sợ hãi.

Họ đã di chuyển liên tục trong ba ngày qua để tìm "ốc đảo" sạch, nhưng giờ thì mọi thứ đều đang trở nên độc hại.

Thời gian là kẻ thù vô hình, đếm ngược từng giây, từng phút, đẩy họ vào đường cùng.

Trần Vọng nhìn vào ly nước đỏ sẫm trong tay.

Hắn không thực sự bị độc.

Cơ thể hắn, sau nhiều lần tiếp xúc với virus và tự biến đổi, đã phát triển khả năng kháng độc tố ở mức độ nhất định.

Nhưng hắn không thể để lộ điều đó.

Hắn phải tiếp tục đóng vai nạn nhân.

Hắn đặt ly xuống bàn, tay vẫn run.

"Chúng ta phải di chuyển," hắn nói, giọng yếu ớt nhưng kiên định.

"Nếu ở lại đây, chúng ta sẽ chết.

Virus không chờ đợi.

Nó đang ăn mòn thế giới này từng ngày một."

"Di chuyển đi đâu?" một thành viên khác hỏi, giọng đầy tuyệt vọng.

"Mọi nơi đều giống nhau.

Không khí độc, nước độc, đất độc.

Chúng ta đang chạy trốn khỏi sự hủy diệt, nhưng sự hủy diệt lại đi kèm chúng ta."

Trần Vọng nhìn ra ngoài, qua khe hở của tấm bạt lều.

Bầu trời xám xịt, mây đen dày đặc che khuất mặt trời.

Hắn biết họ nói đúng.

Nhưng hắn cũng biết điều mà họ không biết: virus không chỉ là sự hủy diệt.

Nó là một chương trình mã hóa sinh học, một hệ thống đang cố gắng "cập nhật" loài người.

Và hắn đang tìm cách hack vào hệ thống đó.

"Chúng ta phải tìm nguồn gốc," Trần Vọng nói, giọng nhỏ nhưng rõ ràng.

"Nếu chúng ta hiểu cách nó hoạt động, chúng ta có thể tìm ra cách chống lại nó.

Hoặc ít nhất, là sống sót lâu hơn."

Linh nhìn hắn, ánh mắt nghi ngờ.

"Nguồn gốc?

Cậu đang nói về trung tâm dịch bệnh?

Đó là tự sát."

"Không," Trần Vọng đáp, nhìn thẳng vào mắt cô.

"Đó là hy vọng duy nhất."

**

Ánh sáng mặt trời bắt đầu lặn, bóng tối bao trùm lấy khu vực tập kết.

Những bóng hình dài của những chiếc lều và thùng chứa kéo dài ra, như những chiếc lưỡi hái chờ đợi.

Trần Vọng quay lưng lại với mọi người, tiến về phía khu vực có dấu hiệu rò rỉ khí độc mạnh nhất – nơi mà mùi vị của sự hủy diệt nồng nặc nhất.

Hắn không nhìn lại.

Hắn biết rằng sự nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng nó đã được chuyển hóa thành sự tò mò và hy vọng mong manh.

Hắn đã đặt câu đố trước mặt họ, và giờ thì họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc theo dõi.

"Bây giờ, hãy để tôi đi một mình," hắn nói, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Tôi cần đưa những gì tôi đã 'hút' vào cơ thể đến tận nguồn gốc để đốt cháy nó.

Nếu không, nó sẽ phát nổ trong vòng 24 giờ, và chúng ta sẽ chết hết."

Linh bước ra, cầm theo bộ dụng cụ y tế.

"Tôi sẽ đi cùng cậu," cô nói, giọng lạnh lùng nhưng kiên quyết.

"Nếu cậu đang giấu giếm điều gì, tôi sẽ phát hiện ra nó."

Trần Vọng gật đầu, không nói thêm lời nào.

Hắn bước vào bóng tối, nơi mà ánh sáng không thể chạm tới.

Hắn biết rằng phía trước là cái chết, hoặc là sự tiến hóa tiếp theo.

Và hắn đã sẵn sàng cho cả hai.

Nhưng khi hắn bước vào vùng khí độc, một tín hiệu lạ xuất hiện trong đầu hắn.

Không phải là tiếng nói, mà là một dòng mã nhị phân, nhấp nháy như một ngọn đèn hiệu.

*Hệ thống phát hiện lỗi.

Người dùng đặc biệt: Trần Vọng.

Trạng thái: Đã kích hoạt chế độ ẩn.*

Hắn dừng lại, nhìn vào bóng tối.

Hắn không hề sợ hãi.

Hắn mỉm cười.

Trò chơi mới bắt đầu.

Và lần này, hắn sẽ không còn là con rối nữa.

Hắn sẽ là người điều khiển.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập