Chương 16

Chiếc hộp kim loại trong tay ông Lý rung lên những đợt xung điện yếu ớt, tạo ra âm thanh *hum-hum* khó chịu, như tiếng ong bọ đang chuẩn bị đốt.

Trần Vọng đứng nép sát vào khung cửa sổ vỡ, vai run rẩy không kiểm soát được.

Anh cố tình để cho mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, làm cho chiếc áo phông cũ kỹ của mình dính chặt vào da thịt, tạo ra hình ảnh một người đàn ông sắp gục ngã vì kiệt sức.

Ánh mắt anh hướng về phía sàn nhà, tránh né ánh nhìn soi mói của những thành viên còn lại trong nhóm C.

Họ đang hoảng loạn, tiếng thì thầm hỗn loạn vang lên như tiếng sóng biển trước khi bão tố ập đến.

"Đừng chạm vào nó!" Một tiếng hét cắt ngang không khí.

Đó là Linh Tâm, cô gái trẻ với đôi mắt trong trẻo nhưng hiện giờ đầy vẻ kinh hoàng.

Cô lùi lại, tay紧紧 nắm lấy chiếc dao găm nhỏ bằng nhựa, vật duy nhất cô còn lại sau khi mất đi thanh kiếm laser của mình.

nó đang phát ra mùi.

Mùi như thịt thối trộn với ozone."

Trần Vọng hít một hơi sâu, cố ý để tiếng thở của mình nghe gấp gáp và yếu ớt.

"Ông Lý, có lẽ chúng ta nên ném nó ra ngoài," anh nói, giọng khàn khàn, lắp bắp như thể đang cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi tột cùng.

"Tôi cảm thấy...

tim tôi đập rất nhanh.

Có phải đây là tác dụng phụ của virus không?"

Ông Lý lắc đầu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán hói của ông.

Ông không nhìn Trần Vọng, mà chỉ chăm chú vào chiếc hộp.

"Không, Trần Vọng.

Đây không phải là virus thông thường.

Hoặc là bản án tử hình." Ông Lý nhìn quanh phòng, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng khuôn mặt.

"Chúng ta không thể để lại đây.

Nếu nhóm A hoặc nhóm B quay lại và thấy nó, tất cả sẽ kết thúc.

Chúng ta phải phân tích nó ngay lập tức."

Trần Vọng cúi đầu, che giấu nụ cười lạnh lẽo hiện lên trong tích tắc.

*Chìa khóa hay bản án?* Anh nghĩ trong đầu, trong khi trái tim anh vẫn đập đều đặn, chậm rãi và ổn định như một cái máy đồng hồ Thụy Sĩ.

Anh không hề sợ hãi.

Anh chỉ đang quan sát.

Quan sát cách con người phản ứng trước cái chết, cách họ tìm kiếm hy vọng trong tuyệt vọng, và cách họ tự hủy hoại chính mình bằng những quyết định ngu ngốc.

Chiếc hộp đó không chứa gì khác ngoài một mẫu mã di truyền bị lỗi – một "bug" trong hệ thống tiến hóa mà anh đã tìm kiếm suốt nhiều tháng qua.

Và giờ, nó nằm trong tay một người đàn ông già nua, tham vọng và thiếu hiểu biết.

Ông Lý quay sang, ra lệnh cho hai bảo vệ còn lại: "Đưa Trần Vọng vào phòng thí nghiệm phụ.

Tôi cần không gian kín để mở nó.

Và ai cũng không được rời khỏi khu vực này cho đến khi tôi ra lệnh."

Trần Vọng gật đầu, bước đi với dáng vẻ loạng choạng, như thể đôi chân anh không còn sức lực để nâng đỡ cơ thể.

Anh chạm nhẹ vào tay vịn cầu thang, ngón tay cái vuốt ve lớp gỉ sét bám trên sắt.

*Cẩn thận,* anh tự nhủ.

*Mỗi bước chân đều là một phép tính.

Mỗi lời nói đều là một cái bẫy.*

Phòng thí nghiệm phụ nằm sâu trong tầng hầm, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục, tạo ra hiệu ứng stroe làm cho mọi chuyển động trông như bị cắt đoạn.

Không khí ở đây dày đặc, nặng nề với mùi sắt gỉ, máu khô và một thứ mùi hóa chất hắc nồng khó chịu.

Trần Vọng đóng cửa lại, khóa chặt từ bên trong.

Tiếng khóa "cạch" vang lên rõ rệt trong không gian yên tĩnh.

Ông Lý đặt chiếc hộp lên bàn giải phẫu bằng thép không gỉ.

Bàn này từng được dùng để mổ xẻ những con quái vật đột biến trước khi căn cứ bị bao vây.

Trên mặt bàn còn dính những vệt máu đen sẫm, đã khô cứng thành từng mảng.

Trần Vọng dựa lưng vào tường, tay ôm lấy bụng, vẻ mặt nhăn nhó như thể đang chịu đựng cơn đau dữ dội.

"Ngoài kia, họ sẽ nghĩ tôi đang tra tấn cậu," ông Lý nói, giọng lạnh lùng, tay cầm một con dao mổ nhỏ.

"Nhưng thực tế, tôi đang cứu mạng cả nhóm.

Và có lẽ, cứu mạng cả nhân loại."

Trần Vọng không đáp.

Anh chỉ nhắm mắt lại, giả vờ ngất đi.

Nhưng trong tâm trí anh, mọi giác quan đều hoạt động ở mức độ tối đa.

Anh nghe thấy nhịp tim của ông Lý đang tăng tốc.

Anh ngửi thấy mùi lo lắng bốc lên từ mồ hôi của ông ta.

Và anh cảm nhận được sự rung động từ chiếc hộp – một tần số cực thấp, gần như vô hình đối với con người bình thường, nhưng lại rõ ràng như tiếng sấm đối với anh.

Ông Lý đưa dao mổ lại gần chiếc hộp.

Lưỡi dao bén nhọn chạm vào bề mặt kim loại, tạo ra một tia lửa nhỏ.

Ngay lập tức, chiếc hộp mở ra.

Không có khói, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có một khối gelatin trong suốt, màu xanh lá cây nhạt, nằm yên tĩnh bên trong.

Bên trong khối gelatin đó là một cấu trúc DNA xoắn kép, nhưng nó không giống bất kỳ thứ gì mà khoa học hiện đại từng biết.

Nó có thêm một sợi xoắn thứ ba, phát ra ánh sáng mờ ảo.

"Thần thánh ơi..." Ông Lý thì thầm, mắt mở to vì kinh ngạc.

sự hoàn hảo."

Trần Vọng mở mắt ra một chút.

Anh nhìn thấy khối gelatin đó và nhận ra ngay.

Đó không phải là sự hoàn hảo.

Đó là sự lỗi thời.

Đó là phiên bản beta của virus, chưa được tinh chế, chưa được ổn định.

Nếu để nó tiếp xúc với không khí tự do, nó sẽ biến đổi không khí xung quanh thành một chất độc thần kinh cực mạnh trong vòng năm phút.

"Có vấn đề gì sao, Trần Vọng?" Ông Lý quay lại, nhìn thấy ánh mắt của anh.

"Không, thưa ông," Trần Vọng đáp, giọng vẫn run rẩy.

"Tôi chỉ...

thấy nó đẹp.

Nhưng nó khiến tôi cảm thấy buồn nôn."

Ông Lý cười khẩy, một nụ cười đầy kiêu hãnh.

"Đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể con người trước sự vĩ đại.

Cậu không hiểu, Trần Vọng.

Đây là bước tiếp theo của tiến hóa.

Loại bỏ sự yếu đuối.

Loại bỏ sự sợ hãi.

Chúng ta sẽ trở thành những vị thần."

Trần Vọng cúi đầu, che giấu sự khinh bỉ trong mắt.

*Vị thần?* Anh nghĩ.

*Hay chỉ là những con vật biết sử dụng công nghệ?* Ông Lý không hiểu rằng, sự tiến hóa không phải là về sức mạnh, mà là về sự thích nghi.

Và sự thích nghi đòi hỏi sự linh hoạt, không phải sự cứng nhắc của một khối gelatin chết chóc.

Ông Lý bắt đầu lấy một mẫu nhỏ từ khối gelatin, đặt vào một ống nghiệm.

Anh ta kết nối ống nghiệm với máy phân tích di truyền cũ kỹ.

Màn hình máy bắt đầu chạy các dòng mã, nhưng thay vì hiển thị dữ liệu, nó lại bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ lạ – tiếng rít, tiếng gầm, tiếng khóc của trẻ em.

"Điều này là gì?" Ông Lý hoảng hốt, tay run rẩy khi cố gắng ngắt kết nối.

Trần Vọng đứng dậy, bước chậm rãi về phía bàn.

"Ông không nên chạm vào nó, thưa ông," anh nói, giọng lạnh lùng hơn bình thường.

"Nó không phải là mẫu vật.

Nó là một virus sống.

Và nó đang đói."

Ông Lý quay lại, nhìn Trần Vọng với ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Cậu biết điều này từ bao giờ?"

"Kể từ khi tôi nhìn thấy nó," Trần Vọng đáp, bước tiếp một bước nữa.

"Và giờ, chúng ta không còn thời gian để tranh luận."

Ngoài cửa sổ tầng hầm, bầu trời đã chuyển sang màu cam đen thẫm, một màu sắc không tự nhiên, như thể mặt trời đang chết dần.

Ánh sáng không còn chiếu rọi xuống mặt đất nữa, mà trở thành một thứ bức xạ năng lượng thấp, thấm vào mọi vật thể, làm cho chúng khô héo, nứt nẻ và phát ra những tiếng rít细微.

Cây cối bên ngoài đã chết từ lâu, nhưng giờ đây, ngay cả bê tông và kim loại cũng bắt đầu phân hủy.

Ông Lý nhìn đồng hồ đeo tay.

Kim giây đang chạy nhanh hơn bình thường, như thể thời gian đang bị nén lại.

"Chỉ còn 12 giờ nữa," ông nói, giọng run rẩy.

"12 giờ nữa là mức độ độc hại của không khí sẽ vượt quá ngưỡng chịu đựng của phổi con người.

Nếu chúng ta không tìm được giải pháp, tất cả sẽ chết."

Trần Vọng nhìn ra cửa sổ, nhìn thấy những con quái vật đột biến đang lang thang bên ngoài.

Chúng không còn là những con thú hoang dã nữa.

Chúng đã tiến hóa, da thịt chúng cứng như thép, mắt chúng phát sáng đỏ rực.

Chúng đang chờ đợi.

Chờ đợi con người tự hủy diệt mình.

"Giải pháp không nằm ở chiếc hộp đó, thưa ông," Trần Vọng nói, quay lại nhìn ông Lý.

"Nó nằm ở việc chấp nhận sự thật.

Chúng ta không thể đảo ngược quá trình này.

Chúng ta chỉ có thể thích nghi."

Ông Lý lắc đầu, mồ hôi chảy ròng ròng.

Tôi sẽ không để cho loài người trở thành những con thú.

Tôi sẽ tạo ra một chủng loài mới.

Một chủng loài hoàn hảo."

Trần Vọng thở dài.

*Hoàn hảo.* Một từ ngữ trống rỗng.

*Ông ấy không hiểu.

Sự hoàn hảo là cái chết.

Sự sống là về sự không hoàn hảo, về sự sai lệch, về những bug trong hệ thống.*

Đêm xuống, nhiệt độ tụt giảm sâu, sương mù độc hại bao trùm khu dân cư như một tấm màn tang lễ.

Ông Lý triệu tập một cuộc họp khẩn cấp trong phòng điều khiển.

Không khí nặng nề, mùi chết chóc lan tỏa khắp nơi.

Các thành viên còn lại của nhóm C ngồi im lặng, mắt họ đờ đẫn, cơ thể họ run rẩy vì lạnh và sợ hãi.

"Chúng ta sẽ chia nhóm," ông Lý nói, giọng lạnh lùng và dứt khoát.

"Nhóm A và B sẽ đi tìm nguồn nước sạch ở sông thượng nguồn.

Đó là nơi duy nhất còn có thể tồn tại.

Nhóm C, bao gồm tôi và Trần Vọng, sẽ ở lại đây.

Chúng ta sẽ bảo vệ căn cứ, và chờ đợi sự ra đời của chủng loài mới."

Linh Tâm đứng dậy, nước mắt chảy dài trên má.

"Nhưng ông Lý, nếu chúng ta ở lại, chúng ta sẽ chết!

Không khí ở đây đang trở nên độc hại hơn mỗi giây trôi qua!"

"Đó là cái giá phải trả cho sự tiến hóa," ông Lý đáp, không nhìn cô.

"Và Trần Vọng sẽ giúp tôi hoàn thành nó."

Trần Vọng nhìn Linh Tâm.

Cô gái trẻ ấy nhìn anh với ánh mắt đầy cầu cứu.

Anh không đáp lại.

Anh chỉ gật đầu nhẹ, như thể đồng ý với quyết định của ông Lý.

Trong tâm trí anh, anh đang tính toán.

*Nếu nhóm A và B rời đi, họ sẽ kéo sự chú ý của quái vật ra khỏi căn cứ.

Và khi đó, tôi sẽ có cơ hội để lấy chiếc hộp đó trước khi nó phát nổ.*

Khi nhóm A và B đã rời đi, tiếng bước chân của họ vang lên trong sương mù, dần dần biến mất.

Chỉ còn lại Trần Vọng, ông Lý, và Linh Tâm trong căn cứ.

Ông Lý nhìn Linh Tâm.

"Cậu cũng ở lại, Linh Tâm.

Chúng ta cần mọi người."

Linh Tâm gật đầu, mặc dù trong mắt cô vẫn còn nước mắt.

Cô hiểu rằng, không có lựa chọn nào khác.

Trần Vọng bước ra khỏi phòng điều khiển, đi thẳng về phía phòng thí nghiệm phụ.

Chiếc hộp đang phát sáng rực rỡ giữa đêm tối, ánh sáng xanh lá cây của nó chiếu rọi lên khuôn mặt anh.

Ông Lý đứng sau anh, tay cầm một khẩu súng ngắn, nhưng anh không quay lại.

"Cậu không thể lấy nó," ông Lý nói, giọng run rẩy.

"Nó là của tôi.

Nó là tương lai của nhân loại."

Trần Vọng dừng lại.

Anh quay lại, nhìn ông Lý.

Lần đầu tiên, anh không giả vờ yếu đuối.

Ánh mắt anh sắc bén, lạnh lùng như băng giá.

"Ông sai rồi, thưa ông.

Nó không phải là tương lai.

Nó là quá khứ.

Và quá khứ không bao giờ có thể cứu được hiện tại."

Ông Lý rút súng ra, nhắm vào Trần Vọng.

"Cậu định làm gì?"

Trần Vọng mỉm cười.

Một nụ cười thật sự, đầy sự khinh bỉ và thương hại.

"Tôi định cứu cậu.

Bằng cách giết cậu."

Trước khi ông Lý kịp bóp cò, Trần Vọng lao tới.

Không phải với tốc độ của một con người bình thường, mà với tốc độ của một kẻ săn mồi.

Anh tóm lấy cánh tay ông Lý, bẻ gãy nó trong một cái *cạch* giòn tan.

Ông Lý gào thét, súng rơi xuống sàn.

Trần Vọng không dừng lại.

Anh lao vào ngực ông Lý, đẩy ông ta ngã xuống sàn, và đặt tay lên cổ ông ta.

"Đừng kháng cự," Trần Vọng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.

"Nó sẽ nhanh hơn nếu cậu không kháng cự."

Ông Lý cố gắng thở, mắt mở to vì kinh hoàng.

Tại sao cậu lại làm vậy?"

"Vì cậu là một lỗi trong hệ thống," Trần Vọng đáp.

"Và tôi là người sửa lỗi."

Anh siết chặt tay.

Cánh tay ông Lý yếu dần.

Ánh mắt ông ta mờ đi.

Và rồi, tất cả trở nên tĩnh lặng.

Trần Vọng đứng dậy, bước tới chiếc hộp.

Anh mở nó ra.

Khối gelatin bên trong bắt đầu tan chảy, biến thành một chất lỏng đen ngòm.

Anh nhúng tay vào đó, cảm thấy một cơn đau dữ dội chạy khắp cơ thể.

Nhưng anh không hét lên.

Anh chỉ đứng yên, chịu đựng.

Khi nhóm A và B đã rời đi, chỉ còn lại Trần Vọng và chiếc hộp đang phát sáng rực rỡ giữa đêm tối.

Ông Lý quay lại, hoảng sợ khi thấy xác chết của Trần Vọng bỗng dưng cử động, nhưng lại không phải do sống lại, mà do cơ thể hắn đang bị rút cạn mọi sinh lực để nuôi dưỡng thứ gì đó đang nảy mầm từ bên trong lồng ngực anh.

Da thịt anh nứt ra, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh lá cây, giống hệt như ánh sáng từ chiếc hộp.

Anh không còn là con người nữa.

Anh là một cái bẫy.

Và ông Lý, kẻ đã nghĩ mình là người điều khiển, giờ đây mới nhận ra rằng, anh ta chỉ là mồi nhử.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập