Chương 20

Không khí trong phòng họp tầng thượng dày đặc đến mức có thể cắt bằng dao.

Màu đỏ thẫm của bầu trời bên ngoài lọc qua những tấm kính vỡ vụn, nhuộm lên mọi thứ một tông màu huyết dịch giả tạo.

Trần Vọng nằm ngửa trên sàn bê tông lạnh lẽo, ngực phập phồng đều đặn nhưng chậm chạp, giống như một cỗ máy đang chạy ở chế độ tiết kiệm năng lượng tối đa.

Mồ hôi lạnh bám đầy trán anh, nhưng không phải vì sợ hãi.

Đó là kết quả của việc anh đang cố ý giãn nở các mao mạch dưới da để hạ thân nhiệt, một kỹ thuật sinh học thô sơ nhưng hiệu quả để đánh lừa các thiết bị quét nhiệt.

Trước mặt anh, Lý Minh đứng đó như một bức tượng đài của sự tàn bạo có tổ chức.

Chỉ huy nhóm "Tàn Dương" này không mặc đồ bảo hộ cồng kềnh, thay vào đó là một bộ giáp nhẹ làm từ da quái vật lớp 2, bóng loáng và thấm đẫm mùi máu khô.

Trong tay anh ta là một chiếc máy quét sinh học cũ kỹ, màn hình nhấp nháy ánh xanh lạnh lẽo.

Ánh mắt Lý Minh quét qua xác hai thành viên của Trần Vọng nằm co quắp ở góc phòng, rồi dừng lại ở Trần Vọng.

"Mày nghĩ mày có thể trốn thoát sao, Vọng?" Lý Minh hỏi, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian hẹp.

Anh ta bước lại gần, giày nặng nề dậm xuống sàn, tạo ra những tiếng động khô khan như tiếng xương gãy.

"Hai con chuột này vừa tiết lộ vị trí của 'Ốc đảo' tạm thời.

mày là biến số duy nhất còn sót lại."

Trần Vọng khẽ rụt người lại, đôi mắt mở to, tròng trắng lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.

Anh ta run rẩy, cố gắng lùi về phía tường, nhưng cơ thể anh dường như không còn chút sức lực nào.

anh đừng làm hại tôi," giọng anh yếu ớt, đứt quãng, như thể mỗi lời nói đều tốn đi một phần sinh lực quý giá.

"Tôi chỉ là một người bình thường.

Tôi không biết gì về Dịch thể Tím.

Tôi chỉ muốn sống."

Lý Minh嗤 cười, một âm thanh khinh miệt vang lên.

Anh ta cúi xuống, dùng mũi giày đẩy nhẹ vào vai Trần Vọng, khiến anh ta trượt ra xa hơn trên sàn nhà trơn trượt.

"Bình thường?

Trong thế giới này, 'bình thường' nghĩa là thức ăn.

Nghĩa là phân bón.

Mày nghĩ tao tin vào màn kịch yếu đuối này sao?

Máy quét của tao không hề nhầm lẫn.

Trên da mày có dấu vết của sự biến đổi gen.

Mức độ thấp, nhưng đủ để tao biết mày không phải là nạn nhân vô tội."

Trần Vọng nín thở.

Trong tâm trí anh, giao diện sinh học ảo vẫn đang hoạt động lặng lẽ, phân tích từng xung động thần kinh của Lý Minh.

*Nhịp tim: 65.

Cortisol: Cao.

Adrenaline: Ổn định.

Kết luận: Đối thủ cảnh giác nhưng tự tin.

Không có ý định giết ngay lập tức.

Mục tiêu: Lấy thông tin hoặc lấy mẫu.*

Anh ta không sai.

Trần Vọng không phải là nạn nhân.

Anh là một thí nghiệm.

Và ngay lúc này, anh đang đóng vai một con mồi tuyệt vời.

Sự yếu đuối của anh không phải là bản năng sinh tồn, mà là một vũ khí tinh vi.

Bằng cách để bản thân trở nên vô hại, anh loại bỏ đi sự đề phòng của kẻ thù, tạo ra một khoảng trống trong nhận thức của đối phương.

Đó là lúc anh có thể quan sát, học hỏi, và chuẩn bị cho cú phản công chí mạng.

"Lấy máu của nó," Lý Minh ra lệnh cho một thuộc hạ đứng ở cửa.

Người lính bước tới, cầm một cây kim tiêm lớn, đầu kim lấp lánh ánh bạc chết chóc.

Trần Vọng nhắm chặt mắt lại, nước mắt giàn giụa chảy xuống má.

Nhưng trong sâu thẳm ý thức, anh đang tập trung toàn bộ năng lượng vào đôi tay của mình.

Các cơ bắp dưới da bắt đầu co duỗi nhẹ nhàng, chuẩn bị cho một phản ứng hóa học cực nhanh.

Anh không cần sức mạnh của Bậc 1 hay Bậc 2.

Anh chỉ cần một lượng nhỏ độc tố thần kinh được tích trữ trong tuyến mồ hôi, thứ mà anh đã học cách điều khiển từ những ngày đầu tiên khi "hệ thống" bug kích hoạt trong cơ thể anh.

Kim tiêm chạm vào tĩnh mạch cổ tay Trần Vọng.

Một cơn đau nhói lan tỏa, nhưng anh không hề cựa quậy.

Anh để cho máu chảy ra, để cho Lý Minh tin rằng anh đã bị chế phục.

Tuy nhiên, ngay khi giọt máu đầu tiên rơi vào ống nghiệm, Trần Vọng đã kích hoạt cơ chế phòng vệ cuối cùng.

Một lượng nhỏ enzyme phân hủy protein được tiết ra qua lỗ chân lông, trộn lẫn với mồ hôi trên da anh.

Lý Minh nhìn vào ống nghiệm, ánh mắt sáng lên.

"Dịch thể Tím.

Đúng là có.

Mày đã tiếp xúc với nó.

Khi nào?"

Trần Vọng mở mắt, nhìn Lý Minh với ánh mắt cầu xin.

trong bệnh viện.

Khi tôi trốn chạy.

Tôi không biết nó là gì.

Tôi chỉ thấy nó phát sáng..."

Lý Minh nghi ngờ.

Anh ta liếc nhìn ống nghiệm, rồi nhìn lại Trần Vọng.

"Mày đang nói dối.

Dịch thể Tím không phát sáng.

Nó ăn thịt người.

Mày đã tiếp xúc với nó, nhưng cơ thể mày không bị biến dạng.

Tại sao?"

Trần Vọng im lặng.

Anh không trả lời.

Anh biết rằng bất kỳ câu trả lời nào cũng có thể là một bẫy.

Thay vào đó, anh chỉ cúi đầu, để cho sự im lặng của mình nói lên tất cả.

Sự yếu đuối của anh lúc này trở thành một bức tường vô hình, ngăn cản Lý Minh đào sâu hơn.


###

Trong một căn phòng tạm thời cách đó vài khối nhà, Linh đang ngồi trước một bàn mổ di động.

Ánh đèn pin yếu ớt chiếu sáng khuôn mặt lạnh lùng của cô.

Trước mặt cô là một mẫu mô được lấy từ xác một con quái vật lớp 1.

Cô đang phân tích nó dưới kính hiển vi cầm tay.

"Tiến hóa không phải là một quá trình tuyến tính," Linh tự nhủ, giọng nói khô khan, không chút cảm xúc.

"Nó là một cuộc chạy đua sinh học.

Ai thích nghi nhanh nhất, người đó sống sót.

Nhưng thích nghi có cái giá của nó."

Cô nhìn vào cấu trúc tế bào dưới kính hiển vi.

Các tế bào đang phân chia với tốc độ đáng sợ, nhưng chúng cũng đang bị biến dạng.

DNA của chúng bị hỏng, nhưng virus đang sửa chữa nó theo cách của riêng nó.

Đó là lý do tại sao quái vật ngày càng mạnh mẽ, nhưng cũng ngày càng mất đi nhân tính.

Linh nghi ngờ về Trần Vọng.

Cô nhớ lại cuộc trò chuyện trước đó.

Anh ta nói rằng anh ta chỉ muốn sống sót.

Nhưng cô biết rằng anh ta không như vậy.

Anh ta có một mục đích lớn hơn.

Và cô cũng vậy.

Cô đang tìm cách đảo ngược quá trình tiến hóa.

Cô tin rằng con người không nên thay đổi.

Họ nên trở về với trạng thái ban đầu.

Nhưng làm thế nào?

Virus không cho phép họ quay lại.

Nó chỉ cho phép họ tiến lên, hoặc chết.

Linh nhìn vào ống nghiệm chứa máu của Trần Vọng mà cô đã lấy được bí mật từ túi anh ta vài ngày trước.

Máu của anh ta khác biệt.

Nó không bị biến dạng.

Nó ổn định.

Cô đặt ống nghiệm lên bàn, suy tư.

Có lẽ anh ta không phải là con người.

Có lẽ anh ta là một thứ gì đó khác.

Một thí nghiệm.

Nếu vậy, thì anh ta là chìa khóa.

Chìa khóa để hiểu virus.

Và cũng là chìa khóa để hủy diệt nó.

Nhưng cô không thể tiết lộ điều này.

Nếu Trần Vọng biết rằng cô đang nghiên cứu anh ta, anh ta sẽ không còn tin tưởng cô.

Và cô cần sự tin tưởng đó.

Cô cần anh ta sống sót.

Vì chỉ có anh ta mới có thể giúp cô tìm ra câu trả lời.


###

Trần Vọng vẫn nằm trên sàn nhà.

Lý Minh đang nghiên cứu mẫu máu, không chú ý đến anh ta.

Đây là cơ hội.

Trần Vọng khẽ cử động ngón tay.

Một tín hiệu sinh học được gửi đi.

Không phải đến quái vật.

Mà đến những sợi tơ sinh học ẩn trong tường.

Những sợi tơ đó đã được anh ta kiểm soát từ khi anh ta vào phòng.

Lý Minh đột nhiên cảm thấy một cơn chóng mặt.

Anh ta nhìn xuống ống nghiệm.

Máu trong đó đang chuyển màu.

Từ đỏ sang đen.

"Điều gì đang xảy ra?" Lý Minh hét lên.

Trần Vọng mỉm cười.

Một nụ cười nhỏ, kín đáo, không ai nhìn thấy.

"Đó không phải là máu," anh ta nói, giọng nói bình thản, khác xa với vẻ yếu đuối trước đó.

"Đó là độc tố.

Và mày vừa uống nó."

Lý Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh ta đang tê liệt.

Các cơ bắp của anh ta ngừng hoạt động.

Anh ta nhìn Trần Vọng với ánh mắt kinh hoàng.

mày là ai?"

Trần Vọng đứng dậy, vươn vai.

Cơ thể anh ta không còn run rẩy.

Ánh mắt anh ta sắc lạnh, như dao cạo.

"Tôi là Trần Vọng.

Và tôi không phải là nạn nhân."

Anh ta bước tới, lấy lại ống nghiệm từ tay Lý Minh.

"Cảm ơn vì đã cung cấp dữ liệu.

Bây giờ, hãy nghỉ ngơi."

Lý Minh ngã xuống, bất tỉnh.

Những tên lính ở cửa nghe thấy tiếng động, chạy vào.

Nhưng chúng không kịp phản ứng.

Trần Vọng đã kích hoạt những sợi tơ sinh học.

Chúng bắn ra, quấn lấy cổ và tay chân của họ, kéo họ vào bóng tối.

Trần Vọng nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời đỏ thẫm vẫn còn đó.

Nhưng anh ta không còn sợ hãi.

Anh ta biết rằng cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Và anh ta sẽ là người viết quy tắc.

Phía xa, Linh Tâm đang nhìn thấy cảnh tượng từ xa.

Cô không hiểu những gì vừa xảy ra.

Cô chỉ biết rằng Trần Vọng không hề yếu.

Và cô bắt đầu tự hỏi, liệu cô có còn có thể tin tưởng anh ta nữa không.

Trong khi đó, Tiêu Diêu cảm nhận được một sự thay đổi trong không khí.

Một tín hiệu mới.

Một đối thủ mới.

Anh ta mỉm cười.

Cuộc chiến sắp bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập