Chương 18

Cơn co giật không phải là ngẫu nhiên.

Nó là một bản giao hưởng được dàn dựng tỉ mỉ, từng nốt nhạc là sự co thắt của cơ bắp, từng nhịp thở là tiếng gào thét của hệ thần kinh đang bị tấn công.

Trần Vọng nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, tay phải vẫn nắm chặt cây kim tiêm đã rỗng.

Chất lỏng trong suốt, nhưng mang màu xanh nhạt bất thường, đã xâm nhập vào tĩnh mạch cổ tay anh.

Đó không phải là kháng sinh.

Đó là một hỗn hợp độc tố sinh học thô sơ, pha trộn từ dịch nhầy của một con chuột đột biến cấp 2 và một loại enzyme phân hủy mô mà anh đã chiết xuất trong những ngày đầu tiên của đại dịch.

Anh nhắm mắt lại, nhưng ý thức vẫn sắc bén như lưỡi dao mổ.

Anh cảm nhận được từng phân tử độc tố lan tỏa, tấn công hệ miễn dịch yếu ớt giả tạo của mình.

Cơ thể anh run rẩy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Anh cố gắng làm cho tiếng thở của mình trở nên khàn đục, đứt quãng, như thể phổi đang dần bị thủng.

Bên ngoài căn phòng tạm thời, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Ông Lý, cùng với hai bảo vệ vũ trang, lao vào.

Họ nhìn thấy cảnh tượng trước mắt: một người đàn ông gầy guộc, da xanh tái, đang co quắp trong đau đớn tột cùng.

"Trần Vọng!

Này!" Ông Lý hét lên, giọng nói run rẩy vì sợ hãi và giận dữ.

"Cậu làm gì vậy?

Cậu tự tiêm cái quái gì vào người mình?"

Trần Vọng mở mắt, nhưng ánh mắt của anh涣 loạn, không tập trung.

Anh cố gắng nhấc tay lên, chỉ về phía cửa sổ nơi ánh sáng mờ ảo của bình minh ló vào, nhưng cánh tay ấy chỉ run rẩy yếu ớt trước khi sụp xuống.

đừng lại gần..." Anh thì thào, giọng nói như tiếng xì hơi từ một ống khí bị rò rỉ.

nó đang ăn mòn...

xương..."

Linh Tâm, người đang đứng ở góc phòng với vẻ mặt hoảng hốt, bước tới nhưng bị một trong những bảo vệ giữ lại.

Cô gái trẻ khóc thầm, nước mắt rơi xuống sàn nhà bẩn thỉu.

"Anh Vọng...

anh sao vậy?

Chúng ta đã hứa sẽ bảo vệ anh mà..."

Trần Vọng không đáp.

Anh không thể đáp.

Nếu anh nói, giọng nói của anh sẽ không còn run rẩy nữa.

Anh phải để cho nỗi sợ hãi của họ lớn lên, phải để cho sự phụ thuộc của họ vào "sự yếu đuối" của anh trở thành một xiềng xích vô hình.

Anh là con rối, nhưng dây thừng điều khiển con rối ấy lại nằm trong tay anh.

Bằng cách tự hủy hoại bản thân, anh đã biến mình thành một gánh nặng không thể từ chối.

Ai dám bỏ rơi một người đang hấp hối, đặc biệt khi người đó nắm giữ bí mật về cách sống sót?

Tiếng còi báo động vang lên, cắt ngang không khí ngột ngạt.

Đội y tế di động, được điều động bởi lệnh của ông Lý, đã có mặt.

Họ không chờ đợi sự cho phép.

Họ lao vào, đặt Trần Vọng lên cáng cứng.

Anh cảm thấy đau đớn, nhưng đó là một nỗi đau có kiểm soát.

Anh để cho họ di chuyển anh, để cho họ mang anh vào "phòng thí nghiệm" di động – một container thép được cải tạo, nơi ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu rọi mọi thứ.

Trong bóng tối của căn phòng trước khi mất ý thức, Trần Vọng nhìn thấy đôi mắt vàng rực đó lại lóe lên.

Sinh vật kia không tấn công.

Nó chỉ quan sát.

Như thể nó cũng là một phần của thí nghiệm này.

Và rồi, bóng tối nuốt chửng anh.

***

Ánh sáng đèn halogen trong phòng thí nghiệm di động mạnh đến mức khiến mắt Trần Vọng, dù đang nhắm nghiền, vẫn cảm thấy nhức nhối.

Anh nghe thấy tiếng máy móc hoạt động, tiếng bíp đều đặn của máy theo dõi nhịp tim, và tiếng nói chuyện khẽ khàng, đầy căng thẳng của bác sĩ trưởng Lin.

"Nhịp tim 140, huyết áp tụt xuống 80/50.

Nhiệt độ cơ thể tăng cao bất thường, 40.2 độ C.

Đây không phải là phản ứng dị ứng thông thường." Lin nói, giọng anh lạnh lùng, không chút cảm xúc.

Lin là một bác sĩ phẫu thuật trước đây, một người từng phục vụ trong quân đội y tế.

Anh tin vào dữ liệu, vào số liệu, vào những gì có thể đo đếm được.

Với anh, con người chỉ là một cỗ máy sinh học phức tạp, và hiện tại, cỗ máy của Trần Vọng đang gặp lỗi nghiêm trọng.

"Quét MRI nhanh.

Tôi muốn xem cấu trúc nội tạng của anh ta," Lin ra lệnh.

Trần Vọng mở mắt.视野 (trường nhìn) của anh mờ ảo, nhưng anh có thể thấy Lin đang đứng trước màn hình hiển thị hình ảnh quét cơ thể anh.

Khuôn mặt của Lin căng thẳng, mồ hôi nhễ nhại trên trán dù phòng điều hòa đang hoạt động hết công suất.

"Điều này...

không thể," Lin lẩm bẩm, ngón tay run run lướt qua màn hình cảm ứng.

"Da thịt bên ngoài đang hoại tử, nhưng bên dưới...

bên dưới lớp biểu bì đang chết đi, các cơ bắp và mạch máu đang tái cấu trúc."

Trần Vọng cố gắng坐 dậy, nhưng cơ thể anh nặng trĩu, như thể bị kéo xuống bởi một lực hấp dẫn vô hình.

với tôi?" Anh hỏi, giọng nói vẫn yếu ớt, nhưng sâu trong cổ họng, một tiếng gầm gừ thấp thoáng, giống như tiếng gầm của một con thú hoang dã.

Lin quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Trần Vọng.

"Anh tự tiêm độc tố.

Nhưng cơ thể anh không chết.

tiêu hóa nó.

Và biến nó thành năng lượng.

Nhìn vào đây."

Lin chỉ vào màn hình.

Hình ảnh quét cho thấy những mảng màu đỏ tươi, rực rỡ, lan tỏa khắp cơ thể Trần Vọng.

Đó không phải là máu.

Đó là một loại mô mới, dày đặc, có cấu trúc sợi giống như collagen nhưng cứng hơn thép.

Những sợi tơ sinh học này đang bao bọc lấy xương cốt của anh, thay thế dần các mô liên kết cũ.

"Anh không bị bệnh," Lin nói, giọng anh có chút run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh ngạc trước một hiện tượng khoa học chưa từng được ghi nhận.

"Anh đang tiến hóa.

Nhưng không phải theo cách chúng ta nghĩ.

Cơ thể anh đang tự ăn chính mình để tạo ra một lớp vỏ bọc mới.

Một lớp vỏ bọc chống độc."

Trần Vọng nhìn vào hình ảnh đó.

Đây là "Bug" mà anh đang tìm kiếm.

Hệ thống tiến hóa không chỉ là sự thích nghi với môi trường bên ngoài.

Nó là sự thích nghi với chính sự hủy diệt từ bên trong.

Anh đã tự gây ra cái chết giả để kích hoạt cơ chế sinh tồn cực hạn của cơ thể.

Và cơ thể anh, với bộ gen được "chỉnh sửa" từ một thế giới khác, đã phản ứng bằng cách tạo ra một thứ gì đó vượt xa con người.

"Làm sao anh biết được điều này?" Lin hỏi, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Trần Vọng.

"Không ai biết về cơ chế này.

Không có tài liệu, không có nghiên cứu..."

Trần Vọng mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, đau đớn.

"Tôi đoán thôi," anh nói, nhưng trong đầu anh, câu trả lời rõ ràng hơn bao giờ hết.

*Thí nghiệm số 734.

Giai đoạn 2: Kích hoạt tiềm năng ẩn.*

**

Cơn mê sảng ập đến bất ngờ.

Trần Vọng bắt đầu co giật dữ dội, tiếng hét của anh xé toạc không gian yên tĩnh.

Dừng nó lại!"

Lin và các bác sĩ khác lao vào, cố gắng giữ anh lại.

Nhưng sức mạnh của Trần Vọng đã thay đổi.

Anh dễ dàng đẩy những người đàn ông lớn hơn mình ra xa, như thể họ chỉ là những con búp bê.

"Chúng ta không phải là chủ nhân của thế giới này!" Trần Vọng hét lên, giọng nói của anh vang vọng, mang theo một sự điên rồ đáng sợ.

"Chúng ta là vật nuôi!

Đang chờ được giải phóng khỏi lồng!"

Phòng thí nghiệm im lặng.

Mọi người nhìn anh với ánh mắt sợ hãi.

Linh Tâm lùi lại, mặt tái nhợt.

Lin nhìn vào màn hình hiển thị.

Dữ liệu đang chạy điên cuồng.

Chỉ số tiến hóa của Trần Vọng đang tăng vọt, vượt qua ngưỡng Bậc 1.

Nhưng không phải là sự tiến hóa thông thường.

Đó là sự đột biến.

Một sự đột biến không kiểm soát được.

anh là gì?" Lin hỏi, giọng anh run rẩy.

Trần Vọng ngừng co giật.

Anh ngồi dậy, chậm rãi, từng cử động đều đặn, chính xác.

Anh nhìn Lin, ánh mắt của anh giờ đây không còn màu đen.

Chúng là hai điểm sáng trắng, vĩnh cửu, không có đồng tử, không có tròng đen.

Chỉ có sự trống rỗng, và trong sự trống rỗng đó, là một trí tuệ lạnh lùng, vô cảm.

"Anh hỏi tôi là gì?" Trần Vọng nói, giọng anh bình thản, không còn chút cảm xúc nào.

"Tôi là câu trả lời.

Và câu trả lời...

luôn đau đớn."

***

Khi cơn bão độc tố kết thúc, căn phòng chìm vào im lặng chết chóc.

Trần Vọng đứng dậy.

Cơ thể anh giờ đây không còn hình dáng con người hoàn chỉnh.

Da thịt anh pha trộn với những sợi tơ sinh học phát sáng màu xanh lục, tạo thành một lớp vỏ bọc cứng rắn, giống như bộ giáp của một chiến binh cổ đại.

Đôi mắt anh, hai điểm sáng trắng vĩnh cửu, quét qua mọi người trong phòng.

Họ lùi lại.

Họ nhìn anh như thể anh là một quái vật.

Trần Vọng không quan tâm.

Anh bước tới cửa, tay nắm lấy tay nắm cửa.

Kim loại lạnh lẽo dưới tay anh.

Anh cảm thấy sức mạnh mới, một sức mạnh khủng khiếp, nhưng cũng mang theo một sự cô đơn tột cùng.

Anh đã tiến hóa.

Anh đã vượt qua Bậc 1.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Anh quay lại, nhìn Lin, nhìn Linh Tâm, nhìn những người sống sót khác.

"Chúng ta phải đi," anh nói, giọng anh vang lên như tiếng chuông đồng.

"Sanctuary này sẽ sụp đổ trong 24 giờ nữa.

Và khi nó sụp đổ, tất cả chúng ta sẽ chết.

những người biết cách thích nghi."

Anh mở cửa, bước ra ngoài.

Gió lạnh thổi vào, mang theo mùi vị của sự thối rữa và cái chết.

Trần Vọng hít một hơi thật sâu.

Anh không sợ.

Anh đã chấp nhận số phận của mình.

Anh không còn là con người.

Anh là một thí nghiệm.

Và thí nghiệm này...

mới chỉ bắt đầu.

Ở góc khuất của hành lang, đôi mắt vàng rực đó lại xuất hiện.

Sinh vật kia mỉm cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

Và rồi, nó biến mất trong bóng tối.

Trần Vọng biết rằng, anh không đơn độc.

Nhưng anh cũng biết rằng, sự cô đơn của anh sẽ là vĩnh cửu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập