Chương 19

Bức tường trước mặt họ không còn là khối bê tông xám xịt, lạnh lẽo như những gì kiến trúc sư từng mơ ước.

Nó đang thở.

Trần Vọng cúi gập người, vai run rẩy kịch liệt.

Anh thở hổn hển, mỗi hơi thở đều kéo dài ra như tiếng rít của một con thú bị thương nặng.

Mồ hôi trộn lẫn với bùn đất trên khuôn mặt anh, tạo thành những vệt nhầy nhụa, che khuất đi đôi mắt vốn dĩ đang quét qua từng millimet của bề mặt tường với sự tập trung khủng khiếp.

"Chúng ta...

chúng ta không thể phá vỡ nó," giọng anh khàn đặc, đầy hoảng loạn giả tạo.

nó cứng hơn thép."

Trong đầu anh, thế giới lại hoàn toàn khác.

Không có tiếng gầm gừ của sự sợ hãi, chỉ có dòng dữ liệu sinh học chảy xiết.

Trần Vọng không nhìn thấy một bức tường.

Anh nhìn thấy một mạng lưới mạch máu khổng lồ, được dệt nên từ silic và protein biến đổi.

Bức tường này không phải là rào cản vật lý; nó là "lõi phản ứng" của lò luyện ngục.

Khi virus tiến hóa — thứ mà thế giới gọi là dịch bệnh hủy diệt — tiếp xúc với vật liệu cấu trúc, nó không phá hủy.

Nó đồng hóa.

Mỗi viên gạch, mỗi sợi thép cốt đều đang hấp thụ năng lượng từ sự phân rã của môi trường xung quanh.

Trần Vọng nhớ lại dữ liệu từ thế giới cũ, từ những thí nghiệm bị cấm về vật liệu tự phục hồi.

Bức tường này đang ăn thời gian.

Càng để lâu, nó càng trở nên vững chắc, càng trở nên "sống".

Anh đưa tay lên, giả vờ tựa vào tường để lấy đà đứng dậy, nhưng thực chất, đầu ngón tay anh đang áp sát vào một khe hở nhỏ li ti.

Da thịt anh, dù vẫn mang hình dáng con người bình thường ở Bậc 0, nhưng bên trong, các tế bào miễn dịch đã bắt đầu hoạt động ở tần số cao bất thường.

Chúng không chiến đấu.

Chúng quan sát.

"Bức tường này...

nó ấm," Trần Vọng thì thầm, giọng run rẩy.

Chỉ huy nhóm, một gã đàn ông to lớn với bắp thịt cuồn cuộn nhưng ánh mắt đầy lo âu, nhìn anh với vẻ dè dặt.

"Đừng chạm vào nó, cậu kia.

Nó đang tiết ra độc tố.

Cậu thấy màu xanh lục trên bề mặt chưa?

Đó là dấu hiệu của sự biến đổi gen cấp độ 3.

Nếu da cậu tiếp xúc quá lâu, nó sẽ ăn mòn lớp biểu bì của cậu trong vòng mười phút."

Trần Vọng rụt tay lại, giả vờ kinh hoàng.

thưa chỉ huy, chúng ta phải làm gì?

Cửa sau đã bị khóa chặt.

Chúng ta bị mắc kẹt rồi."

Trong khi đó, tâm trí anh đang tính toán.

Nhiệt độ của bức tường là 37.5 độ C.

Hệt như thân nhiệt của một cơ thể sống.

Rung động siêu âm phát ra từ bên trong tường cho thấy có một lõi năng lượng đang xoay chuyển với tốc độ cực nhanh.

Đây không phải là công nghệ của con người.

Đây là công nghệ sinh học thuần túy, được mã hóa vào DNA của chính virus.

Tiêu Diêu đã nói đúng một phần.

Virus không phải là kẻ hủy diệt.

Nó là kiến trúc sư.

Và con người?

Chúng ta chỉ là nguyên liệu thô, là gạch vụn để xây dựng nên một thế giới mới, nơi sự yếu đuối bị loại bỏ ngay từ gốc rễ.

Trần Vọng nhìn thấy những sợi tơ sinh học màu xanh lục, mảnh mai như tóc, đang len lỏi qua các vết nứt trên tường.

Chúng rung lên, như thể đang nghe ngóng âm thanh từ bên kia.

Anh nhận ra rằng bức tường không chỉ ngăn cách họ với cái chết bên ngoài.

Nó đang cô lập họ để "nuôi dưỡng" sự tiến hóa.

Một phòng thí nghiệm khổng lồ, với họ là những mẫu thử.

"Có tiếng động," Linh Tâm cất tiếng, giọng trong trẻo nhưng đầy bất an.

Cô bé đứng sát bên cạnh anh, nắm chặt lấy ống tay áo của Trần Vọng.

Bàn tay nhỏ bé của cô lạnh cóng.

"Anh Vọng, em sợ."

Trần Vọng quay lại, nhìn vào đôi mắt ngây thơ, trong veo của cô.

Không có sự dối trá trong ánh mắt ấy, chỉ có nỗi sợ hãi nguyên thủy của một sinh vật yếu đuối trước sự hủy diệt.

Anh cảm thấy một chút gì đó kỳ lạ trong lồng ngực.

Không phải là lòng trắc ẩn.

Mà là sự tò mò.

Tại sao một sinh vật lại tồn tại mà không có khả năng thích nghi?

"Đừng sợ," anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn giữ vẻ run rẩy.

"Anh sẽ bảo vệ em.

Chúng ta sẽ tìm ra lối thoát."

Nói thì dễ.

Nhưng thực tế, anh đang tính toán xác suất sống sót của cả nhóm nếu bức tường này bắt đầu "tiêu hóa" không khí trong phòng.

Thời gian là kẻ thù.

Và đồng hồ đang đếm ngược.

***

Bỗng nhiên, một âm thanh kỳ lạ vang lên.

két...*

Nó phát ra từ phía dưới chân Trần Vọng.

Anh cúi xuống, giả vờ trượt chân trên sàn nhà trơn trượt do độ ẩm cao.

Cơ thể anh ngã nghiêng, vai đập mạnh vào một đốm chất lỏng tím đen đang nằm yên trên sàn.

"Hóa ra đây là dịch thể của con quái vật Bậc 2," chỉ huy hét lên, vội vàng lùi lại vài bước, tay rút ra khẩu súng ngắn đã gần hết đạn.

"Cậu đừng động vào nó!

Nó có tính axit cực mạnh!"

Trần Vọng đóng vai một nạn nhân bất lực.

Anh ôm lấy ngực, mặt mày tái mét, và bắt đầu nôn mửa giả tạo.

Những tiếng ọe ọe vang lên trong không gian chật hẹp, hòa lẫn với mùi thối rữa của xác chết và mùi ozone chát chúa từ bức tường.

"Tại sao...

tại sao nó lại ở đây?" anh gào lên, giọng đầy tuyệt vọng.

Nhưng bên trong, cơ thể anh đang thực hiện một thao tác sinh học phức tạp mà không ai có thể nhìn thấy.

Khi da tay anh "tình cờ" chạm vào đốm dịch thể tím, các tế bào biểu bì ở đầu ngón tay đã lập tức kích hoạt cơ chế hấp thụ thụ động.

Đây không phải là kỹ năng.

Đây là kết quả của việc anh đã chủ động sửa đổi trình tự DNA của chính mình trong những đêm dài không ngủ, sử dụng các enzyme tái tổ hợp tự chiết xuất từ máu của chính mình.

Dịch thể tím không phải là axit.

Nó là một dạng RNA ngoại lai, mang theo mã di truyền của một chủng loài đã tuyệt chủng từ hàng triệu năm trước.

Nó không ăn mòn da thịt.

Nó cố gắng viết lại mã nguồn của bất kỳ sinh vật nào tiếp xúc với nó.

Trần Vọng cảm nhận được sự xâm nhập.

Những chuỗi RNA nhỏ bé đang cố gắng chui vào các tế bào thần kinh của anh.

Chúng muốn biến anh thành một con rối, một phần của đàn kiến sinh học đang phát triển bên ngoài.

Nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng.

Trong hệ miễn dịch của anh, những "tế bào sát thủ" đã được anh huấn luyện để nhận diện các trình tự lạ.

Chúng không tiêu diệt RNA ngoại lai.

Chúng bắt giữ chúng.

Sao chép chúng.

Và phân tích chúng.

Một cơn đau dữ dội chạy dọc theo cánh tay phải của anh, như có lửa đốt.

Anh nghiến răng, mồ hôi rơi xuống sàn nhà, hòa vào đốm dịch thể tím.

Nhưng anh không hét lên.

Anh giữ im lặng.

Sự im lặng này là vũ khí mạnh nhất của anh.

"Trần Vọng!

Cậu sao rồi?" Linh Tâm hét lên, cố gắng tiến lại gần.

"Đừng lại gần!" chỉ huy ngăn cô bé lại.

"Nó có thể bị nhiễm độc!

Nếu cậu chạm vào nó, cậu cũng sẽ bị lây nhiễm!"

Trần Vọng ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng — do kích thích thần kinh chứ không phải do sợ hãi.

chỉ là sốc nhiệt."

Anh đứng dậy, chân vẫn hơi run.

Nhưng trong đầu anh, bức tranh toàn cảnh đang dần rõ nét.

Dịch thể tím không phải là vũ khí tấn công.

Nó là tín hiệu.

Một tín hiệu gọi đồng loại.

Hoặc một lời mời gọi tiến hóa.

Và anh vừa mới nhận được lời mời.

**

Họ di chuyển về phía vết nứt.

Không gian hẹp, tối tăm, và mùi vị của nó thì kinh tởm.

Nó giống như mùi của một cơ thể đang phân hủy từ bên trong.

Trần Vọng dẫn đầu, nhưng anh di chuyển chậm rãi, giả vờ sợ hãi, để chỉ huy và những người khác đi trước.

Anh cần họ làm mồi nhử.

Khi họ vừa bước vào vết nứt, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ phía sau.

Nó không tấn công trực tiếp.

Nó phun ra một luồng khí độc màu tím, biến các vật thể xung quanh thành dạng nhầy nhụa, dính bết.

Đó là con quái vật canh giữ.

Nó không muốn giết họ.

Nó muốn hòa tan họ, biến họ thành một phần của hệ thống.

Chỉ huy cố gắng đẩy Trần Vọng ra xa để bảo vệ nhóm, nhưng chân anh bị vướng vào một khối nhầy đang co lại, làm anh té ngã.

Tiếng xương gãy vang lên.

"Trần Vọng!

Chạy đi!" chỉ huy gào lên, mặt mày biến sắc.

Trần Vọng đứng lại.

Anh nhìn xuống người chỉ huy đang vật lộn với khối nhầy.

Anh không chạy.

Anh quay lại, nhìn thẳng vào con quái vật.

Và rồi, anh mỉm cười.

Không phải nụ cười của sự vui vẻ.

Mà là nụ cười của một nhà khoa học khi cuối cùng cũng tìm ra biến số cuối cùng trong phương trình.

Anh giơ tay lên.

Không phải để chiến đấu.

Mà để chào đón.

Da thịt trên cánh tay anh bắt đầu phát sáng.

Không phải ánh sáng xanh lục của bức tường.

Mà là ánh sáng trắng, thuần khiết, lạnh lẽo.

Các tế bào của anh đang giải phóng năng lượng tích trữ từ việc hấp thụ RNA ngoại lai.

Anh không chống lại sự hòa tan.

Anh chủ động hòa tan chính mình vào luồng khí độc.

"Anh làm gì vậy?" Linh Tâm hét lên, kinh hoàng.

Trần Vọng không đáp.

Anh bước vào luồng khí tím.

Cơ thể anh bắt đầu tan rã, nhưng không phải thành thịt nát xương tan.

Mà thành hàng tỷ hạt nano sinh học, nhỏ hơn cả tế bào, lướt qua kẽ hở của con quái vật, xâm nhập vào hệ thống thần kinh của nó.

Anh đang hack vào não bộ của con quái vật.

***

Chỉ huy cố gắng kéo Trần Vọng dậy, nhưng tay anh chạm vào một khối vật chất đang chuyển động.

anh làm gì vậy?

Tại sao da anh lại phát sáng?"

Trần Vọng, lúc này da mặt đã lành lặn nhưng mang một vệt sẹo hình xoắn ốc kỳ lạ, nhìn lên với vẻ mặt yếu đuối nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như dao.

Anh khẽ nói: "Tôi...

tôi chỉ muốn sống sót.

Có vẻ như...

cơ thể tôi đã tìm thấy cách để đàm phán."

Con quái vật đứng im.

Luồng khí tím ngừng lại.

Đôi mắt vàng rực của nó, vốn đầy hung hãn, giờ đây trở nên trống rỗng, giống như đôi mắt của Trần Vọng trước đây.

Nó đang nghe lệnh.

Từ trong bóng tối sâu thẳm của vết nứt, một giọng nói vang lên.

Không phải từ con quái vật.

Mà từ chính bức tường.

Từ lõi phản ứng.

*"Thí nghiệm số 7.

Xác nhận khả năng thích nghi.

Cấp độ: Bậc 1.

Mở khóa giao diện điều khiển."*

Trần Vọng nhắm mắt lại.

Trong tâm trí anh, một màn hình holographic ảo hiện ra.

Không phải công nghệ.

Mà là trực giác sinh học.

Anh có thể cảm nhận được nhịp đập của toàn bộ tòa nhà.

Anh có thể điều khiển các sợi tơ sinh học.

Anh có thể mở cửa.

Nhưng có một điều khác.

Một thông báo nhỏ, ẩn sâu trong dữ liệu sinh học.

*"Nguồn gốc virus: Dự án Prometheus.

Trạng thái: Đang chờ kích hoạt."*

Trần Vọng mở mắt.

Ánh sáng trắng trong mắt anh tắt dần, trở lại màu đen sâu thẳm.

Anh nhìn về phía Linh Tâm, người đang nhìn anh với vẻ kinh sợ lẫn tò mò.

"Chúng ta có thể đi rồi," anh nói, giọng bình thản.

Nhưng trong đầu anh, một câu hỏi khác đang nảy nở.

Nếu virus là một dự án, thì ai là người khởi xướng?

Và tại sao anh, một "thí nghiệm" từ thế giới khác, lại có khả năng tương thích với hệ thống này?

Anh bước qua xác của con quái vật đang nằm im lìm, như thể nó chỉ là một chiếc ghế bành cũ kỹ.

Phía trước là bóng tối.

Nhưng lần này, bóng tối không còn đáng sợ.

Nó là nơi anh thuộc về.

Và ở đâu đó, sâu trong hệ thống, một tín hiệu khác vừa được gửi đi.

Không phải đến con quái vật.

Mà đến Tiêu Diêu.

*"Mẫu thử đã tiếp xúc.

Giai đoạn 2 bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập