Chương 17
Tiếng thở gấp gáp của những người sống sót vang lên khàn khàn, hòa quyện với mùi máu tanh và nỗi sợ hãi ngấm đẫm vào từng thớ vải rách nát.
Ông Lý đứng đó, thân hình run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự sụp đổ của toàn bộ hệ quy chiếu đạo đức trong đầu ông.
Trước mặt ông, Trần Vọng nằm co ro trong đống rác thải y tế, da dẻ xám xịt, không một chút sinh khí.
Nhưng dưới lớp da thịt bầm tím ấy, một cơn đau dữ dội đang lan tỏa, không phải từ vết thương, mà từ sự tái cấu trúc tế bào.
Trần Vọng không chết.
Ít nhất, không hoàn toàn.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy bên trong cơ thể.
Virus từ chiếc hộp không tấn công anh như một kẻ xâm lược, mà như một kiến trúc sư tàn bạo, phá vỡ những bức tường cũ để xây dựng nên thứ gì đó mới mẻ và kinh hoàng hơn.
Các mạch máu trên cổ anh phồng lên, đập mạnh như những con rắn nhỏ đang thức tỉnh, mang theo chất lỏng đen ngòm từ chiếc hộp vào từng ngóc ngách của hệ tuần hoàn.
Đây không phải là sự chữa lành.
Đây là sự ăn mòn có kiểm soát.
Anh cảm thấy từng tế bào da thịt bị xé toạc ra, sau đó hàn gắn lại bằng một loại mô mới, dày hơn, cứng hơn, nhưng cũng lạnh lẽo hơn.
cậu là cái gì?" Ông Lý thì thào, giọng nói vỡ vụn.
Ông ta lùi lại một bước, gót chân va vào một chiếc ghế nhựa vỡ, phát ra tiếng *rắc* khô khan vang vọng trong sự im lặng chết chóc.
Trần Vọng không đáp.
Anh không thể đáp.
Nếu anh mở mắt, nếu anh nói một lời, mọi sự giả tạo sẽ tan vỡ.
Anh phải để cho họ tin rằng anh đã kiệt quệ, rằng anh là một nạn nhân bất hạnh của thảm họa, chứ không phải là nguyên nhân.
Anh cần sự thương hại của họ.
Thương hại là công cụ kiểm soát tốt nhất trong thế giới đang sụp đổ này.
Khi con người thương hại một kẻ yếu đuối, họ hạ thấp cảnh giác.
Và khi cảnh giác hạ thấp, họ trở nên dễ bị thao túng.
Ông Lý nhìn chằm chằm vào ngực Trần Vọng.
Ở đó, dưới lớp áo sơ mi rách nát, da thịt đang chuyển màu tím sẫm, rồi dần nhạt đi thành một sắc trắng ngà bệnh hoạn.
Không có mạch máu xanh lá cây phát sáng như trong khoảnh khắc biến đổi ban đầu.
Mọi thứ đã thu vào bên trong, ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc của sự yếu đuối.
Đó là kỹ năng sinh tồn cao nhất của Trần Vọng: ẩn giấu sức mạnh dưới dạng sự vô dụng.
Anh không cần phải là con quái vật mạnh nhất trong phòng.
Anh chỉ cần là con quái vật thông minh nhất, và để những kẻ khác tin rằng họ đang đứng trên đỉnh food chain.
Trong khi đám đông tập trung quanh đống rác, ánh mắt của Trần Vọng, dù nhắm nghiền, vẫn quét qua từng góc khuất của căn phòng.
Anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, không phải của con người, mà của một sinh vật nhỏ bé.
Một con chuột.
Nhưng không phải loài chuột bình thường.
Con chuột bò ra từ gầm bàn, nơi những mảnh vỡ kính và giấy tờ chất đống.
Nó có kích thước lớn gấp đôi một con chuột cống trưởng thành, bộ lông màu xám tro đã rụng bớt, để lộ ra những mảng da đỏ hỏn, sần sùi như những nốt u nhọt.
Đôi mắt của nó không đen nhánh lờ đờ như loài gặm nhấm thường, mà là hai chấm đỏ rực, nhấp nháy như đèn tín hiệu nguy hiểm.
Đây là một sinh vật Bậc 1.
Nó đã tiếp xúc với virus, nhưng không bị biến dạng hoàn toàn như những con thú hoang dã ngoài kia.
Nó đã thích nghi.
Trần Vọng quan sát nó qua khe mắt hẹp.
Con chuột không chạy trốn.
Nó dừng lại trước mũi ông Lý, ngửi không khí.
Mũi nó rung lên liên tục, cảm nhận mùi máu, mùi sợ hãi, và mùi của sự biến đổi sinh học đang diễn ra trên cơ thể Trần Vọng.
Nó không sợ ông Lý.
Nó đang đánh giá.
Ông Lý rùng mình, đưa tay lên che miệng, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn.
nó nhìn tôi," ông ta lắp bắp, giọng run rẩy.
Nó biết cậu là gì."
Con chuột không đáp.
Nó chỉ đứng đó, như một giám khảo vô hình, đánh giá xem ai trong số những kẻ hai chân này xứng đáng trở thành bữa ăn, và ai xứng đáng trở thành đối thủ.
Sự hiện diện của nó là một lời nhắc nhở tàn khốc: trong thế giới mới này, quy luật tự nhiên đã quay trở lại, thô bạo và không khoan nhượng.
Con người không còn là đỉnh cao của chuỗi thức ăn.
Họ chỉ là một mắt xích, dễ gãy và đầy mùi vị.
Trần Vọng cảm thấy một sự kích thích nhẹ trong não bộ.
Đây là dữ liệu quý giá.
Con chuột Bậc 1 có khả năng nhận biết sự biến đổi của đồng loại hoặc kẻ thù.
Nếu anh tiết lộ sức mạnh thật, con chuột này sẽ tấn công, hoặc báo hiệu cho bầy đàn.
Nhưng nếu anh giữ nguyên trạng thái "yếu đuối", nó sẽ coi anh là rác thải, là thứ không đáng để bận tâm.
Sự vô hình là áo giáp tốt nhất.
Đêm dần tàn, nhưng bầu không khí trong trại không hề trong lành hơn.
Ngược lại, nó trở nên nặng nề, ngột ngạt như thể chính không khí đang hóa rắn.
Quy luật "độc hại theo thời gian" bắt đầu bộc lộ rõ ràng.
Nước trong bình lọc của ông Lý, vốn trong vắt từ sáng hôm qua, giờ đây đã chuyển sang màu vàng đục, nổi lên một lớp bọt nhớt màu xanh lá cây nhạt.
Mùi tanh nồng nặc của kim loại gỉ sét và máu thối rữa bốc lên từ mọi hướng, xâm nhập vào mũi, gây ra cảm giác buồn nôn dai dẳng.
Không phải do ô nhiễm bên ngoài.
Đây là sự phân hủy của chính môi trường sống.
Virus không chỉ tấn công sinh vật, nó còn ăn mòn cấu trúc phân tử của vật chất vô cơ.
Nước, không khí, thậm chí cả bê tông, đều đang già đi với tốc độ chóng mặt.
Mỗi giây trôi qua, thế giới này trở nên độc hại hơn một chút.
Con người không thể ở lại một chỗ quá lâu.
Họ buộc phải di chuyển, chạy trốn khỏi chính sự tồn tại của mình.
Ông Lý nhìn vào bình nước, mắt đỏ ngầu.
nó đã hỏng rồi," ông ta nói, giọng đầy tuyệt vọng.
"Chúng ta không thể uống cái này.
Nó sẽ giết chúng ta nhanh hơn những con quái vật."
Một tiếng ho khan vang lên từ phía sau.
Một người đàn ông lớn tuổi, mặt mũi xám xịt, đang cầm một chiếc khăn ướt đẫm mồ hôi lau miệng.
"Không phải chỉ nước," ông ta khàn giọng.
"Không khí cũng vậy.
Tôi cảm thấy phổi mình như đang cháy.
Mỗi hơi thở đều là một lần tự sát."
Trần Vọng nằm im, nhưng trong đầu anh, những tính toán đang chạy với tốc độ ánh sáng.
Độc tính môi trường tăng theo cấp số nhân.
Nếu họ không di chuyển trong vòng 24 giờ, tỷ lệ tử vong do ngộ độc sẽ vượt quá 50%.
Nhưng di chuyển ra ngoài nghĩa là đối mặt với những kẻ săn mồi Bậc 2 và Bậc 3, những sinh vật đã phát triển lớp da cứng như thép và móng vuốt sắc như dao lam.
Đây là một con đường cùng.
Và Trần Vọng sẽ là người chỉ đường, bằng cách dẫn họ vào cái bẫy của chính sự tuyệt vọng.
Ông Lý, trong cơn hoang loạn do không khí độc hại và áp lực tâm lý, bỗng nhiên quay lại.
Đôi mắt ông ta đỏ ngầu,布满了 mạng nhện đỏ, thần kinh căng thẳng đến mức濒临崩溃.
Ông ta nhìn vào Trần Vọng, không còn là ánh mắt của một người đàn ông trung niên lo lắng, mà là ánh mắt của một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Cậu làm điều này," ông Lý gào lên, giọng nói vỡ vụn, đầy điên loạn.
"Cậu mang thứ bệnh này đến đây.
Cậu là nguồn lây nhiễm."
Ông ta rút ra một chiếc dao găm dính máu từ thắt lưng, lao về phía Trần Vọng.
Lưỡi dao lấp lánh dưới ánh đèn nhấp nháy, hướng thẳng vào cổ họng mỏng manh của anh.
Đừng giết nó!
Nó là chìa khóa!" Một người phụ nữ trẻ, tóc rối bời, hét lên từ phía sau, cố gắng lao tới cản lại.
Nhưng giọng nói của bà cũng đã bị ảnh hưởng bởi độc tính, trở nên khàn khàn và yếu ớt.
Trần Vọng không né tránh.
Anh nằm yên, nhắm mắt, để cho lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào da thịt.
Một vết cắt nhỏ.
Máu đỏ tươi chảy ra, nhưng không nhiều.
Chỉ đủ để tạo ra sự thương hại.
Chỉ đủ để đánh lạc hướng.
Ông Lý dừng lại, dao cách cổ Trần Vọng chưa đầy một centimet.
Ông ta nhìn vào vết máu, rồi nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền của Trần Vọng.
Sự điên loạn trong mắt ông ta dần lắng xuống, thay bằng một sự bối rối sâu sắc.
Tại sao con vật này không phản kháng?
Tại sao nó lại để cho mình giết?
Trần Vọng mở mắt.
Đôi mắt anh không còn màu đen bình thường, mà là một màu xám đục, không cảm xúc, như thể anh vừa bước ra từ một giấc mơ xa lạ.
"Giết tôi đi," anh thì thào, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
"Nhưng hãy nhớ, khi tôi chết, thứ độc hại trong máu tôi sẽ phát tán.
Cậu sẽ chết cùng tôi.
Và tất cả những người trong phòng này cũng vậy."
Ông Lý run rẩy, dao rơi xuống sàn.
*Cạch.*
Trần Vọng không nói dối.
Máu của anh, sau khi tiếp xúc với virus từ chiếc hộp, đã trở thành một chất độc thần kinh cực mạnh nếu bị phân tán vào không khí.
Nhưng anh cũng không nói thật hết.
Anh không cần phải chết.
Anh chỉ cần họ tin rằng anh *có thể* chết, và cái chết của anh sẽ là thảm họa cho tất cả.
Ông Lý lùi lại, mặt trắng bệch.
Ông ta nhìn quanh, thấy ánh mắt của những người sống sót khác đang nhìn chằm chằm vào mình, đầy sự sợ hãi và trách móc.
Họ không còn coi Trần Vọng là một nạn nhân.
Họ coi anh là một quả bom hẹn giờ.
Và họ không dám nổ nó.
Trần Vọng mỉm cười.
Một nụ cười yếu ớt, đầy đau khổ.
tôi không muốn chết," anh nói, nước mắt giả tạo chảy xuống khóe mắt.
"Nhưng nếu các anh không giúp tôi tìm cách loại bỏ thứ độc này trong người tôi, tôi sẽ không thể sống sót thêm quá ba ngày."
Ông Lý sững sờ.
Ông ta không biết rằng Trần Vọng đã tính toán chính xác thời gian.
Đủ để họ di chuyển đến một khu vực an toàn tạm thời, nơi Trần Vọng có thể thu thập dữ liệu về sự biến đổi của virus trong môi trường mới.
Và cũng đủ để anh củng cố vị thế của mình như một "chìa khóa" không thể thiếu, một con rối mà họ buộc phải giữ gìn, bảo vệ, và phục vụ.
Đêm đó kết thúc với không khí trong lành hơn, nhưng giá thành của nó là vô hình.
Trần Vọng nằm liệt, vẻ ngoài xanh xao hơn, như một con rối đã bị cắt dây.
Ông Lý và đám đông thở hổn hển, cảm thấy nhẹ nhõm nhưng lại mang theo một nỗi sợ mới: họ đã trở thành "đạn dược" cho sự sống của Trần Vọng.
Họ không còn là những người sống sót.
Họ là những người canh giữ.
Trần Vọng nhắm mắt lại, nhưng trong đầu anh, một giọng nói lạ vang lên, không phải từ virus, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức, như một hồi chuông cảnh tỉnh từ một thế giới khác.
*"Thí nghiệm số 734.
Giai đoạn 1 hoàn tất.
Chủ thể đã thành công trong việc thao túng nhóm đối chứng.
Bước tiếp theo: Kích hoạt cơ chế tự hủy."*
Trần Vọng cứng đờ.
Cơ chế tự hủy?
Anh không nhớ đã cài đặt điều đó.
Hay đó là một phần của "bug" hệ thống mà anh đang cố gắng tìm ra?
Anh mở mắt, nhìn lên trần nhà tối om, nơi những giọt nước đọng trên kính vỡ đang rơi xuống, từng giọt một, như những chiếc đồng hồ đếm ngược.
Và rồi, anh nhìn thấy nó.
Ở góc xa nhất của căn phòng, trong bóng tối dày đặc, một cặp mắt vàng rực đang mở to, nhìn chằm chằm vào anh.
Không phải con chuột.
Mà là một sinh vật lớn hơn, với lớp da sần sùi như vỏ cây, và những chiếc răng nanh dài như lưỡi dao.
Nó không di chuyển.
Nó chỉ chờ đợi.
Trần Vọng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Anh không phải là kẻ săn mồi duy nhất trong phòng.
Và con mồi của anh, có thể, chính là anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận