Chương 15

Hơi thở của Trần Vọng khàn đặc, mỗi nhịp hít vào đều giống như nuốt phải những mảnh kính vỡ nhỏ li ti.

Anh nằm ngửa trên chiếc giường sắt gỉ sét, bề mặt lạnh lẽo thấm vào da thịt đang bầm tím, tạo nên một cảm giác tê dại lan tỏa từ cột sống.

Tay phải của anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà do độc tố đang ăn mòn hệ thần kinh vận động.

Chiếc bình oxy cũ kỹ nằm nghiêng bên cạnh, van an toàn phát ra tiếng xì xèo yếu ớt, báo hiệu nguồn sống đang cạn kiệt.

Anh cúi mắt nhìn bàn tay mình.

Lớp da vốn trắng bệch giờ chuyển sang màu tím thẫm, xám xịt như thịt cá để lâu ngày.

Các mạch máu nổi lên rõ rệt, phình to và u lồi dưới lớp biểu bì mỏng manh, giống như những con rắn độc đang ngoằn ngoèo tìm đường thoát ra khỏi vỏ bọc.

Đó không phải là sự tiến hóa, đó là sự phân rã.

Cơ thể anh đang phản ứng sinh học dữ dội với nồng độ khí độc trong phòng, vốn đã tăng vọt vượt quá ngưỡng chịu đựng của một con người bình thường.

Trần Vọng không kêu la.

Anh chỉ quan sát.

Trong đầu anh, những con số nhảy múa: nhịp tim 140, oxy máu giảm xuống 85%, nhiệt độ cơ thể tăng 0.5 độ mỗi mười phút.

Anh xem cơ thể mình như một phòng thí nghiệm sống, nơi mọi đau đớn chỉ là dữ liệu đầu ra cần được ghi chép.

Sự yếu đuối hiện ra trước mắt mọi người là một tấm khiên hoàn hảo.

Nếu họ nghĩ anh sắp chết, họ sẽ ngừng cảnh giác.

Nếu họ nghĩ anh là gánh nặng, họ sẽ dễ dàng bị thao túng.

"Linh Tâm..." Anh lẩm bẩm tên cô trong kẽ răng khô khốc.

Cô bé ngây thơ kia đang ở đâu?

Có lẽ đang ngủ, hoặc đang sợ hãi trong góc phòng.

Trần Vọng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên, nhưng anh nuốt ngược nó lại.

Nước bọt trong miệng anh có vị kim loại chua chát, mùi của đồng tiền cũ và máu tươi.

Anh cần giữ ý thức tỉnh táo.

Chỉ cần nhắm mắt một giây, độc tố sẽ xâm nhập vào não bộ, và mọi kế hoạch sẽ tan vỡ.

Anh cố gắng di chuyển ngón tay cái, nhưng cơ bắp đã bắt đầu tê liệt.

Lớp da trên mu bàn tay bắt đầu bong tróc, để lộ ra những mô thịt đỏ tươi, ẩm ướt và nhạy cảm đau đớn đến kinh hoàng.

Nhưng Trần Vọng không hề chớp mắt.

Anh đang chờ đợi.

Chờ đợi khoảnh khắc mà sự yếu đuối giả tạo của anh trở thành vũ khí sắc bén nhất.

Anh cần họ tin rằng anh đang hấp hối, để khi anh đứng dậy, nó sẽ là một cú sốc tâm lý, một sự tái sinh đầy bí ẩn mà họ không thể giải thích bằng logic thông thường.

**

Giờ trên tường kim loại đã chỉ còn hai tiếng.

Kim giây quay tròn đều đặn, tạo ra tiếng tích tắc nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.

Theo quy luật "Thời Gian Thối Rotten" của thế giới này, mỗi phút trôi qua trong căn phòng cách ly lại làm tăng nồng độ độc tố lên 0.5%.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, đặc quánh như dầu nhớt.

Trần Vọng có thể cảm nhận được từng phân tử khí độc bám vào phổi mình, ăn mòn các phế nang, biến chúng thành những khối u đen ngòm.

Nếu đến tối mai, nồng độ độc tố sẽ đạt mức 30%.

Đối với một người bình thường chưa tiến hóa, đây là liều lượng chết người tức thì.

Phổi sẽ ngừng hoạt động, tim sẽ ngừng đập, và cơ thể sẽ tan rã thành một đống bùn nhầy.

Nhưng Trần Vọng không phải là một người bình thường.

Ít nhất, không còn nữa.

Cơ thể anh nóng rực lên, như thể có một ngọn lửa đang cháy bên trong tủy sống.

Những mảng da khô nứt vỡ vụn, rơi xuống giường như những mảnh giấy vụn.

Dưới lớp da cũ, một lớp mô mới đang hình thành.

Nó cứng cáp, thô ráp và có màu đen nhám.

Đó không phải là sự chữa lành, mà là sự thích nghi cực đoan.

Cơ thể anh đang cố gắng xây dựng một bức tường phòng thủ trước sự tấn công của môi trường.

Trần Vọng cảm thấy đau đớn đến tột cùng.

Mỗi tế bào trong cơ thể anh như đang bị xé toạc ra.

Nhưng anh không hét lên.

Anh nín thở, giữ im lặng tuyệt đối.

Nếu anh phát ra tiếng động, Linh sẽ biết.

Linh, với đôi mắt sắc bén của một bác sĩ phẫu thuật, sẽ phát hiện ra sự thay đổi bất thường này.

Cô sẽ nghi ngờ.

Và sự nghi ngờ là thứ duy nhất có thể phá hủy kế hoạch của anh.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn.

Anh biến nó thành một công cụ.

Đau đớn giúp anh tỉnh táo.

Nó giữ cho ý thức anh không bị cuốn trôi bởi sự hỗn loạn của quá trình đột biến.

Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt từ thế giới khác, nơi anh là một nhà nghiên cứu, một kẻ quan sát.

Anh không thuộc về thế giới này.

Anh là một kẻ xâm lược, một virus sống di chuyển trong xác chết của nhân loại.

"Thời gian là kẻ thù," anh nghĩ trong đầu.

"Nhưng nó cũng là người bạn đồng hành duy nhất."

Mỗi giây trôi qua, anh trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng cũng xa cách hơn với con người.

Sự đồng cảm, lòng trắc ẩn, những cảm xúc con người đang bị thay thế bởi sự lạnh lùng của bản năng sinh tồn.

Anh cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong tim, nơi mà trước đây từng chứa đựng hy vọng và tình yêu.

Bây giờ, chỉ còn lại mục tiêu.

Tìm ra nguồn gốc.

Kiểm soát hệ thống.

Và sống sót.

Bỗng nhiên, anh mở mắt ra.

Đôi mắt anh không còn màu nâu đen nữa.

Chúng chuyển sang một màu vàng nhạt, đồng tử co lại thành những khe hẹp như mèo rừng.

Anh có thể nhìn thấy.

Anh có thể nhìn thấy những dòng khí độc đang cuồn cuộn trong phòng, những luồng năng lượng sinh học phát ra từ cơ thể mình.

Thế giới trước mắt anh không còn là những vật thể rắn chắc, mà là một mạng lưới phức tạp của các phân tử và sóng năng lượng.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, không chút thiện cảm.

Trò chơi đã thay đổi quy tắc.

Và anh là người duy nhất biết cách chơi.

**

Đột nhiên, màn hình theo dõi của ông Lý nhấp nháy đỏ rực, cảnh báo nguy hiểm cấp cao.

Một giọng nói robot vang lên từ loa của tổ chức, lạnh lùng và không chút cảm xúc:

– "Đã phát hiện đột biến không mong muốn.

Kích hoạt Protocol Zero: Tiêm chất độc hóa học vào hệ thống thông gió để tiêu diệt mối đe dọa."

Ông Lý hét lên, giọng vỡ vạc:
– "Không!

Chúng nó đã biết!

Chúng nó định giết cả chúng ta rồi!"

Ông lao về phía bảng điều khiển, cố gắng hủy bỏ lệnh, nhưng màn hình đã khóa.

Một mùi hương ngọt ngào, thơm ngát như hoa nhài bắt đầu lan tỏa từ các lỗ thông gió.

Đó là mùi của cái chết.

Chất độc thần kinh, mạnh gấp mười lần khí độc trong phòng cách ly.

Trần Vọng ngửi thấy mùi đó.

Anh biết ngay đó là gì.

Anh nhìn về phía cửa kính, nơi ông Lý đang gào thét vô vọng.

Một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi anh, dù bị che khuất bởi lớp giáp đen.

"Protocol Zero," anh lẩm bẩm.

"Họ nghĩ họ có thể kiểm soát mọi thứ.

Nhưng họ quên mất một điều."

Anh đập cánh nhỏ của mình, tạo ra một sóng xung kích nhỏ, phá vỡ lớp kính một chiều.

Tiếng kính vỡ vang lên, báo hiệu sự kết thúc của sự an toàn giả tạo.

"Bug hệ thống không bao giờ được sửa chữa.

Nó chỉ được khai thác."

Trần Vọng bước ra khỏi phòng cách ly, tiến thẳng về phía phòng điều khiển.

Bước chân anh vang lên như tiếng trống chiến tranh.

Ông Lý quay lại, mắt mở to vì kinh hoàng, khi thấy bóng dáng đen ngòm của Trần Vọng tiến tới.

anh là gì?" ông Lý hỏi, giọng run rẩy.

Trần Vọng dừng lại trước mặt ông, đôi mắt vàng nhìn thẳng vào mắt ông Lý.

"Anh là kẻ đã đánh thức con quái vật," anh đáp, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.

"Và bây giờ, con quái vật này sẽ tự quyết định số phận của mình."

Bên ngoài, tiếng hú của những con thú đột biến vang lên, báo hiệu một cuộc tấn công mới.

Thế giới đang sụp đổ nhanh hơn dự kiến.

Và Trần Vọng, kẻ giả vờ yếu đuối, giờ đây chính là tâm điểm của cơn bão.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập